Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TÁM TUỔI NHẬP CUNG LÀM HOÀNG HẬU
Chương 3
Tựa như mọi chuyện xảy ra trước mắt, hoàn toàn chẳng liên quan đến nàng.
Bùi Tương giữ được tính m /ạ/ng, nhưng đứa trẻ trong bụng rốt cuộc vẫn không thể giữ lại.
Cố Viễn Chi nói, cung nữ hạ đ /ộ/c đã vì sợ t /ộ/i mà t /ự s /á/t, manh mối đứt đoạn, không thể tra ra là do ai đứng sau sai khiến.
Nhưng sự việc xảy ra tại Phượng Nghi Cung, ta không thể thoái thác trách nhiệm.
Giang Mẫn Mẫn là người phụ giúp lo liệu yến tiệc, tự nhiên cũng phải gánh phần tội lỗi tương ứng.
Vì thế Giang Mẫn Mẫn bị cấm túc, từ phi giáng xuống tần.
Còn ta thì bị tước quyền quản lý lục cung, giao lại cho Thục Quý phi Ngụy Y Doanh.
Trong vụ m/ư/u h/ạ/i hoàng tự này,
bốn vị nương nương trong hậu cung, chỉ có Ngụy Y Doanh là người thắng cuộc.
Cố Viễn Chi một tay chống trán, tâm trạng bực bội đến cực điểm.
Hắn nói, đó đã là kết quả hắn cố sức đối kháng quần thần, liều mạng giữ lấy ta.
Bằng không, ngôi vị hoàng hậu của ta khó mà bảo toàn.
Ngay cả Cảnh nhi, cũng không thể tiếp tục ở bên ta.
Trong lòng ta vẫn còn kinh hãi chưa tan.
Đến lúc ấy mới chợt hiểu ra, trong hoàng gia, huyết mạch hoàng thất chính là mối đe dọa lớn nhất trong mắt kẻ thù.
Đêm đó, sau khi dỗ Cảnh nhi ngủ say, để nhũ mẫu ở lại trông nom thằng bé.
Ta triệu tập toàn bộ cung nhân trong Phượng Nghi Cung.
Ánh trăng lạnh lẽo như nước.
Thanh trường kiếm năm xưa tỷ tỷ từng theo Cố Viễn Chi chinh chiến, được ta rút khỏi vỏ.
Lưỡi kiếm dưới ánh trăng toát ra hàn quang, khiến người ta lạnh sống lưng.
Cung nữ, thái giám quỳ kín cả sân.
Nhũ mẫu là người từng được Cố Viễn Chi đích thân tra xét lai lịch.
Quế ma ma từ trước vốn là tâm phúc của tỷ tỷ.
Ngoài hai người này ra, những kẻ còn lại ta hoàn toàn không tin.
Ta lạnh lùng mở miệng:
“Nói đi, từng người các ngươi, rốt cuộc là người của vị nương nương nào.”
Mọi người xì xào bàn tán khe khẽ, nhưng không một ai trả lời ta.
Chốc lát sau, có một tiểu thái giám ngẩng đầu lên.
Hắn quỳ mà ngước nhìn ta, trên mặt lại treo nụ cười nhơn nhơn.
“Trong Phượng Nghi Cung này, dĩ nhiên đều là người của hoàng hậu nương nương, nương nương nói vậy, chẳng phải khiến bọn nô tài lạnh lòng hay sao.”
Ta xách trường kiếm trong tay, mỉm cười bước đến bên cạnh hắn.
Hắn ngây thơ tưởng rằng ta đã tin lời mình, còn cười tươi ngẩng đầu nhìn ta.
Cái cổ vươn ra, vừa đúng vị trí.
Ngay khoảnh khắc sau, lưỡi kiếm c /ắt ng /ang y /ết h /ầu.
Dòng m/á/u nóng hổi phun ra, bắn đầy lên người cung nhân bên cạnh.
Cũng vấy lên cả váy áo của ta.
Năm ấy ta chín tuổi, lần đầu tiên g /i/ế/t người.
Mùi m/á/u tanh nồng, thật khó ngửi.
Ta cố đè nén cảm giác buồn nôn trong lòng, tiếp tục hỏi:
“Bổn cung cho các ngươi một cơ hội, ai chịu nói thật, rời khỏi Phượng Nghi Cung rồi, có thể tự tìm đường sống ở cung khác.”
Ta cố ý dừng lại.
Để mũi kiếm chạm xuống nền gạch xanh, kéo lê phát ra âm thanh chói tai sắc lạnh.
“Còn kẻ ngoan cố không chịu khai, thì sẽ giống như hắn.”
Điện nội lặng đến mức rơi kim cũng nghe rõ.
Ta bắt gặp ánh mắt khác thường của một cung nữ.
Trông nàng ta lại còn có chút quen mắt.
Ta bóp cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên:
“Ngươi là người trong cung của Bùi Tương?”
Sắc mặt nàng khựng lại, rồi liên tục gật đầu xưng phải.
Ta bật cười lạnh, mũi kiếm chĩa thẳng vào trước ngực nàng:
“Nói dối! Bổn cung rõ ràng từng thấy ngươi ở trong cung của Ngụy Y Doanh!”
Toàn thân nàng ta run rẩy dữ dội, lúc này mới chịu nói thật:
“Xin nương nương tha m /ạ/ng, nô tỳ quả thực là người của Thục Quý phi Ngụy Y Doanh, chỉ vì sinh thần của điện hạ thiếu người hầu hạ, nên mới bị điều sang Phượng Nghi Cung.”
Ta liếc mắt một cái, Quế ma ma lập tức bước lên, giữ thẳng thân thể nàng ta.
Trường kiếm đâm thẳng vào lồng ngực.
Khi rút kiếm ra, m /á/u lại bắn tung, nhuộm đỏ y phục của mấy người quỳ bên cạnh.
5
Sau đó tra hỏi liền dễ dàng hơn rất nhiều.
Những kẻ do các cung khác cài vào, toàn bộ đều bị đánh ba mươi trượng rồi ném ra ngoài.
Những người được giữ lại, cũng phải để Quế ma ma tra xét kỹ lưỡng lai lịch.
Xác nhận không có vấn đề, mới được tiếp tục ở lại Phượng Nghi Cung hầu hạ.
Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, ta mới cho lui hết mọi người.
Nhìn đôi tay đã nhuốm m /á/u của mình.
Tim ta đập thình thịch như tiếng trống, mãi vẫn không sao bình tĩnh lại được.
Từ trước, ta từng muốn học thành một thân y thuật giỏi, có thể cứu người khỏi b /ệ/nh t /ậ/t.
Nhưng đôi tay này, còn chưa kịp cứu người.
Đã phải g /i/ế/t người trước.
Hôm nay không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Trong mắt ta, nước mắt không sao kìm được, cứ thế dâng lên.
Quế ma ma giúp ta cởi bỏ ngoại bào, thứ y phục như bị những đóa m /á/u đỏ nhuộm thành hoa mai.
Lại mang nước đến, cẩn thận lau sạch vết m /á/u trên tay ta.
Trong mắt bà ngấn lệ, tràn đầy xót xa:
“Hoàng hậu nương nương, khổ cho người rồi.”
Ta sững sờ hồi lâu, cuối cùng mới lắc đầu.
Đứa trẻ của tỷ tỷ, giao cho ai ta cũng không yên tâm.
Ta nhất định phải giữ Cảnh nhi bên mình, bảo hộ nó bình an trưởng thành.
Sau đêm nay, sẽ không còn ai dám khinh thường chủ nhân Phượng Nghi Cung vì tuổi còn nhỏ nữa.
Động tĩnh lớn như vậy, dĩ nhiên cũng truyền đến tai Cố Viễn Chi.
Con ruột ở bên cạnh bị cài cắm nhiều người đến thế.
Hắn vậy mà chỉ sai một thái giám đến truyền lời.
“Hoàng hậu trưởng thành hơn nhiều, trẫm rất an lòng, Cảnh nhi từ nay đã có chỗ dựa.”
Ta quy củ tiếp chỉ, nghe trọn lời truyền đạt.
Lại nghe thái giám thao thao bất tuyệt nói Cố Viễn Chi lo lắng cho Cảnh nhi ra sao, vì Phượng Nghi Cung xảy ra chuyện nên mới không thể đích thân đến thăm.
Ngoài mặt ta vẫn mỉm cười tiếp đón.
Nhưng trong lòng, lại thay tỷ tỷ cảm thấy không đáng.
Chỉ vỏn vẹn một năm quang cảnh, Cố Viễn Chi đã như biến thành người khác.
Ngay cả việc đến thăm Cảnh nhi, cũng phải cân nhắc thiệt hơn trước sau.
6
Vì chuyện yến tiệc hạ đ/ộ/c, mối quan hệ giữa ta với Giang Mẫn Mẫn và Bùi Tương dần trở nên xa cách.
Xuân qua thu tới, thoáng chốc đã trải qua hai mùa xuân thu.
Cây đào trong Phượng Nghi Cung cũng đã nở hoa đến hai lần.
Trong toàn hậu cung, chỉ có Thục Quý phi Ngụy Y Doanh mang thai được bảy tháng.
Cảnh nhi nay đã biết đọc thơ, nhận chữ, liên tục được thái phó khen ngợi là tư chất thông minh hơn người.
Lại thêm một năm thu săn bắn.
Cảnh nhi lòng đầy tò mò, nài nỉ ta đưa thằng bé cùng đi.
Trường săn hoàng gia phòng bị nghiêm ngặt.
Mỗi bước một trạm gác, thị vệ đứng thẳng tắp, còn ngay ngắn hơn cả hàng phong đỏ hai bên.
Cố Viễn Chi bắn ra mũi tên đầu tiên, báo hiệu cuộc vây săn chính thức bắt đầu.