Ta Sinh Con Cho Hắn, Hắn Lại Ban Con Cho Kẻ Khác

Chương 3



Thân thể từ đó không còn chịu nổi giá lạnh, cứ đến mùa đông là tay chân lạnh buốt, trong từng khe xương đau đến cả đêm không ngủ được.

Lục Trầm Uyên mở mắt.

Hình ảnh Tô Vân Lạc sáu năm trước, áo đẹp ngựa dữ, và Tô Vân Lạc hôm nay quỳ trên mảnh sứ vỡ nhặt bã thuốc, chồng chéo rồi lại x/é rời trong đầu hắn.

Hắn nhíu mày, siết chặt nắm tay, cho rằng:

Ta sẽ không rời đi.

Tình cảm ta dành cho hắn sâu như vậy, mũi tên ta dùng mạng chắn cho hắn, người ta dùng cả tính mạng cứu lấy, sao có thể nói buông là buông.

Ta chỉ đang giận dỗi.

Chờ khi giận đủ, ta sẽ lại giống như trước, đỏ hoe mắt tiến lại gần, kéo tay áo hắn không chịu buông…

Cửa bị đẩy mở.

Ôn Thính Vũ bưng một bát canh nhân sâm bước vào, thần thái nhu thuận, bước chân nhẹ nhàng.

Nàng đặt bát canh lên thư án, đứng bên cạnh Lục Trầm Uyên.

"Nhị đệ, uống chút canh đi, cả buổi sáng đệ chưa ăn gì rồi."

Lục Trầm Uyên đưa tay nhận bát canh, uống một ngụm.

Ôn Thính Vũ cúi mắt, xoắn chiếc khăn trong tay, giống như có điều muốn nói nhưng lại không dám nói.

Lục Trầm Uyên đặt bát canh xuống:

"Có chuyện gì?"

Ôn Thính Vũ cắn môi:

"Nhị đệ, ta… ta có chuyện này không biết có nên nói với đệ hay không."

"Nói."

Ôn Thính Vũ hít sâu một hơi, giọng hạ rất thấp:

"Sáng nay nhũ mẫu bên cạnh Cảnh ca nhi tới tìm ta, nói tối qua ở góc tường ngoài viện của đệ muội… nhặt được một thứ."

Nàng từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn đã gấp gọn, chậm rãi mở ra.

Trong khăn bọc một con búp bê vải lớn bằng bàn tay.

Được may bằng vải thô, dùng chỉ đen khâu thành ngũ quan, trên ngực bị ghim ba cây kim bạc.

Mặt sau con búp bê được viết bằng chu sa hai hàng chữ nhỏ — một hàng là bát tự sinh thần của Ôn Thính Vũ, một hàng là ba chữ "Lục Tinh Lan".

Sắc mặt Lục Trầm Uyên lập tức thay đổi.

Hắn đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế, chộp lấy con búp bê lật qua lật lại xem, gân xanh từ mu bàn tay nổi lên tận cổ tay.

"Thứ này tìm thấy ở đâu?"

Nước mắt Ôn Thính Vũ rơi xuống, giọng run rẩy:

"Ngay dưới chân tường ngoài viện của đệ muội… nhũ mẫu vốn không dám lấy, nhưng thấy trên đó có viết tên Tinh Lan, sợ xảy ra chuyện, mới lén mang tới cho ta xem."

Nàng ta che mặt, khóc đến nghẹn ngào.

"Nhị đệ, ta không trách đệ muội hận ta, đứa trẻ được nhận dưới danh nghĩa ta, trong lòng nàng tủi thân, ta đều hiểu.”

“Nhưng nàng không nên… không nên dùng thứ này để hại Tinh Lan, Tinh Lan mới sinh vài ngày, nó còn chưa hiểu gì cả…"

Lục Trầm Uyên một tay giật tung cửa thư phòng, phía sau còn có bốn năm hộ viện đi theo.

Cửa viện của ta bị hắn một cước đá văng.

Ta đang ngồi bên mép giường thay dải vải trên vết th/ương nơi trán.

Nghe thấy động tĩnh, ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Trầm Uyên mang sắc mặt u ám dẫn người xông vào, tay ta khựng lại một chút, rồi tiếp tục quấn lại dải vải.

"Lục soát."

Lục Trầm Uyên chỉ nói một chữ.

Mấy bà tử lập tức xông lên, lục tung hòm tủ, lật chăn đệm, tháo cả gối, đến cả chiếc nồi đất trên bếp cũng bị lật úp xuống.

Chưa tới thời gian một chén trà, một bà tử từ khe dưới giường lôi ra một bọc vải.

Trong bọc vải là một con búp bê vải, gần như giống hệt cái mà Ôn Thính Vũ mang tới.

Vải thô, chỉ đen khâu ngũ quan, trên ngực ghim kim, mặt sau viết bát tự sinh thần của Ôn Thính Vũ.

Lục Trầm Uyên giật lấy con búp bê từ tay bà tử, hai bước đã tới trước mặt ta.

"Bốp."

Con búp bê ném thẳng vào mặt ta, kim bạc cào qua má, để lại một vết m/áu mảnh.

"Tô Vân Lạc, nói cho ta biết đây là cái gì."

Ta ngẩng mắt, nhìn con búp bê rơi xuống đầu gối mình.

Ta nhận ra loại thủ pháp châm kim này, cũng nhận ra loại vải này.

Bà tử quản việc kim chỉ trong phủ là Chu bà tử, dùng chính loại vải thô như vậy.

Mà Chu bà tử, là người của Ôn Thính Vũ. “o-t/c’ay thiệt”

Ta cầm con búp bê lên nhìn một chút, rồi đặt sang một bên.

"Muốn gán tội thì có."

Mắt Lục Trầm Uyên đỏ lên.

Hắn một tay nắm lấy cổ tay ta, kéo ta từ trên giường xuống.

"Ngươi làm thì chính là làm, bốn chữ đã muốn phủi sạch sao? Tô Vân Lạc, ngươi coi ta là kẻ mù sao?"

Ta bị hắn kéo đến loạng choạng, vết thương nơi bụng bị kéo động, ta khẽ nhíu mày, nhưng từ đầu tới cuối không giãy giụa.

Đã từng có bao nhiêu lần ta giải thích, nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là một câu — gia trạch bất an, v/ả miệng.

Lục Trầm Uyên nghiến răng ken két.

Hắn chờ ta biện giải.

Chờ ta khóc lóc nói không phải ta làm.

Ôn Thính Vũ theo phía sau bước vào, thỉnh thoảng cúi đầu lau nước mắt.

Lục Trầm Uyên buông cổ tay ta, lùi lại một bước.

"Nếu ngươi không nhận." Hắn nhếch môi. "Vậy thì dùng gia pháp để hỏi."

Hắn hướng ra ngoài cửa gọi:

"Mang giáp côn tới."

Sắc mặt Xuân Đào lập tức trắng bệch, nàng bịch một tiếng quỳ xuống:

"Hầu gia, phu nhân vừa mới sinh xong, vết thương trên người còn chưa lành, ngài không thể…"

Lục Trầm Uyên ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng:

"Kéo xuống."

Hai bà tử giữ lấy Xuân Đào kéo ra ngoài.

Xuân Đào liều mạng giãy giụa, cổ họng cũng đã khản đặc:

"Phu nhân——!"

Trong viện yên tĩnh một lúc.

Sau đó hai bà tử thân hình vạm vỡ bước vào, trong tay nâng một bộ giáp côn bằng trúc.

Bộ giáp côn đó đã được ngâm nước muối, trên mặt tre kết ra một lớp hoa muối trắng.

Ta cúi đầu nhìn bộ giáp côn đó.

Mười ngón tay của ta vốn đã không còn đẹp nữa — đốt ngón tay to thô, khớp biến dạng, móng tay xanh tím, trong kẽ tay đầy những vết nứt do tê cóng.

Đó là những thứ để lại từ hơn bốn năm ở Ninh Cổ Tháp.

Giữa trời lạnh mấy chục độ dưới không, ta phải tay trần giặt y phục trong sông băng, giặt xong lại ngâm tay vào nước muối để sát trùng.

Mỗi ngày giặt sáu bảy canh giờ.

Bốn năm, hơn một nghìn bốn trăm ngày.

Đôi tay ta mới biến thành bộ dạng như vậy.

Hai bà tử tiến lên, một trái một phải giữ chặt cánh tay ta.

Ta không phản kháng.

Ta đặt hai tay ngang trước người, mười ngón tay khẽ mở ra.

Bộ giáp côn trúc đã ngâm nước muối luồn vào giữa mười ngón tay ta, mặt tre thô ráp ép chặt lên những đốt xương vốn đã đầy vết thương.

04

Bà tử siết chặt dây thừng.

Giáp côn khép lại không nhanh, từng chút từng chút, giống như đang vặn một cái chốt.

Mười ngón tay ta bị giáp côn từ từ ép sát lại, những khớp xương đã biến dạng bị nghiền qua một cách tàn nhẫn.

"Rắc."

Chương trước Chương tiếp
Loading...