SAU KHI TRÙNG SINH, TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG LÀM THIẾP

Chương 5



Nhưng trên mặt, ta vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh.

Ta ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt, giọng nói đầy vô tội.

“Bệ hạ, thần nữ ngu dốt, không biết mình đã phạm phải tội gì.”

“Không biết?”

Hoàng đế cười lạnh.

Ông ta chộp lấy một bản tấu chương trên án thư, ném mạnh xuống trước mặt ta.

“Ngươi tự xem!”

Tấu chương rơi xuống đất, mở tung ra.

Nét chữ trên đó mạnh mẽ cứng cáp, từng nét như lưỡi dao sắc.

Nội dung là đàn hặc Hoàng hậu.

Tội danh: hãm hại trung lương, tư tàng vật chứng, mưu đồ bất chính.

Mà vật chứng được nhắc đến chính là khối phượng huyết ngọc đang đeo bên hông ta.

Ta làm ra vẻ kinh hãi đến tái mặt.

“Chuyện này… sao có thể như vậy được?”

“Khối ngọc ấy là Hoàng hậu nương nương ban cho thần nữ.”

“Thần nữ vẫn tưởng đó là ân điển, là vinh hạnh vô thượng.”

“Thần nữ… thật sự không biết gì cả!”

Nước mắt ta nói đến là đến.

Ta khóc đến run rẩy, dáng vẻ hoảng loạn bất an, như một thiếu nữ vô tội vô tình bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.

Ta diễn tròn vai một kẻ bị hãm hại, vừa sợ hãi vừa đáng thương.

Thấy vậy, Hoàng hậu cũng lập tức gào khóc.

“Bệ hạ, thần thiếp oan uổng!”

“Thần thiếp chỉ thấy khối ngọc đẹp mắt nên mới ban cho tiểu thư Tần gia, hoàn toàn không biết đó là vật gì của Vương tướng quân!”

“Nhất định là có kẻ muốn vu oan giá họa cho thần thiếp!”

Thái tử Triệu Dịch cũng dập đầu liên tiếp.

“Phụ hoàng, mẫu hậu xưa nay nhân hậu hiền lương, tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy!”

“Việc này chắc chắn có hiểu lầm, xin phụ hoàng minh xét!”

Hoàng hậu và Thái tử kẻ khóc người biện bạch, từng câu từng chữ phối hợp nhịp nhàng, chỉ trong chốc lát đã đẩy sạch mọi trách nhiệm khỏi người mình.

Hoàng đế nhìn hai người họ, ánh mắt chất đầy thất vọng lẫn phẫn nộ. Lửa giận dường như đang cuộn lên nơi đáy mắt ông, chỉ chực bùng phát.

Nhưng ông không nổi giận ngay.

Ông chậm rãi xoay ánh nhìn, dừng lại nơi phụ thân ta.

“Tần ái khanh, việc này ngươi thấy thế nào?”

Cả Ngự Thư Phòng lặng đi.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phụ thân.

Trán ông lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng thần sắc vẫn giữ được vẻ trấn tĩnh của một trọng thần nhiều năm chốn triều đường. Ông bước ra khỏi hàng, quỳ xuống, giọng trầm ổn:

“Bệ hạ, tiểu nữ ngu muội, vô ý đeo phải vật mang tiếng xấu, xin bệ hạ giáng tội.”

Ông dừng lại một nhịp rồi tiếp:

“Nhưng việc này thực sự không do tiểu nữ chủ ý. Nó chỉ là kẻ bị cuốn vào, bị người lợi dụng.”

“Còn về Hoàng hậu nương nương…”

Ông khẽ siết tay, cuối cùng cúi đầu thật sâu.

“Thần không dám vọng nghị.”

Lời nói ấy vừa bảo toàn ta, vừa khéo léo rút Tần gia ra khỏi vòng xoáy.

Ông hiểu rất rõ, khi hoàng quyền và Đông cung va chạm, kẻ đứng giữa chỉ cần lỡ một lời cũng đủ tan xương nát thịt.

Hoàng đế nhìn ông hồi lâu, rồi thở ra một hơi nặng nề. Trên gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi của một bậc quân vương bị đặt giữa lựa chọn.

Ông phất tay.

“Đứng lên hết đi.”

Ánh mắt ông rơi xuống Hoàng hậu, lạnh lẽo như sương đêm.

“Hoàng hậu, cấm túc tại Phượng Loan cung ba tháng, đóng cửa tự kiểm.”

“Thái tử thất trách trong việc giám quản, phạt bổng một năm, nghiêm khắc tự tỉnh, không được tái phạm.”

Giọng ông không cao, nhưng từng chữ như gõ xuống nền đá, nặng nề đến mức không ai dám thở mạnh.

“Còn khối ngọc này…”

Ánh mắt ông chuyển sang ta.

“Tần Duyệt, vật này bất tường, trẫm thay ngươi thu lại.”

Ông dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp:

“Người đâu, vào tư khố của trẫm chọn bộ trân châu Nam Hải thượng phẩm nhất, ban cho Thất vương phi tương lai, coi như trẫm thay nàng hóa giải điều bất tường, đồng thời tỏ rõ tâm ý của hoàng gia.”

Lời vừa dứt.

Cả gian phòng chấn động.

Hoàng hậu và Triệu Dịch sắc mặt trắng bệch như tờ giấy bị rút sạch máu.

Phụ thân ta cũng sững lại, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Chỉ có ta, lòng sáng tỏ như gương.

Hoàng đế đã chọn.

Ông không truy đến cùng, bởi truy đến cùng đồng nghĩa với việc xé toạc thể diện hoàng gia và lung lay Đông cung.

Nhưng ông cũng không hoàn toàn dung túng.

Ba tháng cấm túc, một năm phạt bổng — đó là lời cảnh cáo.

Còn phần ban thưởng cho ta…

Đó là trấn an.

Trấn an Tần gia.

Trấn an ta.

Và cũng là một thông điệp ngầm gửi đến người đứng sau lưng ta — Triệu Hành.

Trong bàn cờ này, Hoàng đế không lật bàn.

Nhưng ông đã nghiêng cán cân.

Và còn có cả Lý tướng quân — vị lão tướng quân tuy đã cáo lão hồi hương nhưng vẫn nắm trong tay uy danh và binh quyền cũ, đủ để khiến triều đình phải kiêng dè.

Ván này.

Ta thắng.

Dù chưa thể kéo Hoàng hậu xuống khỏi vị trí của bà ta.

Nhưng ta đã kịp cắm vào lòng Hoàng đế một cái gai.

Một cái gai mang tên hoài nghi.

Hoài nghi đối với Hoàng hậu.

Hoài nghi đối với Thái tử.

Chỉ cần có vết rạn đầu tiên, những vết sau sẽ tự khắc lan rộng.

Như vậy là đủ.

Ta vừa bước ra khỏi Ngự Thư Phòng thì trên hành lang dài, Triệu Dịch đã chặn trước mặt ta.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tựa như dã thú bị dồn đến mép vực.

“Tần Duyệt.”

Hắn nghiến răng gọi tên ta, từng chữ như nghiền nát qua kẽ răng.

“Là ngươi, phải không?”

“Là ngươi giăng bẫy hãm hại mẫu hậu, hãm hại cả cô!”

Ta nhìn hắn.

Nhìn gương mặt mà tiền kiếp ta từng xem như sinh mệnh của mình, giờ đây chỉ còn lại cảm giác ghê tởm lạnh lẽo.

Ta mỉm cười.

“Thái tử điện hạ đang nói gì vậy? Thần nữ thật sự không hiểu.”

“Không hiểu?”

Hắn tiến thêm một bước, đưa tay định túm lấy ta.

“Ngươi đúng là độc phụ!”

“Cô năm đó đúng là mù mắt!”

Bàn tay hắn còn chưa kịp chạm tới ta thì đã bị một bàn tay khác giữ chặt lại.

Là Lý công công.

Không biết từ lúc nào ông đã đứng phía sau chúng ta.

Ông vẫn giữ nụ cười hiền hòa quen thuộc, nhưng ánh mắt lại lạnh như nước đá.

“Thái tử điện hạ, bệ hạ đã dặn.”

“Thất vương phi tương lai vừa bị kinh sợ, cần tĩnh dưỡng.”

“Bất luận kẻ nào, cũng không được quấy nhiễu.”

Triệu Dịch nhìn Lý công công, rồi lại nhìn ta.

Cuối cùng hắn hất mạnh tay ra, ánh mắt hằn đầy oán độc.

“Được.”

“Tần Duyệt, ngươi rất giỏi.”

“Chúng ta… cứ chờ mà xem.”

Hắn buông lại một câu, phất tay áo bỏ đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi hành lang dài hun hút, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh.

Chờ mà xem sao?

Được.

Thời gian của chúng ta còn dài.

Ngay lúc ấy.

Một tiểu thái giám lặng lẽ tiến đến bên cạnh ta, nhanh như chớp nhét vào tay ta một mảnh giấy rồi lập tức rút lui, hòa vào đám người.

Ta mở tờ giấy ra.

Trên đó là một hàng chữ lạ, nét bút thanh tú mà phóng khoáng.

“Địch của địch… chính là bằng hữu.”

Dòng dưới chỉ vỏn vẹn ba chữ:

“Tam hoàng tử, Triệu Khải.”

13

Tam hoàng tử, Triệu Khải.

Cái tên ấy trong ký ức ta vốn chẳng gợi nổi chút sóng gió nào.

Tiền kiếp, hắn giống như một người vô hình giữa chốn hoàng cung. Ôn hòa, nhã nhặn, không tranh không đoạt, suốt ngày vùi mình trong thi từ thư họa, dường như hoàn toàn không hứng thú với triều chính.

Trong tất cả các hoàng tử, hắn là người ít uy hiếp nhất, cũng là người có cảm giác tồn tại mờ nhạt nhất.

Sau khi Triệu Dịch đăng cơ, hắn được phong làm một vị nhàn vương, mang theo gia quyến rời kinh đến phong địa, từ đó gần như biến mất khỏi tầm mắt thế nhân.

Tiền kiếp, ta chưa từng coi hắn là đối thủ cho vị trí Thái Tử của Triệu Dịch

Thậm chí, chưa từng thực sự để tâm nhìn hắn.

Thế nhưng hôm nay, mảnh giấy mỏng manh trong tay lại như một tảng đá lớn ném thẳng xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng ta.

“Địch của địch chính là bằng hữu.”

Hắn đang nói đến ai?

Địch, dĩ nhiên là Triệu Dịch.

Vậy bằng hữu là hắn?

Hay là ta?

Hay nói đúng hơn… là chúng ta?

Hắn bắt đầu có ý nghĩ này từ khi nào?

Là bởi ta trọng sinh, khuấy loạn bàn cờ vốn tưởng đã định sẵn, khiến hắn nhìn thấy cơ hội?

Hay vốn dĩ sau vẻ ngoài không tranh không đoạt kia, hắn từ lâu đã giấu kín một dã tâm không cam chịu đứng dưới người khác?

Ta siết chặt mảnh giấy trong tay, lòng bàn tay ướt lạnh.

Nếu ngay cả một người như Triệu Khải cũng đang âm thầm dòm ngó vị trí kia, vậy thì hoàng cung này, kinh thành này, rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật và bao nhiêu con sói đói ta chưa từng nhìn thấy?

Đột nhiên ta nhận ra, con đường báo thù của mình không chỉ phức tạp hơn tưởng tượng.

Mà còn nguy hiểm hơn rất nhiều.

Ta đưa mảnh giấy lại gần ngọn nến.

Nhìn nó từ từ bắt lửa, co quắp rồi hóa thành tro bụi.

Dù Triệu Khải là địch hay là bạn, ta cũng không thể hành động hấp tấp.

Trên bàn cờ này, người ta có thể tin tưởng tuyệt đối chỉ có một.

Triệu Hành.

Chuyện này, ta nhất định phải nói cho hắn biết.

Đêm đó.

Ta lại đến ngôi miếu hoang phía tây thành.

Triệu Hành đã có mặt sẵn.

Dường như hắn biết ta sẽ đến.

Trên bàn đã bày sẵn một ấm trà còn bốc khói, hương trà dịu nhẹ lan trong không gian tĩnh mịch.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt trầm ổn.

“Có chuyện xảy ra rồi ư?” Hắn đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.

Ta khẽ gật đầu, đem toàn bộ chuyện xảy ra trong cung ban ngày, cùng với mảnh giấy của Triệu Khải, kể lại không sót một chi tiết nào.

Nghe xong, Triệu Hành rơi vào im lặng rất lâu.

Những ngón tay thon dài của hắn đặt trên mặt bàn, chậm rãi gõ xuống từng nhịp một, tiếng động trầm đục vang lên trong mật thất tĩnh mịch, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề.

Phải một lúc sau, hắn mới khẽ mở miệng.

“Tam ca…”

Giọng hắn mang theo một thứ cảm xúc phức tạp đến mức ta không thể phân biệt rõ là lạnh lùng, giễu cợt hay bi thương.

“Hắn thông minh hơn những gì nàng nhìn thấy.”

“Và cũng tàn nhẫn hơn những gì tất cả mọi người từng nghĩ.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu đến mức dường như không thể dò đáy.

“Nàng có biết năm đó là ai phát hiện ra nơi ta ngã ngựa không?”

Ta lắc đầu.

“Là hắn.”

Triệu Hành nói chậm rãi.

“Hắn ‘tình cờ’ đi ngang qua, phát hiện ta trọng thương hôn mê, rồi tự tay đưa ta về cung.”

“Cũng chính hắn là người gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, mời bằng được thái y giỏi nhất đến.”

“Khi tất cả mọi người, kể cả phụ hoàng, đều cho rằng ta không thể qua khỏi.”

“Là hắn ở bên giường ta suốt ba ngày ba đêm.”

Hắn khẽ cười.

Nụ cười ấy lạnh hơn cả băng.

“Thiên hạ đều nói chúng ta huynh đệ tình thâm.”

“Nhưng bọn họ không biết…”

Giọng hắn hạ thấp xuống, bình thản đến rợn người.

“Con ngựa của ta là do người của hắn động tay động chân.”

“Con đường núi ta vẫn đi hằng ngày, cũng là người của hắn đổ dầu từ trước.”

Tim ta chùng xuống một nhịp nặng nề.

Một luồng hàn ý từ lòng bàn chân lan thẳng lên tận đỉnh đầu.

Ta không thể tin vào tai mình.

Vị Tam hoàng tử ôn nhu như ngọc, bề ngoài khiêm nhường không tranh không đoạt ấy…

Lại chính là kẻ khiến Triệu Hành ngã ngựa, đôi chân tàn phế?

“Vì sao?”

Ta hỏi, giọng khàn đi.

“Hắn vì sao phải làm vậy?”

Ánh mắt Triệu Hành tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Bởi vì hắn cần một ‘chiến lợi phẩm’.”

“Một món quà đủ sức chứng minh lập trường.”

“Một tờ danh thiếp để dâng lên Thái tử.”

“Năm đó ta đang ở đỉnh cao phong độ, cả văn lẫn võ đều mơ hồ vượt trên Thái tử.”

Giọng Triệu Hành bình thản như đang kể chuyện của người khác.

“Trong mắt Thái tử, ta là cái gai trong mắt, là cái dằm trong thịt.”

Hắn khẽ nhếch môi.

“Tam ca phế ta, rồi dâng ta cho Thái tử.”

“Vừa loại bỏ một kẻ cạnh tranh, lại vừa đổi lấy sự tín nhiệm.”

“Một mũi tên trúng hai đích, chẳng phải là kế sách quá hoàn hảo sao?”

Ta nghe mà toàn thân lạnh toát.

Đây mới thực sự là giết người không thấy m/áu.

So với Triệu Khải, những thủ đoạn của Triệu Dịch quả thực chỉ như trò trẻ con.

“Vậy bây giờ hắn lại tìm đến ta vì sao?”

Ta không khỏi khó hiểu.

Triệu Hành bật cười nhạt.

“Bởi vì hắn đã nhận ra Thái tử là con sói không bao giờ nuôi thuần được.”

“Hắn giúp Thái tử trừ ta, nhưng Thái tử chưa từng thật sự tin tưởng hắn.”

“Những năm qua vẫn luôn chèn ép, coi hắn như một kẻ mọt sách vô dụng.”

“Dã tâm của hắn bị đè nén quá lâu.”

Hắn nhìn thẳng vào ta.

“Giờ thì nàng xuất hiện.”

“Nàng đẩy Thái tử và Hoàng hậu ra giữa tâm bão.”

“Hắn nhìn thấy một cơ hội mới.”

“Hắn muốn mượn tay nàng, mượn tay chúng ta, để đối phó Thái tử.”

“Rồi sau đó… ngồi nhìn ngư ông đắc lợi.”

Ta cuối cùng cũng hiểu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...