Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SAU KHI HÒA LY, TA KHUYNH ĐỘNG KINH HOA
Chương 6
“Thế tử.”
Hắn đi tới bàn đá giữa viện rồi ngồi xuống.
“Ngồi đi.”
Hắn chỉ vào chiếc ghế đá đối diện.
Ta theo lời ngồi xuống.
Nha hoàn dâng bữa sáng lên.
Cháo trắng cùng vài món ăn kèm, đơn giản nhưng ngon miệng.
Chúng ta lặng lẽ dùng xong bữa sáng.
Suốt cả quá trình, không nói với nhau một câu nào.
Không khí có chút ngượng ngập.
Nhưng ta lại cảm thấy rất dễ chịu.
Khi ở bên Cố Yến, ta luôn phải vắt óc tìm chuyện để nói.
Lấy lòng hắn, thuận theo hắn.
Chỉ sợ nói sai một câu sẽ khiến hắn không vui.
Nhưng trước mặt Tiêu Bắc Thần, ta lại có thể là chính mình.
Cho dù là sự im lặng, cũng không còn cảm thấy bất an.
Sau khi đặt bát đũa xuống, cuối cùng hắn cũng mở lời.
“Đêm qua, nghỉ ngơi có tốt không?”
Giọng nói của hắn rất dễ nghe, giống như dòng suối trong chảy qua ngọc thạch.
“Rất tốt, đa tạ Thế tử quan tâm.”
Ta thành thật trả lời.
Hắn gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người ta.
Ánh mắt ấy rất trong trẻo, mang theo một chút dò xét.
“Nàng bình tĩnh hơn so với những gì ta tưởng tượng.”
Hắn nói.
Ta không biết nên trả lời thế nào.
Mà dường như hắn cũng không cần ta trả lời.
Hắn tự mình tiếp tục nói.
“Cố Yến, đêm qua đã bị Hoàng thượng triệu vào cung.”
“Vì lương thảo quân đội Bắc Cương chậm trễ chưa tới, bị khiển trách suốt một canh giờ.”
“Sáng sớm hôm nay, lại bị Ngự Sử Đài đàn hặc, nói hắn dung túng gia quyến, tham ô quân lương.”
Trong lòng ta khẽ động.
Lương thảo Bắc Cương, từ trước tới nay đều do Thẩm gia ta phụ trách.
Sau khi biết chuyện hòa ly sớm muộn cũng xảy ra, phụ thân ta lập tức dừng việc cung ứng lương thảo.
Còn chuyện tham ô quân lương, càng là vô căn cứ.
Những khoản lỗ mà Thẩm gia ta đã bù đắp cho Cố Yến, cũng đủ để nuôi thêm một đội quân nữa.
Xem ra…
Đã có người âm thầm ra tay phía sau.
“Là ngươi làm sao?”
Ta hỏi hắn.
Tiêu Bắc Thần nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi làn hơi nóng.
“Ta chỉ là đem một vài sự thật, nói cho những người nên biết mà thôi.”
Giọng hắn rất bình thản, giống như đang nói một chuyện nhỏ không đáng kể.
Nhưng ta biết, phía sau đó chính là quyền thế ngập trời của phủ Trấn Quốc Công.
“Vì sao lại giúp ta?”
Ta nhìn hắn, hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Giữa chúng ta, vốn chỉ là một cuộc giao dịch.
Hắn cho ta sự che chở, ta đã dùng phần tình báo kia làm trao đổi.
Hắn không cần phải vì ta mà làm tới mức này.
Tiêu Bắc Thần đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn ta.
Đôi mắt hắn rất sâu, giống như một giếng cổ không đáy.
“Ta không phải đang giúp nàng.”
Hắn nói.
“Ta đang giúp chính mình.”
Ta có chút không hiểu.
Hắn nhàn nhạt mỉm cười, trong nụ cười mang theo thâm ý mà ta không thể hiểu hết.
“An Viễn Hầu là tâm phúc của Thái tử.”
“Mà phủ Trấn Quốc Công lại ủng hộ Tam hoàng tử.”
Ta lập tức hiểu ra.
Đây không chỉ là ân oán giữa ta và Cố Yến.
Mà còn là một ván cờ c`ay/o-t chính trị trên triều đình. Ván cờ để biết rằng đây là bài của m`y/o.t/b'anh.
Cố Yến là một ngôi sao mới đang lên trong phe Thái tử.
Danh tiếng đang lúc cực thịnh.
Mà việc ta hòa ly, lại giống như một lưỡi d/ao sắc.
Đ/âm trúng đúng chỗ yếu nhất của Cố Yến.
Một võ tướng ngay cả chuyện gia đình cũng không xử lý tốt.
Một vị Hầu gia cần dựa vào tài lực của nhà vợ mới có thể đánh thắng trận.
Một người đàn ông vì sắc đẹp mà ép đi hiền thê.
Những thanh danh này một khi truyền ra ngoài, đủ khiến hình tượng của hắn rơi xuống ngàn trượng.
Quan trọng hơn là…
Ta đã mang đi sự hậu thuẫn của Thẩm gia.
Cắt đứt nguồn lương thảo và tài lộ của Cố Yến.
Điều này chẳng khác nào chặt đứt một cánh tay của Thái tử.
Còn ta, Thẩm Tĩnh Thù, từ An Viễn Hầu phu nhân, biến thành Thế tử phi của phủ Trấn Quốc Công.
Tài phú và nhân mạch của Thẩm gia, tự nhiên cũng từ phía Thái tử, chuyển sang phía Tam hoàng tử.
Bên này giảm, bên kia tăng.
Quả là một chiêu rút củi đáy nồi.
“Vậy nên lúc trước ngươi đưa ngọc bội cho ta…cũng là một phần trong kế hoạch sao?”
Ta hỏi.
Tiêu Bắc Thần nhìn ta, không phủ nhận.
“Sự xuất hiện của nàng là một niềm vui ngoài dự liệu.”
Hắn nói.
“Nhưng ta không ngờ, nàng lại dùng nó tốt như vậy, lại còn nhanh như vậy.”
Trong ánh mắt hắn lộ ra một tia thưởng thức.
Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Cái mà ta tưởng là tuyệt lộ phùng sinh.
Hóa ra…
Chỉ là trở thành một quân cờ trên bàn cờ của người khác.
Nhưng ta cũng không hề bài xích điều đó.
So với việc trở thành quân cờ bị vứt bỏ của Cố Yến.
Ta thà làm một quân cờ trong tay Tiêu Bắc Thần.
Ít nhất, hắn đã cho ta sự tôn trọng và giá trị mà ta đáng được nhận.
“Ta cần phải làm gì?”
Ta hỏi.
Nếu đã là hợp tác, vậy ta cũng phải thể hiện thành ý của mình.
Tiêu Bắc Thần nhìn ta, khóe môi hơi nhếch lên.
“Nàng không cần làm gì cả.”
“Nàng chỉ cần yên tâm chuẩn bị xuất giá, làm Thế tử phi của phủ Trấn Quốc Công.”
“Những việc còn lại, cứ giao cho ta.”
Hắn đứng dậy, hai tay chắp sau lưng.
“Những ngày tháng tốt đẹp của Cố Yến, đã tới hồi kết rồi.”
“Của Liễu Nhược Tuyết… cũng vậy.”
Giọng hắn rất nhẹ, nhưng lại mang theo một loại sức mạnh không thể nghi ngờ.
Ta tin hắn.
Người đàn ông này, có năng lực biến những lời hắn nói thành sự thật.
>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CÁC CHƯƠNG CÒN LẠI tại đây nha mọi người ơi: https://saytruyen.vn/truyen/sau-khi-hoa-ly-ta-khuynh-dong-kinh-hoa