THẨM VĂN THƯ

Chương 2



Một luồng khí lạnh từ gan bàn chân thẳng xông lên đỉnh đầu.

Không ổn.

Thật sự không ổn chút nào.

Sao hắn có thể biết được khẩu vị của ta.

Lại còn là kiểu sở thích tinh tế như thế này, thứ chỉ có thể biết được sau khi chung sống lâu dài.

Chẳng lẽ…

Ý nghĩ hoang đường kia lại một lần nữa không chịu khống chế mà trồi lên, như dây leo quấn chặt lấy trái tim.

Không, không thể nào.

Ta ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Có lẽ chỉ là trùng hợp.

Hoặc là… hắn đã sai người điều tra ta.

Đúng, nhất định là điều tra.

Hoàng đế muốn tra lai lịch cùng sở thích của một Thái nữ nhỏ bé thì dễ như trở bàn tay.

Dù cách giải thích này cũng gượng gạo đến mức khó tin

hắn dựa vào đâu mà phải điều tra ta, lại còn tra kỹ đến vậy.

Nhưng so với trùng sinh, lý do này vẫn hợp lý hơn.

Ta đè nén cơn sóng gió cuộn trào trong lòng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng nhắc với Phúc An công công: “Tạ… bệ hạ long ân.”

Phúc An công công nhìn ta, ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ thở dài một tiếng, hành lễ rồi lui ra.

Ta nhìn chằm chằm hai hộp lớn đầy điểm tâm kia, như đang nhìn hai hộp t/h/u/ố/c đ/ộ/c.

Xuân Đào thì lại rất vui vẻ: “Tiểu chủ, bệ hạ đối với người thật tốt. Nhiều đồ ngon thế này.”

Tốt ư.

Ta khẽ giật khóe môi.

Đây gọi là nâng lên để g/i/ế/t.

Đặt ta lên lửa mà nướng đấy.

Quả nhiên, những ngày sau đó, Thính Trúc Hiên triệt để trở thành tâm bão của hậu cung.

Người đầu tiên ra tay, chính là Dung tần.

Vị chủ tử kiếp trước vốn đã tâm cao khí ngạo ấy, sai người đưa tới một chậu mẫu đơn đang nở rộ rực rỡ.

Cung nữ mang hoa tới, dáng vẻ vênh váo: “Dung tần nương nương có lời, Thẩm Thái nữ vừa mới được sủng hạnh, đặc biệt ban cho danh phẩm mẫu đơn ‘Diêu Hoàng’, mong tiểu chủ được phú quý lâu dài như đóa hoa này.”

Ta nhìn chậu mẫu đơn lộng lẫy quá mức ấy, đặt trong Thính Trúc Hiên giản lược của ta, thế nào cũng thấy chướng mắt, đầy mùi châm biếm.

“Phiền thay ta đa tạ Dung tần nương nương đã có lòng.”

Ta cười mà không phải cười, “Xuân Đào, đem chậu ‘hoa phú quý’ này chuyển ra chân tường trong sân đi, cho nó chạm đất, dễ sinh trưởng hơn.”

Xuân Đào ngơ ngác làm theo.

Sau đó là mấy vị quý nhân, mỹ nhân cùng đợt nhập cung, địa vị cao hơn ta.

Các nàng kéo đến thành nhóm, miệng thì nói thăm hỏi, nhưng câu câu đều giấu gai.

“Ôi, Thính Trúc Hiên của muội muội Thẩm quả thật thanh nhã, chẳng trách bệ hạ thích.”

“Muội muội đúng là có phúc khí, vừa vào cung đã được bệ hạ để mắt, đâu giống tỷ muội chúng ta, đến bóng dáng bệ hạ cũng khó gặp.”

“Nghe nói muội muội ăn uống rất khá. Bảo sao trông… ừm, tròn trịa phúc hậu thế này.”

Từ đầu đến cuối ta vẫn giữ nụ cười, ừ à ứng phó.

Các nàng nói gì, ta cũng gật đầu nhận hết.

“Phải phải phải, ta phúc khí tốt, vận may tốt, ăn được nhiều, ngủ rất ngon.”

“Đúng đúng đúng, bệ hạ chắc chỉ nhất thời mới mẻ, qua một thời gian nữa là ổn thôi.”

“Các tỷ tỷ nói rất đúng, ta vốn là kẻ thô kệch, sao sánh được với tài tình của các tỷ.”

Chủ yếu là một chiêu dầu muối không vào, mềm cứng đều không ăn, tự giễu đến cùng.

Khiến các nàng bị nghẹn đến khó chịu, cuối cùng đành bực bội rời đi.

Ứng phó xong đám người ấy, ta chỉ cảm thấy còn mệt hơn cả kiếp trước cùng kẻ đối đầu cũ đấu trí đấu dũng suốt ba ngày ba đêm.

Mệt trong lòng.

Buông xuôi, cũng là việc cần tốn sức.

Nhất là khi bản thân đã trở thành bia ngắm.

Để hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, ta quyết định tự tìm cho mình chút thú vui “không làm việc đàng hoàng”.

Đầu tiên, phát triển sự nghiệp ẩm thực.

Thính Trúc Hiên có một gian bếp nhỏ đến đáng thương, trước kia e là chỉ đủ để đun nước nóng.

Ta bảo Xuân Đào nhờ vả quan hệ, kiếm về một cái lò nhỏ cùng một chiếc nồi con.

Sau đó, bắt đầu kế hoạch “Ngự Thiện Phòng phiên bản thay thế” của ta.

Món ăn theo phần lệ do Ngự Thiện Phòng đưa tới, nước trong nhạt thếch, đến chút váng dầu cũng hiếm thấy.

Ta chỉ huy Xuân Đào: “Đi, tìm mấy tiểu thái giám xin chút mỡ heo, thêm ít muối mịn, hoa tiêu, bát giác… à, có mè thì càng tốt.”

Xuân Đào ngơ ngác: “Tiểu chủ, người lấy những thứ đó làm gì ạ.”

“Nấu mỡ heo, luyện tóp mỡ.”

Mắt ta sáng lên, “Tóp mỡ rắc chút muối tiêu, thơm c/h/ế/t người. Cơm trộn mỡ heo, thần tiên cũng không đổi.”

Xuân Đào: “……”

Nàng đại khái cảm thấy tiểu chủ nhà mình điên rồi.

Vài ngày sau, gian bếp nhỏ của Thính Trúc Hiên bay ra mùi mỡ heo nồng đậm, bá đạo.

Những miếng tóp mỡ bóng loáng, giòn rụm cuối cùng cũng ra lò.

Ta nhón một miếng, thổi thổi, rồi nhét vào miệng.

Rắc.

Mùi khét thơm của mỡ hòa lẫn với vị mặn cay của muối tiêu nổ tung trong khoang miệng.

Thơm.

Thật sự thơm.

Kiếp trước làm hoàng hậu còn không dám ăn phóng túng như vậy, sợ mất thể diện.

Còn bây giờ ư.

Mặc kệ thể diện đi cho rồi.

“Xuân Đào. Nhanh lên. Múc một bát cơm nóng. Chan một muôi mỡ heo, rưới chút xì dầu, rắc thêm ít hành hoa.”

Một bát cơm trắng óng ánh, trộn cùng mỡ heo màu hổ phách và xì dầu nâu sẫm, điểm xuyết vài cọng hành xanh mướt.

Trộn đều.

Xúc một muỗng thật to đưa vào miệng.

Vị béo ngậy thuần hậu của mỡ heo, vị mặn tươi thoảng ngọt của xì dầu, độ mềm dẻo đàn hồi của hạt cơm, hòa quyện hoàn mỹ.

Giản dị, nhưng mang đến cảm giác thỏa mãn đánh thẳng vào linh hồn.

Ta sung sướng nheo mắt lại.

Ban đầu Xuân Đào còn từ chối, cảm thấy quá ngấy.

Bị ta “uy hiếp dụ dỗ” nếm một miếng xong, mắt nàng lập tức trợn tròn.

Sau đó, chủ tớ hai người vừa ăn tóp mỡ, vừa quét sạch cả một nồi cơm trộn mỡ heo.

Ăn đến mức hai đứa ta nằm dài dưới hành lang, xoa bụng rên rỉ.

“Tiểu chủ…” Xuân Đào vừa ợ no vừa nhỏ giọng nói, “chuyện này… nếu để các ma ma biết được…”

“Có gì mà sợ.”

Ta lười biếng phơi nắng, “Trời có sập xuống thì cũng có bệ hạ… ờ thì có người cao hơn chống đỡ. Với lại chúng ta đóng cửa ăn, ai mà biết được.”

Ngoài chuyện ăn uống, ta còn dốc sức cải thiện đời sống văn hóa ngoài giờ cho nhân viên Thính Trúc Hiên.

Một ngày nọ, ta lục tung hòm rương, tìm ra mấy mảnh vải vụn.

“Xuân Đào, đi kiếm chút cát mịn, hoặc hạt gạo cũng được, rồi mang thêm kim chỉ về đây.”

Xuân Đào lại ngơ ngác: “Tiểu chủ, người lại định làm gì nữa ạ.”

“Làm túi cát chứ sao.”

Ta hào hứng ra mặt, “Rồi tìm chỗ đất bằng phẳng chút, vẽ mấy ô lên, chơi nhảy lò cò.”

Thế là trong sân nhỏ của Thính Trúc Hiên, thường xuyên xuất hiện một cảnh tượng quái dị.

Một Thái nữ mặc bộ cung trang nửa mới nửa cũ, dẫn theo một tiểu cung nữ, cúi người trên nền đất vẽ những ô vuông méo mó, ném túi cát khâu bằng vải thô, nhảy nhót tung tăng, cười cười nói nói.

Chơi mệt rồi, liền nằm bệt trên ghế dài dưới bóng trúc, nhấm nháp đống hạt bí đỏ vất vả lắm mới kiếm được.

Ta còn dạy Xuân Đào chơi “bắt sỏi” và “lật dây”.

Từ chỗ ban đầu sợ sệt bất an, Xuân Đào dần dần chơi đến quên cả trời đất.

Tiếng cười trong sân nhỏ ngày một nhiều hơn.

Dù đơn sơ, dù bị người ta âm thầm giễu cợt là “không ra thể thống gì”, nhưng ta lại cảm nhận được sự nhẹ nhõm chân thật đã lâu không có.

Đây mới là cuộc sống buông xuôi mà ta muốn.

Đáng tiếc, cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu.

Hôm ấy, ta và Xuân Đào đang vì một nắm hạt bí là “ngũ vị” hay “nguyên vị” ngon hơn mà cãi nhau đến đỏ mặt tía tai

thực ra là ta đơn phương áp đảo nàng.

Bên ngoài cổng viện, bỗng vang lên một tiếng ho khẽ bị đè nén.

Ta và Xuân Đào đồng thời cứng đờ, như bị điểm huyệt định thân.

Chậm rãi xoay đầu lại.

Chỉ thấy gương mặt cười cười muôn thuở của Phúc An công công xuất hiện nơi cửa, phía sau ông là một người mặc thường phục, hai tay chắp sau lưng, đứng thẳng ung dung

Tiêu Diễn.

Hoàng đế bệ hạ không biết đã đứng ở đó bao lâu rồi.

Trên mặt không có biểu cảm gì, ánh mắt phẳng lặng không gợn sóng.

Nhưng ta nhìn rất rõ, nơi khóe miệng hắn dường như… co giật cực kỳ khẽ một cái.

Không khí tĩnh lặng như c/h/ế/t.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua lá trúc xào xạc.

Xuân Đào sợ đến hồn phi phách tán, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, run rẩy như lá rụng trong gió thu.

Trong tay ta vẫn còn nắm nửa vốc hạt bí, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Xong rồi.

Bộ dạng thô lỗ tham ăn, không học không hành, chẳng có lấy chút lễ nghi nào của ta… toàn bộ đều bị cấp trên tối cao bắt quả tang tại chỗ.

Lần này, hẳn là sẽ bị chán ghét triệt để rồi chứ.

Trong lòng ta thậm chí còn dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm kiểu phá bình mặc kệ.

Quỳ ư.

Lười quỳ rồi.

Ta chậm rãi nhét số hạt bí còn lại vào trong tay áo, phủi phủi bụi bặm trên tay, quay về phía vị đại thần đứng nơi cửa, kéo ra một nụ cười gượng gạo còn khó coi hơn khóc:

“Bệ… bệ hạ, người… dùng bữa chưa.”

Tiêu Diễn không nói gì.

Hắn chỉ nhấc bước, chậm rãi đi vào.

Vạt long bào màu minh hoàng lướt qua ngưỡng cửa, mang theo một áp lực vô hình.

Phúc An công công vội vàng liếc mắt ra hiệu cho Xuân Đào đang quỳ trên đất, Xuân Đào liền lăn bò chạy ra ngoài, còn tiện tay khép luôn cánh cổng viện lại.

Trong sân nhỏ chỉ còn lại ta và Tiêu Diễn.

Cùng với đầy đất vỏ hạt bí, và… những ô vuông nhảy lò cò lúc nãy bị vẽ lệch méo mó.

Bầu không khí lúng túng đến mức có thể moi ra được cả một tòa Tử Thần Điện.

Ánh mắt Tiêu Diễn lướt qua khắp sân, dừng lại trên chiếc ghế nằm cũ kỹ ta dùng để nằm dài cắn hạt bí, rồi lại chuyển sang “bàn cờ” xếp bằng sỏi vụn trên mặt đất.

Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại trên mặt ta.

Ánh nhìn kia sâu đến đáng sợ, mang theo dò xét, lại còn lẫn một tia… phức tạp mà ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.

“Nhật tử trôi qua không tệ chứ.”

Cuối cùng hắn cũng mở miệng, giọng nói nghe không ra hỉ nộ.

Ta khô khốc cười hai tiếng: “Nhờ phúc của bệ hạ, tạm sống qua ngày.”

“Tạm sống qua ngày.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...