SAU KHI TRÙNG SINH, TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG LÀM THIẾP

Chương 2



Từng câu từng chữ nàng nói ra đều như đang thay ta suy nghĩ, tựa hồ thật sự là một vị tỷ tỷ tốt đang lo lắng cho muội muội.

Thật đúng là một đóa bạch liên hoa giả nhân giả nghĩa.

Ta rút tay về, giọng nhàn nhạt: “Đường tỷ, chuyện của ta, không dám phiền tỷ hao tâm tổn trí, tỷ vẫn nên lo cho Thái tử điện hạ thì hơn, bởi vì ta lui một bước, người vui nhất chẳng phải là tỷ sao?”

Sắc mặt Tần Uyển Nhu trong khoảnh khắc cứng lại, nơi đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã bị lớp bi thương sâu hơn che lấp.

“Muội muội, sao muội lại nghĩ ta như vậy, chúng ta là tỷ muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ta sao có thể…”

“Đủ rồi.”

Ta không muốn nhìn nàng tiếp tục diễn trò.

“Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi, đường tỷ mời về cho.”

Ta thẳng thừng hạ lệnh tiễn khách.

Sắc mặt Tần Uyển Nhu lúc xanh lúc trắng, có lẽ nàng chưa từng nghĩ rằng ta, kẻ trước kia luôn nghe lời nàng răm rắp, lại có thể trở nên lạnh lùng đến vậy.

Nàng cắn môi, dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.

 

Cuối cùng, mọi lời đều hóa thành một tiếng thở dài.

“Muội nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Có chuyện gì, cứ đến tìm tỷ.”

Nàng xoay người rời đi, nhưng khi bước tới cửa lại bỗng dừng chân, quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt ấy không còn là vẻ lo lắng giả tạo nữa, mà là một loại lạnh lẽo mang theo ý vị cảnh cáo và dò xét.

“Muội muội, có những thứ không thuộc về muội thì đừng cưỡng cầu, bằng không chỉ tự làm mình bị thương.”

Nói xong, nàng mới thật sự rời khỏi.

Ta nhìn theo bóng lưng nàng, chậm rãi siết chặt nắm tay.

Phải, những thứ không thuộc về ta, ta sẽ không cưỡng cầu, nhưng món nợ m /áu thuộc về ta, ta nhất định từng ly từng tí cũng phải đòi lại.

Phụ thân mãi đến chập tối mới từ trong cung trở về, gương mặt mệt mỏi, như thể chỉ trong một ngày đã già đi mười tuổi.

Người gọi ta vào thư phòng, không nói một lời nào, chỉ đưa cho ta một phong thư không đề chữ bên ngoài.

Ta mở ra, bên trong là một mảnh giấy, nét chữ của Triệu Hành, lần này chữ càng ít, càng lạnh lẽo: “Dựa vào đâu?”

Ta hiểu ý hắn, hắn đang hỏi ta dựa vào đâu để khiến ta giúp hắn đoạt đích, và ta có thể mang đến cho hắn lợi ích gì.

Ta đã sớm chuẩn bị, liền bước đến trước bàn, cầm bút viết ở mặt sau mảnh giấy một hàng chữ: “Hộ bộ Thị lang Trương Khải Niên tại thành tây có một kho muối lậu bí mật, mỗi tháng thu lợi ba vạn lượng, toàn bộ chảy vào Đông cung.”

Đó là một trong những túi tiền quan trọng nhất của Triệu Dịch, là vốn liếng hắn dùng để nuôi dưỡng tư binh và kết giao triều thần; ở tiền kiếp, cái đinh này phải đến năm thứ ba sau khi hắn đăng cơ mới bị Triệu Hành nhổ bỏ, còn kiếp này, ta muốn nó mục ruỗng sớm hơn.

Ta đem mảnh giấy giao cho phụ thân: “Phụ thân, xin người hoàn lại vật này cho sứ giả.”

Phụ thân nhìn những dòng chữ trên giấy, đồng tử bỗng co rút mạnh.

Phụ thân nhìn ta thật sâu một cái, trong ánh mắt tràn đầy chấn động và khó hiểu, nhưng người không hỏi thêm điều gì, chỉ lặng lẽ nhận lấy mảnh giấy rồi xoay người bước ra ngoài.

Ta biết, kể từ khoảnh khắc ấy, ánh mắt phụ thân nhìn ta đã hoàn toàn thay đổi.

Ta chờ suốt một đêm mà không có bất kỳ hồi âm nào, đến mức suýt cho rằng Triệu Hành muốn một mình nuốt trọn công lao này, hoặc căn bản là hắn không tin ta.

Mãi đến sáng sớm ngày thứ ba, Vân Châu đánh thức ta: “Tiểu thư, người của phủ Thất điện hạ lại đến.”

Vẫn là tiểu thái giám hôm trước, hắn cung kính đưa cho ta một hộp thức ăn: “Điện hạ nói đây là quế hoa cao ngon nhất kinh thành, thỉnh Vương phi nếm thử.”

Ta mở hộp, bên trong quả nhiên là những miếng quế hoa cao tinh xảo, nhưng bên dưới lớp bánh lại ép một mảnh giấy nhỏ; ta mở ra, trên đó chỉ có một dòng địa chỉ và một canh giờ: “Đêm nay giờ Tý, miếu hoang thành tây.”

05

Màn đêm đặc quánh như mực.

Ta thay một bộ dạ hành y thuận tiện cho việc di chuyển, lặng lẽ tránh khỏi sự tuần tra của thị vệ trong phủ, từ hậu viện chui qua lỗ ch /ó mà ra ngoài, động tác thuần thục đến mức chính ta cũng phải giật mình, bởi kiếp trước vì lén đi gặp Triệu Dịch, cái lỗ chó này ta đã không ít lần chui qua, không ngờ kiếp này lại vì một nam nhân khác mà dùng đến nó, nghĩ đến cũng thật mỉa mai.

Miếu hoang thành tây cách phủ Thượng thư không xa, ta theo địa chỉ trên giấy rất nhanh đã tìm được nơi.

Bên trong tối om, chỉ có pho tượng Phật mất nửa bên đầu dưới ánh trăng trông càng thêm dữ tợn.

Ta bước vào, một bóng người từ sau tượng Phật xoay mình đi ra.

Không phải Triệu Hành, mà là một nam nhân thân hình cao lớn, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ sắt, quanh thân toát ra sát khí dày đặc, vừa nhìn đã biết là kẻ từng bò ra từ đống t /hi t /hể.

Hắn chắp tay với ta, giọng khàn đặc: “Vương phi, điện hạ đang chờ người ở bên trong.”

Nói rồi hắn nghiêng người, nhường ra một lối đi.

Ta lúc ấy mới phát hiện, phía sau pho tượng Phật còn ẩn giấu một ám cách, cánh cửa ám cách đang mở, bên trong le lói ánh nến yếu ớt.

Ta không do dự, bước thẳng vào, mới biết bên trong ám cách là một gian mật thất không lớn.

Triệu Hành ngồi giữa mật thất, vẫn trên chiếc xe lăn quen thuộc, trong tay cầm một cuốn sách, đang dựa vào ánh nến mà đọc, đến khi nghe tiếng ta bước vào, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Đến rồi.”

Giọng hắn trong trẻo hơn ta tưởng, hoàn toàn không giống vẻ bệnh nhược bề ngoài.

“Điện hạ.”

Ta hành lễ với hắn.

“Ngồi đi.”

Hắn chỉ vào chiếc ghế đối diện, ta theo lời ngồi xuống, giữa chúng ta chỉ cách một chiếc án thấp và một ngọn nến lay động, ánh lửa hắt lên gương mặt hắn lúc sáng lúc tối.

Đến khi ấy ta mới nhận ra ngũ quan của hắn sinh ra cực kỳ tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, chỉ vì sắc mặt quá tái nhợt nên mới khiến người khác cảm thấy bệnh khí, nếu đôi chân hắn không phế, e rằng sẽ là lang quân xuất sắc nhất kinh thành.

“Tin tức ngươi đưa rất hữu dụng.”

Hắn là người lên tiếng trước.

“Trương Khải Niên đã bị người của Đại Lý tự để mắt tới, nhiều nhất ba ngày nữa, Đông cung sẽ mất đi một cánh tay.”

Ngữ khí hắn bình thản như đang nói về một việc nhỏ không đáng kể, nhưng ta hiểu, phía sau sự bình thản ấy hẳn đã là một sự bố trí tinh vi và những màn đấu trí hiểm ác.

“Đó chỉ mới là bắt đầu.”

Ta nhìn hắn.

“Thái tử chân chính có điểm yếu không chỉ bấy nhiêu.”

“Ồ?”

Hắn khẽ nhướng mày, dường như đã có hứng thú.

“Nói ta nghe thử.”

Ta khẽ hỏi ngược lại: “Điện hạ dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ đem toàn bộ át chủ bài nói hết cho người, giữa chúng ta dường như vẫn chưa xây dựng được loại tín nhiệm đủ để chia sẻ mọi bí mật.”

Triệu Hành khẽ cười: “Ngươi muốn gì?”

“Một lời hứa.”

Ta đáp.

“Ta muốn sau khi người đăng cơ, phải trả lại trong sạch cho Tần gia.”

“Đồng thời, đem Triệu Dịch và Tần Uyển Nhu giao cho ta xử trí.”

Đó là chấp niệm duy nhất kể từ khi ta trùng sinh.

Nụ cười trên mặt Triệu Hành chậm rãi thu lại, ánh mắt hắn trở nên thâm trầm, nhìn ta một lúc rồi hỏi: “Ngươi và bọn họ có thù oán?”

“Là h /ận m /áu sâu như biển.”

Ta không giấu giếm.

Hắn trầm mặc, trong mật thất chỉ còn tiếng nến cháy lách tách vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng.

Rất lâu sau, hắn mới lên tiếng: “Ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng tiền đề là ngươi phải giúp ta ngồi lên vị trí ấy, ngươi phải biết rằng hiện tại ta chẳng có gì, ta có chỉ là một thân thể tàn phế và một tòa vương phủ trống rỗng.”

“Người có.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Người có thân phận hoàng tử danh chính ngôn thuận, có đầu óc và sự ẩn nhẫn không thua bất kỳ ai, và còn có một minh hữu bước ra từ địa ngục.”

Ta đưa tay chỉ về phía mình.

Đồng tử Triệu Hành khẽ co lại, hiển nhiên hắn không ngờ ta sẽ nói ra những lời như vậy.

Hắn nhìn ta thật sâu, rồi gật đầu: “Được, từ nay về sau, ngươi và ta là minh hữu, ngươi cần ta làm gì?”

“Ta cần người của điện hạ đến một nơi, lấy về một thứ.”

Ta đáp.

“Là nơi nào, là thứ gì?”

“Thành nam, Nghê Thường phường.”

“Nghê Thường phường là cửa hàng lụa lớn nhất kinh thành, cũng là của hồi môn của mẫu thân Tần Uyển Nhu; trong phòng sổ sách của Nghê Thường phường có một quyển ám sổ, ghi chép rõ ràng những năm qua nàng ta lén lút sau lưng thúc phụ ta, bí mật chuyển dời tài sản Tần gia để bù đắp thâm hụt cho Đông cung.”

Đó là tử huyệt của Tần Uyển Nhu, cũng là phần đại lễ đầu tiên ta tặng cho nàng.

Ở tiền kiếp, Tần Uyển Nhu có thể vững vàng ngồi trên vị trí Thái tử phi, dựa vào chính là tài lực cuồn cuộn không dứt của Tần gia.

Kiếp này, ta phải chặt đứt tài lộ của nàng trước, khiến nàng biến thành một con hổ giấy không còn vuốt nanh.

Triệu Hành nghe xong không lập tức trả lời, hắn dùng ngón tay khẽ gõ lên tay vịn xe lăn, từng nhịp một, đều đặn và có tiết tấu, như đang suy nghĩ, đồng thời cân nhắc rủi ro và giá trị của việc này.

“Phòng bị của Nghê Thường phường rất nghiêm ngặt,” hắn nói chậm rãi, “hơn nữa, mẫu thân của Tần Uyển Nhu không phải là nhân vật đơn giản.”

“Ta biết,” ta bình tĩnh đáp, “cho nên ta mới cần sự trợ giúp của điện hạ. Hai ngày nữa là hội miếu Thành Hoàng, mẫu thân Tần Uyển Nhu sùng Phật, mỗi khi có hội tất sẽ đi dâng hương, ngày ấy chính là lúc Nghê Thường phường phòng bị lơi lỏng nhất.”

Ánh mắt Triệu Hành khẽ sáng lên.

“Được, giao dịch thành.”

Hắn lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài gỗ đen đưa cho ta, trên mặt khắc một đồ án kỳ lạ, tựa như một con ưng đang giương cánh.

“Đây là lệnh bài của ta, sau này ngươi có thể dùng nó điều động toàn bộ người trong phủ ta, bao gồm…”

Hắn liếc về phía cửa.

“Thiết Diện.”

Ta nhận lấy lệnh bài, xúc cảm lạnh buốt nơi lòng bàn tay, nhưng lại giống như nắm chặt một ngọn lửa báo thù đang âm ỉ cháy.

“Đa tạ điện hạ.”

“Không cần,” hắn đã cầm lại quyển sách, “chúng ta chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần.”

Ta đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng khi bước đến cửa, bỗng nhớ ra một việc.

“Điện hạ.”

“Ừ?”

“Đôi chân của người… thật sự không còn cách cứu sao?”

Ta hỏi.

Bàn tay đang lật sách của Triệu Hành khựng lại một thoáng, nhưng hắn không ngẩng đầu, giọng nói không mang theo bất kỳ cảm xúc nào: “Xương đã gãy rồi, làm sao có thể nối lại.”

“Thật vậy sao?”

Ta khẽ đáp, “Ta quen một vị thần y, có lẽ… ông ấy có cách.”

Nói xong, ta không dừng lại thêm, bước ra khỏi mật thất mà không ngoảnh đầu nhìn lại.

Vì thế ta đã không nhìn thấy, phía sau lưng mình, Triệu Hành chậm rãi đặt quyển sách trong tay xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt rực cháy nhìn theo hướng ta vừa rời đi, nơi đáy mắt cuộn trào những con sóng dữ dội như muốn nuốt chửng cả màn đêm.

06

Hội miếu Thành Hoàng đông nghịt người, chen vai thích cánh, nhưng ta không đi, chỉ lấy cớ thân thể khó chịu mà ở trong phủ, một bước cũng không rời khỏi viện.

Vân Châu sốt ruột đi qua đi lại: “Tiểu thư thật sự không đi sao, nghe nói năm nay hội miếu đặc biệt náo nhiệt, còn có đoàn tạp kỹ từ Tây Vực đến biểu diễn nữa.”

Ta chỉ lắc đầu: “Trong người không được khoan khoái, thôi vậy.”

Ta nằm trên nhuyễn tháp, tay cầm một quyển sách nhàn đọc, nhưng trong lòng lại âm thầm đếm từng khắc thời gian, bởi ta đang đợi, đợi một tin tức, cũng là đợi một màn kịch hay.

Tần Uyển Nhu nhất định sẽ đi hội miếu, nàng thích nhất những nơi đông người như vậy, càng thích khoe ra thân phận Thái tử phi tương lai trước mặt thiên hạ.

Quả nhiên không bao lâu sau đã có hạ nhân đến bẩm: “Đại tiểu thư, Uyển Nhu tiểu thư sai người mang vài món đồ chơi từ hội miếu đến, nói là để người giải khuây.”

Ta cho người mang vào, bên trong là một hộp điểm tâm tinh xảo cùng mấy chiếc mặt nạ và phong xa lạ mắt, thật đúng là một vị tỷ tỷ chu đáo, đáng tiếc chút ân huệ nhỏ nhoi ấy không thể mua chuộc được ta.

Ta thuận tay thưởng lại cho hạ nhân, tiếp tục cầm sách đọc.

Một canh giờ trôi qua, rồi hai canh giờ nữa, thời gian chậm chạp mà dày vò, đến khi ta gần như không thể ngồi yên được nữa thì Thiết Diện xuất hiện trong phòng, lặng lẽ như bóng quỷ, nếu không phải hắn chủ động lên tiếng, e rằng ta cũng không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

“Vương phi.”

Hắn quỳ một gối xuống đất, hai tay dâng lên một quyển sổ: “May mắn không phụ sứ mệnh.”

Ta nhận lấy quyển sổ, mở ra xem, bên trong chi chít những khoản mục khiến người ta kinh hãi, mỗi một khoản đều chỉ thẳng về phía Đông cung, mỗi một khoản đều là huyết nhục bị đào xới từ gia sản Tần gia mà ra.

Mẫu thân của Tần Uyển Nhu, vị thẩm thẩm “tốt” của ta, quả thật ra tay quá lớn, vì chiếc ghế Thái tử phi của con gái mà gần như vét sạch nửa gia sản Tần gia, vậy mà phụ thân ta lại hoàn toàn không hay biết.

“Làm rất tốt.”

Ta khép sổ lại, nhìn Thiết Diện hỏi: “Điện hạ còn có chỉ thị gì không?”

Hắn đáp: “Điện hạ nói, chuyện còn lại giao cho Vương phi xử trí, người sẽ không nhúng tay.”

Ta hiểu ngay, Triệu Hành đang thử ta, hắn đã trao cho ta con dao, nhưng muốn ta tự mình đâm thẳng vào tim kẻ địch; cũng tốt thôi, món nợ này vốn dĩ nên do chính tay ta đòi lại.

“Ngươi lui trước đi, thay ta tạ ơn điện hạ.”

Thiết Diện khẽ gật đầu, thân ảnh loáng một cái đã biến mất.

Ta cầm quyển sổ bước đến thư phòng của phụ thân, lúc ấy người đang xử lý công vụ, thấy ta xuất hiện liền có chút bất ngờ: “Duyệt nhi, sao con lại đến, thân thể đã khá hơn chưa?”

“Đã tốt hơn nhiều.”

Ta tiến lên đặt quyển sổ lên bàn: “Phụ thân, xin người xem qua thứ này.”

Phụ thân nghi hoặc cầm lên, ban đầu còn xem một cách tùy ý, nhưng càng đọc sắc mặt người càng trầm xuống, đến cuối cùng bàn tay đã không tự chủ mà run rẩy.

“Đây… đây là…”

“Là sổ sách của thẩm thẩm,” ta bình tĩnh nói, “là chứng cứ những năm qua bà ta âm thầm tư trợ Đông cung, bà ta đã coi Tần gia chúng ta như tư khố của riêng mình, như bàn đạp cho Tần Uyển Nhu bước lên cao vị.”

“Phụ thân, người còn muốn tiếp tục đối với bọn họ nhân nghĩa đến cùng sao?”

Bốp!

Phụ thân đập mạnh một chưởng xuống bàn, cả mặt bàn cũng rung lên, người tức đến mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Thật là quá đáng! Thật là quá đáng! Ta đối đãi nàng như thân muội ruột thịt, vậy mà nàng lại dám tính kế ta, tính kế Tần gia!”

Phụ thân vốn là người trọng tình trọng nghĩa.

Chính vì phụ thân là người trọng tình nghĩa, nên khi phát hiện mình bị người tin tưởng nhất phản bội, người mới phẫn nộ đến như vậy.

“Phụ thân, bây giờ không phải lúc tức giận.”

Ta nhẹ giọng nhắc nhở, rồi hỏi tiếp: “Người dự định xử trí việc này thế nào?”

Phụ thân thở dốc, nhìn ta hồi lâu, rồi bất ngờ hỏi ngược lại: “Con nói xem, nên làm thế nào?”

Người vậy mà lại hỏi ý ta, điều trước kia chưa từng có.

Ta bình tĩnh phân tích: “Quyển sổ này không thể trực tiếp giao ra ngoài, thẩm thẩm dù sao cũng là thê tử của thúc phụ, là người trong nhà, chuyện xấu trong gia môn không thể phô bày trước thiên hạ; nếu truyền ra, Tần gia chỉ trở thành trò cười của kinh thành, hơn nữa còn hoàn toàn đắc tội với Thái tử, mà hiện giờ chúng ta vẫn chưa thể xé rách mặt với hắn.”

Phụ thân khẽ gật đầu: “Vậy ý con là?”

“Rút củi dưới đáy nồi.”

Ta nói rõ ràng: “Những sản nghiệp thẩm thẩm lén chuyển đi bao năm qua, phải lặng lẽ từng món một thu hồi lại, cắt đứt tài lộ của bà ta, cũng cắt luôn đường lui của Tần Uyển Nhu; còn quyển sổ này…”

Ta cầm sổ bước tới bên giá nến, trước ánh mắt kinh ngạc của phụ thân, thẳng tay ném nó vào ngọn lửa.

Ánh lửa bừng lên, soi rõ gương mặt bình thản của ta.

“Không còn sổ sách, sẽ không còn chứng cứ, thẩm thẩm dù có nghi ngờ cũng không nắm được nhược điểm nào, bà ta chỉ có thể trơ mắt nhìn sản nghiệp của mình từng chút một quay về tay Tần gia mà chẳng làm gì được.”

Phụ thân ngẩn người nhìn ta, nhìn ngọn lửa đang bốc cao, hồi lâu mới thở dài một tiếng: “Duyệt nhi, con đã lớn rồi.”

Trong ánh mắt người không còn sự lo lắng hay trách móc ban đầu, mà thay vào đó là một cảm xúc phức tạp, vừa có vui mừng, vừa có xa lạ, lại xen lẫn chút kính nể.

Ta hiểu rõ, kể từ hôm nay, địa vị của ta trong Tần gia đã hoàn toàn khác trước.

Chuyện này, phụ thân làm vô cùng quyết liệt, ngay ngày hôm sau đã lấy danh nghĩa “chấn chỉnh gia nghiệp” để bắt đầu thanh tra toàn bộ sản nghiệp do các chi nhánh trong tộc quản lý, mà bên thẩm thẩm dĩ nhiên là đối tượng bị động đến đầu tiên.

Hết lý do này đến cớ khác, từ cửa hiệu, ruộng đất cho đến trang viên, không đầy mười ngày, bảy phần sản nghiệp đứng tên thẩm thẩm đều bị phụ thân lần lượt thu hồi với đủ loại danh mục.

Chương trước Chương tiếp
Loading...