Thay gả bị ruồng bỏ? Ngoảnh đầu lại được bạo quân sủng ái đến tận trời!

Chương 4



Tên thái giám truyền lời làm theo dặn dò của ta, cung kính thưa rằng: “Chủ tử nhà nô tài nói, điểm tâm nương nương ban thưởng quá mức quý trọng, nàng phúc mỏng, không dám hưởng dùng, xin nương nương thu hồi.”

Lệ tần nghe xong, khóe môi liền cong lên một nụ cười lạnh đầy đắc ý, hiển nhiên cho rằng ta đã khiếp sợ.

Quả nhiên, chưa đến nửa canh giờ sau, Lệ tần liền dẫn theo người của cung hoàng hậu, khí thế ầm ầm kéo tới Lưu Quang Điện.

Nàng ngẩng cao cằm, tay cầm ý chỉ của hoàng hậu, nói rằng có người tố cáo, trong cung của ta cất giấu “vật bất tường”, cần phụng chỉ lục soát.

Ta “kinh hoảng thất thố” quỳ sụp xuống đất, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng như trời long đất lở.

Lệ tần nhìn dáng vẻ ấy của ta, trong mắt càng lộ rõ vẻ đắc ý.

Người của nàng ta lục tung Lưu Quang Điện, lật rương mở hòm, cuối cùng từ dưới gối của ta, lôi ra con búp bê đã bị ta đánh tráo.

Lệ tần giật phắt lấy, trước mặt mọi người tự tay xé mở, nụ cười trên gương mặt lập tức đông cứng.

Thứ rơi ra không phải phù chú, mà là một túi hương bình an tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.

“Cái này… chuyện này không thể nào!” Lệ tần thất thanh kêu lên.

Ta “run rẩy” toàn thân, ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn nàng ta: “Lệ tần nương nương, thần thiếp không biết mình đã làm sai điều gì, lại khiến nương nương phải hãm hại như vậy? Túi hương này là do chính tay thần thiếp thêu cho hoàng thượng, chỉ mong long thể người an khang, sao lại thành vật bất tường?”

Sắc mặt Lệ tần lúc xanh lúc trắng, nhất thời không thốt nên lời.

Đúng lúc ấy, ta lập tức đứng bật dậy, vừa lăn vừa bò chạy ra ngoài điện, vừa khóc vừa kêu: “Thần thiếp muốn diện kiến hoàng thượng! Thần thiếp bị oan! Lệ tần nương nương hiểu lầm thần thiếp, ắt hẳn có kẻ đứng sau xúi giục!”

Ta đã tính chuẩn thời khắc, giờ này Tiêu Cảnh Nghiêm vừa tan triều.

Ta một đường khóc lóc chạy tới ngoài tẩm cung của hắn, đem sự việc “thêm mắm dặm muối” kể lại một lượt.

Tiêu Cảnh Nghiêm vốn đã chán ngấy những tranh đoạt trong hậu cung, lại thấy ta khóc đến lê hoa đái vũ, dáng vẻ đáng thương vô cùng, trong lòng sớm đã tin đến bảy tám phần.

Hắn dẫn người quay lại Lưu Quang Điện, Lệ tần vẫn còn đứng chết lặng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Ta quỳ dưới chân Tiêu Cảnh Nghiêm, khóc nức nở nói: “Hoàng thượng, thần thiếp chợt nhớ ra rồi, sáng nay Lệ tần nương nương còn ban cho thần thiếp một hộp điểm tâm, nói rằng bên trong có bánh quế hoa do chính tay nàng làm. Thần thiếp không dám thụ dụng, đã sai người đem trả về. Không biết… không biết hiểu lầm này có liên quan đến chuyện ấy hay không?”

Lời này của ta nói ra tưởng chừng “vô tâm”, nhưng lọt vào tai Tiêu Cảnh Nghiêm, từng câu từng chữ đều là manh mối.

Hắn lập tức sai người đến cung của Lệ tần, đem chiếc hộp ấy mang tới.

Trước mặt tất cả mọi người, Vương Đức Toàn cạy mở ngăn kẹp của chiếc hộp.

Con búp bê có viết sinh thần bát tự của Tiêu Cảnh Nghiêm, ở vị trí tim còn bị ghim một cây kim đ/ộc, liền hiện ra rõ rành rành trước mắt mọi người.

Nhân chứng vật chứng đều đủ.

Sắc mặt Lệ tần trong khoảnh khắc liền mất sạch m/áu.

Nàng mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, trăm miệng cũng khó bề chối cãi.

“Hoàng thượng tha m/ạng! Là nàng ta! Là nàng ta hãm hại thần thiếp!” Nàng điên cuồng chỉ tay về phía ta.

Tiêu Cảnh Nghiêm đến liếc nhìn nàng ta cũng không thèm, chỉ sải bước tới, đỡ ta từ dưới đất đứng dậy, dùng tay áo long bào của mình lau đi nước mắt trên mặt ta.

Giọng nói của hắn lạnh lẽo đến mức như có thể đóng băng: “Kéo xuống. Lệ tần tâm địa độc ác, mưu hại quân thượng, giáng xuống làm Tài nhân, tống vào lãnh cung, vĩnh viễn không được xuất hiện nữa.”

Ta tựa trong lòng Tiêu Cảnh Nghiêm, nhìn Lệ tần bị thị vệ kéo đi như kéo một con ch/ó ch/ế/t, trong ánh mắt không hề có một tia thương hại.

Đây là trận chiến đầu tiên trong cuộc đời cung đấu của ta.

Toàn thắng.

Ta dùng một trận lật ngược thế cờ vô cùng đẹp mắt, để tuyên cáo với toàn bộ hậu cung rằng: ta, Thẩm Nhược Vãn, không phải quả hồng mềm mặc cho kẻ khác tùy tiện bóp nặn.

06

Ta được sủng ái, lại còn lật đổ Lệ tần, tin tức ấy tựa như mọc cánh, bay thẳng về Thẩm gia.

Chẳng qua chỉ mấy ngày sau, thư của mẫu thân lại tới.

Lần này, giọng điệu trong thư thân mật đến mức khiến người ta buồn nôn.

Bà không còn gọi ta là “Nhược Vãn” nữa, mà suốt thư đều là “nữ nhi ngoan của ta”, “Vãn Vãn”.

Trong thư viết rằng: “Ta đã sớm biết Vãn Vãn là người có phúc khí, sau này nhất định sẽ trở thành phượng giữa loài người.”

Ta nhìn những dòng chữ giả dối ấy, chỉ cảm thấy trong bụng cuộn lên từng đợt ghê tởm.

Quả nhiên, sau lớp vỏ thăm hỏi khách sáo đầy giả tạo, bà cuối cùng cũng lộ ra mục đích thực sự.

Trước hết, bà nhắc tới người huynh trưởng bất học vô thuật của ta, suốt ngày du thủ du thực, bảo ta nhân lúc ở bên hoàng thượng thổi vài câu “gió gối”, giúp hắn mưu một chức vị tốt, tốt nhất là nhàn hạ mà lại nhiều dầu mỡ.

Tiếp đó, bà lại nhắc đến Lục Tử Khiêm.

Bà nói, Lục Tử Khiêm tuy đỗ thám hoa, nhưng vừa mới bước chân vào quan trường, không có nhân mạch, khắp nơi đều bị chèn ép, dặn ta nhất định phải nói giúp trước mặt hoàng thượng vài lời, chiếu cố hắn đôi chút.

Cuối thư, bà viết một cách hết sức đương nhiên: “Dẫu sao cũng là người một nhà, nay con đã có thế lực, lẽ ra phải nâng đỡ người trong nhà. Tỷ tỷ con và Tử Khiêm tốt đẹp, chẳng phải cũng là con được lợi đó sao?”

Người một nhà?

Ta nhìn ba chữ ấy, bật cười.

Cười đến mức nước mắt cũng trào ra.

Khi ta bị ném vào lãnh cung mặc cho tự sinh tự diệt, bọn họ cũng là “người một nhà”, ở kinh thành hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Khi ta dựa vào chính mưu tính cùng sự nhẫn nhịn của bản thân, từng bước một mới có thể đứng vững trong chốn thâm cung, bọn họ lại quay sang nói với ta rằng, chúng ta là “người một nhà”.

Bọn họ chưa từng yêu thương ta.

Bọn họ chỉ coi ta là một công cụ có thể lợi dụng, một món đầu tư mới, giá trị hơn trước kia mà thôi.

Ta lau khô nước mắt, chậm rãi cầm bút, tự tay viết một phong thư hồi đáp.

Thư rất ngắn, chỉ có mấy dòng:

“Con thân ở hậu cung, kính cẩn tuân theo thánh huấn, hậu cung không được can dự triều chính, không dám vọng hành. Tiền đồ của huynh trưởng, còn phải dựa vào bản lĩnh của chính mình. Lại nói, đích tỷ đã xuất giá, nước đã hắt ra ngoài, Lục đại nhân nay thuộc về Lục gia, cùng Thẩm gia không còn can hệ, cớ sao còn nói đến hai chữ ‘người một nhà’? Mong mẫu thân bảo trọng thân thể, chớ vì những việc vụn vặt này mà lao tâm.”

Ta cố ý để tên thái giám đến lấy thư, trông thấy bộ dạng thờ ơ, thậm chí có phần thiếu kiên nhẫn của ta khi hạ bút.

Sau đó, ta thưởng cho hắn một thỏi bạc.

Ta biết rõ, từng cử chỉ, từng thần sắc của ta, hắn sẽ không sót điều nào, nguyên vẹn thuật lại cho Thẩm gia.

Quả nhiên, chẳng mấy ngày sau, tin tức từ bên ngoài cung truyền vào.

Mẫu thân sau khi đọc thư của ta, tức giận đến mức đập vỡ ngay bộ trà cụ yêu quý nhất, chỉ về hướng hoàng cung mà chửi mắng om sòm, mắng ta là kẻ “bạch nhãn lang nuôi không quen”.

Phụ thân cũng ở trong phủ nổi trận lôi đình, trách ta quên mất cội nguồn.

Ta nghe tiểu thái giám bẩm báo, trong lòng không hề gợn sóng, thậm chí còn sinh ra vài phần khoái ý.

Đây là lần đầu tiên, ta thẳng thừng cự tuyệt bọn họ.

Cái cảm giác khiến bọn họ tức đến nhảy dựng chân, mà lại chẳng thể làm gì được ta, quả thực quá đỗi khoái trá.

Lần đầu tiên, ta chân chính cảm nhận được thứ khoái cảm mà quyền lực mang lại —— khoái cảm của sự cự tuyệt.

Chính các ngươi đã tự tay đẩy ta vào chiếc lồng giam này, biến ta thành một món binh khí dùng để tranh sủng.

Vậy thì đừng trách, một ngày nào đó, món binh khí ấy sẽ xoay ngược mũi nhọn, chĩa thẳng về phía các ngươi.

Đây mới chỉ là khởi đầu.

Ta muốn bọn họ từng chút một hiểu ra, rốt cuộc năm xưa họ đã vứt bỏ thứ gì.

07

Sinh thần của hoàng hậu, trong cung mở đại yến.

Các mệnh phụ trong kinh thành đều được phép theo phu quân nhập cung triều hạ.

Giữa biển người đông đúc ấy, chỉ liếc mắt một cái, ta đã trông thấy cặp “bích nhân” kia —— đích tỷ của ta, Thẩm Thanh Nguyệt, cùng phu quân của nàng, cũng chính là vị thanh mai trúc mã năm xưa của ta, Lục Tử Khiêm.

Thẩm Thanh Nguyệt khoác trên người bộ cẩm y hoa lệ, trên đầu cài trâm châu quý giá, khóe môi treo nụ cười đúng mực, dung nhan rạng rỡ.

Nàng tựa sát bên Lục Tử Khiêm, thong thả hưởng thụ những ánh mắt ngưỡng mộ vây quanh.

Thế nhưng khi ánh mắt nàng chạm phải ta, ta nhìn thấy rất rõ, trong đáy mắt nàng thoáng qua một tia đố kỵ cùng bất cam.

Ánh nhìn của Lục Tử Khiêm thì càng thêm phức tạp.

Hắn nhìn ta, trong mắt có kinh diễm, có hoài niệm, nhưng nhiều hơn cả, lại là né tránh cùng chột dạ.

Hắn không dám đối diện ánh mắt ta.

Yến tiệc tiến hành được nửa chừng, liền đến phần các mệnh phụ theo phẩm cấp, lần lượt tiến lên kính rượu các phi tần trong cung.

Theo quy củ, với thân phận phu nhân của một quan viên từ ngũ phẩm, nàng lẽ ra phải là người đầu tiên tiến lên, hướng về ta —— vị Nhược tần chính tứ phẩm —— hành lễ kính rượu.

Đúng vậy, sau khi Lệ tần bị lật đổ, Tiêu Cảnh Nghiêm lại một lần nữa thăng ta lên một bậc, phong làm tần.

Thế nhưng Thẩm Thanh Nguyệt dường như hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của ta.

Nàng bưng chén rượu, thẳng thắn lướt qua trước mặt ta, đi thẳng về phía vị Hiền phi có địa vị cao hơn.

Nàng muốn dùng cách ấy, trước mặt bao người, cho ta một phen bẽ bàng, đồng thời tuyên cáo với tất cả rằng cho dù ta đã trở thành tần, trong mắt nàng, ta vẫn chỉ là thứ muội có thể bị nàng tùy ý giẫm đạp.

Không khí trong điện thoáng chốc đông cứng lại.

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía chúng ta, chờ đợi một màn trò hay sắp sửa mở ra.

Ta không tức giận.

Thậm chí, lông mày cũng chẳng hề động lấy một cái.

Chương trước Chương tiếp
Loading...