Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trọng Sinh, Ta Đổi Mạng Phu Quân Lấy Nhất Phẩm Cáo Mệnh
Chương 3
Họ Liễu, tên Như Yên.
Là người Tần Mặc gặp khi nhậm chức nơi xa, nghe nói là con gái một nhà thương hộ, cha mẹ đều đã qua đời, Tần Mặc thương xót nàng cô khổ nên nuôi nàng ở trang viện.
Thương xót nàng cô khổ.
Ta nghe bốn chữ ấy, bật cười thành tiếng.
Kiếp trước khi ta ch /ế /t, nhi tử của hắn đã đỗ Đồng sinh.
Tính ra…
Chẳng phải chính là có vào thời điểm này sao?
Hóa ra… sớm như vậy.
Hóa ra ngay từ đầu… tất cả đều là giả.
Vậy thì ta sẽ cùng chàng diễn tiếp vở kịch này.
Bát thuốc bổ đó, hắn vẫn mang tới.
Kiếp trước, ta một lòng một dạ đều là hắn, không chút do dự mà uống cạn.
Kiếp này, hắn đích thân mang tới, khói nóng còn bốc lên, ngồi bên cạnh ta đầy quan tâm:
“Nhiễm Nhiễm, mấy ngày nay sắc mặt nàng không tốt, ta bảo người nấu canh bổ, nàng uống khi còn nóng đi.”
Ta nhìn hắn.
Gương mặt này, ta đã nhìn suốt hơn mười năm.
Lông mày mọc ra sao, ánh mắt cong thế nào, khi cười khóe môi hắn nhếch về phía nào trước, ta đều rõ như lòng bàn tay.
Lúc này trong mắt hắn tràn đầy lo lắng, giống hệt như mỗi lần ta b /ệnh trước đây.
“A Mặc, chàng từng nói, đợi ta mười tám tuổi, thân thể ta có thể sinh con rồi.”
Sự hoảng loạn trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.
“Ừm, như vậy sẽ tốt cho thân thể nàng.”
Ta dịu dàng nhìn hắn:
“Chúng ta sinh đứa đầu là con trai, đứa thứ hai là con gái, được không?”
Trong mắt hắn tràn đầy sủng nịch:
“Được, đều nghe nàng.”
Ta làm nũng:
“Thuốc này đắng quá, ta không muốn uống.”
Hắn dỗ dành:
“Sao vẫn còn tùy hứng như vậy? Ngoan…”
Hắn đưa tay vào trong ngực, lấy ra một gói giấy dầu:
“Ta mua cho nàng mứt quả nàng thích nhất. Uống thuốc xong ăn một viên, sẽ ngọt.”
Ta nhìn bát thuốc vẫn còn bốc hơi nóng:
“Nóng quá.”
Hắn sủng nịch xoa đầu ta, rồi nâng bát thuốc lên, nhẹ nhàng thổi.
Thổi rất lâu.
Sau đó hắn đưa thuốc tới:
“Ngoan, mau uống đi, giờ vừa rồi.”
Ta không ngờ hắn lại cố chấp đến vậy, nhất định phải khiến ta hoàn toàn mất đi khả năng sinh con.
Hắn thật tàn nhẫn.
Ta khẽ cười nhạt:
“Làm phiền phu quân rồi.”
Hai chữ “phu quân” khiến hắn sững lại một chút.
Sau khi thành thân, khi không có ai, ta luôn gọi hắn là A Mặc, chỉ khi có người ngoài mới gọi hắn là phu quân.
Đó là chút thú vị riêng giữa chúng ta.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn đưa bát thuốc tới trước mặt ta, dịu giọng nói:
“Uống từ từ thôi, đừng để bị bỏng.”
Ta ngẩng đầu, mỉm cười với hắn.
Rồi ngay trước mặt hắn, từng ngụm từng ngụm uống xuống.
Hắn nhìn ta uống hết, trong mắt thoáng qua một tia áy náy.
Nếu không biết rốt cuộc bát thuốc này là thứ gì, ta căn bản sẽ không phát hiện ra.
Hắn nhận lấy chiếc bát rỗng, tiện tay đút cho ta một quả táo mật, nói:
“Hôm nay ta còn có chút công vụ cần xử lý, lát nữa sẽ lại tới bồi nàng.”
Ta đặc biệt hiểu chuyện, khẽ đáp:
“Công vụ quan trọng.”
Hắn xoay người, rời đi, bóng lưng giống như đang trốn chạy.
Ta đợi đến khi tiếng bước chân hắn đi xa hẳn, lập tức nhào tới bên ống nhổ, đưa ngón tay thọc sâu vào cổ họng —
Ọe.
Trong dạ dày như sóng cuộn biển dâng, bát thuốc kia theo nước chua và mật đắng, trong một hơi toàn bộ bị ta nôn ra.
Ta nôn đến mức nước mắt chảy ròng, toàn thân run rẩy, nhưng không dám dừng lại, hết lần này đến lần khác móc họng, cho đến khi không còn gì có thể nôn ra nữa.
“Tiểu thư!”
Lâm Nghiên xông vào, sợ đến mức mặt trắng bệch:
“Tiểu thư người làm sao vậy—”
“Đừng c'ay/o-t mà làm lớn chuyện.”
Ta nắm chặt tay nàng, móng tay gần như b/ấm sâu vào da thịt nàng:
“Đi mời đại phu, lặng lẽ thôi, đừng để bất kỳ ai biết. Đi mời Lưu đại phu của Hồi Xuân đường, cứ nói… cứ nói ta có chút không khỏe, mời ông ấy tới xem.”
Lâm Nghiên bị ta dọa đến sững người, nhưng vẫn gật đầu, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Lưu đại phu là vị lão tiên sinh từ khi tổ phụ ta còn sống đã khám bệnh cho Lâm gia, ta tin tưởng ông.
Ông tới, bắt mạch cho ta, lại kiểm tra phần thuốc mà ta đã nôn ra, sắc mặt dần dần trầm xuống.
“Phu nhân.”
Ông nhìn ta, muốn nói lại thôi.
“Ngài cứ nói thẳng.”
“Trong thứ thuốc bổ này… có một vị thuốc, tên gọi Tức tử thảo. Nữ nhân dùng vào, có thể dẫn đến tuyệt tự, có thể gọi là tuyệt tự dược. Liều lượng trong bát này rất lớn, may mà phu nhân kịp thời gây nôn…”
Ông không nói tiếp nữa.
Ta gật đầu, tháo từ cổ tay xuống một chiếc vòng ngọc, đẩy tới tay ông:
“Lưu đại phu, chuyện hôm nay, xin ngài coi như chưa từng nói.”
Ông thở dài một tiếng, nhận lấy chiếc vòng, đứng dậy cáo từ.
Nghĩ tới kiếp trước, cũng chính là bát thuốc bổ này.
Đã đoạn tuyệt sinh cơ của ta.
Ta cả đời không thể mang thai, bị người đời chỉ trỏ.
Tần Mặc miệng luôn nói chỉ có mình ta.
Nhưng cái “duy nhất” của hắn… thật đúng là độc ác.
Ngày đó hắn cầu thân, từng đứng trước mặt phụ thân ta mà thề:
“Đời này ta chỉ có mình Nhiễm Nhiễm, nếu trái lời thề này, ắt sẽ không…”
Khi ấy ta đã bịt miệng hắn lại, chặn những lời hắn sắp nói ra.
“A Mặc, ta tin chàng.”
Kiếp trước, đến lúc ch /ế /t ta mới biết, tất cả đều là một ván lừa.
Kiếp này, lời thề hắn chưa nói hết, ta sẽ giúp hắn thực hiện.
Lâm Nghiên tiễn Lưu đại phu ra ngoài, khi trở lại, vành mắt đã đỏ hoe.
Nàng đứng trước mặt ta, môi run run, bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống, ôm lấy chân ta, vùi mặt vào đầu gối ta, bả vai run lên từng hồi, nhưng cố nén không bật thành tiếng khóc.
Ta vuốt tóc nàng, không nói một lời.
Kiếp trước, nàng cũng như vậy.
Trong linh đường, thay ta khóc, thay ta đau, thay ta vạch trần gian tình của đôi cẩu nam nữ kia, cuối cùng bị bọn họ bịt chặt miệng mũi mà ch /ế /t ngạt.
Bọn họ đối ngoại nói rằng, nàng là tự nguyện tuẫn táng theo ta.
Ta nhắm mắt, ép những hình ảnh đó xuống.
“Lâm Nghiên,” ta khẽ nói, “đứng lên.”