Thần Quân Vừa Gặp Đã Động Lòng Với Ta

Chương 1



Phu quân ta lịch kiếp trở về, ta vội vàng chạy đến thăm nom, vừa đặt chân vào tiên môn đã nghe hắn lạnh giọng quát lớn: “Dám lấy chuyện như vậy ra lừa gạt bản thần quân, ngươi thật là to gan!”

“Cả Thiên Đình đều biết ta xưa nay ghét nhất là yêu tộc, làm sao có thể cầu cưới yêu tiên?”

“Tiên tử trên trời nhiều như cá vượt sông, nàng ta có điểm gì xuất sắc, lại có thể khiến bản thần quân phải cầu phụ quân đích thân đến cầu hôn? Thật đúng là trò cười!”

Trong cơn thịnh nộ, hắn vung tay phá hủy tiên các, không kịp đề phòng liền chạm phải ánh mắt ta.

Vị thần quân đang nổi lôi đình kia gần như trong khoảnh khắc sững sờ, sợi tình ti trên cổ tay hắn bỗng bừng sáng rực rỡ, ánh sáng chiếu lên gương mặt khiến sắc mặt hắn hơi ửng đỏ, trong mắt tràn đầy thần quang, giọng nói cũng theo đó mà trở nên dịu dàng hẳn đi.

“Xin hỏi tiên tử, có hôn phối hay chưa?”

Ta: ……

Vốn dĩ là có.

Chỉ là hiện tại, ta cũng không chắc nữa rồi.

01

Vừa xuất quan xong, ta liền hay tin phu quân ta sau khi hạ phàm lịch kiếp đã trở về Thiên Đình.

Tuy hôn sự giữa ta và chàng chẳng qua chỉ là Thiên Đình cùng yêu tộc dùng để tô điểm cho thế cân bằng, hai bên chỉ gặp nhau vài lần rồi ai lo việc nấy, nhưng dù sao cũng đã có danh phận phu thê, ta vẫn vội vàng sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, rồi nhanh chóng lên Thiên Đình.

Vừa bước vào tiên môn, ta đã đâm sầm vào nữ quan phụ trách hồ sơ đang hốt hoảng chạy ra ngoài, nàng vừa nhìn thấy ta liền gần như khóc òa lên: “Thần phi, thần quân đã trở về rồi.”

Ta khẽ mỉm cười: “Lịch kiếp trở về, vui đến mức ấy sao.”

“Không phải là vui, mà là……”

Nàng ngập ngừng, liếc nhìn ta một cái rồi nói: “Thần phi, người cứ tự mình vào xem thì sẽ rõ, thần quân đã đuổi tất cả chúng ta ra ngoài rồi.”

Ta đoán rằng thần quân hẳn là trong lúc lịch kiếp đã chịu không ít dày vò, tâm khí không thuận, liền âm thầm luyện trước trong lòng giọng điệu an ủi dịu dàng, sau đó mới bước nhanh vào trong.

Còn chưa kịp vào nội điện, đã nghe thấy tiếng quát giận dữ vang lên: “Thành thân cái gì chứ? Dám lấy chuyện này ra lừa gạt, ngươi thật là to gan!”

Bên trong, giọng vị tiên quan phụ trách thư tịch run rẩy: “Thần quân, người… người quả thật đã thành thân rồi, là với đế cơ của yêu tộc……”

Thần quân càng thêm tức giận: “Cả Thiên Đình đều biết ta không ưa yêu tộc, làm sao có thể cưới một nữ tiên của yêu tộc được? Quả thực là chuyện hoang đường! Ta chỉ mới lịch kiếp có mấy ngày, ngươi đã học được thói ăn nói bừa bãi rồi sao!”

Vị tiên quan kia bị mắng đến không nói nên lời, phải rất lâu sau mới uất ức nén lại, lí nhí thốt ra một câu: “Hôn sự này là chính người đích thân cầu Thiên Quân đi đề thân, sau khi hôn sự được định xuống, người còn tự tay chuẩn bị sính lễ, khi ấy vui vẻ thế nào, thật chẳng nhìn ra là người không thích chút nào.”

Trần Bích khinh miệt cười nhạt: “Có bịa thì cũng bịa cho cho ra hồn, tiên tử trên trời nhiều như cá vượt sông, nàng ta có điểm gì xuất sắc mà khiến bản thần quân phải cầu phụ quân đích thân đi đề thân? Ngươi còn dám nói bừa nữa, lập tức lĩnh phạt!”

Tư Mặc cũng gan lên, vậy mà còn dám cãi lại: “Lúc thành thân, chính miệng người đã dặn dò chúng thuộc hạ phải kính trọng thần phi như khi diện kiến……”

“Càn rỡ!”

Trần Bích quát lớn một tiếng, cả tòa tiên các trong khoảnh khắc liền hóa thành tro bụi.

Ta đứng trong viện, còn chưa kịp nghĩ xem phải giải thích với chàng thế nào, vừa ngẩng đầu lên đã chạm thẳng ánh mắt với Trần Bích đang giận dữ ngút trời.

Ừm… phải nói với chàng ra sao đây, rằng chàng quả thực đã thành thân với ta rồi?

Tư Mặc quả thật trung thành, vừa bị Trần Bích mắng cho một trận, vẫn hạ giọng giải thích với ta: “Thần quân vừa mới trở về, có vài chuyện không nhớ rõ, thần phi xin đừng quá lo lắng.”

Lúc này Trần Bích lại không phản bác, chỉ không chớp mắt nhìn chằm chằm vào ta, như thể muốn nhìn thấu nguyên hình của ta vậy.

Ta trấn an gật đầu với Tư Mặc, nhưng trong lòng thực sự không biết nên có phản ứng gì.

Dù sao thì mối phu thê giữa ta và chàng, tính tròn cũng chỉ mới hơn một tháng, lại thêm việc ta bế quan còn chàng thì lịch kiếp, đôi bên nói chuyện với nhau còn chẳng được mấy câu, vốn không có cơ hội để thực sự hiểu rõ đối phương.

Ta vừa xuất quan còn suýt quên mất mình đã có phu quân, chàng sau khi lịch kiếp quên luôn chuyện từng thành thân, nghĩ kỹ lại cũng chẳng phải chuyện khó hiểu.

Ta lại trấn an gật đầu với Tư Mặc, hạ giọng nói với Trần Bích: “Chàng vừa lịch kiếp trở về, có chỗ nào chưa quen hay không?”

Đang định tiến lại gần thêm một chút để giải thích rõ tình hình hiện tại, thì sợi tình ti trên cổ tay Trần Bích bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ, đến mức sợi tình ti trên cổ tay ta cũng khẽ rung lên theo.

Ta có chút kinh ngạc, không hiểu vì sao Trần Bích bỗng nhiên lại kích động như vậy.

Ngẩng đầu lên lần nữa, ta lại thấy vẻ giận dữ ngút trời trên gương mặt chàng tan biến sạch sẽ như bị gió cuốn đi, chỉ còn sững sờ nhìn ta, nơi khóe mắt lông mày lộ ra vài tia thần sắc khó hiểu.

Sự rung động của sợi tình ti quả thực khác thường, ta chưa từng thấy qua tình huống như vậy, không kìm được bước nhanh hai bước, nắm lấy cổ tay chàng để xem xét.

“Chàng có chỗ nào không ổn sao? Tiên căn còn vững chứ?”

Trần Bích không nói không rằng, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào ta, thần quang trong mắt ngày một rực rỡ, làn da vốn không tì vết như ngọc dần dần ánh lên một tầng hồng nhạt.

Vị tiên quân xưa nay đoan chính lạnh nhạt ấy, lúc này nhìn ta lại lộ ra vài phần si mê.

Không ổn rồi, chẳng lẽ lúc lịch kiếp đã xảy ra trục trặc gì sao?

Ta không kịp nghĩ nhiều, lập tức bảo Tư Mặc đi mời tiên y.

Trần Bích vốn đứng yên bất động bỗng nhiên có phản ứng, chàng trở tay nắm lấy tay ta, động tác nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay mình, ngay khoảnh khắc ấy, ánh sáng của sợi tình ti lập tức bùng lên dữ dội, chói đến mức gần như làm người ta hoa mắt.

“Tiên tử nàng… có hôn phối hay chưa?”

Chỉ một câu nói ấy, đã khiến ta cùng Tư Mặc và Tư Án đều sững sờ tại chỗ.

Đây là tình huống gì thế này?

Ta nên trả lời là có, hay là không?

Nhất thời ta không biết phải giải thích với chàng ra sao, đành để người đi mời tiên y trước đã.

Trần Bích lại được tiên y kiểm tra cẩn thận một lượt từ đầu đến cuối, xác nhận quả thực không có chỗ nào bất ổn, ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ta lại hỏi tiên y, vì sao Trần Bích lại có những lời lẽ kỳ lạ như vậy.

Tiên y vuốt vuốt chòm râu: “Thần quân hiện giờ bình an vô sự, pháp lực cùng tiên căn đều không bị tổn hại. Còn chuyện ngôn từ có phần hỗn loạn này thì……”

Tiên y liếc nhìn Trần Bích, ánh mắt của chàng từ đầu đến cuối vẫn dõi theo ta không rời, liền hạ giọng nói: “Có lẽ trong lúc lịch kiếp, những trải nghiệm đã xảy ra chút hỗn loạn, khiến ký ức của thần quân nhất thời chưa ổn định. Đợi lão phu điều chế thêm vài vị đan dược giúp thần quân ổn định tâm thần là được……”

Tiễn tiên y rời đi, vừa quay đầu lại, ta liền bắt gặp ánh mắt Trần Bích nhìn chằm chằm vào mình.

Dáng vẻ như nhặt được trân bảo, khiến người ta không khỏi nghĩ, nếu chàng cũng là người của yêu tộc ta, lúc này e rằng đã không nhịn được mà hiện nguyên hình, liếm ta đến đầy mặt nước miếng rồi.

Ta trầm ngâm không nói, dường như chàng cũng nhận ra chút ngượng ngùng, ánh mắt lấp lửng, lúng túng giải thích.

“Nàng đừng hiểu lầm, ta… ta không phải kẻ nhẹ dạ đâu. Chỉ là nghĩ rằng, bọn họ gọi nàng là thần phi, vậy thì chúng ta… hẳn là đã từng thành thân rồi, phải không?”

Thấy chàng có chút sốt ruột, ta vừa định mở miệng, Tư Án bỗng nhiên chen vào một câu đầy giễu cợt: “Ai mà biết được chứ, thần quân nhà ta xưa nay mắt cao hơn đỉnh đầu, ai chỉ cần nói một câu đã thành thân là lập tức bị đuổi ra ngoài rồi.”

Nói xong còn huých Tư Mặc một cái: “Tiên tử trên trời nhiều lắm, ngươi thì là cái thá gì?”

Tư Mặc bật cười khẽ một tiếng, vội vàng che miệng cố nhịn.

Sắc mặt Trần Bích lúc xanh lúc đỏ, tựa hồ sắp nổi giận, nhưng Tư Án và Tư Mặc đều lanh lẹ vô cùng, lập tức cúi người hành lễ với ta rồi cáo lui.

Hai chữ “thần phi” còn cố ý gọi thật to, xong xuôi liền chuồn mất không thấy bóng dáng đâu.

Chỉ còn lại Trần Bích đang nén giận cùng ta, hai người trừng mắt nhìn nhau trong im lặng.

02

Ta thân là tiên tu của yêu tộc, trước khi vượt qua lôi kiếp thường xuyên đi lại nơi nhân gian, đã chứng kiến không biết bao nhiêu sinh tử biệt ly, yêu hận oán si, từ lâu tâm đã lặng như nước.

Nhưng lúc này đối diện với Trần Bích đang tạm thời rối loạn ký ức, ta vẫn không sao xác định được nên dùng thân phận nào để ở chung với chàng.

Đang do dự, Trần Bích đã dè dặt mở lời trước: “Ta lịch kiếp trở về, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Ta thật sự không nhớ mình đã thành thân, ta xưa nay giữ mình trong sạch, ngày thường cũng chưa từng đặc biệt thân cận với vị tiên tử nào.”

“Nàng không tin thì cứ đi hỏi Tư Mặc!”

Nói xong lại nhớ đến chuyện Tư Mặc vừa trêu chọc mình, chàng cắn môi, có chút ảo não: “Trước khi gặp nàng, ta quả thật đã cho rằng hắn nhận ân huệ của ai đó, đến đây để lừa gạt ta.”

“Ta không phải cố ý quên đi mối quan hệ giữa chúng ta.”

Chàng giải thích có phần sốt ruột, ấp a ấp úng đưa tay muốn nắm lấy tay ta: “Phu nhân, nàng đừng giận ta.”

Ta ngẩng đầu nhìn Trần Bích, thực sự khó mà tưởng tượng được vị phu quân trong đêm tân hôn, đến cả lúc hôn ta cũng còn mang theo vài phần dè dặt, lại có lúc dính người như bây giờ.

“Phu nhân……”

Ta giật mình hoàn hồn, thấy sợi tình ti trên cổ tay chàng vẫn sáng chói đến chói mắt, nhớ lại lời dặn của tiên y, vội vàng đẩy chàng ngồi xuống giường: “Tiên y đã nói rồi, chàng cần tĩnh dưỡng, đừng kích động như vậy.”

“Ta sợ phu nhân giận rồi không thèm để ý đến ta.”

Chàng nói thẳng thắn, nghe lời ngồi xuống nhưng vẫn nắm chặt tay ta không buông.

“Ta không giận chàng, chỉ là sợ chàng……”

“Ta biết ngay phu nhân nhất định là thương ta.”

Ta còn chưa nói hết đã bị chàng cắt ngang, lại càng quá đáng hơn, kéo tay ta áp lên trước ngực mình.

“Trước đó bọn họ nói với ta rằng phu nhân đang bế quan tu luyện, vừa hay tin ta lịch kiếp trở về liền lập tức vội vàng đến thăm, như vậy đủ thấy trong lòng phu nhân, ta cũng là người vô cùng quan trọng.”

“Quả nhiên phu nhân chính là người ở đầu quả tim ta, hiểu lạnh biết nóng nhất trần đời.”

Chàng nói càng lúc càng nhiều, vẻ thẹn thùng lúng túng ban nãy cũng theo đó tan biến, miệng thì phu nhân trước phu nhân sau, cộng lại còn nhiều hơn cả những ngày vừa thành thân.

Trong đầu ta bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc.

Chàng tự mình nói chỉ nhớ trước khi lịch kiếp chưa từng hôn phối, lại nói chưa bao giờ có tình ý với tiên tử nào khác, vậy mà những lời ngọt ngào này lại thốt ra trôi chảy đến thế…

Chẳng lẽ là khi ở phàm trần đã trải qua một kiếp tình?

Bảo sao Thiên Đình kín miệng như vỏ trai, nửa câu cũng không chịu hé lộ về kiếp nạn.

Nhưng nghĩ kỹ thì, cần gì phải giấu giếm?

Dù sao ta đối với Trần Bích cũng chẳng có bao nhiêu tâm tư, lẽ nào còn đi ghen tuông hay sao?

“Phu nhân vừa xuất quan đã vội vàng đến đây, hẳn là mệt rồi phải không? Chúng ta cùng nghỉ ngơi một chút nhé, ta ở bên nàng.”

Chàng tự giác dịch sang một bên trên giường, khẽ vỗ vỗ chỗ trống: “Ta đã làm ấm sẵn rồi, phu nhân mau tới nghỉ đi.”

Chương tiếp
Loading...