Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TA SINH RA LÀ THỨ NỮ. NHƯNG TA NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG NHƯ MỘT ĐÍCH NỮ
Chương 4
Ta ngốc sao?
Ta nào có ngốc.
Chỉ là ta biết, trong cái phủ này, có những lời không thể nói, có những lời phải chọn đúng lúc mới có thể nói.
03
Tiếp theo nói về Tam tỷ.
Tam tỷ là do Nhị di nương sinh ra, mà Nhị di nương lại là người không được sủng ái nhất trong số các thiếp thất.
Vì sao?
Bởi vì Nhị di nương nói quá nhiều.
Mẫu thân ta từng nói với ta, làm thiếp có ba điều luật sắt:
Thứ nhất, đừng tranh.
Thứ hai, đừng làm loạn.
Thứ ba, đừng nhiều lời.
Mẫu thân ta giữ chặt cả ba điều này, cho nên bà sống trong phủ cũng coi như yên ổn.
Nhị di nương thì hoàn toàn ngược lại.
Đã từng tranh, từng gây chuyện, cũng từng nhiều lời.
Kết quả cuối cùng là: phụ thân ta không thích tới chỗ bà, đích mẫu nhìn thấy bà thì nhíu mày, mà ngay cả Tam tỷ cũng bị liên lụy, không được coi trọng.
Nhưng Tam tỷ có một điểm tốt — nàng biết mình không được coi trọng, cho nên từ trước tới giờ chưa từng giả vờ.
Có một lần, Nhị tỷ ở trước mặt đích mẫu nói Tam tỷ "ngây thơ hoạt bát, là người khiến người khác yêu thích nhất", nhưng quay đầu lại liền nói với nha hoàn rằng Tam tỷ "không có quy củ, không thể xuất hiện ở những nơi trang trọng".
Không biết bằng cách nào, những lời này lại truyền tới tai Tam tỷ.
Tam tỷ không nói hai lời, lập tức xông thẳng tới viện của Nhị tỷ, trước mặt tất cả mọi người hỏi:
"Nhị tỷ, ta không có quy củ ở chỗ nào?”
“Tỷ dạy ta xem nào."
Lúc đó sắc mặt Nhị tỷ lập tức xanh mét.
Cuối cùng phải do chính đích mẫu đứng ra dàn xếp, mỗi người đánh năm đại bản, chuyện này mới bị ép xuống.
Sau đó ta hỏi Tam tỷ:
"Tỷ không sợ phu nhân phạt sao?"
Tam tỷ cười lạnh:
"Phạt thì phạt. Dù sao trong mắt phu nhân, ta vốn dĩ đã là kẻ không có quy củ rồi."
Ta nói:
"Vậy tỷ cần gì phải làm ầm lên như vậy?"
Tam tỷ nhìn ta một cái.
Ánh mắt đó khiến ta có chút xa lạ:
"Có những chuyện, nếu ngươi không làm lớn chuyện, người khác sẽ cho rằng ngươi dễ bị bắt nạt."
Ta ghi nhớ câu nói này.
04
Năm ta mười ba tuổi, trong phủ xảy ra một chuyện lớn.
Hôn sự của Đại tỷ đã được định.
Nhà trai là đích trưởng tử của gia đình Thị lang Bộ Lễ.
Mười bảy tuổi đã đỗ cử nhân, được gọi là "tài tử kinh thành".
Đích mẫu vui mừng đến mức không khép được miệng, suốt nửa tháng liền trên mặt đều mang theo ý cười.
Nhưng ngay ngày thứ ba sau khi định thân, Nhị tỷ đột nhiên phát bệnh.
Bệnh rất kỳ lạ.
Mời tới ba vị đại phu, ai cũng nói không có bệnh.
Nhưng Nhị tỷ cứ nằm trên giường, không dậy nổi, không ăn uống được, gầy đến mức hốc mắt cũng lõm xuống.
Đích mẫu tới thăm nàng. Nàng nắm tay đích mẫu mà khóc:
"Phu nhân, con không nỡ để Đại tỷ xuất giá."
Đích mẫu an ủi nàng:
"Đại tỷ con xuất giá rồi, vẫn còn ta mà."
Nhị tỷ lắc đầu:
"Không giống… không giống…"
Khi đó ta đứng bên cạnh.
Nghe nàng khóc, nhìn nàng khóc, trong lòng ta đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ:
Nàng thật sự không nỡ Đại tỷ, hay là không nỡ thứ gì khác?
Sau này Chu ma ma nói cho ta biết, Nhị tỷ cũng đã tới tuổi bàn chuyện hôn sự.
Theo quy củ, tỷ tỷ gả trước, muội muội gả sau.
Đại tỷ xuất giá xong, thì tới lượt Nhị tỷ.
Nhưng hôn sự của Nhị tỷ, vẫn còn chưa có manh mối gì.
Ta hiểu rồi.
Nhị tỷ không phải không nỡ Đại tỷ, mà là đang sốt ruột cho hôn sự của chính mình.
Nhưng nàng không dám nói thẳng, chỉ có thể "phát bệnh", để đích mẫu tới thăm, để đích mẫu mềm lòng, để đích mẫu nhớ ra — à, vẫn còn một Nhị tiểu thư nữa, cũng nên bàn chuyện hôn sự c-ay/o.t rồi.
Chiêu này thật cao tay.
Ta hỏi Chu ma ma:
"Phu nhân có nhìn ra không?"
Chu ma ma nhìn ta một cái:
"Tứ cô nương cảm thấy thế nào?"
Ta suy nghĩ một chút rồi nói:
"Phu nhân chắc chắn đã nhìn ra.”
"Nhưng dù nhìn ra, có không muốn, cũng vẫn phải tiếp nhận chuyện này."
Chu ma ma hiếm khi lộ ra một nụ cười:
"Tứ cô nương càng ngày càng hiểu chuyện rồi."
05
Nhị tỷ lần này "phát bệnh", quả nhiên bệnh ra kết quả.
Hai tháng sau, đích mẫu bắt đầu tìm gia đình thích hợp cho nàng.
Tuy không bằng nhà của Đại tỷ, nhưng cũng là con cháu quan lại đàng hoàng, môn đăng hộ đối.
Bệnh của Nhị tỷ lập tức khỏi hẳn.
Tam tỷ tức đến không chịu nổi, lén nói với ta:
"Giả bệnh mà cũng giả ra được một nhà chồng sao?”
“Nàng ta tưởng chúng ta đều là kẻ ngốc à?"
Ta nói:
"Nàng ta không coi chúng ta là kẻ ngốc.”
“Nàng ta là khiến cho phu nhân không thể giả vờ như không nhìn thấy."
Tam tỷ sững lại một chút, rồi tức tối nói:
"Chỉ có muội là biết nói chuyện."
Ta khẽ cười, không tiếp lời.
Thực ra trong lòng ta lại đang nghĩ tới một chuyện khác:
Nhị tỷ có thể "phát bệnh", vậy ta có thể "phát bệnh" được không?
Câu trả lời là không thể.
Đại tỷ là đích nữ, nếu bệnh sẽ có người đau lòng.
Nhị tỷ là người được nuôi dưỡng bên cạnh phu nhân, xem như nửa đích nữ, bệnh rồi cũng có người quan tâm.
Còn ta là gì? Một thứ nữ trong đám thứ nữ. Nếu thật sự bệnh, nhiều nhất cũng chỉ là mẫu thân ta khóc vài ngày, đích mẫu sai người mời đại phu tới xem một lần, sau đó cũng chẳng còn gì nữa.
Cho nên ta không thể bệnh.
Ta chỉ có thể sống thật tốt, phải trở nên hữu dụng, phải khiến người khác không nỡ không để ý tới ta.
06
Sau khi hôn sự của Nhị tỷ được định, trong phủ yên ổn được một thời gian.
Nhưng ta biết, đó chỉ là tạm thời.
Đại tỷ đã xuất giá, Nhị tỷ đang chờ xuất giá, còn lại chỉ còn Tam tỷ và ta.
Tam tỷ lớn hơn ta ba tuổi, theo lẽ thường thì phải tới lượt nàng xuất giá trước.
Nhưng hôn sự của nàng, lại còn khó nói hơn cả Nhị tỷ.
Vì sao?
Bởi vì nàng có mẫu thân.
Nghe thì có vẻ kỳ lạ, có mẫu thân chẳng phải là chuyện tốt sao?
Nhưng trong những gia đình như chúng ta, hôn sự của thứ nữ hoàn toàn do đích mẫu quyết định.
Mẫu thân ruột còn sống, ngược lại lại trở thành trở ngại — bởi vì đích mẫu sẽ cảm thấy phía sau ngươi còn có người, sẽ không dễ bề kiểm soát.
Mẫu thân của Tam tỷ — Nhị di nương — lại đúng là người không biết xử sự nhất.
Từng tranh giành, từng gây chuyện, cuối cùng rơi vào cảnh không ai đoái hoài.
Có một mẫu thân như vậy đứng phía sau, hôn sự của Tam tỷ làm sao có thể tốt được?
Có một lần, Tam tỷ than phiền với ta:
"Ta thật sự rất hâm mộ mẫu thân của muội."
Ta hỏi:
"Mẫu thân ta thì sao?"
Tam tỷ nói:
"Mẫu thân muội thông minh.”
“Bà biết lúc nào nên tranh, lúc nào không nên tranh. Còn mẫu thân ta…"
Nàng không nói tiếp, nhưng ta đã hiểu ý.
Ta không tiếp lời.
Mẫu thân ta đúng là thông minh.
Nhưng sự thông minh ấy, là đổi bằng cả một đời.