Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Sinh Con Cho Hắn, Hắn Lại Ban Con Cho Kẻ Khác
Chương 2
Nhưng người trước mắt này lại đang ngồi xổm trước bếp, đến cả đầu cũng không quay lại.
Ôn Thính Vũ thu lại nụ cười, cúi đầu nhìn Lục Vân Cảnh đứng bên cạnh.
Ánh mắt của Lục Vân Cảnh không giống với một đứa trẻ bảy tuổi.
Ôn Thính Vũ đã từng hết lần này tới lần khác nói với nó — mẫu thân ruột của con là một người đàn bà đ /ộc á /c, nàng ta không cần con, sinh con ra liền phủi tay bỏ mặc. Là ta nuôi con lớn, là ta mời tiên sinh khai trí cho con, là ta ban đêm ôm con dỗ con ngủ.
Ta mới là mẫu thân của con.
Người đàn bà kia không xứng.
Bảy năm sớm tối ở bên nhau, nó đã tin không chút nghi ngờ.
Ôn Thính Vũ khẽ thở dài, dưới chân bỗng nhiên lảo đảo.
"Ôi chao—"
Nàng ta kêu lên một tiếng, thân thể đột ngột ngã về phía trước, hai tay ôm chặt đứa trẻ trong tã, loạng choạng hai bước mới miễn cưỡng đứng vững.
"Làm ta sợ chết khiếp." Ôn Thính Vũ vỗ ngực. "Suýt nữa làm rơi tiểu Tinh Lan rồi…"
Nàng ta ngẩng đầu, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía ta, lùi lại nửa bước.
"Đệ… đệ muội, sao muội lại nhìn ta như vậy? Ta không phải cố ý…"
Ta vẫn ngồi xổm trước bếp, quay lưng về phía sân, từ đầu tới cuối chưa từng quay người lại.
Nhưng Lục Vân Cảnh không biết những điều đó.
Nó chỉ nhìn thấy gương mặt hoảng sợ của ‘mẫu thân’ mình, chỉ nghe thấy giọng khóc nghẹn của mẫu thân.
Đứa trẻ bảy tuổi lao lên phía trước, một cước đá vào chiếc nồi đất trên bếp.
Chiếc nồi đất rơi xuống, vỡ thành bảy tám mảnh.
Thang thuốc đang sắc bên trong đổ tràn ra đất, nước thuốc đen sẫm bắn lên vạt áo và mu bàn tay ta, hơi nóng bỏng rát bốc lên.
"Đ /ộc phụ! Ngươi muốn dọa mẫu thân ta sao? Ngươi muốn làm hại đệ đệ ta sao?"
Mặt Lục Vân Cảnh đỏ bừng, trong mắt tràn đầy hận ý.
"Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ! Ngươi không xứng sinh ra ta!"
Nước thuốc bắn lên làm ta bị bỏng, trên mu bàn tay lập tức nổi lên hai mảng đỏ.
Ta nhìn đứa trẻ trước mặt, kẻ được nuôi trong nhung lụa, trên mặt tràn đầy phẫn nộ.
Đây là đứa con trai đầu tiên của ta.
Ta sinh nó trong hầm băng ở Ninh Cổ Tháp.
Mùa đông năm đó, Ninh Cổ Tháp lạnh tới âm bốn mươi độ, nước ối của ta v/ỡ trong hầm băng giam giữ phạm nhân. Bên cạnh không có bà đỡ, không có nước nóng, chỉ có Xuân Đào đang run rẩy khóc nức nở.
Ta cắn một khúc gỗ, tự mình sinh đứa trẻ ra….(Chưa gì đã ỚT CAY rồi mí nàng ơi, vẫn là bộ dài bằng 4BỘ thường [9k chữ/bộ] để mí nàng đọc relax đã đây..Ai chưa gì đã cay giống Ớt thì cho Ớt biết nha)
Dây rốn là do Xuân Đào dùng con dao cùn cắt rau trên bếp mà c/ắt đ/ứt, phải cắt ba nhát mới đứt. Máu phun lên mặt băng, trong khoảnh khắc liền đông lại thành những đóa băng đỏ.
Đứa trẻ vừa sinh chưa tới ba ngày, người do Lục Trầm Uyên phái tới đã bế nó đi.
Ta đuổi theo ra ngoài, chân trần giẫm trên tuyết chạy theo nửa dặm, bị lính canh đánh một gậy ngã xuống đất.
Miệng ta cắn tuyết, ngón tay cào vào lớp đất đông cứng, trơ mắt nhìn người kia cưỡi ngựa biến mất nơi cuối trời gió tuyết.
Đó là lần cuối cùng ta nhìn thấy chiếc tã của đứa trẻ này.
Lần gặp lại, chính là bộ dạng như bây giờ.
Ngoài cửa viện truyền tới tiếng bước chân gấp gáp.
Lục Trầm Uyên gần như không chút do dự, bước lên một bước, đứng trước mặt Ôn Thính Vũ và Lục Vân Cảnh, chắn trước người bọn họ.
"Có chuyện gì?"
Ôn Thính Vũ cắn môi dưới, quay đầu sang một bên, không nói gì.
Lục Vân Cảnh xông tới kéo tay áo Lục Trầm Uyên:
"Phụ thân, nàng ta muốn hại mẫu thân! Nàng ta muốn làm rơi đệ đệ!"
Lục Trầm Uyên quát lớn:
"Quỳ xuống."
Ta lạnh lùng nhìn hắn một cái, rồi hai đầu gối chậm rãi hạ xuống.
"Phập."
Đầu gối nện x /uống những mảnh sứ vỡ, mảnh vỡ đ /âm vào xương bánh chè, m /áu lập tức thấm ra từ ống quần.
"Dập đầu tạ tội với tẩu tẩu của ngươi."
Ta cúi người xuống, trán dập xuống đất.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
Bàn tay Lục Trầm Uyên siết thành nắm đấm bên hông.
Cảm giác bực bội kia lại dâng lên.
Ta không giãy giụa, không mắng chửi, không khóc, không chất vấn.
Không làm gì cả.
Khiến hắn ngay cả một cái cớ để nổi giận cũng không tìm được.
Ôn Thính Vũ ngồi xổm xuống, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau m /áu trên trán ta.
"Được rồi đệ muội, ta không trách muội, muội đứng lên đi."
Giọng nàng ta dịu dàng vô cùng.
Nói xong, nàng ta đứng dậy, quay người tựa vào lòng Lục Trầm Uyên, vùi mặt vào ngực hắn, nghẹn ngào một tiếng.
"Nhị đệ, đừng trách đệ muội nữa, nàng vừa mới sinh xong, thân thể yếu, khó tránh khỏi tính tình lớn hơn một chút…"
Lục Trầm Uyên đưa tay ôm vai nàng ta, không nói gì.
Ôn Thính Vũ bế đứa trẻ, được Lục Vân Cảnh dìu, chậm rãi đi ra ngoài.
Khi đi tới cửa viện, Ôn Thính Vũ dừng lại một bước.
"Đệ muội dưỡng thân cho tốt nhé, tiểu Tinh Lan có ta rồi, muội cứ yên tâm."
Người đã đi.
Trong viện chỉ còn lại một mình ta quỳ giữa những mảnh sứ vỡ và nước thuốc.
Ta thẳng lưng dậy, cúi đầu nhìn mặt đất.
Khắp đất toàn bã thuốc, ngâm trong nước bùn và nước máu, đen sì một mảng.
Đó là dược liệu Xuân Đào đi lên núi đào từ khi trời chưa sáng, dùng nồi đất sắc suốt hai canh giờ. “o-t/c.ay thế nhở…muốn tát qua tát lại, tát tới tát tui, tát bên trái, lại tát bên phải…”
Ta nhìn những bã thuốc đó, đưa tay nhặt lên.
Từng mảnh từng mảnh.
Những mảnh vụn trộn lẫn bùn đất và mảnh sứ vỡ được ta gom trong lòng bàn tay, mang theo mùi đắng chát đã nguội lạnh.
03
Trong thư phòng, than lửa cháy rất vượng.
Trong tay Lục Trầm Uyên cầm một bản quân báo từ biên quan gửi về, nhưng một chữ cũng không đọc vào.
Trong đầu hắn toàn là hình ảnh ta quỳ trên mảnh sứ vỡ dập đầu.
Gương mặt dính đầy m/áu đó, đôi mắt trống rỗng không có gì.
Hắn bực bội ném quân báo xuống bàn, dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Trong đầu hắn hiện lên cảnh sáu năm trước, trên cánh đồng tuyết nơi biên quan.
Ta mặc một thân kỵ trang đỏ rực, cưỡi một con tuấn mã đen, từ trước vạn quân phi ngựa lao tới.
Gió thổi tung mái tóc và áo choàng của ta bay ngược ra sau, cả người tựa như một ngọn lửa đang cháy rực.
Mũi tên tẩm độc kia vốn là bắn về phía hắn.
Ta c.ay-o/t thúc ngựa chắn trước người Lục Trầm Uyên, mũi tên đ/ộc xuyên qua xương bả vai ta, đầu mũi tên lộ ra sau lưng, m/áu theo thân tên chảy xuống.
Khi ta ngã khỏi lưng ngựa, trên môi vẫn còn nụ cười.
"Lục Trầm Uyên, ngươi nợ ta một mạng rồi."
Hắn nhớ rất rõ lúc đó chính hắn ôm ta trong lòng, tay không ngừng run rẩy.
Quân y nói trên mũi tên có tẩm Thất Bộ Đoạn Trường Tán. Nếu không phải trong cơ thể ta từ nhỏ đã có nền tảng Bách Độc Tán do thế gia tướng môn nuôi dưỡng, e rằng tại chỗ đã mất m/ạng.
Dù vậy, độc tố công tâm suốt ba ngày ba đêm, ta sốt đến nóng như lửa, miệng nói mê sảng, lúc thì gọi tên hắn, lúc lại mắng hắn là đồ khốn.
Hắn đã canh bên giường ta suốt ba ngày, y phục cũng chưa từng thay.
Ta sống lại, nhưng để lại bệnh căn.