SAU KHI TRÙNG SINH, TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG LÀM THIẾP

Chương 4



“Đại tiểu thư, đây là phượng huyết ngọc bội mà Hoàng hậu nương nương yêu thích nhất, nương nương ban tặng cho người làm quà tân hôn, chúc người cùng Thất điện hạ cầm sắt hòa minh, sớm sinh quý tử.”

Mẫu thân kích động đưa tay muốn nhận, ta lại nhanh hơn một bước, quỳ xuống tạ ân: “Thần nữ tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”

Đầu ngón tay ta chạm vào khối ngọc, lạnh đến thấu xương, mà trái tim cũng chìm xuống đáy vực.

Năm đó, biên cương phía Bắc nổi loạn, Vương tướng quân trấn thủ Bắc Cương bị tra ra cấu kết với địch quốc, chứng cứ rành rành, phủ tướng quân bị tịch thu và xử trảm cả nhà; còn khối phượng huyết ngọc này chính là lễ mừng thọ mà Vương tướng quân dâng lên Hoàng hậu, trở thành một trong những “chứng cứ” thông địch.

Khi ấy Hoàng hậu cao tay hơn một bậc, bà ta đẩy hết tội lỗi lên đầu một thái giám thế mạng, nói mình hoàn toàn không hay biết, cuối cùng toàn thân thoát tội.

Chỉ là, khi ấy rất ít người được tận mắt thấy rõ khối phượng huyết ngọc này, và lại càng không hề biết rằng khối phượng huyết ngọc này có một cặp, cái còn lại kia vẫn được Hoàng Hậu giấu kỹ… Tất cả những điều này ta chỉ mơ hồ biết được sau khi ch /ết hồn phách chưa tan, còn quanh quản chốn hậu, Đông cung.

Nay, bà ta đem khối ngọc giấy kỹ ấy tặng cho ta, dụng tâm độc ác đến nhường nào.

Rõ ràng bà ta muốn đem khối phượng huyết ngọc kia áp thành vở kịch vu oan giá họa cũng của kiếp trước diễn lại trên người ta, chỉ cần thời cơ chín muồi…

Khối ngọc bội này, một khi thời cơ chín muồi, sẽ trở thành bằng chứng sắt đá buộc tội Tần gia ta thông địch.

Quả là một kế sách giết người không thấy máu.

Sau khi Trương ma ma rời đi, mẫu thân nâng khối ngọc bội trong tay, yêu thích đến không nỡ buông, vừa vuốt ve vừa cười nói: “Duyệt nhi, con xem, đẹp biết bao. Hoàng hậu nương nương quả thật vẫn thương con.”

Nhìn gương mặt ngây thơ của mẫu thân, lòng ta nhói lên từng cơn.

Chính sự ngây thơ ấy, kiếp trước đã hại bà, hại cả Tần gia.

Ta khẽ cười, nhẹ nhàng nhận lấy khối ngọc từ tay bà: “Vâng, thật sự rất đẹp. Nữ nhi rất thích, sau này sẽ ngày ngày đeo bên mình.”

Mẫu thân gật đầu đầy mãn nguyện.

Ngay trước mặt bà, ta trịnh trọng đeo khối ngọc bội vào bên hông, sắc đỏ như máu nổi bật trên nền y phục thanh nhã, tạo nên một vẻ quỷ dị khó tả.

Sau khi mẫu thân rời đi, ta lập tức gọi Vân Châu tới: “Đi, dùng cách nhanh nhất báo cho Thiết Diện, nói rằng… cá đã cắn câu.”

Vân Châu lĩnh mệnh rời đi.

Ta ngồi bên cửa sổ, tay khẽ vuốt ve khối ngọc bên hông, trong lòng thầm nhắc đến Hoàng hậu, Triệu Dịch, Tần Uyển Nhu; ván cờ của các ngươi đã hạ xuống, giờ đến lượt ta đặt quân.

Trò chơi này, mới chỉ bắt đầu.

Đêm đó, ta lại đến ngôi miếu hoang phía tây thành, vẫn là gian mật thất quen thuộc, Triệu Hành đã đợi sẵn; dưới ánh nến, sắc mặt hắn so với lần trước đã hồng hào hơn, không còn vẻ tái nhợt bệnh tật.

Vừa thấy ta, ánh mắt hắn lập tức dừng lại nơi khối ngọc bên hông, đồng tử bỗng co rút mạnh: “Phượng huyết ngọc.”

Hắn nhận ra vật ấy. “Từ đâu nàng nó thứ này”

“Hoàng hậu ban.” Ta đáp ngắn gọn: “Bà ta muốn dùng lại trò cũ.”

Trong mắt Triệu Hành lóe lên sát ý: “Thì ra có một cặp, Bà ta thật lợi hại, tính dùng kế vu hãm thông địch phản quốc, để Tần gia cả nhà bị x /ử tr /ảm.”

Ta khẽ ngạc nhiên: “Điện hạ biết chuyện của Vương tướng quân?”

“Biết.”

Giọng Triệu Hành rất bình thản: “Năm đó, vụ án của Vương tướng quân là do phụ hoàng ta đích thân ép xuống.”

“Phụ hoàng biết Hoàng hậu đứng sau giật dây, nhưng vì muốn củng cố địa vị của Thái tử nên đã chọn hy sinh Vương gia tướng quân.”

Nghe đến đó, lòng ta lạnh dần từng tấc.

Thì ra là vậy, thì ra Hoàng đế biết hết tất cả, chỉ là quyền thuật của bậc quân vương vốn lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

“Vậy chúng ta phải làm sao?”

Ta nhìn Triệu Hành hỏi.

“Lấy kế của người, trả lại cho người.”

Ánh mắt hắn sáng rực: “Hoàng hậu không phải muốn dùng khối ngọc này định tội nàng sao, vậy chúng ta sẽ khiến chính khối ngọc ấy trở thành chiếc búa gõ vào hồi chuông tang của bà ta.”

Lời hắn khiến tim ta chấn động, ta nhìn vào đáy mắt hắn và thấy rõ thứ cuồng liệt cùng quyết tuyệt giống hệt mình.

Chúng ta là cùng một loại người, vì báo thù mà có thể không tiếc bất cứ giá nào.

“Điện hạ đã có kế hoạch?”

“Ừ.”

Hắn khẽ gật đầu: “Ta cần nàng phối hợp diễn một vở kịch, diễn cho một người mấu chốt xem.”

11

Người mấu chốt trong lời Triệu Hành chính là Lý tướng quân đã cáo lão hồi hương.

Lý tướng quân từng là phó tướng của phụ thân ta, cũng là chí hữu của Vương tướng quân, tính tình cương trực thẳng thắn, trong mắt không chứa nổi hạt cát.

Năm đó khi Vương tướng quân bị kết tội thông địch, chính ông là người đầu tiên đứng ra kêu oan, vì vậy mà đắc tội với Hoàng hậu và Thái tử, bị buộc phải sớm cáo quan về quê.

Những năm qua tuy ở nhà nhàn cư, nhưng môn sinh cố lại của ông trải khắp triều đình, trong quân đội vẫn có uy vọng rất cao.

Quan trọng nhất là ông nắm trong tay một đặc quyền, có thể bất cứ lúc nào miễn triệu vào cung diện thánh, đó là vinh dự do Thái tổ ban, ngay cả Hoàng đế hiện tại cũng không thể tước đoạt.

Kế hoạch của Triệu Hành rất đơn giản, để ta mang theo khối phượng huyết ngọc này, “vô tình” xuất hiện trước mặt Lý tướng quân; với nhãn lực của ông, nhất định sẽ nhận ra khối ngọc, mà với tính cách của ông, càng không thể khoanh tay đứng nhìn.

“Liệu ông ấy có tin ta không?”

Ta không giấu được chút do dự.

“Dù sao ta cũng là Thất vương phi sắp gả cho chàng. Trong mắt người ngoài, chúng ta và Thái tử vốn dĩ đã đứng ở hai phía đối lập. Ông ấy rất có thể sẽ cho rằng đây là một cái bẫy chúng ta giăng sẵn.”

“Ông ấy sẽ tin.”

Giọng Triệu Hành vô cùng chắc chắn.

“Bởi vì ông ấy và ta giống nhau, đều đang chờ một cơ hội. Một cơ hội có thể lật lại án của Vương tướng quân.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu không thấy đáy.

“Mà nàng, chính là cơ hội đó.”

Ta chợt hiểu.

Lý tướng quân không phải quân cờ để lợi dụng.

Ông là đồng minh.

Một đồng minh tiềm tàng, lại vô cùng mạnh mẽ.

“Vậy ta phải làm gì?”

“Ngày kia là lễ pháp hội cầu phúc ở Hộ Quốc Tự ngoài thành. Lý tướng quân tin Phật, hễ có pháp hội lớn đều đến.”

Triệu Hành chậm rãi nói:

“Đến lúc đó ta sẽ sắp xếp một cuộc ‘gặp gỡ tình cờ’. Nàng chỉ cần để ông ấy nhìn thấy khối ngọc bên hông. Phần còn lại, để ông ấy tự làm.”

Ta gật đầu.

“Được.”

Hắn bỗng nói thêm:

“Còn một chuyện nữa.”

Từ trong tay áo, hắn lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, đưa cho ta.

“Đây là gì?”

“Hộ tâm đan.”

Hắn đáp rất tự nhiên.

“Hàn độc trong cơ thể nàng đã kéo dài quá lâu. Thuốc này tuy không thể trị tận gốc, nhưng có thể tạm thời áp chế.”

Ta khựng lại.

Hàn độc.

Phải rồi.

Tiền kiếp ta chết giữa tuyết lạnh, oán khí và hàn khí nhập tâm. Sau khi trọng sinh, thân thể này liền lưu lại căn bệnh. Ta thường xuyên sợ lạnh, tim quặn đau từng cơn, nhưng vì một lòng báo thù, ta chưa từng để tâm đến.

Không ngờ hắn lại nhìn ra.

Còn lặng lẽ tìm thuốc cho ta.

Tim ta bỗng run lên một nhịp rất khẽ.

“Đa tạ điện hạ.”

Ta nhận lấy bình sứ.

Ánh mắt Triệu Hành vẫn bình tĩnh như mặt nước không gợn.

“Giữa nàng và ta, không cần nói hai chữ cảm tạ.”

Hắn dừng lại một thoáng, giọng trầm xuống.

“Mạng của nàng, còn quan trọng hơn mạng của ta.”

“Ngươi phải sống.”

Giọng Triệu Hành trầm xuống, từng chữ như rơi xuống đáy lòng ta.

“Phải sống để tận mắt nhìn bọn họ… xuống địa ngục.”

Ta gật đầu thật mạnh.

Đúng vậy.

Ta nhất định phải sống.

Sống đến ngày đại thù được báo.

Hai ngày sau.

Hộ Quốc Tự hương hỏa nghi ngút, người ra kẻ vào tấp nập. Chuông chùa ngân dài giữa không trung, khói hương quyện cùng tiếng tụng kinh khiến cả ngọn núi như chìm trong một lớp sương mờ linh thiêng.

Ta theo đúng sự sắp xếp của Triệu Hành, dẫn theo Vân Châu đến dâng hương.

Hôm ấy ta mặc một thân váy dài màu nguyệt bạch, giản nhã mà thanh sạch. Bên hông, khối phượng huyết ngọc đỏ thẫm nổi bật trên nền y phục nhạt màu, rực rỡ đến mức khó có thể không chú ý.

Ta không cố ý đi tìm Lý tướng quân.

Chỉ thong thả đi khắp chùa như một nữ tử đến cầu phúc bình thường.

Dâng hương.

Bái Phật.

Thêm tiền nhang đèn.

Mọi cử chỉ đều tự nhiên, không lộ chút sơ hở.

Cuối cùng, trong trai đường phía sau núi, ta nhìn thấy ông.

Lý tướng quân râu tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, đang đối diện một vị lão tăng, nhàn nhã thưởng trà.

Ta làm như không nhìn thấy, chậm rãi bước ngang qua.

Ngay khoảnh khắc hai bên sượt vai nhau, phía sau bỗng vang lên một tiếng “choang”.

Tiếng chén trà rơi xuống nền đá, thanh âm trong trẻo mà chói tai, vang vọng cả gian phòng.

Ta dừng bước, quay đầu lại.

Ánh mắt ta lập tức chạm phải đôi mắt của Lý tướng quân — trong đó chất đầy kinh ngạc, không dám tin, như thể vừa nhìn thấy một hồn ma từ quá khứ.

Ánh nhìn của ông ghim chặt nơi khối ngọc bên hông ta.

Môi ông run lên rất khẽ.

“Khối… khối ngọc này…”

Giọng ông khàn đặc.

“Ngươi… ngươi lấy nó từ đâu?”

Ta khẽ nhíu mày, làm bộ ngạc nhiên.

“Lão tướng quân quen biết khối ngọc này sao?”

Ta nhẹ giọng đáp:

“Đây là lễ mừng đại hôn mà Hoàng hậu nương nương ban cho ta mấy ngày trước.”

Ta nói rất thản nhiên.

Thế nhưng thân hình Lý tướng quân lại lảo đảo một cái rõ rệt.

Vị lão tăng bên cạnh vội vàng đỡ lấy ông.

“Lý tướng quân, ngài không sao chứ?”

Ông không đáp.

Chỉ nhìn ta chằm chằm, trong mắt cuồn cuộn sóng dữ.

Có phẫn nộ.

Có bi thống.

Cũng có một thứ quyết tuyệt đang dần thành hình.

Ông hít sâu một hơi như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra lời.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta thật lâu, thật sâu — một ánh nhìn đủ để hiểu rằng bánh xe số phận, từ giây phút này, đã bắt đầu chuyển động.

Rồi ông quay người, đầu cũng không ngoảnh lại, sải bước rời đi.

Bước chân ông nhanh và gấp gáp, như một con sư tử bị chọc giận vừa thoát khỏi lồng sắt.

Ta đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn.

Ta biết, việc của ta đã xong.

Phần còn lại, phải xem vị lão tướng quân ấy sẽ làm gì.

Mặt nước tĩnh lặng của kinh thành, chẳng mấy chốc nữa, sẽ bị khuấy đục hoàn toàn.

12

Ta từ Hộ Quốc Tự trở về phủ.

Suốt hai ngày liền, ta đóng cửa không ra ngoài.

Ta đang chờ.

Chờ một kết quả.

Ta tin Lý tướng quân.

Cũng tin vào phán đoán của Triệu Hành.

Sáng ngày thứ ba.

Tin tức cuối cùng cũng truyền ra từ trong cung.

Lý tướng quân tờ mờ sáng đã vào cung, ở trong Ngự Thư Phòng suốt một canh giờ.

Không ai biết ông đã nói gì với Hoàng đế.

Chỉ biết khi ông bước ra, vành mắt đỏ hoe.

Còn từ bên trong Ngự Thư Phòng truyền ra tiếng gầm giận dữ của Hoàng đế, xen lẫn tiếng đồ sứ vỡ nát trên nền đá lạnh.

Ngay sau đó.

Hoàng hậu, Thái tử và phụ thân ta đều bị khẩn cấp triệu vào cung.

Cả hoàng cung như bị bao trùm bởi bầu không khí nặng nề trước cơn giông tố.

Ta biết, vở kịch đã bắt đầu.

Buổi chiều.

Một cỗ xe ngựa trong cung dừng lại trước cổng phủ Thượng thư.

Lý công công đích thân tới truyền chỉ, mời ta vào cung yết kiến.

Mẫu thân hoảng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, nắm chặt tay ta không buông, bàn tay run rẩy không ngừng.

“Duyệt nhi, chuyện này… rốt cuộc là sao? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Ta nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay bà, khẽ cười trấn an.

“Mẫu thân đừng lo. Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh cũng không khỏi. Nữ nhi vào cung một chuyến rồi sẽ trở về.”

Ta thay một thân cung trang chỉnh tề, dáng vẻ đoan trang không chút sơ hở.

Bên hông, vẫn đeo khối phượng huyết ngọc đỏ như m/áu kia.

Sau đó ta theo Lý công công lên xe.

Cỗ xe chạy thẳng vào sâu trong hoàng cung, xuyên qua từng lớp tường cao cổng son, cuối cùng dừng lại trước Ngự Thư Phòng.

Ta hít sâu một hơi, bước vào.

Trong Ngự Thư Phòng, bầu không khí đặc quánh đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ, sắc mặt đen đỏ xám xịt như sắt nung…

Hoàng hậu và Thái tử quỳ bên dưới, sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Phụ thân ta đứng ở một bên, mày nhíu chặt, thần tình phức tạp, vừa lo lắng vừa nặng nề.

Ta bước vào, quỳ xuống hành lễ.

“Thần nữ Tần Duyệt, tham kiến bệ hạ.”

Hoàng đế không bảo ta đứng dậy.

Ánh mắt ông ta chỉ chăm chăm nhìn vào khối ngọc bên hông ta, ánh nhìn lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

Giọng ông ta cất lên, băng giá như tẩm độc.

“Tần Duyệt, ngươi có biết tội không?”

Tim ta khẽ thắt lại một nhịp.

Chương trước Chương tiếp
Loading...