Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thần Quân Vừa Gặp Đã Động Lòng Với Ta
Chương 3
Con chim nhỏ khựng lại, lập tức đổi giọng: “Hay cho ngươi, Trần Bích! Có gan thì lăn về Thiên Cung, xem bản quân không đánh cho ngươi kim quang loạn xạ!”
“Phu nhân, hắn bắt nạt phu quân của nàng, phu nhân mau che chở cho ta đi! Ta đâu giống hắn, hắn là kẻ không có phu nhân bên cạnh.”
Con chim nhỏ tức đến mức suýt không thở nổi, lộn người một vòng rồi cắm đầu xuống đất, hóa thành một làn khói xanh tan biến.
“Quả nhiên có phu nhân ở bên thật là tốt, từ nay ta cũng là người được phu nhân cưng chiều rồi, bọn họ chẳng thể bắt nạt ta nữa.”
Ta: ……
Hình như hai chữ “phu nhân” này, nghe nhiều rồi lại càng lúc càng thấy quen tai.
06
Mất đi một con chim nhỏ, lại kéo đến cả một bầy chim.
Mấy vị thần quân tri giao của Trần Bích, hẳn là muốn tận mắt chứng kiến mức độ mặt dày của chàng, liền vây quanh cửa sổ ta, hết gọi tẩu phu nhân lại đến tẩu phu nhân, ồn ào đến mức khiến ta nhức đầu không chịu nổi, đành thay Trần Bích đáp ứng sẽ mở tiệc lớn tại tiên sơn cư sở của chúng ta để chiêu đãi.
Đám chim ấy lúc này mới thỏa mãn, lần lượt tản đi.
Trần Bích cùng ta mang theo đồ đạc trở lại tiên sơn, lúc ấy mấy vị thần quân kia đã chờ sẵn trên núi, vừa thấy chúng ta liền tụ lại.
Vô Nhai kéo dài giọng, nửa cười nửa mỉa: “Ôi chao, giờ thì theo sát sau lưng tẩu phu nhân làm gì thế? Ta còn nghe nói, có người vừa nghe mình đã thành thân liền nổi giận đến mức phá sập cả gian phòng.”
“Đâu chỉ có thế?”
Một vị Thần quân Án Chỉ lắc đầu cười nhẹ: “Vừa mới nói mình đối với ai cũng không có hứng thú, quay đầu cái là sợi tình ti sáng rực, đến cả ánh dương đầu ngày cũng chẳng sáng bằng.”
“Chậc chậc, chẳng biết là ai đâu.”
Trần Bích bị hai người liên tiếp trêu chọc mà chẳng hề bận tâm, chỉ ung dung tự tại nắm tay ta: “Bảo sao các ngươi nhớ mong như vậy, dù sao các ngươi tuổi tác cũng không nhỏ, đến cả sợi tình ti còn chưa có cơ hội đeo lên.”
“Tiểu tử ngươi……”
Mấy người tức đến nghiến răng nghiến lợi, ồn ào đòi ăn cho sập cả ngọn tiên sơn này mới chịu đi.
Ta biết bọn họ cũng là lo lắng cho Trần Bích, liền vội sai tiên thị thu xếp yến tiệc tiếp đãi.
Trần Bích bị họ kéo đi rót rượu liên hồi, ta đang sai người an bài chỗ ở cho mấy vị thần quân, chợt thấy nơi chân núi ánh sáng trong vắt lóe lên, có một người thong thả bước về phía ta.
“Minh Hy bái kiến thần phi, lâu ngày không gặp, vẫn mạnh khỏe chứ?”
Ta không quen biết người này, nghĩ hẳn là từng gặp trong ngày đại hôn.
“Tiên quân miễn lễ.”
“Khi tu luyện, ta từng được yêu vương chiếu cố, nay thấy đế cơ bị người che mắt, trong lòng thực sự không đành.”
Ta cau mày nhìn hắn: “Tiên quân nói vậy là có ý gì?”
“Đế cơ thông tuệ băng tuyết, chẳng lẽ chưa từng hoài nghi, vì sao Trần Bích thần quân chỉ hạ phàm lịch kiếp, trở về liền đối với tình phu thê mà khác hẳn trước kia?”
Ta trầm ngâm không nói, hắn liền tiến lên một bước, hạ giọng thì thầm: “Hắn giấu đế cơ, kỳ thực là hạ phàm đi trải qua tình kiếp!”
Chỉ vậy thôi sao?
Tâm trạng vốn có chút căng thẳng của ta lập tức nhẹ nhõm đi.
“Đã là lịch kiếp thì cũng không thể lựa chọn. Nay chàng đã trở về, ta tự nhiên sẽ không so đo những chuyện trần gian ấy.”
Minh Hy nghe ta nói vậy, đầu tiên là sững lại giây lát, sau đó khẽ cười: “Thần phi quả thật độ lượng. Nhưng thần phi có từng nghĩ tới hay chưa, Trần Bích thần quân xưa nay không ưa yêu tộc, khắp Thiên Đình đều biết, vì sao lại đối với đế cơ Quân Ngưng của yêu giới vừa gặp đã động lòng? Thậm chí còn hạ thấp thân phận, tự mình cầu Thiên Quân đi đề thân?”
Sắc mặt hắn lạnh lùng, từng bước ép sát về phía ta, tay ta khẽ động, pháp bảo hộ thân lập tức chắn ở trước mặt.
Hắn cười có phần khó coi: “Đế cơ cho rằng ta sẽ làm tổn hại đến người sao? Ta chỉ đến để nói với đế cơ vài câu sự thật mà thôi.”
Ta không thu hồi pháp bảo, lạnh giọng nói: “Có gì thì nói.”
“Trần Bích sở dĩ chấp niệm như vậy, chẳng qua là vì đế cơ có phúc khí, sinh ra một gương mặt giống hệt nàng ấy mà thôi.”
“Thần quân lịch kiếp, vốn là để xuống trần gian bầu bạn cùng nàng ấy trọn một kiếp hồng trần.”
Hắn nói xong lại nhìn chằm chằm vào ta: “Đế cơ thân phận tôn quý như vậy, chẳng lẽ chỉ vì Trần Bích thần quân, mà cam tâm làm kẻ thế thân hay sao?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn, kích hoạt pháp bảo: “Ta không có kiên nhẫn nghe lời nhảm nhí, cút!”
Minh Hy không ngờ ta nói động thủ là động thủ, trong lúc hoảng hốt vội vàng chống đỡ, từ trong tay áo lóe ra một con rối, lao thẳng vào pháp bảo của ta.
“Phu nhân!”
07
Không biết từ lúc nào Trần Bích đã bước ra, chàng cứng rắn gánh chịu uy lực của pháp bảo, giật lấy con rối kia.
Minh Hy không tiếp tục ra tay, nhưng bị dư lực pháp thuật quét trúng, miệng phun ra m /áu, vậy mà vẫn còn nở nụ cười.
“Tiên tử Quân Ngưng không ngại nhìn cho rõ, phu quân thâm tình của nàng đang bảo vệ, rốt cuộc là thứ gì.”
Trần Bích cầm con rối trong tay, bước chân lảo đảo chạy đến đỡ lấy ta: “Phu nhân, ta chỉ là cảm thấy trên vật này có một luồng khí tức vô cùng quen thuộc……”
“Đứng lại!”
Ta trầm giọng quát một tiếng.
Hắn khựng bước, sắc mặt hoảng hốt: “Phu nhân, ta không cần nó nữa, nàng đừng giận……”
Hắn vừa nói vừa định ném con rối đi, liền bị ta phất tay đoạt lấy.
Con rối ấy được chế tác sống động như thật, dung mạo nơi mày mắt lại giống ta đến mấy phần, quanh thân còn lượn lờ tàn niệm của tình ti.
Khí tức tương thông với ta, hóa ra chính là tình ti của ta.
Minh Hy nhướn mày nhìn ta: “Đế cơ còn chưa biết sao, con rối này được ký thác tình ti của người, lại được tâm niệm của thần quân nuôi dưỡng, thêm một kiếp hồng trần bồi đắp, chẳng bao lâu nữa liền có thể thật sự hóa thành người, tu tiên đắc đạo. Khi ấy, đó mới là kẻ mà thần quân yêu thương! Hắn ghét nhất là yêu tộc, sao có thể thật lòng ái mộ! ….Quân Ngưng, Quân Ngưng, người đúng là ngu xuẩn đến cực điểm!”
Tim ta đau nhói, khóe môi trào ra m /áu.
“Phu nhân, nàng làm sao vậy?”
Trần Bích không dám xông thẳng vào kết giới pháp bảo của ta, xoay người liền đối Minh Hy ra tay tàn nhẫn.
Minh Hy quay đầu bỏ chạy, tiếng cười ngông cuồng vang lên: “Thẹn quá hóa liều rồi sao? Ta đâu có ngu như vậy…… a!”
Tiếng cười đột ngột tắt lịm, giữa không trung m /áu sương tung tóe, thân thể Minh Hy bị pháp bảo của ta ch /ém thành mấy mảnh, rơi lả tả xuống dưới.
Trần Bích dè dặt đưa tay về phía ta: “Phu nhân……”
“Đừng gọi ta là phu nhân!”
Ta lạnh giọng quát.
“Hắn mắng ta ngu xuẩn, ta liền g /iết một để răn trăm, từ nay về sau sẽ không còn ai dám mắng ta nữa. Yêu tộc chúng ta hành sự, xưa nay vốn là như vậy!”
Ta ngẩng mắt nhìn Trần Bích, đặt con rối xuống đất: “Còn ngươi, đã không ưa yêu tộc, thì cũng không cần miễn cưỡng. Nể tình mấy ngày qua ở chung, ta cho phép ngươi lừa ta lần này.”
“Nhưng từ nay về sau, Quân Ngưng và ngươi, gặp lại chỉ còn là kẻ thù.”
08
Phụ quân ta xưa nay vẫn hết mực thương yêu ta, nghe chuyện này liền nổi trận lôi đình, nhất quyết phải đi đòi lại công đạo cho ta.
Khi trở về, sắc mặt phụ quân đã hòa hoãn hơn, chỉ nói với ta rằng Trần Bích bị Thiên Quân phán trăm năm lôi hình, đã xem như hình phạt cực nặng.
Ta nguôi giận rồi bế quan suốt một thời gian dài, nào ngờ lúc xuất quan lần nữa, vừa ngẩng đầu đã chạm mặt Trần Bích.
Hắn làm sao còn có mặt mũi xuất hiện trước ta?
Trần Bích vừa thấy ta liền ánh mắt sáng lên, hạ giọng gọi: “Phu nhân.”
Ta cau mày, giơ pháp bảo lên trước mặt: “Thần quân là quên lời ta đã nói rồi sao?”
Hắn khẽ lắc đầu: “Lời nàng nói, ta chưa từng quên. Vậy nàng còn nhớ hay không, nàng từng nói, ta cũng là người ở đầu quả tim của nàng?”
Hắn vừa nhắc tới những lời ấy, trong đầu ta liền hiện lên con rối kia, không kìm được cơn giận quát lên: “Ngươi đến tận cửa để sỉ nhục ta sao? Ngươi cho rằng yêu tộc ta dễ bắt nạt?”
Pháp bảo theo tiếng rơi xuống, Trần Bích lại không hề né tránh, trái lại còn xông thẳng lên, một tay nắm chặt lấy tay ta.
Sợi tình ti trên cổ tay hắn lại sáng rực lên, ngay cả pháp bảo của ta cũng bị chặn giữa không trung.
“Ngươi làm cái gì?”
“Ta đã nói rồi, ta đối với phu nhân vui thích ái mộ, lòng ta hướng về nàng, tuyệt không có giả. Nhưng còn nàng thì sao?”
“Suốt từ lúc cầu thân đến khi thành hôn, nàng có từng vì ta mà động lòng dù chỉ một khắc hay chưa?”
Ta nhất thời không thốt nên lời.
Dường như… quả thật là chưa từng.
Trần Bích cười khổ một tiếng, tựa hồ đã sớm đoán được.
“Ta cứ ngỡ nàng vì con rối kia mà nổi giận, là bởi đối với ta đã sinh tình ý, yêu nên sinh hận. Cho đến khi yêu vương lên Thiên Đình đòi lại công đạo, ta mới biết, nàng thực sự chỉ hận ta đã coi nàng là kẻ thế thân.”
Ta hất tay hắn ra: “Ngươi đem ta làm thế thân, lẽ nào ta còn phải vui mừng hay sao?”
Sắc mặt Trần Bích tái nhợt, hắn từ trong tay áo lấy ra con rối kia.
“Quả thật ta có cảm nhận được, trên con rối này lưu lại tâm niệm của ta, nhưng ta thật sự không biết nó từ đâu mà có. Từ đầu đến cuối, ta chưa từng lừa gạt nàng.”
Hắn nắm chặt con rối trong lòng bàn tay, khẽ nói:
“Hôm nay ta hủy nó, nàng cũng không cần suy nghĩ nhiều.”
Hắn nhìn ta chăm chú một lúc, bỗng nở ra một nụ cười cực nhạt:
“Không còn ràng buộc này nữa, ta mong mình có thể tự quản được bản thân, từ nay không còn đối với nàng ngày đêm vương vấn.”
Con rối trong tay hắn, theo tiếng mà vỡ vụn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ta lại cảm thấy tim đau nhói dữ dội, thân thể loạng choạng đến mức không đứng vững nổi, trong cơn choáng váng chỉ thấy Trần Bích hoảng loạn lao tới, đưa tay đỡ lấy ta.
Trước mắt tối sầm lại, trong cơn mơ hồ ta dường như nghe thấy hắn gọi tên ta.
A Ngưng.
Hắn dường như… chưa từng gọi ta như vậy.
09
“A Ngưng, cái này cho nàng!”
Ta mơ mơ màng màng mở mắt, liền trông thấy một cậu bé da trắng sạch sẽ, y phục gọn gàng, đưa tay đặt kẹo vào lòng bàn tay ta.
“A Ngưng, cái này cho nàng!”
Lần gặp sau, cậu bé đã lớn thêm vài tuổi, đưa cho ta một chiếc diều giấy:
“Ta tự tay làm đó, nếu nàng buồn thì chơi một lát, ta tan học sẽ về ngay.”
“A Ngưng, cái này cho nàng!”
Cậu bé năm nào đã trở thành thiếu niên tuấn tú, vành tai đỏ bừng, đẩy một cây trâm ngọc tới trước mặt ta, ánh mắt lấp lánh không dám nhìn thẳng:
“Ta thấy đẹp nên tiện tay mua, nàng… nàng đeo thử xem.”
Cảnh tượng trước mắt dần dần biến đổi.
Hắn và ta lớn lên bên nhau từ thuở ấu thơ, thanh mai trúc mã, thuận lý thành chương kết thành phu thê.