Ta Gả Cho Nhiếp Chính Vương, Kẻ Tử Địch Của Phụ Thân

Chương 6



Nhìn dáng vẻ run rẩy cẩn trọng của đám ngự y ấy, trong lòng ta càng thêm bất an.

Ta khẽ kéo vạt áo của Thẩm Dực, cẩn thận dò hỏi hắn.

“Ta… ta có phải mệnh chẳng còn bao lâu nữa không?”

Nghe lời ta nói, vị ngự y lớn tuổi nhất bật cười.

“Phu nhân chớ quá lo lắng, mạch tượng hiện giờ đã ổn định, không còn nguy hiểm, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian là được.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ thế nào, chỉ cần không c/h/ế/t là tốt rồi.

Trên mặt Thẩm Dực cũng xuất hiện nụ cười, thậm chí chẳng để ý trước mặt còn nhiều người như vậy, trực tiếp nắm chặt tay ta, không hề buông ra.

“May mắn thay, nàng không sao.”

Ta sững người ra, đây là lần đầu tiên có người đặt ta vào trong lòng như vậy.

Dường như có thứ gì đó đang âm thầm nảy mầm trong tim ta.

Đám ngự y rút lui còn nhanh hơn lúc tiến vào, chỉ trong chốc lát, trong phòng liền chỉ còn lại hai người chúng ta.

Khi ta hôn mê, Thẩm Dực vẫn luôn ở bên cạnh ta, thậm chí vì muốn ta tỉnh lại, còn học thuộc khúc tiểu điệu mà ta thường khe khẽ ngâm cho hắn nghe.

Ta nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, ăn từng thìa cháo do chính tay hắn đút, cuối cùng còn nghe hắn vì ta mà khe khẽ ngâm nga một đoạn tiểu điệu.

Rốt cuộc, ta quyết tâm liều một phen, mở miệng hỏi hắn, hay là cùng ta trốn đi.

Ta đem toàn bộ tâm sự của mình nói ra, tuy ta không rõ rốt cuộc giữa hắn và Thái hậu là quan hệ thế nào, nhưng từ xưa đến nay, quyền thần và Thái hậu một khi dây dưa không dứt, kết cục đều chẳng tốt đẹp gì.

Hiện tại hoàng đế còn nhỏ, chưa làm gì được hắn, nhưng chim non rồi cũng có ngày dang rộng cánh, đến khi ấy, nhát đao đầu tiên hắn vung xuống, người bị chém chính là Thẩm Dực.

Chi bằng nhân lúc này hoàng đế còn nhỏ, Thẩm Dực vẫn còn chút thế lực, tự mình rút lui cho sạch sẽ, trốn đi cho gọn.

Ngay cả dự định sau này ta cũng đã nghĩ xong, có thể vào núi, có thể ra biển, thậm chí mua một con thuyền, rong ruổi khắp đại dương.

Đến lúc đó, cho dù tiểu hoàng đế muốn chỉnh đốn hắn, cũng chỉ có thể nghĩ suông, bởi đến cả bóng dáng của chúng ta, hắn cũng chẳng tìm thấy.

Ta nói rất nhiều, nhưng Thẩm Dực chỉ lặng lẽ lắng nghe, không nói một lời.

Trong lòng ta có chút khó chịu, nhưng ta cũng có thể hiểu được hắn.

Hắn không giống ta, hắn có lý tưởng của mình, có hoài bão của mình, có cả ngạo khí của riêng mình.

Ta càng nói, giọng càng nhỏ dần, cuối cùng thì dừng lại.

Thẩm Dực đưa tay ôm ta vào lòng.

“Ừ, nàng nói rất hay, ta đồng ý.”

Ta không dám tin mà ngồi thẳng dậy, muốn nhìn rõ biểu cảm trên mặt Thẩm Dực.

Thẩm Dực khẽ gõ lên sống mũi ta.

“Chẳng lẽ ta lại lừa nàng sao. Cứ yên tâm, chuyện đã hứa với nàng, ta nhất định sẽ làm được.”

Dưới sự điều dưỡng cẩn thận, vết thương của ta hồi phục rất nhanh.

Thẩm Dực cũng trở nên bận rộn hơn, không còn thời gian ngày ngày ở bên ta.

Hắn đã giải thích với ta rồi, đã đáp ứng cùng ta rời xa quê hương, chinh phục biển lớn, thì nhất định phải sắp xếp ổn thỏa mọi việc còn dang dở trong tay.

Phía bắc có mấy bộ tộc du mục thỉnh thoảng lại quấy phá biên cương, phía nam cũng có vài vị vương gia rục rịch không yên.

Những năm qua, nếu không có hắn trấn áp, e rằng sớm đã loạn cả lên rồi.

Dẫu hắn muốn rời đi, cũng không thể khoanh tay đứng nhìn quốc gia rơi vào hỗn loạn, bởi đến lúc đó, người chịu khổ cuối cùng vẫn là lê dân bách tính.

Thẩm Dực bận rộn với đại sự quốc gia, còn ta thì bận lo những việc nhỏ của hai chúng ta.

Muốn chinh phục biển lớn, không thể chỉ dựa vào hai trăm cân huyết nhục của hai người, cần có trang bị, cần có nhân lực.

Vì thế ta bắt đầu tìm kiếm những thủy thủ giàu kinh nghiệm, chuẩn bị đội thuyền, mua sắm vật tư.

Dẫu mọi việc vô cùng rườm rà, nhưng may mắn thay, Nhiếp Chính Vương vừa có tiền vừa có quyền.

Mọi việc đều tiến triển thuận lợi, chỉ có một chuyện khiến trong lòng ta có phần bất an.

Đó chính là Thẩm Dực đối với ta vẫn luôn khắc chế, giữ lễ.

Dẫu hiện giờ hắn không còn bắt ta hát cho hắn nghe nữa, mà đổi lại là chính hắn hát cho ta nghe, nhưng như vậy vẫn chưa thể khiến ta thỏa mãn.

Đêm xuống, khi Thẩm Dực đang chuẩn bị tiếp tục khe khẽ ngâm nga, ta xoay người một cái, trực tiếp cưỡi lên người hắn.

“Phu quân, đêm dài dằng dặc, chỉ hát thôi thì quá lãng phí, hay là chúng ta làm chút chuyện nên làm giữa phu thê đi.”

Câu thoại này, ta đã nhịn đau bỏ ra một khoản bạc không nhỏ, mua từ một quyển thoại bản đang thịnh hành nhất để học theo.

Nói xong, ta cúi người xuống, ngậm lấy vành tai của hắn.

Thẩm Dực khẽ rên lên một tiếng, hai chúng ta đổi vị trí cho nhau.

“Là nàng trêu chọc ta trước, vậy thì đừng trách ta khiến nàng hối hận.”

Thế là ta rên rỉ khóc lóc suốt cả một đêm dài.

Ban ngày đứng đắn làm chuyện đứng đắn, ban đêm nằm xuống lại làm những chuyện không mấy đứng đắn.

Không lâu sau, Thẩm Dực đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc, liền xin Thái hậu cho phép nam tuần.

Thái hậu lần này lại khác thường, không làm khó hắn, trái lại còn đáp ứng rất dứt khoát.

Thế nhưng chúng ta vừa đến vùng Giang Chiết, đã nghe tin các bộ lạc phương bắc xâm phạm.

Không còn Nhiếp Chính Vương, Thái hậu một mình nắm giữ triều chính, những người Nhiếp Chính Vương để lại, Thái hậu một kẻ cũng không dùng, mà tự mình chọn lựa tâm phúc đưa ra tiền tuyến.

Kết quả đổi lại, lại là đại bại của quân ta.

Gần đây số lần Thẩm Dực thở dài, e rằng còn nhiều hơn cả nửa đời người của hắn cộng lại, ta rất sợ Thẩm Dực sẽ nói… hắn không đi nữa.

Sau khi thở dài, hắn chỉ nói một câu.

“Không ở vị trí ấy thì không nên can dự vào chuyện chính sự.”

Đến ngày lên thuyền rời đi, ta và mẫu thân đã lên thuyền, còn hắn thì rời đi theo một hướng khác.

14.       

Thẩm Dực không lên thuyền, mà quay trở lại triều đình, nơi vốn dĩ thuộc về hắn.

Ta không nổi giận, cũng không quay đầu đuổi theo.

Hắn có những thứ hắn không thể buông bỏ.

Còn ta, cũng vậy.

Ta đưa tay khẽ đặt lên bụng mình.

Nơi đó đã có một sinh mệnh nhỏ bé, là cốt nhục của ta và Thẩm Dực.

Cuối cùng, ta chọn ở lại một hòn đảo nhỏ giữa biển.

Nơi này tin tức cách trở, đến khi ta lại nghe được tin tức về triều đình, thì đã là một năm sau.

Trận chiến ấy, rốt cuộc triều đình giành thắng lợi.

Thế nhưng người lập công lớn nhất là Thẩm Dực lại bị tra ra tội mưu nghịch, bị Thái hậu bắt giam, cuối cùng bị phán xử ch /ết

Khi đó, hài tử của ta vừa mới chào đời không lâu, là một bé gái.

Ta đặt cho con một tiểu danh là Niệm Niệm, bởi vì trong lòng ta luôn nhớ đến hắn.

Ta đã sắp xếp sẵn rồi.

Đợi Niệm Niệm lớn thêm chút nữa, ta sẽ dẫn con quay về kinh thành một chuyến, để thu nhặt th/i th/ể của Thẩm Dực.

Chỉ là người ấy tuấn tú phong nhã suốt cả đời, sau khi chịu xử  ch /ết, liệu còn có thể mang về một th/i th/ể toàn vẹn hay không.

Vì thế, câu chuyện kể trước khi ngủ mỗi đêm cho Niệm Niệm, liền biến thành chuyện yêu quái không đầu đi tìm người thân.

Đúng lúc ta đang bịa chuyện linh tinh, cửa sổ phòng ngủ bỗng nhiên bị gió thổi bật ra, vô cùng hợp cảnh.

Ta có chút sợ, nhưng vẫn đứng dậy khoác áo, bước tới định đóng cửa sổ lại.

Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, một bóng người đứng đó, nhe răng cười.

“Yêu quái không đầu đã tìm lại được đầu của mình rồi.”

“Giờ quay về tìm người thân.”

“Nàng có thể thu nhận ta không?”

Thì ra…hắn chưa ch /ết

NGOẠI TRUYỆN về Nhiếp Chính Vương Thẩm Dực

Ngày con thuyền rời bến, Thẩm Dực đứng rất lâu trên bờ.

Hắn không bước lên, cũng không quay đầu nhìn lại.

Hắn biết rõ, chỉ cần mình theo nàng rời đi, thiên hạ phía sau lưng sẽ lập tức sụp đổ.

Khi ấy triều cục mong manh như băng mỏng đầu xuân.

Phương Nam, các phiên vương ngấm ngầm chiêu binh dưỡng sĩ.

Phương Bắc, các bộ lạc liên tiếp quấy nhiễu biên cương. Trong triều, không còn một ai đủ uy vọng để trấn áp cục diện.

Nếu hắn rời đi lúc này, chiến hỏa sẽ lan khắp bốn phương, người c/h/ế/t không chỉ là một kẻ quyền thần, mà là hàng vạn lê dân vô tội.

Vì vậy, Thẩm Dực quay lại.

Không phải quay lại để tiếp tục nắm quyền, mà là để dùng chính quyền lực trong tay mình, kết thúc mọi tai họa còn chưa kịp bùng lên.

Hắn thân chinh dẫn binh.

Phương Bắc, hắn đánh tan liên minh các bộ lạc, chém đầu thủ lĩnh, dựng bia lập giới, buộc bọn họ mười năm không dám vượt biên.

Phương Nam, hắn kéo quân áp sát, chưa cần khai chiến, chỉ bằng danh nghĩa nhiếp chính vương đã khiến các phiên vương tự dâng biểu xin tội, giao nộp binh quyền.

Không có một trận chiến nào kéo dài, nhưng mỗi bước đi đều nhuốm m/áu.

Những chiến công ấy không được ghi chép đầy đủ trong sử sách, nhưng lại trở thành nền móng cho mười năm thái bình sau này.

Khi bốn phương đã yên, Thẩm Dực không trở về phủ nhiếp chính.

Hắn vào cung, tự tay dâng tấu chương.

Trong tấu chương, hắn không kể công, không nhắc chiến thắng, chỉ liệt kê rành rọt từng tội danh của chính mình: chuyên quyền, lạm sát, vượt quyền triều đình, nắm binh quá lâu, khiến quân thần không phân. Cuối cùng chỉ viết một câu duy nhất:

“Thần xin chịu tội, chỉ mong thiên hạ yên ổn.”

Ngày ấy, trong điện không có bá quan.

Chỉ có Thái hậu ngồi sau rèm.

Bà nhìn tấu chương rất lâu, lại nhìn người đứng dưới điện rất lâu.

Người này đã dùng cả đời để giữ vững giang sơn cho hoàng thất, cũng là người duy nhất đủ sức uy hiếp ngai vàng.

Giữ hắn, là mầm họa.

G/iết hắn, là đoạn tuyệt ân nghĩa.

Cuối cùng, Thái hậu hạ chỉ.

Tội không miễn, nhưng m/ạ/ng được giữ.

Thẩm Dực bị tước hết quyền thế, xóa tên khỏi triều đình.

Đồng thời, Thái hậu hạ lệnh loan tin khắp thiên hạ: Nhiếp Chính Vương Thẩm Dực đã bị x/ử t/ử vì mưu nghịch, c/h/ế/t dưới hình phạt nặng nề. Từ giây phút ấy, đối với thiên hạ, Thẩm Dực đã c/h/ế/t rồi. Đối với triều đình, từ nay không còn nhiếp chính vương.

Ngày hắn “rời kinh”, không chiêng trống, không tiễn đưa.

Chỉ một chiếc xe ngựa cũ, vài tùy tùng trung thành, lặng lẽ rời khỏi cửa thành phía Đông.

Từ khoảnh khắc ấy, Thẩm Dực không còn thuộc về quyền lực, cũng không còn thuộc về triều đình.

Hắn đi rất xa.

Băng qua núi non, vượt qua biển cả, đổi tên, đổi thân phận, cắt đứt mọi liên hệ cũ.

Hắn tìm đến hòn đảo nơi nàng ở.

Đêm ấy trăng sáng, gió biển dịu.

Hắn đứng ngoài cửa sổ rất lâu, nghe giọng nàng kể chuyện cho con, nghe tiếng trẻ con cười khẽ.

Hắn không gõ cửa ngay.

Chỉ đứng đó, xác nhận rằng nàng sống yên ổn, con khỏe mạnh, không còn bị quyền thế và m/áu tươi vây quanh.

Khi nàng mở cửa, hắn đứng dưới ánh trăng.

Không mang danh nhiếp chính vương.

Không mang gánh nặng thiên hạ.

Chỉ là một người đã “c/h/ế/t” trong mắt thế gian, nay trở về làm chồng, làm cha.

Nếu ngày ấy hắn lên thuyền, bọn họ sẽ rời đi sớm hơn, nhưng chiến hỏa sẽ không dừng.

Nếu hắn không chinh chiến đến cùng, cũng sẽ không có con đường sống được ban xuống.

Vì vậy hắn chọn con đường dài nhất, nguy hiểm nhất, để đổi lấy một kết cục có thể quay về.

Lần này, hắn không còn lý do để rời đi nữa.

【TOÀN VĂN HOÀN】

  

 

Chương trước
Loading...