Ta Sinh Con Cho Hắn, Hắn Lại Ban Con Cho Kẻ Khác

Chương 1



Ta vừa sinh con xong, phu quân đã bế đứa bé rời khỏi tay ta. Hắn nói, tẩu tẩu không quản nổi đại công tử, nên đứa con thứ hai này sẽ đưa qua cho nàng ta nuôi. Như thể đó không phải cốt nhục ta dùng nửa cái m /ạng đổi lấy.

Năm thứ ba kể từ khi được đón ra khỏi Ninh Cổ Tháp, ta đã đón đứa con thứ hai của mình.

Cơn đau thúc sinh kéo dài từ nửa đêm cho tới khi trời sáng hẳn, tròn tám canh giờ.

Bà đỡ đã thay ba chậu nước m /á/u. Khi chậu cuối cùng được bưng ra ngoài, ngay cả những bà tử đang chờ trong sân cũng phải quay mặt đi.

Tiếng khóc của đứa trẻ khi chào đời vô cùng vang dội.

Ta nằm bệt trên đệm, đến cả sức nhấc một ngón tay cũng không còn.

Mồ hôi làm tóc dính bết vào mặt, ta cố gắng gượng nhìn về phía đứa trẻ đang được bọc trong tã lót trong tay bà đỡ.

Bà đỡ mỉm cười bế đứa trẻ lại gần:

"Phu nhân, là một tiểu công tử, trắng trẻo sạch sẽ, trông rất giống người."

Ta muốn đưa tay ra.

Cửa phòng sinh bất ngờ bị người từ bên ngoài đẩy mạnh mở tung.

Gió cuốn theo tuyết tràn vào, ánh nến chợt chao đảo dữ dội.

Lục Trầm Uyên đi thẳng tới trước mặt bà đỡ, từ trong tay bà đỡ bế lấy đứa trẻ đang được quấn trong tã.

"Bên phía tẩu tẩu đã chuẩn bị sẵn nhũ mẫu rồi."…

01

"Đại công tử tính tình ngang bướng, tẩu tẩu không quản nổi. Đứa thứ hai này, cứ để nhận làm con nuôi dưới danh nghĩa của tẩu ấy, ở bên cạnh phụng dưỡng tẩu."

Ta nhìn đứa trẻ trong lòng phu quân — đứa con ta suýt nữa phải dùng cả mạng sống mới sinh ra được.

Ta không khóc.

Cũng không như những lần trước, gào lên rồi bất chấp tất cả lao tới giành lại.

Ta chậm rãi chống tay vào mép giường ngồi dậy. Thân thể vừa đứng lên đã chao đảo, phải vịn vào khung cửa mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Bà đỡ hoảng hốt chạy tới:

"Phu nhân, người vừa sinh xong, không thể xuống giường!"

Ta không đáp.

Chỉ từng bước, từng bước đi ra ngoài.

Lục lão thái quân đang ngồi trong chính đường thưởng trà.

Trong lư đồng đốt trầm thủy hương thượng hạng, hương thơm trầm ổn lan tỏa. Trên bàn là trà Long Tỉnh cống phẩm mới tiến năm nay.

Ta đi thẳng tới trước mặt bà.

Quỳ xuống.

Trán nặng nề dập xuống nền đá lạnh.

"Lão thái quân, kỳ hạn bảy năm đã mãn. Xin người ban cho ta một tờ hưu thư."

Tay Lục lão thái quân đang bưng chén trà khựng lại.

Ánh mắt bà rơi xuống người ta.

Mái tóc ta rối tung rũ xuống vai. Trung y trắng đã bị mồ hôi và máu thấm ướt, dán sát vào thân thể gầy gò, đến mức có thể nhìn rõ từng chiếc xương sườn nhô lên.

Bà đặt chén trà xuống, khẽ thở dài.

Bà hẳn là nhớ lại bảy năm trước.

Khi đó, đạo sĩ xem mệnh đã chặn kiệu hoa của ta lại, nói rằng:

Nữ tử này bát tự vượng phu. Nếu Trấn Bắc Hầu cưới làm thê, có thể bảo đảm nửa đời chinh chiến bình an vô sự.

Bảy năm trôi qua rồi.

Lục Trầm Uyên đã từ biên quan trở về an toàn, được phong hầu, được ban đan thư thiết khoán, hưởng vinh quang chính nhất phẩm.

Mà giá trị của người như ta…

cũng đã hết.

"Đứng dậy rồi hãy nói." Giọng Lục lão thái quân vẫn nhàn nhạt. "Chuyện hưu thư, lão thân không quyết được, ngươi đi hỏi Trầm Uyên."

Đúng lúc đó, Lục Trầm Uyên bế đứa trẻ bước vào.

Phía sau hắn là một phụ nhân trẻ mặc áo bối tử màu vàng nhạt — Ôn Thính Vũ.

Nàng ta đứng bên cạnh hắn, dịu dàng mỉm cười, đưa tay khẽ chạm vào má đứa bé.

"Nhị đệ, đứa trẻ này thật tuấn tú, trông giống đại công tử lúc nhỏ như đúc."

Lục Trầm Uyên đưa đứa bé cho nàng:

"Tẩu tẩu vất vả rồi. Biểu tự của đứa trẻ ta đã đặt, gọi là Lục Tinh Lan."

Ôn Thính Vũ nhận lấy đứa bé, mỉm cười đáp lời.

Nàng cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng, ánh mắt dịu dàng, khóe mày cong cong, như thể đang ôm chính cốt nhục của mình.

Ta chậm rãi đứng dậy.

Đứa trẻ lại khóc.

Tiếng khóc vang dội.

"Tô Vân Lạc, dù sao ngươi cũng là mẹ ruột của đứa trẻ, lại đây nhìn nó một chút."

Ta lùi về sau nửa bước.

"Hầu gia không cần để ta từ biệt."

"Tẩu tẩu tự nhiên sẽ chăm sóc nó chu toàn."

Lục Trầm Uyên chăm chú nhìn ta, như muốn tìm lại chút gì quen thuộc trên gương mặt trắng bệch ấy.

Phẫn nộ.

Oán hận.

Cầu xin.

Hay sụp đổ.

Chỉ cần có một thứ cũng được.

Nhưng…

không có gì.

Hắn nhíu chặt mày.

Cảm giác bực bội không rõ nguyên do dâng lên trong lồng ngực.

Sắc mặt hắn trầm xuống, giọng nói bỗng cao hẳn:

"Ngươi là mẹ ruột của nó, đến nhìn một cái cũng không muốn sao? Tô Vân Lạc, ngươi uổng làm mẹ, lại có thể lạnh lùng vô tình đến mức này!"

Ta không phản bác.

Cũng không giải thích.

Không nhận được phản ứng, lại thấy sắc mặt ta xám như tro, Lục Trầm Uyên phất mạnh tay áo rồi quay người bỏ đi.

Ôn Thính Vũ bế đứa trẻ theo sau.

Khi đi ngang qua ta, nàng ta dừng lại một bước.

Khóe môi khẽ cong lên.

Xuân Đào đang ngồi ở chân tường lau nước mắt.

Thấy ta đi ra, nàng ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên.

Ống tay áo rộng của ta khẽ động.

Một vật trượt từ tay áo vào lòng bàn tay nàng.

Xuân Đào cúi đầu nhìn.

Là một phong thư o-t/c.ay.

"Gửi ra biên quan… cho Bùi Cẩn Thâm."

Bàn tay Xuân Đào lập tức siết chặt bức thư.

Ta đã đi xa.

Bóng lưng gầy gò của ta dưới bầu trời xám đục dần nhỏ lại, rẽ qua góc tường… rồi biến mất.

02

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, tiểu viện tồi tàn nơi ta ở đã có người tìm tới.

Ôn Thính Vũ bế đứa trẻ đi phía trước, theo sau là hai nha hoàn, một nhũ mẫu, còn có Lục Vân Cảnh.

Đại công tử năm nay bảy tuổi, mặc một chiếc áo ngắn bằng gấm mới tinh, bên hông đeo miếng ngọc bội bạch ngọc do Ôn Thính Vũ đích thân chọn cho, khuôn mặt nhỏ căng cứng, không còn vẻ hồn nhiên của trẻ con.

Cánh cửa viện từ lâu đã hỏng trục, một bên xiêu vẹo dựa vào tường, cánh còn lại chẳng biết từ khi nào đã bị tháo xuống đem chẻ làm củi.

Ôn Thính Vũ đứng ở ngoài cửa, khẽ nhíu mày.

Cái viện nhỏ đến mức chỉ vài bước chân đã hết, mặt đất lổn nhổn gạch vỡ ngói tàn.

Góc tường chất một đống củi đã cháy sạm, trên bếp úp một chiếc nồi đất sứt miệng, đáy nồi còn bám một lớp cặn cháy đen sì.

Ta khoác một chiếc áo bông cũ đã giặt đến bạc màu, đang ngồi xổm trước bếp, dùng chiếc kẹp lửa đã gãy đầu khều khều đống than đang cháy dở.

Trung y trên người ta đã thay, nhưng vì quá mỏng, xương bả vai vẫn hiện rõ từng đường dưới lớp vải.

Tay trái của ta quấn một dải vải xé từ y phục, trên dải vải loang những vết máu hồng nhạt.

Đó là vết thương do hôm qua dập đầu mà thành.

"Đệ muội."

Ta dùng kẹp lửa khều một cái vào đống củi trong bếp, phát ra một tiếng lách tách.

Ôn Thính Vũ cũng không tức giận, chỉ mỉm cười, cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng.

"Tiểu Tinh Lan tối qua quấy suốt một đêm, nhũ mẫu nói nó không chịu bú sữa, khóc đến khản cả giọng."

Nàng ta dừng lại một chút, ngẩng mắt nhìn về phía bóng lưng ta.

"Ta nghĩ, dù sao cũng là cốt nhục từ trên người đệ muội rơi xuống, có lẽ nó lạ người, hay là muội qua bế nó một chút?"

Ta thêm một khúc củi vào trong bếp.

"Tẩu tẩu cứ mang về bảo nhũ mẫu cho bú thêm vài lần là được, trẻ con đói quá tự nhiên sẽ chịu ăn."

Nụ cười của Ôn Thính Vũ nhạt đi vài phần.

Nàng ta không ngờ ta lại phản ứng như vậy.

Trước kia, chỉ cần nghe thấy tên đứa trẻ, ta liền phát điên, đôi mắt đỏ như sắp rỉ máu, lao tới giành lại. Bị người giữ lại thì dùng đầu đ /ập xuống đất, khóc đến r /ách cả cổ họng.

Chương tiếp
Loading...