TA SINH RA LÀ THỨ NỮ. NHƯNG TA NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG NHƯ MỘT ĐÍCH NỮ

Chương 2



Mẫu thân không nói gì.

Ta tiếp tục hỏi:

"Là vì con không ngoan sao?"

Mẫu thân đột nhiên quay người lại, ngồi xổm xuống trước mặt ta.

Vành mắt c-ay/o.t bà đỏ lên, nhưng không rơi giọt nước mắt nào. “o.t/c’ay mắt quá đi thôi”

Bà kéo ta vào lòng, ôm thật chặt, ôm đến rất lâu sau mới khẽ nói:

"Ngoan nào, con gái của mẫu thân là ngoan nhất.”

 “Là mẫu thân không tốt, là mẫu thân không có bản lĩnh."

Ta không hiểu vì sao lại là lỗi của bà, nhưng ta đã ghi nhớ hơi ấm của vòng tay ấy.

04

Kể từ đó, ta bắt đầu để tâm quan sát mọi chuyện.

Ta phát hiện Đại tỷ đến chính viện thì không cần thông báo, có thể trực tiếp bước vào.

Còn ta mỗi lần đến, Chu ma ma đều phải sai người vào bẩm trước, ta thì đứng chờ dưới hành lang, có khi phải đợi hết thời gian một nén hương.

Ta phát hiện y phục của Nhị tỷ tốt hơn ta.

Không phải tốt hơn một chút, mà là tốt hơn rất nhiều.

Áo của nàng là loại khắc ti, còn áo của ta chỉ là lụa thường, vừa sờ đã thấy thô ráp.

Ta phát hiện Tam tỷ có nha hoàn riêng của mình, lại còn hai người.

Còn ta chỉ có một người, mà còn là dùng chung với mẫu thân.

Ta phát hiện mỗi dịp lễ tết, khi đến thỉnh an đích mẫu, Đại tỷ có thể ngồi, còn ta thì phải đứng.

Đích mẫu hỏi Đại tỷ "việc học có mệt không", hỏi Nhị tỷ "thân thể có khỏe không", hỏi Tam tỷ "muốn ăn điểm tâm gì", còn hỏi ta lại là "mấy tuổi rồi".

Lần nào cũng hỏi "mấy tuổi rồi", giống như mãi mãi không nhớ được ta bao nhiêu tuổi.

Ta đem những điều mình phát hiện nói lại với mẫu thân.

Lúc đó bà đang làm kim chỉ, tay khựng lại một chút rồi nói:

"Con còn nhỏ như vậy, sao suốt ngày lại suy nghĩ mấy chuyện này?"

Ta nói:

"Là Chu ma ma dạy con, bảo con phải nghe nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều."

Mẫu thân im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài một tiếng:

"Chu ma ma của con là người hiểu chuyện."

Qua một lúc nữa, bà đặt đồ may vá xuống, nghiêm túc nhìn ta nói:

"Nữu Nữu (một cách gọi thân mật), con có muốn trở thành đích nữ không?"

Ta sững người.

Đích nữ sao? Đó là Đại tỷ, không phải ta.

Mẫu thân nói:

"Không phải thật sự biến con thành người do phu nhân sinh ra, mà là để con… sống giống như một đích nữ.”

“Những thứ nên có thì phải có, khi cần đứng thì phải đứng cho thẳng, khi cần nói thì phải dám mở miệng."

Ta hỏi:

"Làm sao mới có thể trở thành như vậy?"

Mẫu thân suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Mẫu thân cũng không biết.”

“Nếu biết thì chính mình đã làm được trước rồi.”

“Nhưng con phải nhớ, thứ nhất, con phải có bản lĩnh; thứ hai, con phải để người khác nhìn thấy con có bản lĩnh."

Ta gật đầu, ghi nhớ những lời này trong lòng.

……………

05

Năm ta tám tuổi, cơ hội đã tới.

Đích mẫu mừng thọ, muốn tổ chức thật lớn.

Tất cả các tiểu thư trong phủ đều phải chuẩn bị lễ mừng thọ.

Đại tỷ thêu một bức Bách thọ đồ, Nhị tỷ chép một quyển kinh, Tam tỷ vẽ một bức Quan Âm.

Đều là những việc cần rất nhiều tâm sức, mỗi người đều chuẩn bị suốt nửa năm.

Ta hỏi mẫu thân nên tặng gì.

Mẫu thân cũng lâm vào khó xử.

 Thêu thùa sao? Tay nghề ta chỉ bình thường, không thể so với Đại tỷ.

Chép kinh sao? Chữ ta còn chưa luyện tới nơi.

 Vẽ tranh sao? Lại càng không cần nhắc tới.

Ta suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Con muốn tặng phu nhân một quyển sổ sách."

Mẫu thân trợn to mắt:

"Cái gì?"

Ta nói:

"Con nghe Chu ma ma nói, phu nhân quản lý sổ sách trong phủ, mỗi lần cuối năm đối sổ đều rất đau đầu.”

“Con đem cách ghi sổ mà mẫu thân dạy con chỉnh lý lại, viết thành một quyển nhỏ, biết đâu có thể dùng được."

Mẫu thân ta rất lâu không nói gì.

Cuối cùng bà đưa tay xoa đầu ta, khẽ nói:

"Con còn giỏi hơn cả mẫu thân con."

Ta không nói cho bà biết, chủ ý này ta đã suy nghĩ rất lâu rồi.

Chu ma ma từng nói, tặng đồ không nằm ở chỗ quý giá hay không, mà là ở chỗ có đưa đúng vào lòng người hay không.

Phu nhân là đương gia chủ mẫu, thứ khiến bà phải bận tâm nhất chẳng phải chính là việc quản gia hay sao?

Những món quà mà các tỷ tỷ tặng quả thật rất tốt, cũng rất dụng tâm, nhưng đó là những thứ "đẹp mắt", chứ không phải những thứ "dùng được".

Ta muốn tặng một thứ "dùng được".

Ngày thọ yến hôm ấy, ta cung cung kính kính dâng quyển sổ nhỏ lên.

Đích mẫu lật xem mấy trang, rồi ngẩng đầu nhìn ta một cái.

Ánh mắt ấy ta không nói rõ được, dường như có chút ngoài ý muốn, lại dường như còn có chút… gì đó khác nữa.

Bà khép quyển sổ lại, mỉm cười nói:

"Tứ nha đầu có lòng rồi."

Sau đó đặt sang một bên, không nhắc lại nữa.

Trong lòng ta có chút thất vọng, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Vốn dĩ chuyện này cũng chỉ là thử vận may, không gặp được vận may thì thôi vậy.

Nhưng qua mấy ngày, Chu ma ma đột nhiên nói với ta rằng phu nhân bảo ta mỗi buổi chiều tới chính viện, theo tiên sinh phòng sổ học tính toán.

Ta giật mình kinh ngạc.

Hiếm khi Chu ma ma lộ ra chút ý cười:

"Quyển sổ của Tứ cô nương, phu nhân đã xem rất kỹ, nói là có vài phần linh khí.”

“Đã có linh khí thì không nên để mai một.”

“Sau này mỗi ngày khi tới thỉnh an phu nhân thì ở lại thêm nửa canh giờ, theo đó mà học."

Ta vui mừng đến mức nhảy dựng lên như cao ba thước.

Mẫu thân ta lại càng vui hơn, trong đêm đã vội vàng may cho ta một bộ y phục mới, để ta mặc khi tới chính viện.

Về sau ta mới biết, nữ nhi của đích mẫu — cũng chính là Đại tỷ — đối với việc quản gia tính sổ hoàn toàn không có chút hứng thú nào, cứ cầm tới sổ sách là lại buồn ngủ.

Đích mẫu vì chuyện này mà phiền não không thôi, đang lo không có người kế tục, thì ta vừa lúc lại tự mình đưa tới.

Câu nói năm đó của Chu ma ma lại nổi lên trong lòng ta:

Đối tốt với người, ắt phải có nguyên do ca.y/o't.

Nhưng nguyên do này, ta không sợ.

Bà muốn tìm một người giúp việc, còn ta muốn học bản lĩnh, vừa hay đôi bên đều đạt được điều mình muốn.

Bà tốt, ta cũng tốt, cuộc mua bán này rất có lời.

06

Sau khi tới chính viện học tính sổ, cuộc sống của ta đã thay đổi.

Mỗi buổi chiều ta đều tới, bất kể mưa gió.

Tiên sinh phòng sổ họ Hồ, là một lão nhân.

Ban đầu ông đối với ta hờ hững, cảm thấy một nha đầu tóc còn chưa dài thì học tính sổ làm gì.

Nhưng về sau phát hiện ta học nhanh, trí nhớ lại tốt, dần dần cũng bắt đầu để tâm, thỉnh thoảng còn khen một câu:

"Tứ cô nương còn giỏi hơn mấy tiểu tử kia."

Đích mẫu thỉnh thoảng cũng tới xem ta học thế nào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn một cái rồi rời đi, cũng không nói gì.

Nhưng ta có thể cảm nhận được, bà đang quan sát ta.

Có một lần, bà nói với ta:

"Mẫu thân con đã dạy dỗ con rất tốt."

Ta không biết nên trả lời thế nào, liền làm theo quy củ mà Chu ma ma dạy:

"Đều là nhờ phúc của phu nhân."

Đích mẫu khẽ cười một tiếng.

Nụ cười ấy có chút phức tạp:

"Tuổi còn nhỏ mà nói chuyện đã chu toàn như vậy.”

“Thôi được rồi, cứ chăm chỉ học đi."

Ngày hôm đó trở về, ta đem những lời này kể lại cho mẫu thân nghe.

Mẫu thân trầm mặc rất lâu, cuối cùng nói:

"Phu nhân là người hiểu chuyện."

Ta hỏi:

"Ý là gì?"

Mẫu thân không giải thích, chỉ nói:

"Sau này con sẽ hiểu."

Chương trước Chương tiếp
Loading...