Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TA SINH RA LÀ THỨ NỮ. NHƯNG TA NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG NHƯ MỘT ĐÍCH NỮ
Chương 5
Khi mới vào phủ, bà cũng từng tranh, cũng từng hy vọng.
Về sau phát hiện tranh không nổi, mong cũng không được, mới hoàn toàn từ bỏ, tự thu mình lại, chỉ giữ lấy ta cùng gian tiệm nhỏ kia.
Sự thông minh như vậy, ta thà rằng không có.
07
Mùa đông năm đó, đích mẫu đột nhiên gọi ta tới chính viện, nói muốn ta giúp xem xét lại danh sách lễ tết cuối năm.
Ta tới nơi, phát hiện Tam tỷ cũng ở đó.
Đích mẫu ngồi trên giường sưởi, trước mặt trải ra một đống danh sách lễ vật, sắc mặt không được tốt lắm.
Thấy ta tới, bà vẫy tay:
"Tứ nha đầu tới rồi, lại đây xem thử."
Ta tiến lại nhìn một cái, liền hiểu ra.
Trên danh sách lễ tết, số lượng của từng viện từng phòng đều ghi rõ ràng.
Phần của viện phu nhân, viện đại ca, phần của Đại tỷ mang theo khi xuất giá, phần của Nhị tỷ chuẩn bị cho việc xuất giá, tất cả đều có.
Nhưng đến phần của Tam tỷ và ta, chỉ còn lại hai chữ:
Chưa định.
Sắc mặt Tam tỷ cũng trở nên khó coi.
Đích mẫu nói:
"Gọi hai con tới là muốn hỏi xem các con có gì muốn không?"
Lời này nói rất khách khí.
Nhưng ta biết, đây là để chúng ta tự mở miệng đòi.
Các ngươi muốn gì thì nói, ta cho các ngươi thứ đó, sau này cũng đừng nói là cho ít.
Tam tỷ vừa mở miệng:
"Phu nhân, con muốn…"
Ta khẽ kéo tay áo nàng một cái.
Tam tỷ sững lại, nhìn ta một cái, rồi nuốt lại những lời định nói.
Đích mẫu cũng nhìn thấy, mỉm cười:
"Tứ nha đầu có lời gì muốn nói sao?"
Ta đáp:
"Phu nhân ban thưởng gì, chúng con nhận nấy.”
“Phu nhân quản gia vất vả, chúng con làm con cái, chỉ có lòng biết ơn, nào dám kén chọn."
Đích mẫu nhìn ta.
Ánh mắt ấy có chút phức tạp, dường như có chút ngoài ý muốn, lại dường như có chút hài lòng.
Cuối cùng, y phục của Tam tỷ được thêm một bộ, còn nguyệt lệ của ta thì tăng thêm hai lượng.
Ra khỏi chính viện, Tam tỷ trách ta:
"Muội kéo ta làm gì?”
“Ta đang định nói đó, ta muốn chiếc áo choàng mặt gấm đỏ kia."
Ta nói:
"Nếu tỷ nói, phu nhân chắc chắn sẽ cho."
Tam tỷ nói:
"Vậy chẳng phải là xong rồi sao?"
Ta nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy có lúc nàng thật sự rất đơn thuần.
"Tỷ nói ra, phu nhân cho, thì đó là thứ tỷ xin được.”
“Tỷ không nói, phu nhân vẫn cho, thì đó là phu nhân ban thưởng. Tỷ hiểu chưa?"
Tam tỷ ngẩn người rất lâu, cuối cùng thở dài:
"Các muội sống như vậy, không thấy mệt sao?"
Ta không trả lời.
Mệt sao?
Mệt.
Nhưng còn cách nào khác?
Ta là thứ nữ, ta phải sống tiếp, phải sống cho tốt.
Mệt một chút, cũng còn hơn bị lạnh bị đói.
08
Tối hôm đó, ta đem chuyện này kể lại cho mẫu thân.
Mẫu thân đang khâu đế giày.
Nghe xong, tay bà khựng lại một chút rồi nói:
"Con làm rất tốt."
Ta nói:
"Nhưng Tam tỷ nói con sống rất mệt."
Mẫu thân trầm mặc một lúc rồi nói:
"Nữu Nữu, trên đời này có hai loại người.”
“Một loại sống mà để người khác phải lo lắng cho mình.”
“Một loại sống là tự mình lo lắng cho chính mình.”
“Con muốn làm loại nào?"
Ta đáp:
"Loại thứ hai."
Mẫu thân gật đầu:
"Vậy thì đừng sợ mệt.”
“Người tự mình lo cho mình, không có tư cách than mệt."
Ta ghi nhớ câu nói này.
Về sau ta nghĩ, có lẽ đó chính là số mệnh của ta.
Ta là thứ nữ, ta không có tư cách để người khác phải lo cho mình.
Ta chỉ có thể tự mình lo cho mình, từng bước từng bước tính toán mà đi, suy nghĩ mà đi.
Nhưng cũng không sao.
Bởi vì ta biết, sẽ có một ngày, ta sẽ đi tới một nơi, nơi đó không cần phải sống mệt mỏi như vậy nữa.
Ngày đó, ta sẽ thật sự trở thành một đích nữ.
(Hết đại chương hai)
Mẫu thân ta có một gian cửa tiệm ở phía Nam thành, chuyện này là đến năm ta mười hai tuổi mới biết.
Hôm đó bà thần thần bí bí gọi ta tới, nhét vào tay ta một chiếc hộp nhỏ.
Mở ra xem, bên trong là một tờ khế nhà và một quyển sổ sách.
"Đây là tiền riêng mẫu thân tích góp suốt mười năm." Bà nói. "Gian tiệm đó cho một người bán vải thuê, mỗi năm thu được tám mươi lượng bạc."
Ta giật mình.
Tám mươi lượng là khái niệm gì?
Nguyệt lệ của ta mỗi tháng là hai lượng, một năm hai mươi bốn lượng.
Mẫu thân mỗi tháng ba lượng, một năm ba mươi sáu lượng.
Thu nhập một năm của gian tiệm này, bằng tổng nguyệt lệ hai năm của hai mẹ con ta.
"Mẫu thân, người tích góp bằng cách nào vậy?"
Mẫu thân cười.
Nụ cười ấy vừa có chút tự hào, lại vừa có chút chua xót:
"Mỗi tháng tiết kiệm một chút, dành dụm một chút.”
“Khi con còn nhỏ, y phục con mặc đều là ta tự may, vải là do Đại phu nhân ban thưởng, không cần tốn tiền.”
“Ăn uống sinh hoạt, thứ gì tiết kiệm được thì đều tiết kiệm.”
“Hồng bao mỗi dịp lễ tết, một đồng cũng không tiêu.”
“Cứ thế mà dành dụm, dành dụm suốt mười năm."
Ta ôm chiếc hộp đó, đột nhiên rất muốn khóc.
Ta biết mẫu thân sống không dễ dàng.
Nhưng ta không biết, bà đã sống khó khăn đến mức này.
"Gian tiệm này, sau này là của con."
Mẫu thân nói.
"Con phải học cách quản lý cho tốt. Sau này dù con gả cho nhà nào, có phần gia sản này, sống lưng mới có thể thẳng."
Đêm hôm đó, ta ôm chiếc hộp mà không ngủ được.
Tám mươi lượng, một gian tiệm.
Đó là tâm huyết mười năm của mẫu thân, cũng là chỗ dựa của ta.
02
Từ đó về sau, ta bắt đầu để ý thêm một chuyện.
Mỗi tháng khi nhận nguyệt lệ, ta cũng bắt đầu học cách tích góp.
Thứ gì không cần tiêu thì không tiêu, thứ gì tiết kiệm được thì đều tiết kiệm.
Sau hơn nửa năm, vậy mà ta đã dành dụm được mười hai lượng.
Ta cầm mười hai lượng bạc này, đi tìm mẫu thân.
"Mẫu thân, con muốn thu lại gian tiệm đó, tự mình kinh doanh."
Mẫu thân đang uống trà, nghe xong suýt nữa phun cả ngụm trà ra:
"Con nói gì cơ?"
Ta nói:
"Cho người khác thuê, một năm tám mươi lượng.”
“Nếu tự mình làm, một năm có khi còn kiếm được nhiều hơn."
Mẫu thân đặt chén trà xuống, nghiêm túc nhìn ta:
"Con có biết làm ăn buôn bán khó thế nào không?
“Con là một cô nương, làm sao có thể ra mặt bên ngoài?"
Ta nói:
"Con không cần ra mặt.”
Con nghĩ kế, để người khác làm."
Mẫu thân sững lại, hỏi:
"Kế gì?"
Ta đem những điều đã suy nghĩ suốt mấy ngày nói ra:
>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/ta-sinh-ra-la-thu-nu-nhung-ta-nhat-dinh-phai-song-nhu-mot-dich-nu