Ta Hậu Cận, Lại Nghe Được Tiếng Lòng Bạo Quân

Chương 6



【……Nàng ôm trẫm rồi.】

【Nàng thật mềm.】

【Trên người còn có mùi hương nhè nhẹ, dễ chịu hơn hẳn huân hương của Lệ phi.】

【Nàng chắc là bị dọa sợ rồi.】

【Đều là lỗi của trẫm, không bảo vệ tốt cho nàng.】

【Sau này, trẫm sẽ không bao giờ để bất kỳ kẻ nào, làm nàng b /ị th /ương h /ại nữa.】

Tiếng lòng của hắn, dịu dàng đến mức không giống thật.

Ta tựa trong lòng hắn, nghe nhịp tim vững vàng mạnh mẽ của hắn, trong lòng lần đầu tiên cảm thấy yên ổn đến thế.

Ta biết, kể từ đêm nay…

Mọi thứ, đều sẽ không còn như trước nữa.

10

Ngày thứ hai sau khi Tiêu Minh bị tống vào t /hiên l /ao, Nhiếp chính vương Tiêu Cảnh liền bị tước bỏ tước vị, giam lỏng trong vương phủ.

Trên triều đình, diễn ra một cuộc thanh trừng lớn.

Tất cả quan viên có liên quan đến Nhiếp chính vương, kẻ thì bãi quan, kẻ thì lưu đày, không một ai thoát được.

Tiêu Triệt dùng thủ đoạn sấm sét, nhanh chóng thu hồi toàn bộ quyền lực, triệt để nắm giữ cục diện triều chính.

Vị “bạo quân” đã nhẫn nhịn suốt ba năm ấy, cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt thật sự của mình.

Còn ta, An Cửu, một tiểu cung nữ bình thường đến mức không thể bình thường hơn, bởi vì trong biến cố lần này “bị hoảng sợ”, được hoàng thượng “đặc biệt thương xót”, trực tiếp từ cung nữ ở Dưỡng Tâm điện, phá lệ đề bạt làm chưởng sự cô cô ngự tiền.

Địa vị, chỉ xếp sau tổng quản thái giám Phúc An.

Cả hậu cung, lập tức nổ tung.

Mọi người đều bàn tán xôn xao về ta, đoán xem rốt cuộc ta đã dùng thủ đoạn mê hoặc hồ ly gì, mới có thể khiến vị hoàng đế xưa nay không gần nữ sắc kia, phải nhìn ta bằng con mắt khác.

Ánh mắt Xuân Đào nhìn ta, đã từ đố kỵ, biến thành oán độc.

Nàng ta không chỉ một lần, lén lút nói xấu ta sau lưng, tung ra những lời đồn đại rằng ta và hoàng đế có tư tình.

Ta lười để ý đến nàng ta.

Bởi vì ta biết, loại người như vậy, cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa.

Quả nhiên, chẳng mấy ngày sau, nàng ta đã vì “tay chân không sạch sẽ”, trộm đồ trang sức của chủ tử, bị đánh ba mươi trượng, rồi bị đuổi khỏi hoàng cung.

Ta biết, phía sau chuyện này, nhất định là bút tích của Tiêu Triệt.

Người nam nhân ấy, đang dùng cách của hắn, thay ta quét sạch mọi chướng ngại.

Ta trở thành hồng nhân bên cạnh hoàng thượng, nhưng những ngày tháng trôi qua, lại càng cẩn trọng hơn trước.

Bởi vì ánh mắt Tiêu Triệt nhìn ta, ngày càng không đúng.

Hắn không còn thỏa mãn với việc chỉ lẩm bẩm đủ thứ trong lòng về ta nữa, mà bắt đầu, dùng hành động, để từng bước thử dò.

Ví dụ như khi ta mài mực cho hắn.

Hắn sẽ đột nhiên nắm lấy tay ta, lấy cớ rằng:

“Trẫm thấy mấy ngày nay ngươi vất vả, cổ tay đều gầy đi rồi.”

Rồi trong lòng hắn lại không ngừng lẩm bẩm:

【Tay nàng sao lại lạnh như vậy? Phải bảo ngự thiện phòng nấu thêm mấy món bổ cho nàng mới được.】

Lại ví như khi ta chỉnh lý long sàng cho hắn.

Hắn sẽ bất chợt từ phía sau ôm lấy ta, đặt cằm lên vai ta, dùng giọng điệu vừa lười biếng vừa nguy hiểm mà nói:

“An Cửu, ngươi thấy long sàng này, có lớn không?”

Ta hoảng sợ đến hồn phi phách tán, suýt nữa thì quỳ sụp xuống tại chỗ.

Thế nhưng hắn lại âm thầm cười trộm trong lòng:

【Xem nàng bị dọa kìa, giống như một con thỏ nhỏ vậy.】

【Thật thú vị.】

Đại ca à.

Cái này không thú vị chút nào đâu.

Cái này là muốn lấy m /ạng người đó!

Ta mỗi ngày đều sống trong thứ tra t /ấn ngọt ngào ấy, vừa đ /au đớn, lại vừa hạnh phúc.

Ta cảm nhận được, hắn thích ta.

Ta cũng biết, ta thích hắn.

Giữa chúng ta, chỉ còn cách nhau một lớp giấy cửa sổ mỏng manh.

Nhưng không ai dám là người đầu tiên chọc thủng.

Bởi vì giữa chúng ta, có một lằn ranh không thể vượt qua.

Hắn là thiên tử.

Ta là cung nữ.

Một kẻ trên mây, một kẻ dưới bùn.

Đêm đó, sau khi xử lý xong chính vụ, hắn giữ ta lại trong thư phòng.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta, nhấp từng ngụm trà do ta pha.

Ánh trăng xuyên qua song cửa, phủ lên người hắn một viền bạc dịu dàng.

Hắn trông không còn là vị đế vương cao cao tại thượng nữa, mà chỉ là một người đàn ông bình thường, mang theo chút mỏi mệt.

“An Cửu.”

Hắn đột nhiên lên tiếng.

“Có nô tỳ.”

“Ngươi…”

“Có nhớ nhà không?”

Ta sững người.

Nhà ư?

Nhà của ta, ở một thời không xa xôi không thể quay về.

Trong thế giới này, ta chỉ là một cánh bèo không rễ.

Thấy ta trầm mặc, hắn tưởng rằng ta đang nhớ người thân ngoài cung.

“Đợi thêm vài năm nữa,” hắn nhìn ta, từng chữ từng chữ nói ra, “trẫm… có thể đặc ân cho ngươi xuất cung.”

“Trẫm sẽ cho ngươi một khoản bạc lớn.”

“Đủ để nửa đời sau, cơm áo không lo.”

“Ngươi có thể mua một tiểu viện trong kinh thành.”

“Rồi tìm một người… thành thật, bổn phận mà gả đi.”

Khi nói những lời ấy, trong mắt hắn thoáng qua một nỗi đ /au mà ta không sao hiểu được.

Nhưng ta lại nghe rất rõ tiếng lòng của hắn.

【Trẫm không nỡ.】

【Trẫm thật sự không nỡ.】

【Nhưng trẫm có thể cho nàng cái gì đây?】

【Hậu cung của trẫm, chính là một chiếc lồng giam được mạ vàng.】

【Những nữ nhân ở đó, vì tranh sủng, chuyện gì cũng dám làm.】

【Trẫm không muốn để nàng, trở thành giống như bọn họ.】

【Trẫm không muốn để nàng, bị bức tường cung này, mài mòn hết thảy linh khí và sự trong trẻo.】

【Buông tay để nàng rời đi, mới là lựa chọn tốt nhất cho nàng.】

【Nhưng trẫm… sẽ phát điên mất.】

Tiếng lòng của hắn, đang gào thét trong đ /au đớn, giằng xé không ngừng.

Tim ta, cũng theo đó mà co thắt từng nhịp.

Hóa ra, hắn đã nghĩ đến tất cả.

Hắn đã nghĩ đến tương lai của chúng ta.

Chỉ vì quá yêu ta, quá muốn bảo vệ ta, nên mới chọn cách buông tay.

Tên ngốc này.

Tên ngốc ngốc nhất trên đời.

Nước mắt, không hề báo trước, lặng lẽ rơi xuống.

“Sao lại khóc nữa rồi?”

Hắn có chút hoảng hốt, đưa tay muốn lau nước mắt cho ta, nhưng lại dừng giữa không trung.

“Nô tỳ…”

“Nô tỳ không muốn xuất cung.”

Ta nhìn hắn, dốc cạn dũng khí lớn nhất trong cả đời mình.

“Nô tỳ không muốn đi đâu cả.”

“Nô tỳ chỉ muốn ở lại bên cạnh hoàng thượng.”

“An Cửu, ngươi…”

“Hoàng thượng.”

Ta cắt ngang lời hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

“Ngài có phải cảm thấy, nô tỳ rất ngốc không?”

Hắn không đáp lời, coi như là ngầm thừa nhận.

“Vâng, nô tỳ quả thật rất ngốc.”

Ta hít mũi, tự giễu cười cười.

“Nô tỳ biết thân phận mình thấp hèn, không xứng với ngài.”

“Nô tỳ cũng biết, ở bên cạnh ngài, sẽ vô cùng nguy hiểm.”

“Nhưng nô tỳ vẫn muốn ở bên cạnh ngài.”

“Dù chỉ là làm một tiểu cung nữ bưng trà rót nước cho ngài.”

“Chỉ cần mỗi ngày đều có thể nhìn thấy ngài.”

“Với nô tỳ, như vậy là đủ rồi.”

Nói xong những lời ấy, ta lặng lẽ chờ đợi phán quyết của hắn.

Hắn có thể sẽ cho rằng ta không biết điều, mơ mộng hão huyền.

Hắn có thể nổi giận, có thể phát hỏa, có thể đuổi ta khỏi Dưỡng Tâm điện.

Nhưng trái với dự liệu của ta, hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Nhìn rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng như thời gian đã ngừng trôi.

Sau đó, hắn đột nhiên hỏi một câu khiến ta trở tay không kịp.

“An Cửu, có phải ngươi… có thể nghe được trẫm đang nghĩ gì không?”

Ầm!

Trong đầu ta trống rỗng hoàn toàn.

Hắn… hắn biết rồi sao?

Hắn làm sao mà biết được?!

Ta đã lộ ra từ khi nào?

Nhìn biểu cảm kinh hãi đến tuyệt vọng của ta, hắn khẽ thở dài, cười khổ một tiếng.

“Quả nhiên là vậy.”

“Bắt đầu từ lần đầu tiên ngươi ‘vô tình’ làm đổ bát đào giao canh kia, trẫm đã sinh nghi rồi.”

“Ngươi luôn biết trẫm thích cái gì, ghét cái gì.”

“Ngươi luôn có thể, ngay trước khi trẫm nổi giận, vừa đúng lúc mà xoa dịu cảm xúc của trẫm.”

“Ngươi luôn có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của bọn họ, âm thầm truyền tin cho trẫm.”

“An Cửu, ngươi quá thông minh.”

“Thông minh đến mức, không giống một tiểu cung nữ bình thường.”

“Cho đến ngày đó, Tiêu Minh b/ắt c/óc ngươi.”

“Trẫm tìm không thấy ngươi, lòng nóng như lửa đốt.”

“Trẫm gọi tên ngươi trong lòng, hết lần này đến lần khác.”

“Sau đó, trẫm liền ‘nghe’ được lời đáp của ngươi.”

“Ngươi nói với trẫm, ngươi đang ở sài phòng.”

“Ngươi nói với trẫm, Tiêu Minh muốn g /iết ngươi.”

“An Cửu, trẫm không biết rốt cuộc đây là chuyện gì.”

“Nhưng trẫm biết, giữa chúng ta, tồn tại một mối liên hệ đặc biệt.”

Ta ngây người nhìn hắn, một chữ cũng không thốt ra được.

Hóa ra hôm đó trong sài phòng, lúc tuyệt vọng, ta đã gọi hắn trong lòng.

Vậy mà hắn… thật sự nghe thấy sao?

Cho nên, giữa chúng ta, là liên kết hai chiều?

“Vậy ngài…”

Ta run rẩy hỏi.

“Vậy ngài có phải cũng…”

“Phải.”

Hắn gật đầu, thừa nhận.

“Trẫm cũng có thể nghe được, ngươi đang nghĩ gì.”

Ta: “!!!!!”

Ta cảm thấy mình sắp ngất tới nơi rồi.

Vậy nên, trước đây ta lẩm bẩm trong lòng rằng hắn vừa khó ở, vừa kén chọn, lại còn ấu trĩ…

Hắn!

Nghe!

Hết!

Rồi!

Mặt ta “vù” một cái đỏ bừng lên tới tận mang tai.

Ta chỉ muốn tìm một cái khe đất mà chui xuống, cả đời này đừng bao giờ chui lên nữa.

So với việc bị đ /ánh tr /ượng đến ch /ết ngay tại chỗ, còn xấu hổ hơn gấp trăm lần!

Nhìn bộ dạng như muốn ch /ết của ta, hắn lại bật cười.

Đó là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.

Không phải cười lạnh.

Không phải cười mỉa.

Mà là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, dịu dàng, mang theo sự cưng chiều không hề che giấu.

【Mặt nàng đỏ quá, giống như một quả táo chín.】

【Muốn c /ắn một miếng.】

Tiếng lòng của hắn, rõ ràng truyền thẳng vào đầu ta.

Mặt ta, lại càng đỏ hơn nữa.

Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt ta, kéo ta từ dưới đất đứng lên.

Hắn nắm tay ta, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt ta.

“An Cửu.”

“Bây giờ, trẫm hỏi ngươi lại một lần nữa.”

“Hậu cung của trẫm, hiện đang bỏ trống, không có chủ.”

“Bên cạnh trẫm, thiếu một người có thể cùng trẫm sóng vai, chia sẻ vui buồn giận hờn.”

“Ngươi…”

“Có nguyện ý làm hoàng hậu của trẫm không?”

Giọng hắn, dịu dàng mà trịnh trọng.

Ánh mắt hắn, chân thành mà nóng bỏng.

Tim ta đập thình thịch, như thể sắp nhảy thẳng ra khỏi cổ họng.

【Đồng ý đi, đồ ngốc.】

【Trẫm đợi ngày này, đợi rất lâu rồi.】

【Ngươi mà dám từ chối, trẫm… trẫm sẽ khóc cho ngươi xem!】

Ta nghe lời đe dọa vừa ấu trĩ vừa đáng yêu của hắn, cuối cùng không nhịn được, “phì” một tiếng bật cười.

Ta kiễng chân lên, giữa ánh mắt sững sờ của hắn, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.

“Ta nguyện ý.”

Ta nghe thấy trái tim hắn, cùng với trái tim ta, trong đêm trăng dịu dàng ấy, đồng loạt nở rộ thành pháo hoa rực rỡ khắp bầu trời.

(TOÀN VĂN HOÀN)

 

Chương trước
Loading...