TA SINH RA LÀ THỨ NỮ. NHƯNG TA NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG NHƯ MỘT ĐÍCH NỮ

Chương 3



07

Năm ta chín tuổi, đã xảy ra một chuyện.

Cuối năm đối sổ, trong phủ xảy ra sai sót.

Sổ sách từ trang trại đưa về không khớp, thiếu mất một khoản tiền rất lớn.

Hồ tiên sinh sốt ruột đến mức đi vòng vòng không yên, đích mẫu cũng nổi giận.

Đại tỷ đứng bên cạnh nhưng không giúp được gì.

Nhị tỷ và Tam tỷ thì càng trốn thật xa.

Ta vừa hay cũng đang có mặt ở đó.

Nhìn Hồ tiên sinh lật qua lật lại sổ sách mà vẫn không đối ra được, ta nhịn không được liền nói một câu:

"Hay là… thử tính ngược lại xem sao?"

Hồ tiên sinh ngẩng đầu nhìn ta:

"Tính ngược lại là thế nào?"

Ta nói:

"Bắt đầu từ cuối năm rồi lần ngược về phía trước, đem từng khoản chi tiêu lần lượt đẩy ngược theo ngày tháng, xem thử là bị đứt ở ngày nào."

Hồ tiên sinh sững người một chút, rồi thật sự bắt đầu thử theo cách đó.

Thử suốt một canh giờ, vậy mà thật sự tìm ra vấn đề — có một khoản sổ sách bị ghi trùng, hai bên cộng trừ vào nhau, thế là hụt đi một khoản lớn.

Đích mẫu đứng bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình.

Sau khi xem xong, bà gọi ta lại, từ trên xuống dưới đánh giá ta rất lâu.

"Biện pháp này là ai dạy con?"

Ta nói:

"Là mẫu thân con dạy.”

“Khi bà đối sổ ở nhà cũng thường làm như vậy."

Đích mẫu gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhưng tối hôm đó, Chu ma ma nói với ta rằng phu nhân sai người đưa tới cho ta một tấm vải mới, là loại gấm dệt mới nhập từ Giang Nam năm nay.

Ta vuốt ve tấm vải ấy, trong lòng hiểu ra một điều:

Có bản lĩnh, thật sự là có ích.

08

Khi mẫu thân ta nhìn thấy tấm vải đó, vành mắt bà liền đỏ lên.

Bà vuốt tấm vải rất lâu, vuốt đi vuốt lại hồi lâu, rồi mới nói:

“Nữu Nữu, con giỏi hơn mẫu thân rồi."

Ta nói:

"Là do mẫu thân dạy tốt."

Mẫu thân lắc đầu, kéo ta vào lòng:

"Mẫu thân đã không còn dạy được con thêm gì nữa.”

“Con đường sau này, con phải tự mình đi."

Ta tựa trên vai bà, ngửi thấy mùi bồ kết nhàn nhạt trên người bà, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hoang mang.

Nhưng ta biết bà nói đúng.

Ta là thứ nữ, mẫu thân ta là thiếp thất.

Bà có thể che chở ta đến hôm nay, đã là dốc hết sức rồi.

Con đường sau này, phải do chính ta tự đi.

May mà, ta đã biết phải đi như thế nào.

— Có bản lĩnh, sau đó để người khác nhìn thấy bản lĩnh của mình.

Đó chính là kế hoạch để ta sống như một đích nữ.

Còn sau này sẽ ra sao?

Ta không biết.

Nhưng ta biết, đêm giao thừa năm nay, hồng bao trên bàn ta, chắc chắn sẽ không chỉ còn hai lượng nữa.

(Hết đại chương một)

Sau khi học tính sổ ở chính viện hai năm, cuối cùng ta cũng nắm được đại khái các mối quan hệ trong phủ.

Nói đơn giản thì, phụ thân ta là một người tốt, đồng thời cũng là một người rất bận rộn.

Là người tốt vì ông thật sự không phải người xấu, không đánh mắng con cái, cũng không vì sủng thiếp mà bỏ mặc chính thất, mỗi tháng đều đúng hạn tới các viện điểm danh.

Là người bận rộn vì ông thật sự không có thời gian quan tâm tới chúng ta — Ty Văn tuyển Bộ Lại quản việc tuyển chọn và bổ nhiệm quan văn trong thiên hạ, một khi bận rộn thì chân không chạm đất, có khi cả tháng không về phủ.

Cho nên quyền lực trong phủ, đều nằm trong tay đích mẫu Vương thị.

Đích mẫu xuất thân từ Thái Nguyên Vương gia, là gia tộc thư hương danh giá chính thống.

Bà quản gia cực kỳ nghiêm khắc, nhưng lại nghiêm đến mức khiến người khác không tìm ra được sai sót.

Nguyệt lệ phát đúng hạn, y phục may đúng kỳ, thưởng lễ ngày tết chưa từng bị cắt xén.

Nhưng bà cũng có một điểm — lạnh.

Không phải kiểu lạnh lùng hung dữ, mà là kiểu lạnh khách sáo.

Gặp người thì mỉm cười, nói chuyện hòa nhã, nhưng luôn khiến người ta cảm thấy giữa hai bên vẫn có một khoảng cách vô hình.

Đối với ta, bà lại càng khách sáo hơn so với người khác.

Ta biết vì sao.

Bởi vì ta là thứ nữ, lại bởi vì ta đang học tính sổ.

Bà cần ta, nhưng lại không muốn ta cảm thấy bà cần ta.

Nói trắng ra, ta là một quân cờ trong tay bà, chứ không phải nữ nhi của bà.

Nhưng điều này cũng không có gì xấu.

Quân cờ cũng có cách sống của quân cờ.

Điều thật sự khiến ta đau đầu, là ba vị tỷ tỷ kia.

Đại tỷ tên là Nhược Lan, là đích trưởng nữ, năm nay mười lăm tuổi, đang trong thời gian bàn chuyện hôn sự.

Nàng sinh ra đoan trang, tính tình cũng đoan trang, đi đường không nhanh không chậm, nói chuyện không cao không thấp, trông chẳng khác nào một phiên bản thu nhỏ của đích mẫu.

Ta là người tiếp xúc với nàng ít nhất, bởi vì trong mắt nàng căn bản không hề có ta.

Thỉnh thoảng gặp nhau trong viện của đích mẫu, nàng nhiều nhất cũng chỉ khẽ gật đầu, nói một câu o.t/c.ay:

"Tứ muội muội tới rồi."

Sau đó liền coi ta như không khí.

Ta cũng không để bụng.

Đại tỷ là bảo bối trong lòng đích mẫu, sau này là người phải gả vào danh môn vọng tộc, vốn dĩ đã không phải người cùng đường với ta.

Nhị tỷ tên là Nhược Vân, là con của Đại di nương.

Đại di nương đã qua đời từ sớm, cho nên Nhị tỷ từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh đích mẫu, xem như nửa đích nữ.

Nàng là người xinh đẹp nhất. Lông mày lá liễu, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt long lanh như nước, khi cười còn có hai lúm đồng tiền.

Nhưng tính tình của nàng lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài.

Nếu phải hình dung thì giống như một chén tổ yến chưng đường phèn — nhìn thì ngọt, ăn cũng ngọt, nhưng sau khi nuốt xuống lại luôn cảm thấy có gì đó không đúng vị.

Tam tỷ tên là Nhược Lăng, là con của Nhị di nương.

Nhị di nương vẫn còn sống, ở trong một tiểu viện phía Đông phủ, xem như là hàng xóm với mẫu thân ta.

Tam tỷ lớn hơn ta ba tuổi, tính tình thẳng thắn, miệng lưỡi cũng thẳng thắn, có gì nói nấy, trước giờ chưa từng giấu giếm.

Quan hệ giữa ta và Tam tỷ là tốt nhất.

Bởi vì nàng ghét Nhị tỷ, mà Nhị tỷ cũng ghét nàng.

Kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn.

02

Trước tiên nói về Nhị tỷ.

Lần đầu tiên ta được lĩnh giáo sự lợi hại của nàng, là vào mùa xuân năm ta tám tuổi.

Hôm đó mấy tỷ muội chúng ta cùng chơi trong hoa viên.

Đích mẫu sai người mang tới một đĩa bánh hoa hồng mới làm.

Đại tỷ nói: "Tạ phu nhân ban thưởng."

Rồi lấy một miếng xong liền rời đi.

Nhị tỷ mỉm cười nói:

"Bánh này làm thật đẹp."

Sau đó chọn hai miếng, một miếng cho mình, một miếng đưa cho Tam tỷ.

Tam tỷ vừa đưa tay định nhận, thì tay Nhị tỷ hơi lệch đi, lại đưa miếng bánh cho ta:

"Tứ muội muội còn nhỏ, để muội ấy chọn trước đi."

Ta sững người.

Sắc mặt Tam tỷ lập tức tối sầm lại.

Ta nhìn Nhị tỷ, nàng cười vô cùng chân thành, hai lúm đồng tiền cũng hiện ra.

Trong lòng ta sáng tỏ như gương: Đây là đang kéo thù hận về phía ta.

Nhưng ta có thể nói gì đây?

Ta chỉ có thể nhận lấy bánh, nhỏ giọng nói:

"Cảm ơn Nhị tỷ."

Sau đó nhìn Tam tỷ tức giận bỏ đi.

Tối hôm đó, ta đặc biệt đi tìm Tam tỷ, đem bánh hoa hồng chia cho nàng một nửa.

Ban đầu Tam tỷ không nhận, sau thấy ta thật lòng, mới nhận lấy rồi ăn.

"Con Nhược Vân đó," Tam tỷ vừa cắn bánh vừa tức giận nói, "chỉ giỏi giả làm người tốt."

Ta nói:

"Nhị tỷ là người tốt mà."

Tam tỷ trừng mắt nhìn ta:

"Muội ngốc hay sao vậy?"

Ta chỉ cười cười, không nói gì.

Chương trước Chương tiếp
Loading...