Ta Vì Chàng Vào Chỗ Ch/ế/t, Chàng Vì Nàng Mà Tính Kế

Chương 2



Nàng ta vừa khóc vừa nức nở, lại bị tỷ tỷ của Thẩm Niệm, một nữ nhân cũng chật vật không kém, ghét bỏ đẩy ra.

“Khóc cái gì mà khóc! Xúi quẩy!”

Nụ cười nơi khóe môi ta càng sâu thêm.

Quả thật là một vở kịch hay.

Ánh mắt ta cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Niệm.

Một chân hắn đã què.

Mỗi bước đi đều khập khiễng, gông xiềng trên người va chạm vào nhau phát ra những tiếng trầm đục.

Hắn gầy đi rất nhiều, cũng đen đi rất nhiều.

Cằm đầy những sợi râu lún phún xanh xám.

Vị Thế tử gia từng cao cao tại thượng, giờ đây trông còn chật vật hơn cả kẻ ăn xin ven đường.

Dường như hắn cảm nhận được ánh nhìn của ta.

Đột nhiên ngẩng đầu.

Ánh mắt xuyên qua đám người ồn ào, chính xác rơi trên người ta.

Đôi mắt từng tràn đầy khinh miệt và lạnh nhạt ấy, lúc này đỏ ngầu tơ m /áu.

Trong đó cuộn trào sự kinh ngạc, không tin, còn có… hận ý ngập trời.

Hắn nhìn ta chằm chằm.

Giống như muốn dùng ánh mắt l /ăng tr /ì ta.

Ta đón lấy ánh nhìn của hắn, lười biếng giơ tay lên.

Ném một hạt nhân hạt dưa vào miệng.

Ta nhìn hắn, nở một nụ cười rực rỡ.

Nụ cười ấy đã hoàn toàn chọc giận Tuyết Nguyệt bên cạnh hắn.

“Lưu Vi!”

Nàng ta thét lên một tiếng, như kẻ phát điên lao về phía ta.

“Là ngươi! Tất cả đều do con đàn bà ghen tuông như ngươi hại!”

Nàng ta còn chưa kịp tới trước mặt ta đã bị một roi của quan binh quất ngã xuống đất.

“Thành thật một chút!”

Quan binh quát lớn.

Tuyết Nguyệt nằm sấp trong bùn, nhưng vẫn không chịu buông tha, vừa khóc vừa gào về phía ta.

“Đồ tiện nhân! Mau cho chúng ta chút thức ăn! Nhanh lên! Ngươi nhất định phải cho chúng ta ăn!”

Lời nàng ta khiến tất cả dân làng đều đổ dồn ánh mắt về phía ta.

Lúc này bọn họ mới nhớ ra, ta chính là người từng bước ra từ Thẩm gia kia.

Ta bật cười.

Chậm rãi đi tới bên cạnh đoàn lưu đày.

Từ trong túi áo vốc ra một nắm đồ.

Không phải hạt dưa.

Mà là thức ăn gà ta tiện tay mang theo lúc ra ngoài, chuẩn bị để cho gà ăn.

Trộn lẫn cám và gạo vụn.

Ta giơ tay lên.

Rải toàn bộ nắm thức ăn gà ấy xuống vũng bùn trước mặt Thẩm Niệm và Tuyết Nguyệt.

“Này.”

Giọng ta không lớn, nhưng rõ ràng truyền khắp đầu thôn.

“Ban thưởng cho các ngươi.”

Không khí trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Tuyết Nguyệt ngừng khóc, không dám tin nhìn đống thức ăn gà dưới đất.

Thân thể Thẩm Niệm run lên dữ dội.

Gương mặt hắn đỏ bừng như gan heo.

Là nhục nhã, là phẫn nộ.

“Ngươi…”

Hắn khàn giọng mở miệng, dường như muốn nói gì đó.

Tên quan binh áp giải đã mất kiên nhẫn.

“Nhìn cái gì! Đi nhanh!”

Cây roi hung hăng quất xuống lưng Thẩm Niệm.

Hắn loạng choạng một bước, suýt nữa ngã xuống.

Đoàn người bắt đầu tiếp tục di chuyển.

Thẩm Niệm bị xô đẩy đi về phía trước.

Nhưng hắn từ đầu tới cuối vẫn không quay đầu lại.

Chỉ là bóng lưng hắn, không hiểu sao lại trông cứng đờ đến vậy.

Dân làng bật cười ầm ĩ.

“Đáng đời!”

“Đúng! Phải lấy thức ăn gà cho bọn chúng ăn!”

“Lưu Vi, làm hay lắm!”

Ta nghe những lời tán thưởng của mọi người, nhưng trong lòng lại không có bao nhiêu o't-c'ay gợn sóng.

Niềm khoái cảm khi đại thù được báo, hóa ra lại bình lặng hơn ta tưởng.

Có lẽ bởi vì, bọn họ đã không còn xứng để làm kẻ thù của ta nữa.

Đoàn người dần dần đi xa.

Dân làng cũng cười nói tản đi.

Ta chuẩn bị xoay người trở về nhà.

Bỗng nhiên, một vật từ chiếc xe tù phía xa bị ném xuống.

Phát ra một tiếng “bộp”, rơi xuống bãi bùn cách chân ta không xa.

Đó là một bọc vải nhỏ xám xịt.

Ta khựng lại.

Ngẩng đầu nhìn theo, xe tù đã đi xa, không còn nhìn rõ là ai ném.

Ta do dự một lát, cuối cùng vẫn bước tới.

Nhặt lấy bọc vải.

Mở ra.

Bên trong không phải vàng bạc, cũng chẳng phải thứ gì đáng tiền.

Chỉ có một món đồ.

Một cây trâm gỗ đen tuyền.

Kiểu dáng đơn giản, thậm chí có phần thô sơ.

Ta nhìn cây trâm gỗ ấy, cả người chợt cứng đờ.

Sao lại là nó?

Cây trâm này, ta nhận ra.

Là năm đó, chính tay Thẩm Niệm khắc cho ta.

Cũng là món quà duy nhất hắn từng tặng ta.

Năm ấy ta coi nó như báu vật, ngày nào cũng đeo.

Cho đến ngày bị hưu, trong lúc hỗn loạn đã đánh rơi lại trong phủ Thế tử.

Vì sao hắn lại trả lại cho ta thứ này?

Giờ trả lại, rốt cuộc là có ý gì?

3

Ta nắm chặt cây trâm gỗ, đứng yên tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

Gió bắc thổi qua, mang theo chút lạnh lẽo.

Ta hoàn hồn, cất cây trâm vào trong ngực, bước nhanh trở về nhà.

Đóng cổng sân lại, ngăn cách tất cả với bên ngoài.

Ta lấy cây trâm từ trong ngực ra, đặt lên bàn.

Dưới ánh nến, thân trâm ánh lên thứ ánh sáng ôn nhuận.

Đây là trâm được khắc từ gỗ mun thượng hạng.

Tay nghề của Thẩm Niệm rất khéo.

Ngày thường hắn múa đao dùng thương, nhưng khi làm những việc tinh xảo như vậy lại rất kiên nhẫn.

Ta còn nhớ hôm đó, hắn khắc suốt cả buổi chiều.

Đến lúc hoàng hôn, hắn đưa nó cho ta.

Hắn nói:

“Thứ từ quê lên, cũng chỉ xứng đeo loại này.”

Giọng điệu vẫn là sự mỉa mai quen thuộc.

Nhưng khi ấy, lòng ta lại ngọt ngào.

Bởi vì ánh mắt chuyên chú của hắn lúc khắc trâm, không thể giả dối.

Ta từng nghĩ, đó là khởi đầu của việc ta bước vào trái tim hắn.

Không ngờ, đó đã là đỉnh điểm.

Từ sau hôm đó, hắn không còn cho ta một sắc mặt dễ coi nào nữa.

Cho đến khi một tờ hưu thư, triệt để đẩy ta xuống bụi trần.

Ta vuốt ve thân trâm.

Trên đó vẫn còn những đường khắc rất nhỏ mà năm ấy hắn để lại.

Là một đóa hoa dại nho nhỏ, không rõ tên.

Chính là loại thường thấy nhất nơi núi rừng quê ta.

Ngón tay ta chợt khựng lại.

Ta dường như chạm phải một chỗ gồ lên rất nhỏ.

Ta đưa cây trâm lên trước mắt, cẩn thận quan sát.

Bên dưới đóa hoa, trên thân trâm có một khe nứt nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy.

Nếu không phải ta sờ thật kỹ, căn bản sẽ không phát hiện.

Trước kia ta đeo, sao lại không chú ý tới?

Là do thời gian lâu, gỗ tự nứt?

Hay là… vốn dĩ nó đã như vậy?

Một ý nghĩ hoang đường bỗng nảy lên trong lòng ta.

Ta tìm một cây kim thêu.

Cẩn thận dùng đầu kim cạy vào khe nứt đó.

Khe rất chặt.

Ta phải dùng thêm chút lực.

Chương trước Chương tiếp
Loading...