Ta Hậu Cận, Lại Nghe Được Tiếng Lòng Bạo Quân

Chương 5



【Vương tướng quân là Phó thống lĩnh cấm quân, là người của trẫm.】

【Ngã ngựa ư? Chỉ sợ là bị bọn họ hại rồi.】

【Lão hồ ly đang thanh trừng dị kỷ, muốn triệt để nắm cấm quân trong tay.】

Trên mặt hắn, lại là vẻ quan tâm đúng mực: “Ồ? Lại có chuyện như vậy sao? Vương tướng quân vì nước tận trung, nhất định phải chữa trị cho tốt. Phúc An, lấy từ tư khố của trẫm một cây nhân sâm ngàn năm, mang đến cho Vương tướng quân.”

Tiêu Minh nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm.

Hắn giống như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng có thể tung ra một đòn chí m /ạng đối với Tiêu Triệt.

Còn ta, chính là người duy nhất có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của hắn.

Ta bắt đầu lợi dụng “năng lực” của mình, không để lộ dấu vết, âm thầm truyền đạt tin tức cho Tiêu Triệt.

Tiêu Minh nói vị đại thần nào đó bị bệnh, ta liền lặng lẽ cho vào trà điểm dâng Tiêu Triệt một món nguyên liệu đặc sản quê hương của vị đại thần ấy.

Tiêu Minh nói doanh trại nào đó thay tướng, ta liền đổi trong thư phòng của Tiêu Triệt một bức họa, vẽ non sông quanh khu vực doanh trại đó.

Tất cả những điều ấy, đều là ám hiệu chỉ hai người chúng ta hiểu ngầm với nhau.

Hắn đã hiểu.

Và hắn bắt đầu phản công.

Hắn mượn danh nghĩa thăm bệnh, trấn an vị Vương tướng quân “bị ngã ngựa” kia, đồng thời âm thầm phái người bảo vệ nghiêm mật.

Hắn còn lấy cớ “thể tuất lão thần”, điều mấy vị trung thần từng bị Tiêu Cảnh gạt sang một bên, chuyển sang những chức vị không quan trọng nhưng an toàn, bảo toàn được tánh m /ạng cho họ.

Hắn thậm chí còn bắt đầu cố ý hay vô tình, khen ta ngay trước mặt Tiêu Minh.

“Trà An Cửu pha, càng ngày càng hợp khẩu vị của trẫm.”

“Y phục An Cửu chọn, trẫm mặc rất thoải mái.”

“Con nha đầu An Cửu này, tuy có hơi ngốc, nhưng được cái tỉ mỉ.”

Mỗi lần hắn khen ta một câu, sắc mặt Tiêu Minh lại khó coi thêm một phần.

Ta đứng bên cạnh, như ngồi trên đống kim châm.

Đại ca à, em cầu xin anh đấy, đừng khen nữa.

Anh đang đặt ta lên lửa nướng đó!

Thế nhưng Tiêu Triệt dường như chẳng hề nhìn thấy sắc mặt Tiêu Minh, thậm chí còn ngay trước mặt hắn, ban thưởng cho ta một cây trâm ngọc phỉ thúy xanh biếc, toàn thân trong suốt.

“Cầm lấy.” Hắn nói, “Trẫm thưởng cho ngươi.”

Ta không dám nhận.

Cây trâm này, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.

Ánh mắt Tiêu Minh nhìn ta, gần như sắp phun ra lửa.

【Cầm đi, đồ ngốc.】Tiêu Triệt thúc giục trong lòng.

【Đây là trẫm đặc biệt chọn cho ngươi.】

【Đeo lên, nhất định sẽ rất đẹp.】

Ta nghiến răng, đưa tay nhận lấy.

“Đa tạ hoàng thượng ban thưởng.”

“Ừ.” Tiêu Triệt tỏ vẻ hài lòng, “Lui xuống đi.”

Ta nắm chặt cây trâm lạnh ngắt trong tay, gần như chạy trốn khỏi Dưỡng Tâm điện.

Ta biết, kể từ khoảnh khắc này…

Ta đã bị cuốn hoàn toàn vào vòng xoáy quyền lực này rồi.

Tiêu Minh đã coi ta là kẻ địch của hắn.

Bởi vì ta chính là người duy nhất bên cạnh Tiêu Triệt, có thể nhận được “tín nhiệm” và “sủng ái” của hắn.

Quả nhiên, ngay trong đêm đó, chuyện đã xảy ra.

9

Ta bị b/ắt c/óc rồi.

Trên đường trở về phòng hạ nhân, sau gáy đột ngột đ /au nhói, trước mắt tối sầm, ta liền bị người ta trùm bao tải lên đầu.

Đợi đến khi tỉnh lại, ta phát hiện mình đang ở trong một gian sài phòng âm u ẩm thấp.

Tay chân bị dây thừng gai trói chặt, trong miệng bị nhét một miếng vải rách.

Gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo của Tiêu Minh, xuất hiện trước mắt ta.

“An Cửu cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt giống như đang nhìn một con cừu non chờ bị xẻ thịt.

Ta “ư ư” giãy giụa không ngừng.

“Đừng uổng phí sức lực.”

Hắn ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào hắn.

“Ta rất tò mò, rốt cuộc ngươi là người thế nào?”

Ta trừng mắt nhìn hắn, không nói lời nào.

“Một tiểu cung nữ bình thường, vì sao lại có thể được hoàng thượng ưu ái đến vậy?”

Hắn ghé sát lại, trong giọng nói mang theo một tia mê hoặc.

“Giữa ngươi và hắn, rốt cuộc là quan hệ gì?”

Ta vẫn không nói.

“Ngươi không nói, ta cũng đoán được.”

Hắn cười lạnh một tiếng.

“Chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện bẩn thỉu không dám lộ ra ánh sáng mà thôi.”

“Ngươi cho rằng, hắn thật sự thích ngươi sao?”

“Đừng ngốc nữa.”

“Người như hắn, căn bản là không có tim.”

“Hắn chỉ đang lợi dụng ngươi.”

“Lợi dụng ngươi để mê hoặc ta, mê hoặc phụ thân ta.”

“Đợi đến khi hắn cảm thấy ngươi không còn giá trị lợi dụng nữa.”

“Kết cục của ngươi, sẽ còn thê thảm hơn bất cứ ai.”

Ta nhìn hắn, trong lòng lại đang nghĩ…

Lúc này Tiêu Triệt, có phải đã phát hiện ta mất tích rồi không?

Hắn có đến cứu ta không?

Hắn sẽ cứu ta bằng cách nào?

Thấy ta vẫn không hề dao động, Tiêu Minh có chút mất kiên nhẫn.

Hắn thò tay vào ngực áo, rút ra một cây chủy thủ, lưỡi sáng lên ánh hàn quang lạnh lẽo áp sát lên gò má ta.

“Ta hỏi ngươi lần cuối.”

“Rốt cuộc, ngươi là do ai phái tới?”

Ta nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ mặc cho x /ử t /ử.

Muốn g /iết muốn ch /ém, tùy ý.

Muốn moi lời từ miệng ta, không có cửa.

“Được.”

“Rất tốt.”

Tiêu Minh giận quá hóa cười.

“Nếu ngươi không chịu uống rượu mời, vậy thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn!”

Nói xong, hắn giơ cao cây chủy thủ.

Ngay lúc ta tưởng rằng mình chắc ch /ế /t rồi, cánh cửa sài phòng bỗng bị người ta một cước đạp tung.

“Tiêu Minh!”

“Ngươi thật to gan!”

Là giọng của Tiêu Triệt!

Hắn đến rồi!

Hắn thật sự đến cứu ta rồi!

Ta mở mắt ra, nhìn thấy hắn mặc một thân hắc y gọn gàng, tay cầm trường kiếm, đứng ngược sáng ở cửa.

Sau lưng hắn, là hơn mười hắc y ám vệ, sát khí cuồn cuộn.

Ánh mắt hắn, lạnh lẽo và cuồng nộ đến mức ta chưa từng thấy qua, tựa như muốn đem Tiêu Minh băm thành t /ừng m /ảnh.

【Dám động vào người của trẫm, muốn ch /ế /t!】

Tiếng lòng của hắn, như sấm sét, nổ tung trong đầu ta.

Tiêu Minh hiển nhiên cũng không ngờ hắn lại tới nhanh như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Hoàng thượng?”

“Sao người lại…”

“Trẫm vì sao lại biết ngươi ở đây?” Tiêu Triệt cười lạnh.

“Ngươi cho rằng, những tiểu động tác ngươi làm trong cung, có thể che mắt trẫm sao?”

“Người của trẫm.”

“Ngươi cũng dám động?”

Giọng hắn không lớn, nhưng lại mang theo áp lực nặng như ngàn cân.

Bàn tay Tiêu Minh nắm chủy thủ khẽ run lên.

“Hoàng thượng, người hiểu lầm rồi.”

“Thần chỉ là… muốn đùa giỡn với An Cửu cô nương một chút thôi.”

“Đùa?”

Tiêu Triệt từng bước tiến lại gần, mũi kiếm thẳng tắp chĩa vào cổ họng Tiêu Minh.

“Cầm chủy thủ ra đùa sao?”

“Tiêu Minh, ngươi coi trẫm là kẻ ngốc à?”

“Thần… thần không dám!”

Tiêu Minh “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

“Không dám?”

Mũi kiếm của Tiêu Triệt lại tiến thêm một tấc, lưỡi kiếm sắc bén rạch qua da Tiêu Minh, rịn ra một tia m /áu.

“Nói!”

“Ai sai khiến ngươi?”

“Không… không có ai sai khiến.”

“Là thần… là thần nhất thời hồ đồ…”

“Còn dám cứng miệng!”

Cổ tay Tiêu Triệt xoay nhẹ, mũi kiếm hất lên, trên cánh tay Tiêu Minh lập tức xuất hiện một vết thương sâu thấy x /ương.

“Á!”

Tiêu Minh thét lên thảm thiết.

“Nói!”

Giọng Tiêu Triệt lạnh lẽo, không mang theo nửa phần cảm xúc.

Tiêu Minh đ /au đến mồ hôi đầm đìa, nhìn vào đôi mắt tràn đầy s /át ý của Tiêu Triệt, cuối cùng cũng sợ hãi thật sự.

“Là… là gia phụ…”

“Là gia phụ bảo thần… thử dò An Cửu cô nương…”

“Thử dò?”

Tiêu Triệt cười lạnh.

“Trẫm thấy, là muốn g /iết người d /iệt k /hẩu thì đúng hơn!”

Hắn tung một cước đá thẳng vào ngực Tiêu Minh, đá hắn văng ra xa mấy trượng.

“Người đâu!”

“Bắt lấy nghịch tặc này cho trẫm!”

“Tống vào t /hiên l /ao, chờ xử trí!”

“Tuân lệnh!”

Hai ám vệ lập tức tiến lên, kẹp chặt Tiêu Minh.

Sắc mặt Tiêu Minh trắng bệch như tờ giấy.

Hắn biết rõ, hắn và phụ thân hắn, đều đã xong rồi.

Giải quyết xong Tiêu Minh, Tiêu Triệt mới xoay người, bước nhanh về phía ta.

Hắn đích thân cắt đứt sợi dây trói trên người ta, tháo miếng vải nhét trong miệng ta ra.

“Ngươi thế nào rồi?”

“Có bị th /ương t /ật ở đâu không?”

Hắn giữ lấy vai ta, từ trên xuống dưới quan sát kỹ lưỡng, trong giọng nói không giấu nổi sự khẩn trương và sợ hãi còn sót lại.

Ta lắc đầu.

Nhưng nước mắt lại không nghe lời, lặng lẽ rơi xuống.

Không phải vì sợ.

Mà là vì… cảm động.

“Đừng khóc.”

Hắn đưa tay lên, có chút vụng về, thay ta lau đi nước mắt.

“Không sao rồi, trẫm ở đây.”

Đầu ngón tay hắn mang theo một lớp chai mỏng, hơi thô ráp, nhưng lại rất ấm áp.

Ta nhìn hắn, nhìn thấy rõ ràng trong mắt hắn sự lo lắng và hoảng hốt, cuối cùng không nhịn được nữa, nhào thẳng vào lòng hắn.

“Hoàng thượng…”

Ta khóc đến nghẹn ngào, không thành tiếng.

Thân thể Tiêu Triệt khựng lại một chút.

Sau đó, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...