Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Sinh Con Cho Hắn, Hắn Lại Ban Con Cho Kẻ Khác
Chương 4
Một tiếng x/ương vỡ rõ ràng.
Là ngón áp út tay trái.
Lục Trầm Uyên đứng cách ba bước, hắn nghe thấy âm thanh đó.
M/áu tươi từ khe giáp côn rỉ ra, theo mặt tre chảy xuống, nhỏ lên viên gạch xanh trước đầu gối ta.
Những giọt m/áu đỏ rơi xuống lớp hoa muối trắng, loang ra một mảng nhỏ.
Ta nhắm mắt, lưng vẫn thẳng tắp.
Môi ta mím thành một đường thẳng, cơ gò má run lên, gân xanh nơi cổ căng như dây đàn.
Nhưng ta không phát ra tiếng nào.
Bà tử lại siết thêm một vòng.
Tiếng x/ương vỡ thứ hai vang lên, lần này là ngón giữa tay phải.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán ta, theo sống mũi chảy xuống, hòa lẫn với vết m /áu do d/ập đầu trên trán.
Cả khuôn mặt ta trắng bệch đến gần như trong suốt, môi bị ta c/ắn đến nhòe cả m/áu, nơi khóe môi có m/áu rỉ ra.
Lục Trầm Uyên chờ ta kêu đau.
Chờ ta cầu xin.
Chờ ta gọi tên hắn.
Chờ ta giống như trước kia, sụp đổ mà khóc thét: Lục Trầm Uyên, ngươi là đồ khốn, dựa vào đâu mà đối xử với ta như vậy.
Nhưng ta không làm gì cả.
Mồ hôi lạnh thấm ướt người ta, toàn thân run rẩy, tựa như một đóa lê trong gió.
Bà tử chuẩn bị siết vòng thứ ba, nhưng ta lại khẽ bật cười thành tiếng.
Tim Lục Trầm Uyên chợt thắt lại.
Hắn không nói rõ được cảm giác này là gì.
Nhưng bản năng của hắn đang nói với hắn — có thứ gì đó đang hoàn toàn biến mất.
"Dừng."
"Dừng lại!"
Mấy bà tử giật mình, luống cuống buông dây.
Ta cúi đầu nhìn đôi tay đã vặn vẹo của mình, khóe môi vẫn còn giữ nụ cười đó.
"Đa tạ Hầu gia ban thưởng."
Tay Lục Trầm Uyên đưa ra, dường như muốn đỡ ta.
Thân thể ta hơi lệch sang bên nửa tấc.
Ta đang tránh hắn.
Lục Trầm Uyên từ túi thơm bên hông lấy ra một bình thuốc, ném lên bàn.
"Bôi thuốc."
Hắn bỏ lại hai chữ đó, sải bước rời đi.
Khi đi tới cửa viện, mũi giày hắn đá phải ngạch cửa, loạng choạng một chút, nhưng không quay đầu lại.
Xuân Đào nhìn thấy đôi tay ta, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
"Chủ tử… chủ tử… tay của người…"
Nàng khóc đến không nói trọn câu, bò tới lấy bình Kim Sang dược.
Ta nâng tay lên, dùng mu bàn tay đẩy bình thuốc ra.
Bình thuốc lăn từ trên bàn xuống, rơi xuống đất, nắp bật ra, thuốc mỡ bên trong văng ra khắp nơi.
Xuân Đào ngây người:
"Chủ tử?"
Ta không phải không đ/au, chỉ là chẳng còn điều gì có thể làm những nỗi đ/au này phai nhạt đi, bằng việc ta sắp có thể rời khởi nơi này hay sao?
05
Ngày hôm sau, gió tuyết càng lớn.
Trời vừa tờ mờ sáng, chính đường đã trở nên náo loạn.
Ôn Thính Vũ khoác chiếc áo lông hồ ly trắng dày cộm, ngồi bên cạnh Lục lão thái quân, dùng khăn tay che trán, yếu ớt dựa vào gối tựa.
Sắc mặt nàng rất kém, quầng mắt thâm đen, môi trắng bệch, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.
Những nha hoàn bên cạnh quỳ đầy đất, từng người cúi đầu, không ngừng lau nước mắt.
"Lão thái quân, đại thiếu phu nhân tối qua đau đầu suốt một đêm, thế nào cũng không ngủ được, trong miệng cứ nói thấy bóng đen lắc lư trước giường…" “o.t/c.ay thế nhỉ”
Ôn Thính Vũ yếu ớt phất tay:
"Đừng nói nữa, đừng làm lão thái quân sợ…"
Sắc mặt Lục lão thái quân trầm xuống.
Bà nhìn Ôn Thính Vũ một cái, lại nhìn đám nha hoàn đang quỳ dưới đất.
"Bóng đen gì?"
Ôn Thính Vũ cắn môi, như có điều khó nói.
Bà ma ma bên cạnh tiến lại gần, ghé vào tai Lục lão thái quân thì thầm vài câu.
Nói về chuyện búp bê vu cổ, nói về những thứ tìm thấy trong tiểu viện rách nát của ta.
Lục lão thái quân nghe xong, đem chuỗi Phật châu trong tay đập xuống bàn.
"Đồ hồ đồ, phạm phải loại kiêng kỵ này, còn không mau nghĩ cách trấn áp?"
Ôn Thính Vũ ngẩng đầu, nước mắt lăn xuống má:
"Lão thái quân, con không sợ cho bản thân mình, con chỉ sợ Tinh Lan… nó mới sinh mấy ngày, con sợ những thứ bẩn thỉu đó nhắm vào nó…"
Sắc mặt Lục lão thái quân hoàn toàn đen lại.
Bà vỗ tay vịn ghế:
"Truyền lời xuống, bảo Tô thị đến từ đường tổ tiên quỳ một ngày một đêm, cầu phúc cho gia trạch."
Tin truyền tới tiểu viện rách nát, lúc đó ta đang dùng vải buộc lại các ngón tay.
Tối qua tay ta sưng như bánh bao, mười ngón tay đã không thể duỗi thẳng, mỗi lần cử động đều đ/au thấu tim.
Bà tử đứng ở cửa, giọng không lớn không nhỏ:
"Phu nhân, ý của lão thái quân, bảo người tới từ đường quỳ, quỳ đủ một ngày một đêm mới được trở về."
Nói xong liếc nhìn bộ y phục trắng bạc màu trên người ta.
"Lão thái quân còn nói, cầu phúc phải có thành ý, không được mặc áo bông, không được mang lò sưởi tay."
Sắc mặt Xuân Đào lập tức trắng bệch.
Giữa tháng chạp mùa đông, bên ngoài nước nhỏ cũng đóng băng, từ đường lại ở sườn sau núi, đến cả bức tường chắn gió cũng không có.
Mặc áo mỏng mà quỳ một ngày một đêm, đây không phải cầu phúc, mà là lấy mạng người.
"Chủ tử, người không thể đi! Thân thể người căn bản không chịu nổi!"
Ta buộc xong nút cuối cùng trên dải vải.
Ta đứng dậy, cầm lấy chiếc áo trắng đặt trên lưng ghế, khoác lên vai.
Rồi bước ra ngoài.
Từ tiểu viện tới từ đường sau núi, phải đi qua hai cổng trăng, một đoạn bậc đá leo dốc, và một con đường đá vụn không ai quét dọn.
Ta mặc chiếc áo trắng mỏng, chân trần giẫm trên bậc đá.
Giày của ta hôm qua đã bị nước thuốc làm mục, Xuân Đào suốt đêm đi tới kho xin một đôi, nhưng bà tử quản kho nói không có cỡ của ta, bảo đợi hai ngày.
Bậc đá phủ một lớp băng mỏng, giẫm lên vừa trơn vừa cứng.
Chẳng bao lâu lòng bàn chân ta đã bị mặt băng mài r/ách, m/áu rỉ ra từ kẽ ngón chân, mỗi bước đi đều để lại một dấu máu trên bậc đá.
Khi tới trước cửa từ đường, chân váy ta đã bị máu thấm ướt.
Bên trong từ đường có một bệ đá xanh, quanh năm không thấy ánh mặt trời, mặt đá phủ một lớp sương trắng.
Ta bước tới, quỳ xuống trên tấm đá xanh đó.
Ngay khoảnh khắc đầu gối chạm vào mặt đá, hàn khí như lưỡi d/ao đ/âm vào tận x/ương.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, trời đất trắng xóa một màu.
Lông mày và lông mi ta kết một lớp băng mỏng, các ngón tay đã hoàn toàn không còn cảm giác đ/au nữa.
Ý thức ta dần tan rã, gian từ đường trước mắt chỉ còn lại những đốm nến chập chờn lay động, mong manh như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió tuyết ngoài kia nuốt trọn.