Thần Quân Vừa Gặp Đã Động Lòng Với Ta

Chương 2



“Không cần, ta bế quan lâu ngày toàn ngủ say, hiện giờ chính là lúc nên vận động một chút. Ngược lại chàng mới là người cần nghe lời tiên y, dưỡng bệnh cho tốt.”

Trần Bích dường như có chút mất mát, nằm trên giường mà vẫn không chịu ngủ, chỉ chăm chăm nhìn ta: “Phu nhân, ta vừa nhìn thấy nàng là trong lòng đã vui mừng, khi trước chúng ta ở bên nhau, nhất định là rất ân ái.”

Chàng nói với giọng chắc nịch, còn ta thì không khỏi nghi ngờ.

Có đôi phu thê ân ái nào lại vì lợi ích mà miễn cưỡng ghép đôi? Lại càng không thể mỗi người bận việc của mình, chẳng hề quan tâm đến nhau chứ?

“Phu nhân, có phải trước kia ta đã làm điều gì không phải, khiến nàng buồn lòng rồi không?”

Trần Bích nhạy cảm vô cùng, thấy ta im lặng liền lập tức ngồi dậy, tiến sát đến trước mặt ta.

Sự nhiệt tình thẳng thắn của Trần Bích khiến người ta khó mà chống đỡ nổi, ta đành giản lược kể qua đầu đuôi chuyện chúng ta thành thân, tiện thể cũng nói luôn về quãng thời gian hơn một tháng ngắn ngủi ở chung.

Ánh mắt Trần Bích lộ ra vài phần kinh ngạc, rồi dần dần trở nên có chút buồn bã.

Đợi ta nói xong, chàng không còn phu nhân trước phu nhân sau nữa, yên lặng một lát rồi lại ngẩng đầu nhìn ta: “Nhưng phu nhân, ta vẫn luôn cảm thấy, nàng trong lòng ta là khác biệt.”

“Ta vừa nhìn thấy nàng liền sinh lòng vui mừng ái mộ, chỉ muốn ở bên cạnh nàng, làm gì cũng được.”

“Ta chưa từng nảy sinh tâm tư như vậy với bất kỳ ai khác.”

“Phu nhân, những chuyện khác ta không nhớ. Nhưng tấm lòng ta dành cho nàng, tuyệt đối không giả.”

Lời lẽ đanh thép, nói ra nghe cứ như thật.

03

Sau khi lịch kiếp mà ký ức rối loạn, hậu quả có thể lớn cũng có thể nhỏ, dù tiên y đã nói không có gì đáng ngại, nhưng để thận trọng, ta vẫn đem thực tình bẩm báo lên Thiên Quân.

Nhân tiện sai tiên sứ truyền thư cho phụ quân và mẫu hậu đang vân du tứ hải, ta liền quyết định tạm thời ở lại chốn này, thay họ chăm sóc Trần Bích.

Trần Bích thấy ta có thể ở lại bầu bạn, vui mừng khôn xiết, dựa sát bên ta nói mãi không thôi, cho đến khi ta nói nếu còn không nghỉ ngơi thì sẽ quay về yêu tộc, chàng mới uất ức nhắm mắt lại.

Ta ngồi ở tiền sảnh, thuận tay lật mấy quyển dược điển ra xem, muốn tìm thử xem có phương pháp nào giải trừ chứng bệnh phát tác đột ngột như của chàng hay không.

Không ngờ mới xem được một lúc, bình phong trong nội thất bỗng bị người đẩy mạnh kêu rầm một tiếng, ta đứng dậy liền thấy Trần Bích vẻ mặt hoảng hốt, ba bước làm hai chạy đến, một tay nắm chặt lấy bờ vai ta.

“Nàng làm sao vậy?”

Chàng dần ổn định hơi thở, rồi mới có chút ngượng ngùng nhìn ta: “Ta nửa tỉnh nửa mê, chợt phát hiện nàng không ở bên cạnh, còn tưởng rằng nàng không muốn quản ta nữa, đã trở về yêu tộc rồi.”

Ta nhất thời không biết nên đáp lời chàng thế nào, đành đánh trống lảng: “Chàng nghỉ ngơi thế nào rồi? Có khá hơn chút nào không?”

“Ừm, cũng không được lắm……”

Chàng khẽ rên một tiếng, nhắm mắt thuận thế tựa lên vai ta, cọ cọ vài cái, lại kéo tay ta đặt lên trước ngực mình: “Nàng sờ thử xem, tim ta đập dữ dội lắm, toàn thân cũng chẳng còn sức lực. Phu nhân, nàng thương ta một chút đi……”

Ta: ……

Thôi vậy, đối diện với gương mặt thần tiên như thế mà còn làm nũng, thật sự khiến người ta không nỡ cự tuyệt.

Ai bảo ta là một con yêu chỉ biết nhìn mặt chứ.

“Vậy ta đỡ chàng vào trong nằm nghỉ.”

“Ta không muốn, phu nhân không ở bên, ta nằm cũng chỉ nhớ phu nhân thôi.”

“Phu nhân ở trước mắt, ta mới có thể yên tâm.”

“Ta cứ ở bên cạnh phu nhân được không? Nàng làm việc của nàng, ta tuyệt đối không quấy rầy.”

Trần Bích bám riết không chịu đi, ta cũng hết cách.

“Chàng thấy vui là được, chỉ là đừng cố gắng quá.”

“Phu nhân quan tâm ta như vậy, ta tự nhiên sẽ không khiến phu nhân phải lo lắng.”

Sách còn chưa lật được mấy trang, tay Trần Bích đã từ trên vai ta trượt xuống eo, nhẹ nhàng ôm lấy: “Phu nhân, có phải nàng ghét ta không?”

Ta kinh ngạc: “Sao lại hỏi như vậy?”

Chàng dựa sát lại gần ta, hơi dùng sức kéo ta vào trong lòng: “Ta nghe nói người của yêu tộc đều hoạt bát nhiệt tình, lời nói ngọt ngào. Phu nhân tốt như vậy, hẳn là có rất nhiều người ái mộ, ta sợ… nàng không thích một phu quân vụng về lời nói như ta.”

Ừm, chàng mà gọi là vụng về lời nói, vậy người khác e rằng phải gọi là câm mất rồi.

Ta bất lực liếc chàng một cái, nhưng nghĩ lại thì suốt thời gian dài chỉ chuyên tâm tu luyện, quả thật ta chưa từng để tâm xem có ai ái mộ mình hay không.

Thế nên khi an ủi, trong lòng ta cũng vững vàng hơn: “Chàng như vậy đã rất tốt rồi. Hơn nữa trước khi thành thân, ta cũng chưa từng có người nào để tâm ái mộ……”

Trần Bích lập tức phấn chấn hẳn lên: “Vậy tức là phu nhân coi trọng ta nhất sao? Quả nhiên ta và phu nhân tâm ý tương thông, hai lòng cùng vui!”

Ừm, ta vốn đâu có ý ấy?

Chỉ là vị thần quân xưa nay tâm tư kín kẽ, nay trong đầu rối bời như tơ vò, ta cũng chẳng buồn so đo với chàng.

Ta khẽ thở ra một hơi, thực sự không dám tưởng tượng, sau này khi Trần Bích khôi phục như thường, sẽ nhìn lại dáng vẻ hiện tại của chính mình ra sao.

04

Ở Thiên Đình mấy ngày, Trần Bích hiếu kỳ hỏi ta: “Phu nhân ở cùng ta tại Thiên Đình, sao không thấy đồ dùng sinh hoạt thường ngày của phu nhân?”

Ta thuận miệng đáp: “Ta không ở chỗ của chàng.”

Trần Bích lập tức sững sờ: “Chúng ta đã là phu thê, cớ sao phu nhân không ở chung với ta?”

Ừm, lại là một chuyện cần phải giải thích nữa rồi.

Ta và Trần Bích thành thân, Thiên Quân vì biểu lộ sự coi trọng, đã đặc biệt chọn một tòa tiên sơn làm nơi ở cho hai người chúng ta.

Chỉ là ta bế quan tại yêu tộc, còn chàng lại thường xuyên ở Thiên Đình, tòa tiên cư ấy cũng chỉ được ở vài ngày vào lúc đại hôn mà thôi.

Trần Bích nghe nói hóa ra chúng ta từng có chỗ ở chung, liền hưng phấn kéo ta đến xem.

Nhưng khi thật sự đến nơi, chàng lại không hài lòng, nhíu mày nói: “Nơi này lạnh lẽo quạnh quẽ như vậy, đâu giống chốn ở của tiên lữ. Phu nhân, ta có thể sửa lại một chút không?”

Ta không tỏ ý kiến, chàng liền lại phấn chấn tinh thần, bấm quyết niệm chú, bắt đầu bố trí khắp nơi trên dưới.

Chỉ trong chớp mắt, tiên sơn cây xanh hoa nở, nước trong hồ biếc gợn sóng, thỉnh thoảng lại có dăm ba con linh lộc, tiên hạc thong thả qua lại, tràn đầy sinh cơ.

Chàng nắm tay ta, nghiêng đầu cười: “Như vậy trông mới khá hơn, phu nhân có thích không?”

Bình tâm mà nói, quả thực đẹp hơn rất nhiều so với cảnh lạnh lẽo tịch mịch ban đầu.

Đến khi vào trong chốn cư ngụ, Trần Bích nhìn quanh một vòng lại lẩm bẩm: “Bốn phía trống trải thế này, ngay cả đồ đạc của chúng ta cũng chẳng có mấy món, thật không ra thể thống. Phu nhân, hay là ta sai người chuyển hết đồ sang đây, sau này ở hẳn tại nơi này được không?”

Nói xong, chàng chẳng đợi ta đáp lời đã vội vàng sai một con tiên hạc bay về Thiên Cung truyền lệnh.

Ta có chút khó xử: “Đồ dùng hằng ngày của ta khá lộn xộn, nếu thu xếp cũng mất công lắm, chi bằng……”

“Chi bằng để ta cùng phu nhân đi thu xếp?”

Chàng tiếp lời rất nhanh, vẻ mặt hớn hở: “Ta giỏi nhất là dọn dẹp đồ đạc, hôm nay đúng lúc để phu nhân xem bản lĩnh của ta. Phu nhân, chúng ta đi thôi?”

Ta không còn cách nào khác, đành dẫn chàng cùng trở về yêu tộc.

Hôm nay vừa khéo là ngày họp chợ của yêu tộc, lớn nhỏ đủ loại yêu đã hóa hình, chưa hóa hình, nửa hóa hình, tấp nập qua lại dưới chân núi, vô cùng náo nhiệt.

Trần Bích nắm tay ta, hiếu kỳ nhìn ngó khắp nơi: “Phu nhân, nơi nàng ở thật là đông vui, chúng ta cũng đi dạo xem một chút được không?”

Ta liếc chàng một cái, quả thực có chút khó hiểu: “Chàng không phải xưa nay ghét nhất là yêu tộc sao? Ở đây toàn là yêu.”

“Trước kia đúng là không thích.”

Trần Bích đáp lời thẳng thắn, không hề lúng túng: “Nhưng gặp phu nhân rồi ta mới hiểu, là do ta kiến thức còn nông cạn. Yêu cũng được, tiên cũng vậy, vốn đều giống nhau, có kẻ khiến ta không ưa, cũng có người khiến ta vui thích. Huống chi giờ có phu nhân ở bên, ta nhìn gì cũng thấy thuận mắt.”

Nói xong, chàng mỉm cười nhìn ta, ánh mắt dịu dàng: “Phu nhân đừng ghen, người ta yêu thích nhất, vĩnh viễn vẫn là phu nhân.”

Nụ cười ấy trong trẻo tinh khiết, đôi mắt đen như hắc diệu thạch chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng ta.

Trong lòng ta bỗng dấy lên một tia rung động khó gọi thành tên.

Thật ra, cùng một người như vậy kết tóc se duyên, dường như cũng chẳng phải chuyện gì quá tệ.

05

Ta ở yêu tộc địa vị tôn quý, là tiểu đế cơ được phụ quân nâng niu trong lòng bàn tay, chúng yêu đối với ta cũng đặc biệt nhiệt tình.

Chỉ là hôm nay thấy ta dẫn theo một người lạ đến, kẻ gan dạ liền hiếu kỳ dò hỏi: “Tiểu đế cơ xuất quan từ khi nào vậy? Sao hôm nay lại đổi người đi cùng thế này?”

Trần Bích nghe vậy lập tức quay đầu nhìn ta, uất ức đến mức mắt đỏ hoe, tựa như sắp rơi lệ: “Phu nhân, vì sao nàng ra ngoài lại không cho ta đi cùng, mà lại tìm người khác?”

Ta còn chưa kịp giải thích, xung quanh đã vang lên từng tiếng hít sâu: “Chẳng lẽ đây chính là phu quân của đế cơ? Sao lại yếu ớt đến thế này!”

Trần Bích lập tức đỏ cả vành mắt.

“Quả nhiên phu nhân là chê ta rồi sao……”

Vừa nói chàng vừa ôm chặt ngực, tựa như đau đớn không chịu nổi.

Ta vội vàng đỡ lấy chàng, quay đầu nói: “Phu quân ta xuất thân tiên tộc, vốn đã khác với chúng ta. Lần lịch kiếp này bị tổn thương, hôm nay ta đưa chàng ra ngoài tản bộ giải khuây, nên không mang theo hộ vệ, các ngươi về sau đừng nhận lầm.”

Chúng yêu liên tục đáp lời, sợ dọa đến Trần Bích, còn tốt bụng nhét cho ta không ít sơn tinh địa bảo, bảo ta mang về bồi bổ cho chàng.

Ta nửa dìu nửa ôm, đưa Trần Bích về nơi ở, chàng lại chẳng hề khách sáo, cúi người nằm ngay lên giường của ta, ngửa đầu nhìn ta cười nói: “Giường của phu nhân quả nhiên không tầm thường, ta vừa nằm lên đã thấy khá hơn nhiều.”

“Nếu chàng không khỏe, vậy cứ từ từ rồi hãy thu xếp.”

“Ta không phải là không khỏe, chỉ là nghĩ phu nhân không thích ta, nên mới thấy khó chịu thôi.”

Chàng giơ tay kéo lấy tay áo ta, khẽ khẽ giật giật: “Phu nhân dỗ ta một câu, ta liền ổn ngay, được không……”

Dỗ sao?

Ta nhớ lại những lời mấy ngày trước chàng nói với ta, lại đối diện với ánh mắt tràn đầy chờ mong kia, vô thức thốt ra: “Ta không ghét chàng, chàng là phu quân của ta, tự nhiên cũng là người ở đầu quả tim ta.”

Lời vừa dứt, sợi tình ti trên cổ tay Trần Bích lại bừng sáng rực rỡ, ta vội đưa tay định nắm lấy cổ tay chàng để xem xét, không ngờ chàng đã nghiêng người áp lại, đôi môi khẽ run như cánh bướm, chạm nhẹ lên má ta rồi lập tức tách ra.

Ta sững người trong chốc lát.

Rõ ràng trong đêm tân hôn, những chuyện thân mật hơn cả nụ hôn cũng đã từng xảy ra, vậy mà cảm giác rung động lúc này lại hoàn toàn không thể so sánh.

“Phu nhân, ta……”

Tiếng chim hót lanh lảnh bỗng vang lên cắt ngang lời chàng, nơi cửa sổ có một con chim nhỏ bay vào, miệng thốt tiếng người: “Tẩu phu nhân có thấy Trần Bích không? Chúng ta tìm khắp nơi cũng không thấy hắn.”

Ta nhận ra đây là Vô Nhai thần quân của Thiên Đình, cũng là một trong những tri kỷ của Trần Bích.

Ta còn chưa kịp mở miệng, Trần Bích đã đắc ý cười: “Ngươi tìm ta làm gì? Ta còn phải ở bên phu nhân, đâu rảnh mà để ý đến đám cô gia quả nhân các ngươi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...