Ta Vì Chàng Vào Chỗ Ch/ế/t, Chàng Vì Nàng Mà Tính Kế

Chương 1



Ngày Thẩm Niệm hưu ta, hắn đứng trước toàn bộ hạ nhân trong phủ, chỉ thẳng vào mặt ta mà nói:

“Loại thôn phụ quê mùa như ngươi, chỉ xứng mục nát cả đời trong bùn đất.”

Quý thiếp của hắn đứng bên cạnh khẽ cười, nói rằng mùi gà vịt trên người ta làm nàng ta khó chịu.

Ta bị hai bà tử kẹp hai bên cánh tay, trực tiếp ném khỏi phủ Thế tử, tay trắng rời đi.

Hai năm sau, ta trở về quê trồng trọt, đàn gà đàn vịt nuôi đầy cả núi đồi.

Thẩm gia lại vì tội mưu nghịch mà bị tịch biên toàn tộc, lưu đày ba nghìn dặm.

Đoàn lưu đày đi ngang qua đầu thôn chúng ta, ta vừa cắn hạt dưa vừa cùng dân làng đứng xem náo nhiệt, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Thẩm Niệm trong đám người, chân què, người lấm đầy bùn đất.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt lên người ta, còn vị quý thiếp cao quý kia thì vừa khóc vừa lao về phía ta:

“Đều tại ả đàn bà ghen tuông như ngươi hại chúng ta! Mau cho chúng ta chút thức ăn đi! Nhanh lên!”

Ta tiện tay vốc một nắm thức ăn gà, vung tay rải xuống vũng bùn trước mặt bọn họ:

“Này, ban thưởng cho các ngươi đấy.”…

1

Ngày Thẩm Niệm hưu ta, tuyết rơi rất lớn.

Hắn đứng dưới hành lang, cẩm y khoác áo lông chồn, dung mạo tuấn tú, phong thái hơn người.

Ta quỳ trong sân phủ đầy tuyết, hai đầu gối đã sớm mất hết cảm giác.

Quý thiếp bên cạnh hắn là Tuyết Nguyệt, đưa cho hắn một chén trà nóng.

Hơi nước bốc lên mờ ảo, che đi gương mặt đang hả hê của nàng ta.

Thẩm Niệm nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm.

Ánh mắt hắn rơi xuống người ta, giống như đang nhìn một đống rác rưởi.

“Lưu Vi.”

Hắn lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như chính thời tiết hôm nay.

“Loại thôn phụ quê mùa như ngươi, chỉ xứng mục nát cả đời trong bùn đất.”

Tuyết Nguyệt bật cười yểu điệu.

Nàng ta nói:

“Thế tử gia, đừng phí lời với ả nữa, mùi gà vịt trên người ả sắp làm thiếp ngạt thở rồi.”

Toàn bộ hạ nhân trong phủ đều cúi đầu.

Nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được những ánh mắt bọn họ ném tới, toàn là khinh bỉ và chờ xem trò cười.

Hai năm ta gả vào phủ Thế tử, sống chẳng khác nào một con ch /ó.

Mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy, hầu hạ hắn, hầu hạ mẫu thân hắn.

Ta từng nghĩ rằng chỉ cần ta đủ thuận theo, đủ chăm chỉ, sớm muộn gì cũng có thể sưởi ấm trái tim hắn.

Hóa ra, đá thì vĩnh viễn không thể ủ ấm được.

Ta ngẩng đầu, nhìn hắn.

“Thẩm Niệm, ngươi rồi sẽ hối hận.”

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Thẩm Niệm dường như nghe thấy một chuyện buồn cười đến cực điểm.

Hắn phẩy tay, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.

“Vứt ả ra ngoài.”

Hai bà tử thân hình vạm vỡ lập tức tiến lên.

Mỗi người kẹp một cánh tay ta, kéo lê ta ra ngoài như kéo một con chó ch/ế/t.

Ta không giãy giụa.

Sức lực đã sớm bị hai năm tuyệt vọng vắt cạn.

Cánh cửa lớn sau lưng ta đóng sầm lại.

Ta bị ném ra giữa con phố lạnh buốt, tay trắng rời đi.

Trên người chỉ còn một bộ y phục cũ mỏng manh.

Tuyết rơi xuống mặt ta, lạnh đến thấu xương.

Ta nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời xám xịt.

Ta nghĩ, cứ ch/ế/t như vậy cũng tốt.

Nhưng ta không cam lòng.

Dựa vào đâu mà ta phải ch/ế/t.

Kẻ đáng ch/ế/t phải là bọn họ.

Ta cố gượng đứng dậy, từng bước từng bước đi về phía quê nhà.

Quê cũ của ta ở thôn Thanh Xuyên, cách ba trăm dặm.

Ta đi suốt nửa tháng.

Khi về tới nơi, thân thể đã gầy đến mức gần như biến dạng.

Cha mẹ ôm lấy ta, khóc đến xé lòng.

Ta không khóc.

Từ khoảnh khắc bị ném khỏi phủ Thế tử, nước mắt của ta đã chảy cạn rồi.

Ta bắt đầu dưỡng thương.

Thương thế lành lại, ta đem mấy mẫu ruộng cằn trong nhà trồng đầy dược liệu.

Lại lên hậu sơn khoanh một mảnh đất lớn, nuôi gà, nuôi vịt, nuôi ngỗng.

Người trong thôn đều cười ta điên rồi.

Nói rằng ta một kẻ bị phủ Thế tử ruồng bỏ, không chịu tìm người tái giá, lại đi giày vò bản thân làm mấy chuyện này để làm gì.

Ta không để tâm.

Mỗi ngày ta dậy sớm ngủ muộn, còn vất vả hơn khi ở Thẩm gia.

Nhưng lòng ta lại rất vững.

Hai năm sau.

Ruộng dược liệu của ta đã trở thành nguồn cung dược liệu lớn nhất trong phạm vi trăm dặm.

Đàn gà vịt ngỗng ta nuôi, trải khắp núi đồi.

Trứng đẻ ra, thịt lại tươi ngon, các tửu lâu tranh nhau đặt mua.

Ta dựng nhà mới, tường gạch xanh mái ngói lớn, là căn nhà tốt nhất trong thôn.

Ta cũng chăm sóc bản thân trắng trẻo đầy đặn, khí sắc hồng hào.

Người trong thôn không còn cười nhạo ta nữa.

Bọn họ bắt đầu ngưỡng mộ ta, kính nể ta.

Mối lái tới cầu thân gần như giẫm nát bậc cửa nhà ta.

Ta đều từ chối.

Nam nhân sao?

Chỉ làm chậm tốc độ kiếm tiền của ta mà thôi.

Hôm ấy, ta đang ở trong sân sàng lọc số dược liệu vừa thu hoạch.

Trưởng thôn Trương bá thở hổn hển chạy vào.

“Lưu Vi! Lưu Vi!”

Trên mặt ông vừa hoảng hốt, lại vừa mang theo chút hưng phấn khó nói thành lời.

“Mau ra xem! Đầu thôn có một đoàn người rất lớn!”

Ta đặt công việc trong tay xuống.

“Người nào?”

Trương bá thở dốc, vỗ mạnh lên đùi.

“Từ kinh thành tới! Một hàng dài xe tù!”

“Nghe quan sai áp giải nói, là Thẩm gia! Chính là phủ Trấn Bắc Hầu đó!”

“Nói bọn họ mưu nghịch, cả nhà bị tịch biên, phải lưu đày ba nghìn dặm tới Lĩnh Nam!”

Cái sàng trong tay ta rơi xuống đất, phát ra một tiếng “choang c'ay/o/t”.

Thẩm gia.

Thẩm Niệm.

Lưu đày.

Ta chậm rãi đứng dậy.

Nụ cười nơi khóe môi từng chút từng chút lan rộng.

Báo ứng, cuối cùng cũng tới rồi.

2

Ta vốc một nắm lớn hạt dưa vừa rang, nhét vào túi.

Theo Trương bá cùng đi về phía đầu thôn.

Cả thôn Thanh Xuyên đều chấn động.

Người đang làm ruộng, người đang nấu cơm, tất cả đều bỏ dở việc trong tay, ùn ùn kéo ra đầu thôn.

Trên mặt ai cũng mang vẻ hưng phấn xem náo nhiệt.

“Nghe nói phủ Trấn Bắc Hầu giàu ngang quốc khố, sao nói sụp là sụp vậy?”

“Tội mưu nghịch là trọng tội, không bị chém đầu tại chỗ đã là hoàng ân rộng lớn rồi.”

“Chậc chậc, lần này đúng là có trò hay để xem.”

Ta vừa cắn hạt dưa, vừa nghe dân làng bàn tán, trong lòng vô cùng khoan khoái.

Đến đầu thôn.

Đoàn lưu đày dài dằng dặc đang chậm rãi đi qua quan đạo.

Trước sau đều có quan binh áp giải.

Ở giữa là mấy chục nam nữ già trẻ mặc tù phục, cổ đeo gông xiềng.

Người nào người nấy tiều tụy, toàn thân lấm bùn.

Đâu còn nửa phần dáng vẻ của quý nhân kinh thành.

Ta liếc mắt đã thấy mẫu thân của Thẩm Niệm trong đám người.

Vị lão phu nhân từng dùng những lời cay độc nhất để sỉ nhục ta.

Lúc này tóc tai bà ta rối bời, bị một tên quan binh xô đẩy, ngã nhào xuống vũng bùn.

Bà ta cố gượng bò dậy, nhưng tay lại bị người bên cạnh giẫm lên.

Bà ta phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Không một ai thương xót bà ta.

Ta lại nhìn thấy Tuyết Nguyệt.

Gương mặt xinh đẹp mà nàng ta từng lấy làm kiêu ngạo, giờ đã bị rạch mấy vết thương.

Bộ tù phục trên người vừa bẩn vừa rách.

Chương tiếp
Loading...