Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Sinh Con Cho Hắn, Hắn Lại Ban Con Cho Kẻ Khác
Chương 5
Sau khi trời nhá nhem tối, Lục Trầm Uyên từ quân doanh trở về.
Hắn ngồi trong chính đường, ăn qua loa nửa bát cơm, như nhớ ra điều gì, thuận miệng hỏi:
"Tô thị đâu?"
Bà tử hầu hạ lập tức cúi đầu đáp:
"Bẩm Hầu gia, phu nhân đang quỳ ở từ đường sau núi. Là lão thái quân hạ lệnh, nói phải quỳ đủ một ngày một đêm mới được đứng dậy."
Ánh mắt Lục Trầm Uyên chợt trầm xuống. Hắn đưa tay giật lấy chiếc hồ cừu đại bào trên giá, không nói thêm lời nào, liền xoay người sải bước ra ngoài.
Hắn đi rất nhanh.
Ủng giẫm xuống lớp tuyết dày, để lại từng dấu chân sâu hoắm phía sau.
Vừa rẽ qua cổng hoa rủ, một bóng người từ hành lang bên cạnh bước ra chặn đường.
Ôn Thính Vũ khoác áo choàng trắng, gương mặt vẫn còn vệt lệ chưa khô, lặng lẽ đứng dưới mái hiên.
Khi nàng nhìn thấy chiếc hồ cừu đại bào trong tay Lục Trầm Uyên, vành mắt lập tức đỏ lên.
"Nhị đệ… đệ đây là… định đi tìm đệ muội sao?"
Bước chân Lục Trầm Uyên khựng lại.
Ôn Thính Vũ khẽ c/ắn môi, chậm rãi cúi đầu, giọng yếu ớt:
"Đầu ta lại đau rồi… vừa rồi suýt nữa ngã khỏi giường… nha hoàn đều bị dọa khóc cả."
Lời còn chưa dứt, thân thể nàng đã mềm nhũn.
Đầu gối khuỵu xuống.
Cả người đổ về phía nền tuyết lạnh.
Lục Trầm Uyên theo bản năng đưa tay ra đỡ.
Hắn ôm lấy eo nàng, nhưng chiếc hồ cừu đại bào trong tay lại trượt khỏi kẽ ngón, rơi xuống nền tuyết lạnh.
"Tẩu tẩu!"
"Người đâu! Mau truyền thái y!"
Hắn bế Ôn Thính Vũ lên, lập tức quay người chạy về phía chủ viện.
Đám nha hoàn bà tử hốt hoảng chạy theo sau.
Tiếng bước chân dần dần xa.
Dưới nền tuyết chỉ còn lại chiếc hồ cừu đại bào.
Tuyết mới rơi xuống, chẳng bao lâu đã phủ trắng quá nửa.
Trước gian thờ từ đường sau núi.
Từ nơi ta quỳ.
Xuyên qua màn gió tuyết mịt mù.
Ta vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn nơi chủ viện sáng lên.
Mờ mịt.
Xa xôi.
Như cách nhau một tầng nước lạnh.
Bóng người qua lại trong ánh đèn.
Vội vã.
Hối hả.
Bận rộn vì một người khác.
Còn ta.
Chỉ còn lại gió tuyết.
06
Ta quỳ trong băng thiên tuyết địa suốt một đêm, vẫn chưa trọn hình phạt của Lục lão thái quân.
Khi trời sáng, ta đã phát sốt.
Cơn sốt thiêu đốt chút sức lực cuối cùng của ta, ta quỳ ở đó, nửa thân trên từng chút từng chút đổ về phía trước, mấy lần suýt ngã sấp xuống nền đá, lại hết lần này tới lần khác gượng chống trở lại.
Khoảng giờ Thìn, Lục Vân Cảnh từ lối hành lang đi tới.
Nó mặc một chiếc cẩm bào hoa văn đoàn hoa, trong tay xách một hộp thức ăn, phía sau có một tiểu tư đi theo.
Đứa trẻ bảy tuổi đi tới trước cửa từ đường thì dừng lại.
Nó nhìn ta đang quỳ trên tấm đá xanh, khẽ nhíu mày.
"Mẫu thân bảo ta mang cơm cho ngươi."
Khi nó nói "mẫu thân", ý chỉ Ôn Thính Vũ.
Lục Vân Cảnh đặt hộp thức ăn xuống đất, dùng mũi chân đá nhẹ vào nắp hộp.
Nắp bật ra, bên trong là một bát cơm nguội.
Trên mặt cơm nổi một lớp vụn băng, trộn với vài cọng dưa muối đã ngả vàng.
Đã thiu rồi.
Mùi chua thối theo gió lạnh thổi tới c/ay-o/t trước mặt ta.
Lục Vân Cảnh nhắm đúng góc, đá một cái.
Hộp thức ăn lật đổ, bát lăn ra ngoài, cơm nguội và vụn băng văng khắp người ta.
Những hạt cơm dính lên vạt áo mỏng của ta, vụn băng trượt vào váy ta.
"Ăn đi."
Lục Vân Cảnh đứng trên cao nhìn xuống ta, khóe miệng trễ xuống.
"Ngươi còn không bằng một ngón chân của mẫu thân, đáng đời bị đông ở đây."
Ta nhìn đứa trẻ trước mặt.
Ngũ quan giống ta, hàng mày ánh mắt lại giống Lục Trầm Uyên.
Nó mặc y phục do Ôn Thính Vũ chọn cho, nói những lời do Ôn Thính Vũ dạy, dùng ánh mắt do Ôn Thính Vũ dạy để nhìn ta.
Lục Vân Cảnh từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, rút nút bình, lắc lắc vào trong bát.
Bột trắng rơi vào phần nước còn sót lại dưới đáy bát, rất nhanh đã tan ra.
Nó đẩy bát tới trước mặt ta.
"Mẫu thân nói rồi, ngươi uống bát nước này, thì có thể trở về."
Ta cúi đầu nhìn bát nước đó một cái.
Trên mặt nước nổi một tầng hoa bọt trắng mịn.
Nước bình thường sẽ không có thứ này.
Ta nhận ra loại bột này.
Ở Ninh Cổ Tháp, lính canh cũng dùng thứ này trộn vào khẩu phần của phạm nhân. Sau khi ăn vào, xương sẽ từng chút từng chút mềm ra, giòn ra, ba năm năm sau, đến đi đường cũng không đi nổi nữa.
Ta đưa tay bưng bát lên.
Lục Vân Cảnh nhìn động tác ta bưng bát, trên mặt thoáng hiện vẻ đắc ý.
Ta đưa bát lên bên miệng.
Ta nhìn Lục Vân Cảnh lần cuối.
Ánh mắt đó khiến Lục Vân Cảnh vô thức lùi lại nửa bước.
Nó không nói rõ được trong đôi mắt ấy có gì, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, như có thứ gì đó lạnh lẽo áp sát vào sau lưng.
Ta thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu, uống cạn bát nước trong một hơi.
Đáy bát hướng lên trời, không còn một giọt.
Ta đặt bát xuống, dùng tay áo lau khóe miệng.
"Ngươi…" Giọng Lục Vân Cảnh đột nhiên nghẹn lại.
Chân nó bắt đầu mềm nhũn.
Nó nhìn đôi mắt không có bất kỳ cảm xúc nào của ta, một ý nghĩ không rõ từ đâu chợt hiện lên —
Người đàn bà này không sợ ch /ết.
Nàng thật sự không sợ ch /ết.
Độc phát tác nhanh hơn ta dự tính.
Từ lúc uống vào đến lúc phát tác, chưa tới nửa nén nhang.
Đầu tiên là dạ dày quặn thắt, như có người cầm một cái móc sắt khuấy bên trong.
Sau đó là ngũ tạng lục phủ, từng cái từng cái bốc cháy.
Cảm giác th/iêu đ/ốt đó không phải đ/au đớn bình thường, mà là từ bên trong lật ra ngoài, như có thứ gì đang dùng d/ao r/ạch lên ruột và thành dạ dày ta.
Ta khom người xuống.
Một ngụm m/áu đen trào ra khỏi miệng ta.
"Phụt—"
M/áu đen phun lên nền tuyết trắng, chói mắt vô cùng.
Liên tiếp thêm hai ngụm nữa, toàn bộ nửa thân trên của ta đổ sụp xuống, mặt áp vào mặt đá lạnh buốt, nơi khóe môi có những sợi m/áu đen không ngừng chảy ra ngoài.
>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/ta-sinh-con-cho-han-han-lai-ban-con-cho-ke-khac