Ta Gả Cho Nhiếp Chính Vương, Kẻ Tử Địch Của Phụ Thân

Chương 5



Nhìn sắc mặt của Thẩm Dực, hiển nhiên hắn vô cùng phản cảm với câu hỏi này, bởi trên mặt hắn gần như đã viết sẵn mấy chữ “liên quan gì đến bà”.

Tuy ta cảm thấy câu hỏi ấy có phần riêng tư, nhưng Thẩm Dực vốn không giống người thường.

Người khác mới hai mươi tuổi đã làm phụ thân, còn Thẩm Dực thì gần ba mươi mới vừa thành thân.

Thái hậu thân là quốc mẫu, quan tâm đến chuyện con nối dõi của Thẩm Dực, cũng là lẽ thường tình.

Vì để giữ thể diện cho Thẩm Dực, cũng để Thái hậu yên tâm, ta liền đứng ra nhận lấy.

“Thái hậu nương nương xin cứ yên tâm, mấy ngày nay Vương gia đêm đêm cùng thần thiếp chung giường, thần thiếp tất nhiên sẽ không phụ kỳ vọng của Vương gia và Thái hậu nương nương, sớm ngày vì Vương gia khai chi tán diệp, vì…”

Thế nhưng lời tận tâm của ta còn chưa nói xong, đã có một chén trà ném thẳng về phía ta.

Thái hậu giận đến sắc mặt tái xanh, lớn tiếng mắng ta không biết liêm sỉ.

“Hạng nữ nhân d/âm đã/ng như ngươi không xứng làm thê tử của Nhiếp Chính Vương, người đâu, giam con d/âm phụ này vào địa lao!”

Ta đứng ngây người tại chỗ, mặt mũi mơ hồ, hai chân run rẩy.

Thị vệ lĩnh mệnh tiến lên, chuẩn bị áp giải ta đi xuống, lại bị Thẩm Dực chặn lại.

Hắn trở tay kéo ta ra sau lưng bảo vệ.

“Phu thê hành lễ Chu Công, vốn là lẽ trời lẽ đất, sao đến chỗ Thái hậu lại biến thành hai chữ d/âm đã/ng.”

Thái hậu giận dữ, đập mạnh xuống bàn, đám thị vệ tiến cũng không được, lùi cũng không xong.

“Những kẻ khác đều cút cho ta.”

Thị vệ cúi đầu, nhanh chóng lui ra ngoài.

Ta suy nghĩ một hồi, cảm thấy mình cũng thuộc vào hàng “những kẻ khác”, đang định lui xuống, thì bị Thẩm Dực một tay kéo lại.

Ngay sau đó, trong điện chỉ còn lại ba người chúng ta.

Thẩm Dực và Thái hậu cứ thế cãi vã ngay trước mặt ta.

“Thẩm Dực, lời hứa ngươi dành cho ta, chẳng lẽ đã quên rồi sao.”

Thái hậu nhìn chằm chằm Thẩm Dực.

Sắc mặt Thẩm Dực vẫn bình thản.

“Khi Thái hậu gả cho Tiên hoàng, chính miệng Thái hậu từng nói, những lời ấy chẳng qua chỉ là lời nói hồ đồ của tuổi trẻ mà thôi.”

Ồ, không đơn giản rồi, hai người này nhất định có chuyện.

Ta đang định tiếp tục nghe cho rõ hơn, thì đã bị đuổi ra khỏi đại điện, chỉ còn có thể nghe thấy bên trong vẫn đang tranh cãi, nhưng nội dung cụ thể lại không sao nghe rõ được.

Chừng nửa chén trà sau, bên trong truyền ra tiếng Thái hậu thét lên, âm thanh có phần chói tai, ngay sau đó là tiếng đồ vật bị đập vỡ.

Khi Thẩm Dực mở cửa bước ra, ta nghe thấy Thái hậu gào lên, bảo Thẩm Dực dẫn theo ta – cái đồ xấu xí này – cút đi.

Trên đường hồi phủ, không khí có phần yên lặng.

Thẩm Dực nhắm mắt dưỡng thần, không nói một lời.

Miệng ta thì im lặng, nhưng trong đầu lại xoay đến mức như muốn tóe lửa.

Hóa ra là vậy, chẳng trách từ sau khi ta gả tới đây, luôn cảm thấy mọi thứ đều lộ ra vẻ quỷ dị.

Khắp kinh thành đều đồn rằng Nhiếp Chính Vương có bảy tám trăm thông phòng thị thiếp, vậy mà ta lại chưa từng gặp qua một ai.

Hóa ra căn bản là không có những người đó, tất cả chỉ là giả tượng do Thẩm Dực cố ý tạo ra.

Làm như vậy, sẽ không có danh môn quý nữ nào nguyện ý gả cho Thẩm Dực, hắn liền có thể vĩnh viễn bảo hộ Thái hậu.

Không ngờ Thẩm Dực trông thì lạnh lùng, lại là một kẻ si tình.

Chỉ là ta có chút khó xử, vô tình trở thành cái gai kẹt giữa Thẩm Dực và Thái hậu.

Uổng cho ta còn tưởng Thẩm Dực là người tốt hiếm có, chuẩn bị dốc lòng dốc sức báo đáp hắn.

12.       

Đến tối, khi ta vừa sắp ngủ thiếp đi, Thẩm Dực bước vào.

Ta nghi hoặc nhìn hắn, chẳng lẽ đã thành ra thế này rồi, ta vẫn còn phải hát ru hắn ngủ sao.

Lần này ta không chủ động tiến lên hầu hạ Thẩm Dực, nhưng hắn vẫn nằm xuống bên cạnh ta.

Ta nhắm mắt giả vờ ngủ, lại nghe hắn thở dài một tiếng.

“Giữa ta và Thái hậu, sớm đã không còn gì nữa.”

Ta lập tức bịt chặt tai lại.

“Không nghe không nghe, vương bát niệm kinh, biết càng nhiều ch/ế/t càng nhanh.”

Chỉ một câu nói ấy, liền chọc cho người kia tức giận mà bỏ đi.

Một mình ta nằm lăn lộn trên chiếc giường lớn, trằn trọc không ngủ được.

Nghĩ lại những ngày qua, dù có vắt óc suy nghĩ thế nào, ta cũng không tìm ra được chỗ nào Thẩm Dực có lỗi với ta.

Trái lại, hắn hết lần này đến lần khác giúp đỡ ta, đúng là đại ân nhân của ta.

Vì thế, theo lẽ thường mà nói, ta hẳn là nên tiếp tục báo đáp ân tình của hắn.

Chỉ là, ta muốn báo ân, cũng muốn giữ mạng sống.

Thẩm Dực tuy đối với ta rất tốt, nhưng trên người hắn lại chôn giấu mìn nổ, điều này khiến tấm lòng báo ân của ta không khỏi hoang mang.

Ta tự an ủi mình, mọi chuyện đều phải liệu sức mà làm, còn núi xanh thì không lo thiếu củi đốt.

Kẹt giữa những chuyện không thể nói hết giữa Nhiếp Chính Vương và Thái hậu đương triều.

Loại sâu kiến không quyền không thế lại không đầu óc như ta, vẫn nên nghĩ cách tự bảo toàn trước đã.

Còn đại ân đại đức của Thẩm Dực, ta chỉ có thể đợi đến kiếp sau rồi báo đáp vậy.

Vì thế ngày hôm sau, ta chẳng làm gì cả, chỉ ở trong phòng nghiên cứu kế hoạch bỏ trốn.

Nhiếp Chính Vương phủ rất phồn hoa, đồ tốt không ít, nhưng ta phải tiện tay lấy thứ gì đó vừa đáng giá, lại không dễ bị phát hiện mới được.

Ta còn chưa sắp xếp ra được đầu mối, Thẩm Dực đã lại tới.

Hắn lạnh mặt, vừa vào phòng liền cởi áo ngoài, leo lên giường, bảo ta bắt đầu hát.

Ta không phản đối, dù sao ta cũng là người sắp bỏ trốn rồi, cho dù có hát, cũng chẳng hát được bao lâu nữa.

Theo tiếng hát của ta, Thẩm Dực chậm rãi nhắm mắt lại.

Mỹ nam như thế này, chiếu theo nguyên tắc nhìn thêm một cái là lời thêm một cái, ta nhân lúc Thẩm Dực đã ngủ, bắt đầu không kiêng dè mà quan sát hắn.

Nói thật lòng, Thẩm Dực quả thực rất tuấn tú.

Kiếm mi xếch dài nhập thái dương, sống mũi cao thẳng, làn da trắng sáng nhưng không hề lộ vẻ yếu mềm, yết hầu nổi rõ, cổ dài thon.

Nhìn xuống phía dưới nữa, phong cảnh lại bị y phục che khuất, trong lòng ta dấy lên một cơn xúc động muốn đưa tay chạm vào.

Không biết là vì căng thẳng hay hưng phấn, ta không nhịn được mà nuốt khan một cái.

Mơ hồ cảm thấy khóe môi Thẩm Dực dường như khẽ nhếch lên, dọa ta hoảng hốt vội vàng ngồi ngay ngắn lại.

Còn chưa kịp chỉnh tư thế cho xong, một bóng đen từ trên mái nhà lao thẳng xuống, trong tay lóe lên hàn quang.

Không kịp suy nghĩ hay lựa chọn, ta trực tiếp chắn trước người Thẩm Dực.

“Phụt” một tiếng, là âm thanh m/áu thịt bị đ/âm xuyên.

Cơn đ/au buốt thấu tim ập tới, ta bỗng có chút hối hận.

Ta chắc là bị b/ệnh rồi, nếu không thì vì sao lại thay Thẩm Dực đỡ kiếm.

Ta chỉ là một nữ tử tay trói gà không chặt, còn hắn là Nhiếp Chính Vương võ công cao cường cơ mà.

Cơn đ/au khiến ta không thể suy nghĩ được nữa, trước khi ngất đi, ta cố gắng gom hết chút ý chí cầu sinh còn sót lại, dặn dò Thẩm Dực một câu.

“Ngươi nhất định phải dốc toàn lực cứu sống ta, nếu không, ta có hóa thành q/uỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!”

Nói xong, ta rơi vào hôn mê, bàn tay vẫn nắm chặt vạt áo của Thẩm Dực không buông.

13

Ta đã mơ một giấc mộng rất dài rất dài, trong mộng hỗn loạn vô cùng.

Khi thì là cảnh ta lén ăn bánh màn thầu bị phụ thân đánh đập, khi thì là mẫu thân nhăn nhó bảo ta cố nhẫn nhịn thêm chút nữa.

Không biết từ lúc nào, ta đi đến một nơi.

Nơi ấy rất đẹp, rất ấm áp.

Không có lạnh lẽo, không có đói khát, càng không có phụ thân ta, khiến ta không khỏi mê lạc.

Ngay khi ta chuẩn bị ở lại nơi này một cách thoải mái suốt cả đời, bên tai ta bỗng vang lên một giọng nói rất êm tai.

Hắn hứa với ta, chỉ cần ta tỉnh lại, hắn sẽ cho ta bạc nhiều không đếm xuể, hưởng không hết phú quý.

Không biết là lời hứa ấy quá mức mê hoặc, hay là giọng nói kia quá đỗi êm tai, ta bỗng cảm thấy mình nhất định phải tỉnh lại, tiền tài và con người, ta đều muốn.

Khi ta mở mắt ra, Thẩm Dực đang ngồi bên cạnh ta.

Sắc mặt hắn tiều tụy, thậm chí còn mọc cả râu lởm chởm, so với vị công tử mặt ngọc năm xưa, quả thực như hai người khác biệt hoàn toàn.

Ta lặng lẽ nhìn hắn, cố gắng tìm lại những nét mày quen thuộc ấy.

Thẩm Dực lộ rõ vẻ mừng rỡ.

“Nàng tỉnh rồi?”

Vừa nói, vành mắt hắn đã ửng đỏ.

Ơ, chẳng lẽ người này là vì ta mà kích động đến vậy, kích động đến mức suýt rơi lệ sao.

Suy nghĩ ấy khiến lòng ta có chút hoảng loạn.

Ngay sau đó, ta lại bị chính nước bọt của mình làm sặc, ho đến mức như muốn xé cả lồng ngực.

Thẩm Dực bị dáng vẻ ấy của ta dọa cho giật mình.

“Thái y! Thái y! Mau vào đây!”

Theo tiếng gọi của hắn, liền có năm sáu lão nhân râu tóc bạc trắng nối nhau bước vào, lần lượt bắt mạch cho ta.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...