SAU KHI TRÙNG SINH, TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG LÀM THIẾP

Chương 7



Chỉ riêng tội danh “cấu hãm hoàng tử” cũng đủ khiến Tần gia vạn kiếp bất phục.

Nhưng nếu ta không dâng thư…

Triệu Khải nhất định đã chuẩn bị sẵn hậu thủ.

Hắn dám đưa cho ta thứ quan trọng như vậy, ắt hẳn đã có cách khiến chuyện này bị phơi bày. Đến lúc đó, ta sẽ trở thành kẻ “biết mà không báo”, đồng đảng mưu phản.

Kết cục… vẫn là ch/ế/t.

Một kế sách thật độc.

Một mũi tên trúng hai đích.

Dù ta chọn thế nào, cũng đều là đường cùng.

Còn Triệu Khải, từ đầu đến cuối vẫn có thể đứng ngoài cuộc, thậm chí còn đường hoàng khoác lên mình dáng vẻ “đại nghĩa diệt thân”, bước ra thu dọn tàn cục, đổi lấy một tiếng thơm.

Toàn thân ta như bị rút hết hơi ấm.

Triệu Khải, ngươi quả thật tính toán đến mức kín kẽ không kẽ hở.

Đáng tiếc…

Ngươi đã tính sai một điều.

Ngươi cho rằng ta đơn độc ứng chiến.

Nhưng ngươi không biết, sau lưng ta còn có Triệu Hành.

Ta cẩn thận cất xấp phong thư đi, rồi lập tức viết một mảnh giấy, giao cho Vân Châu.

“Lập tức đưa cho Thiết Diện.”

“Bảo hắn, việc này mười vạn cấp bách.”

Sau khi làm xong mọi thứ, ta gần như sụp xuống ghế, tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Chỉ một chút nữa thôi…

Ta đã rơi thẳng vào cái bẫy Triệu Khải đào sẵn.

Ván này hung hiểm vô cùng.

Ta nhất định phải bàn bạc kỹ với Triệu Hành.

Chúng ta không chỉ phải thoát khỏi tử cục này, mà còn phải cắn ngược lại hắn một đòn thật đau.

Đêm đó, tại ngôi miếu hoang.

Ta đem những phong thư cùng toàn bộ suy đoán của mình kể lại cho Triệu Hành nghe.

Hắn nghe xong, không nói một lời, chỉ cầm những phong thư lên, xem đi xem lại hết lần này đến lần khác.

Gương mặt hắn không hề biểu lộ cảm xúc.

Nhưng trong ánh mắt lại như có lửa cháy ngầm.

Phải rất lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng khàn khàn đến đáng sợ.

“Tam ca tốt của ta…”

“Bao nhiêu năm rồi, huynh vẫn không thay đổi.”

“Vẫn tàn nhẫn như vậy.”

“Vẫn độc như vậy.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

“Nàng sợ không?”

Ta lắc đầu.

“Không sợ.”

“Chỉ là… nghĩ lại mà thấy rợn người.”

Trong mắt Triệu Hành thoáng hiện ý tán thưởng.

“Tốt.”

“Đã hắn bất nhân, thì đừng trách chúng ta bất nghĩa.”

“Hắn không phải muốn nhìn Thái tử ch/ế/t sao?”

“Vậy chúng ta… sẽ thành toàn cho hắn.”

“Chỉ có điều…”

Giọng Triệu Hành trầm xuống, ánh mắt lạnh như thép. “Ngọn lửa này phải cháy dữ dội hơn một chút.”

“Tốt nhất là… thiêu luôn cả hắn vào trong.”

Ta nhìn hắn, không hiểu hết ý.

“Điện hạ muốn nói là?”

“Phong thư này, chúng ta nhất định phải dùng.”

Hắn nói chậm rãi. “Nhưng không phải bây giờ.”

“Cũng không phải do chúng ta trực tiếp ra tay.”

Hắn đặt xấp phong thư xuống bàn, giọng đều đều mà sắc bén: “Chúng ta phải tìm một người thích hợp nhất, vào thời điểm thích hợp nhất, để chính người đó mang nó dâng lên phụ hoàng.”

“Ai?”

Ta hỏi.

Triệu Hành nhìn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

“Một người… mà hắn tuyệt đối không thể ngờ tới.”

“Tần Uyển Nhu.”

16

Tần Uyển Nhu.

Vị đường tỷ tốt của ta, người một lòng chỉ muốn bám rồng phụng phượng.

Kéo nàng xuống nước… chính là bước cờ tinh diệu và cũng châm biếm nhất trong toàn bộ kế hoạch.

Nàng không phải yêu Triệu Dịch sao?

Không phải vì hắn mà có thể bất chấp tất cả sao?

Vậy ta thật muốn xem, khi sinh tử của Triệu Dịch và vinh hoa phú quý của chính nàng bị đặt lên hai đầu cán cân…

Nàng sẽ chọn bên nào.

Bước đầu tiên của kế hoạch là khiến nàng buông lỏng cảnh giác với ta.

Thậm chí… khiến nàng nảy sinh lại thứ cảm giác “đồng bệnh tương liên”.

Từ sau biến cố trong cung hôm ấy, ta lấy cớ thân thể suy nhược, đóng cửa không tiếp khách.

Đại hôn sắp đến, nhưng ta ngày ngày u sầu, mặt mày ủ rũ, chẳng có nửa phần vui mừng.

Ngay cả những châu báu lụa là Hoàng hậu ban thưởng, ta cũng khóa chặt trong kho, không buồn liếc mắt thêm một lần.

Trong phủ dần dần lan ra lời đồn.

Rằng ta hối hận rồi. Rằng đắc tội Hoàng hậu và Thái tử, tương lai ắt sẽ gian nan.

Rằng Thất hoàng tử dù được thánh sủng, suy cho cùng vẫn là người tàn phế, chỉ là một vị vương gia nhàn tản, không thể cho ta vinh quang như ta mong muốn.

Những lời ấy… ta cố ý để hạ nhân truyền đến tai Tần Uyển Nhu.

Nàng bị cấm túc trong viện, đang lúc buồn chán vô cùng, mà những chuyện thị phi trong phủ vốn là thứ nàng thích nghe nhất.

Quả nhiên, chưa đầy mấy ngày sau, nàng sai người mang đến cho ta một bát yến sào, lấy cớ tình tỷ muội thắm thiết, muốn giúp ta an tâm.

Ta nhận lấy.

Còn bảo Vân Châu đáp lễ bằng một bộ đầu diện mới ta vừa được ban.

Qua lại vài lần, quan hệ giữa chúng ta dường như lại quay về trạng thái hòa thuận bề ngoài như trước kia.

Thời cơ… cũng đã đến.

Hôm ấy, ta “vô tình” gặp Tần Uyển Nhu trong hoa viên khi nàng đến thỉnh an mẫu thân.

Ta cho lui hết hạ nhân, cùng nàng ngồi riêng trong lương đình một lát.

Ta nhìn nàng, vành mắt chợt đỏ lên.

“Đường tỷ…”

Giọng ta nghẹn lại.

“Dạo gần đây muội luôn cảm thấy bất an.”

“Muội cứ có cảm giác… Thái tử điện hạ sẽ không dễ dàng buông tha cho muội như vậy.”

Trong mắt Tần Uyển Nhu thoáng qua một tia đắc ý.

Nhưng trên mặt nàng vẫn là vẻ dịu dàng quan tâm quen thuộc.

“Muội đừng suy nghĩ nhiều.”

“Thái tử điện hạ không phải loại người nhỏ nhen thù dai.”

“Có lẽ chỉ là nhất thời tức giận mà thôi.”

“Thật vậy sao?”

Ta khẽ cười khổ.

“Nhưng muội cứ thấy… hình như ngài ấy đang âm thầm mưu tính chuyện gì đó lớn.”

“Muội… mấy ngày trước khi đến thỉnh an, vô tình nhìn thấy trong thư phòng của ngài ấy có thư…”

Ta nói đến đó thì dừng lại.

Trên mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt xen lẫn hối hận, như thể lỡ miệng tiết lộ điều bí mật động trời.

Ánh mắt Tần Uyển Nhu lập tức sáng lên.

“Thư gì?”

Nàng truy hỏi.

“Không, không có gì.”

Ta vội lắc đầu.

“Chắc là muội nhìn nhầm, đường tỷ đừng hỏi nữa.”

Ta càng lấp lửng, nàng càng tò mò.

“Giữa ta và muội, còn điều gì không thể nói?”

“Muội nói cho ta biết đi, để ta còn giúp muội cân nhắc.”

Ta im lặng rất lâu, như thể đang đấu tranh trong lòng, rồi mới hạ thấp giọng, giống như đã hạ quyết tâm lớn lắm.

“Là ba phong thư.”

“Ba phong thư chứa thư từ qua lại giữa Thái tử điện hạ và chủ tướng Bắc Cương.”

“Nội dung bên trong… muội không dám đọc.”

“Nhưng muội luôn có cảm giác… đó không phải thứ tốt lành.”

“Muội sợ… muội sợ Thái tử điện hạ sẽ đi vào con đường sai trái.”

Ta nói đến nghẹn ngào, nước mắt gần như rơi xuống.

Hơi thở của Tần Uyển Nhu đột ngột gấp gáp.

Nàng nhìn ta chằm chằm, giọng khàn đi vì kích động: “Những Phong thư đó… hiện giờ ở đâu?”

“Muội… lúc ấy hoảng quá, liền lén mang nó ra ngoài.”

Ta rút từ tay áo ra một túi gấm, chỉ vừa lóe lên trước mắt nàng rồi lập tức nhét lại vào trong.

“Muội không dám hủy, cũng không dám giao nộp.”

“Chỉ có thể tạm thời giấu trên người.”

“Đường tỷ… tỷ nhất định, nhất định đừng nói ra ngoài.”

“Muội sợ…”

Nàng hoàn toàn không nghe phần sau của ta.

Ánh mắt nàng dán chặt vào chiếc túi gấm.

Ánh nhìn ấy trở nên tham lam và nóng rực, giống như một con sói đói vừa phát hiện con mồi.

Nàng hiểu rất rõ thứ bên trong đó là gì.

Đó là vũ khí có thể khống chế hoàn toàn Triệu Dịch, ép hắn phải một lòng nghe lời nàng, là thứ khiến nàng yêu cầu hắn lập nàng làm Thái Tử phi.

Cũng là thứ có thể đạp ta xuống tận bùn sâu, đem lại cho nàng quyền lực tối thượng.

“Muội yên tâm.”

Nàng nắm lấy tay ta, giọng nói dịu dàng đến mức chưa từng có.

“Ta tuyệt đối sẽ không nói với ai.”

“Chỉ là muội giữ những phong thư trên người quá nguy hiểm.”

“Hay là giao cho ta, để ta thay muội bảo quản.”

Ta chần chừ, để lộ vẻ do dự.

“Đường tỷ… muội…”

“Muội không tin ta sao?” Nàng sốt ruột cắt lời. “Ta làm vậy cũng là vì tốt cho muội, vì tốt cho Thái tử điện hạ mà thôi.”

Ta nhìn gương mặt giả nhân giả nghĩa ấy, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo.

“Đường tỷ… để muội suy nghĩ thêm đã.”

“Ngày mai… ngày mai muội sẽ trả lời tỷ.”

Ta khẽ rút tay ra khỏi tay nàng rồi vội vã rời đi.

Ta biết.

Nàng không đợi được đến ngày mai.

Đêm nay, nàng nhất định sẽ ra tay.

Trở về viện, ta đặt chiếc túi gấm chứa “chứng cứ” một cách tùy tiện vào ngăn kéo bàn trang điểm.

Không khóa.

Thậm chí còn cố ý để lộ ra một góc nhỏ.

Sau đó, ta cho lui hết hạ nhân, vẫn mặc nguyên y phục mà nằm xuống giường, lặng lẽ chờ con cá cắn câu.

Vừa qua giờ Tý, một bóng đen như u hồn lặng lẽ lẻn vào phòng.

Động tác nhẹ nhàng, thuần thục, hiển nhiên là cao thủ.

Hắn đảo mắt nhìn khắp căn phòng một lượt, rồi đi thẳng tới bàn trang điểm.

Ngăn kéo bị kéo ra.

Chiếc túi gấm bị lấy đi.

Sau đó, bóng đen lại lặng lẽ rút lui như chưa từng xuất hiện.

Từ đầu đến cuối, ta không hề động đậy.

Chỉ khi mọi thứ đã yên tĩnh, ta mới chậm rãi mở mắt trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh.

Tần Uyển Nhu.

Phong thư, ngươi đã có trong tay.

Tiếp theo, xem ngươi sẽ diễn vở kịch này thế nào.

Ta thực sự rất mong chờ.

Mong chờ ngày ngươi tự tay đẩy người trong lòng mình vào tuyệt lộ.

17

Ba ngày trước đại hôn.

Trong cung thiết yến.

Bề ngoài nói là để tiễn ta xuất giá, nhưng thực chất lại là lần thăm dò và giằng co cuối cùng giữa các phe phái.

Ta biết, đêm nay chính là thời cơ tốt nhất để Tần Uyển Nhu hành động.

Cũng là lúc ta thu lưới.

Ta khoác lên người bộ cung trang do Triệu Hành đặc biệt chuẩn bị.

Hoa lệ nhưng không phô trương.

Tựa đóa tuyết liên nở lặng lẽ trong đêm đông.

Thanh lãnh.

Mà dứt khoát.

Khi ta đến, yến tiệc đã bắt đầu.

Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi trên chủ vị.

Thái tử Triệu Dịch và Tam hoàng tử Triệu Khải phân ngồi hai bên.

Còn Tần Uyển Nhu, ngồi ngay cạnh Triệu Dịch.

Hôm nay nàng trang điểm đặc biệt diễm lệ.

Giữa hàng mày ánh mắt của Tần Uyển Nhu không giấu nổi vẻ đắc ý và hưng phấn.

Thấy ta bước vào, nàng còn nâng chén về phía ta, khóe môi cong lên đầy ẩn ý. Ánh nhìn ấy giống như đang nhìn một tử tù sắp bị tuyên án.

Ta chỉ mỉm cười đáp lại, ung dung ngồi xuống.

Triệu Hành ngồi bên cạnh ta. Hôm nay hắn cũng thay triều phục thân vương, bớt đi vẻ bệnh nhược thường ngày, thêm vào đó là khí thế uy nghi của một hoàng tử thực thụ.

Hắn nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp mà vững vàng.

“Đừng sợ.” Hắn khẽ nói. “Mọi chuyện đã có ta.”

Ta gật đầu, lòng bỗng nhiên an định lạ thường.

Yến tiệc náo nhiệt, ca múa rộn ràng, bề ngoài là một cảnh thái bình thịnh thế.

Sau ba tuần rượu, Thái tử Triệu Dịch đứng dậy.

Hắn nâng chén hướng về phía Hoàng đế, giọng sang sảng: “Phụ hoàng, nhi thần gần đây tình cờ có được một kỳ vật, đặc biệt dâng lên phụ hoàng, coi như bày tỏ chút hiếu tâm.”

Nói rồi, hắn vỗ tay.

Hai thái giám khiêng lên một chiếc khay lớn, phủ kín bằng vải đỏ.

Triệu Dịch bước tới, tự tay giật phăng tấm vải.

Cả đại điện lập tức vang lên tiếng kinh hô.

Trên khay là một tòa Vạn Thọ Sơn được điêu khắc từ nguyên một khối ngọc Hòa Điền.

Chạm khắc tinh xảo, công phu tuyệt mỹ.

Điều quý giá hơn cả là chất ngọc ôn nhuận, trong suốt không tì vết — vừa nhìn đã biết giá trị liên thành.

Trên mặt Hoàng đế hiện lên nụ cười hài lòng.

“Tốt, tốt lắm.”

“Dịch nhi, con có lòng.”

Triệu Dịch khẽ mỉm cười đắc ý. “Nhi thần chỉ mong phụ hoàng phúc thọ an khang, vạn thọ vô cương.”

Nói xong, hắn cố ý liếc ta một cái.

Ánh mắt ấy như đang nói: Ngươi xem, ta vẫn là Thái tử được phụ hoàng sủng ái nhất. Việc ngươi chọn một kẻ tàn phế… chính là sai lầm lớn nhất đời này.

Ta lười để tâm.

Chỉ cúi đầu nhấp một ngụm trà thanh trong chén.

Ngay lúc ấy, Tần Uyển Nhu bỗng nhiên đứng dậy.

Nàng bước ra giữa đại điện, váy áo lướt nhẹ trên nền gạch lạnh, rồi khẽ cúi người hành lễ trước Hoàng đế.

“Bệ hạ.”

Giọng Tần Uyển Nhu trong trẻo, mềm mại, pha lẫn chút bi thương vừa đủ khiến người ta động lòng.

“Thần nữ… có tội.”

Cả đại điện lập tức lặng đi, mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía nàng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...