Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SAU KHI TRÙNG SINH, TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG LÀM THIẾP
Chương 8
Hoàng đế nhíu mày.
“Ngươi có tội gì?”
Tần Uyển Nhu ngẩng đầu, khóe mắt long lanh ánh lệ. Nàng liếc sang Triệu Dịch, người đang sững sờ chưa kịp phản ứng, rồi lại nhìn về phía ta — ta vẫn mỉm cười bình thản.
Sau đó, nàng rút từ tay áo ra xấp ba phong thư, hai tay nâng cao quá đầu.
“Thần nữ… có tội bao che cho Thái tử!”
Lời ấy vừa dứt, cả điện ồ lên kinh hãi.
Sắc mặt Triệu Dịch trong nháy mắt trắng bệch như giấy.
“Uyển Nhu! Nàng… nàng đang nói cái gì?”
Hắn lao tới định giật lấy xấp phong thư.
Nhưng Tần Uyển Nhu khéo léo nghiêng người né tránh.
“Điện hạ, đến nước này rồi, ngài còn muốn chấp mê bất ngộ sao?”
Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đau đớn như xé lòng.
“Vì đại nghiệp thiên thu của ngài, vì giang sơn Đại Chu…”
“Uyển Nhu không thể tiếp tục giúp ngài che giấu nữa!”
Những lời ấy vang lên chính khí lẫm liệt, như thể nàng mới là người thấu hiểu đại nghĩa, vì nước vì dân mà đoạn tuyệt tình riêng.
Còn Triệu Dịch, trong nháy mắt bị đẩy thành kẻ lầm đường được nàng “khuyên răn”.
Ta khẽ cười lạnh trong lòng.
Một chiêu lấy lui làm tiến thật cao tay.
Nàng muốn đổ toàn bộ tội danh lên đầu Triệu Dịch, còn mình thì mượn danh “đại nghĩa diệt thân” để đổi lấy thanh danh, thậm chí tranh thủ được sự trọng dụng của Hoàng đế.
Quả nhiên tính toán không tồi.
Sắc mặt Hoàng đế đã trầm xuống đến mức đáng sợ.
“Dâng thư lên.”
Lý công công bước xuống nhận lấy xấp ba phong thư, cung kính trình lên ngự án.
Hoàng đế mở ra phong thư đầu tiên, chỉ liếc một cái.
Bàn tay ông bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
Bốp!
Ông đập mạnh phong thư xuống long án, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Nghịch tử!”
Hoàng đế chỉ thẳng vào Triệu Dịch, giận đến mức nói không thành câu. “Ngươi… ngươi dám… dám làm ra chuyện này!”
Triệu Dịch quỵ xuống đất.
Hắn hoàn toàn sợ hãi đến ngây dại.
Hắn căn bản không biết phong thư kia vì sao lại rơi vào tay Tần Uyển Nhu.
“Phụ hoàng, oan uổng! Nhi thần oan uổng!”
“Nhưng bức thư đó không phải do nhi thần viết, có người hãm hại nhi thần!”
“Ồ?”
Hoàng đế cười lạnh.
“Ý ngươi là… những bức thư này là giả?”
“Phải! Là giả!”
Triệu Dịch như kẻ sắp ch/ế/t vớ được cọng rơm cuối cùng. “Nhất định là Tần Duyệt! Nhất định là nàng ta làm giả thư để hãm hại nhi thần!”
Hắn hung hăng chỉ thẳng về phía ta.
Ta đứng dậy, vẻ mặt vô tội.
“Thái tử điện hạ, cơm có thể ăn bừa, nhưng lời không thể nói bừa.”
“Ta vẫn luôn ở trong phủ dưỡng bệnh, cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước.”
“Lấy đâu ra bản lĩnh giả tạo bút tích của ngài?”
Ta khẽ đổi giọng, nhìn sang Tần Uyển Nhu.
“Huống chi… những phong thư này không phải do đường tỷ tự tay dâng lên sao?”
“Liên quan gì đến ta?”
Lời ta như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Triệu Dịch.
Hắn sững lại.
Phải.
Thư là do Tần Uyển Nhu mang ra.
Cho dù hắn muốn vu oan, cũng không thể đổ lên đầu ta.
Hắn quay phắt sang nhìn nàng, ánh mắt đầy kinh ngạc và phẫn nộ.
“Vì sao?”
Giọng hắn run rẩy.
“Uyển Nhu, vì sao nàng lại đối xử với ta như vậy?”
Trong mắt Tần Uyển Nhu thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã bị thay thế bằng vẻ quyết tuyệt.
“Điện hạ, ta làm vậy là để cứu ngài.”
“Cũng là để tự cứu mình.”
Đúng lúc ấy, Triệu Khải, người vẫn im lặng từ đầu, bỗng bước ra.
Hắn quỳ xuống trước Hoàng đế, vẻ mặt đau đớn.
“Phụ hoàng.”
“Thái tử hồ đồ, phạm phải đại lỗi, dĩ nhiên phải chịu phạt.”
“Nhưng nhi thần khẩn cầu phụ hoàng, niệm tình huynh đệ, tha cho huynh ấy một mạng.”
Lời của Triệu Khải thoạt nghe như đang cầu tình, nhưng thực chất lại vô hình trung đóng đinh tội danh của Triệu Dịch, đồng thời khéo léo tô vẽ cho mình một lớp vỏ “huynh hữu đệ cung”, vừa nhân hậu vừa trọng tình.
Hoàng đế nhìn hai người con trai đang quỳ dưới điện — một kẻ chật vật thảm hại, một kẻ ra vẻ khoan dung nghĩa khí — rồi lại nhìn sang Tần Uyển Nhu, người vừa tự tay đẩy tình nhân của mình đến bờ vực. Trên gương mặt ông hiện rõ sự mệt mỏi và thất vọng nặng nề.
Ông đang định mở lời thì Triệu Hành, người vẫn lặng lẽ ngồi cạnh ta, khẽ động.
Hắn đẩy xe lăn tiến ra giữa đại điện.
“Phụ hoàng.”
Giọng hắn không lớn, nhưng vang lên rõ ràng, xuyên suốt cả sảnh đường.
“Về những phong thư này, nhi thần cũng có vài lời muốn nói.”
18
Thanh âm của Triệu Hành như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ, lập tức làm dậy lên muôn tầng sóng ngầm.
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt dồn về phía hắn, kể cả vị đế vương đang ngồi trên long ỷ kia.
“Hành nhi.” Hoàng đế nhìn hắn, thần sắc phức tạp. “Con muốn nói gì?”
Triệu Hành không trả lời ngay.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua từng người trong điện.
Triệu Dịch hoảng loạn thất thần.
Tần Uyển Nhu cố giữ bình tĩnh.
Và cả Triệu Khải, gương mặt đầy “đau xót”, nhưng đáy mắt lại lộ ra tia hưng phấn khó giấu.
Cuối cùng, ánh nhìn của hắn dừng lại trên phong thư đặt trước ngự án.
“Phụ hoàng,” hắn bình tĩnh nói, “nhi thần cho rằng những phong thư này có thật, có giả.”
“Có bức do Thái tử hoàng huynh viết, nhưng cũng có bức là giả không phải hoàng huynh viết.”
Lời ấy khiến cả điện ngơ ngác.
Mày Triệu Khải khẽ nhíu lại.
“Ý con là gì?” Hoàng đế hỏi.
“Ý là…” giọng Triệu Hành đột nhiên lạnh hẳn đi, “có người đã bắt chước bút tích của Thái tử hoàng huynh để viết nên bức thư giả.”
“Sau đó dùng một thủ đoạn cực kỳ cao minh, khiến phong thư rơi vào tay Tam hoàng huynh.”
“Rồi lại ‘mượn’ tay Tần Uyển Nhu, công khai nó trước triều đình.”
“Nhờ vậy mà đạt được mục đích một mũi tên trúng ba đích.”
Từng lời của Triệu Hành rơi xuống như búa tạ, nện thẳng vào tim Triệu Khải.
Sắc mặt hắn trong nháy mắt trắng bệch.
“Thất đệ! Ngươi… ngươi đừng có ngậm m/áu phun người!”
Hắn gằn giọng phản bác.
“Ta không hề liên quan đến chuyện này!”
“Thật sao?”
Triệu Hành khẽ cười lạnh.
“Tam hoàng huynh e là đã quên.”
“Trong kinh thành này, người có thể bắt chước bút tích của Thái tử đến mức dĩ giả loạn chân… chỉ có một.”
“Danh gia thư pháp tiền triều, Lâm Tán Nhân.”
“Mà vị Lâm tiên sinh ấy, những năm cuối đời, vẫn luôn được huynh chu cấp, an trí tại biệt viện trong vương phủ của huynh.”
“Ta nói… có sai không?”
Thân thể Triệu Khải khẽ lảo đảo.
Trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh.
“Ta… ta chỉ kính trọng tài hoa của Lâm lão tiên sinh, giữa ta và ông ấy chẳng qua là giao tình quân tử!”
“Giao tình quân tử?”
Ý cười nơi khóe môi Triệu Hành càng thêm lạnh lẽo.
“Vậy thì không biết vì sao mấy hôm trước, quản gia phủ huynh lại lén lút xuất thành trong đêm, định xử lý cả nhà Lâm Tán Nhân?”
“May mà người của ta đến sớm hơn một bước.”
“Nếu không, e rằng hôm nay đã thật sự… ch/ế/t không đối chứng.”
Lời vừa dứt, hắn vỗ tay một cái.
Thiết Diện áp giải một lão giả đang run lẩy bẩy cùng hai gia đinh bị trói chặt bước vào đại điện.
Hai gia đinh kia chính là người của phủ Triệu Khải.
Còn lão giả kia — chính là Lâm Tán Nhân.
Nhân chứng, vật chứng, đều đủ. Lâm Tán Nhân khai ra hai trong bố ba bức phong thư là giả.
Triệu Khải không còn đường chối cãi.
Hắn mềm nhũn quỵ xuống đất, mặt xám như tro tàn.
Chân tướng đã rõ.
Đây là một âm mưu kinh thiên do chính Triệu Khải một tay sắp đặt.
Sau đó cố ý để xấp phong thư rơi vào tay ta, muốn mượn tay ta lật đổ Triệu Dịch. Và cũng chính ta tự đưa mình đến tội danh “cấu hãm hoàng tử” với hai phong thư giả còn lại, tội này cũng đủ khiến Tần gia ta vạn kiếp bất phục.
Hắn tính kế tất cả.
Tính kế Triệu Dịch.
Tính kế ta. Tính kế Tần gia.
Hắn muốn Triệu Dịch thân bại danh liệt.
Muốn ta và cả Tần gia mang tội danh “cấu kết hãm hại hoàng tử”. Muốn Triệu Hành không còn điểm tựa là ta và Tần gia.
Còn bản thân hắn, sẽ giẫm lên xác chúng ta mà bước lên đỉnh cao quyền lực.
Thật độc.
Thật hiểm.
Hoàng đế nhìn ba người con trai đang quỳ dưới điện.
Một kẻ phản nghịch.
Một kẻ độc hiểm.
Một kẻ tàn tật.
Ánh sáng trong mắt ông từng chút một lụi tắt.
Như thể chỉ trong khoảnh khắc, ông đã già thêm hai mươi tuổi.
“Người đâu.”
Giọng ông khàn khàn, mệt mỏi.
“Thái tử Triệu Dịch, phế làm thứ dân, giam cầm suốt đời.”
“Tam hoàng tử Triệu Khải, lòng lang dạ sói, cấu hại thủ túc, ban… rượu độc một chén.”
“Hoàng hậu, dạy con vô phương, cấu kết sinh loạn, đánh vào lãnh cung.”
“Tần Uyển Nhu, không rõ phải trái, tiếp tay cho Triệu Khải, họa loạn cung đình, phạt trượng t /ử.”
Từng đạo thánh chỉ lạnh lẽo được thốt ra.
Vô tình.
Dứt khoát.
Quyết định số phận cuối cùng của bao nhiêu người trong điện.
Triệu Dịch và Triệu Khải ngã quỵ trên đất, mặt xám như tro.
Tần Uyển Nhu thì trực tiếp ngất lịm.
Ta nhìn nàng bị thị vệ kéo đi, trong lòng không một gợn sóng.
Kiếp trước, chính nàng đã đứng nhìn ta bị trượng t/ử sống.
Kiếp này, ta chỉ trả lại cho nàng vận mệnh vốn thuộc về nàng mà thôi.
Chỉ vậy mà thôi.
Sau khi xử lý xong mọi chuyện, ánh mắt Hoàng đế chậm rãi dừng lại trên người Triệu Hành.
Ông nhìn đứa con trai từng bị mình xem nhẹ, thậm chí ghét bỏ, thật lâu.
Trong ánh mắt ấy có áy náy, có vui mừng, và cả hy vọng.
“Hành nhi.”
Ông chậm rãi mở lời.
“Từ hôm nay trở đi, con chính là Thái tử của Đại Chu.”
Nói xong câu ấy, dường như ông đã dùng hết toàn bộ khí lực.
Thân hình khẽ nghiêng.
Ông ngã khỏi long ỷ.
……
Ba tháng sau.
Lão Hoàng đế băng hà.
Thái tử Triệu Hành thuận lợi đăng cơ, đổi niên hiệu thành Vĩnh An.
Ta, Tần Duyệt, được sách phong làm Hoàng hậu, nhập chủ Trung cung.
Việc đầu tiên ta làm, là hạ chỉ minh oan cho Vương tướng quân phủ, rửa sạch mọi oan khuất năm xưa, đồng thời đem những kẻ từng cấu hại trung lương từng người từng người xử theo quốc pháp.
Việc thứ hai, ta tìm lại vị thần y đã chữa khỏi tật chân cho Triệu Hành ở tiền kiếp. Đời này, nhờ ta can thiệp sớm, đôi chân của hắn được chăm sóc, điều dưỡng rất tốt.
Sau nửa năm trị liệu cẩn trọng. Vào một buổi chiều xuân ấm áp. Hắn cuối cùng cũng buông chiếc xe lăn đã bầu bạn suốt mười năm.
Chậm rãi đứng dậy.
Hắn đứng trước mặt ta, thân hình thẳng tắp như tùng bách, như trúc xanh.
Trong mắt, tinh quang lấp lánh.
Hắn nắm lấy tay ta, kéo ta vào lòng.
“Duyệt nhi.”
Giọng hắn trầm thấp vang bên tai ta.
“Cảm ơn nàng.”
“Chính nàng đã cho ta một lần tái sinh.”
Ta tựa vào lồng ngực hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ.
Trong lòng là một mảnh yên bình.
“Không.”
Ta khẽ lắc đầu.
“Là chúng ta đã cho nhau một lần tái sinh.”
Biển máu thù hận của tiền kiếp đã được rửa sạch.
Oan khuất của Tần gia cũng được minh giải.
Những kẻ từng hại ta đều đã trả giá.
Còn ta, cuối cùng cũng tìm được phần an nhiên và hạnh phúc thuộc về mình.
Ta ngẩng đầu nhìn Triệu Hành.
Hắn cũng đang cúi xuống nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.
Ánh dương rải trên người chúng ta.
Ấm áp.
Rực rỡ.
Ta biết.
Từ nay về sau, điều chờ đợi chúng ta là một tương lai hoàn toàn mới, sáng lạn và quang minh.
Một kết cục viên mãn… chỉ thuộc về hai chúng ta.
(TOÀN VĂN HOÀN)