Trọng Sinh, Ta Đổi Mạng Phu Quân Lấy Nhất Phẩm Cáo Mệnh

Chương 4



Nàng ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt, c/ắn chặt môi nhìn ta.

“Đừng khóc.”

Ta lau nước mắt cho nàng:

“Về sau… còn nhiều lúc để chúng ta cười.”

03

Những ngày sau đó, vẫn trôi qua như thường.

Ta vẫn là Tần phu nhân dịu dàng mềm mỏng như trước.

Tần Mặc cũng vẫn là Tần thị lang chu đáo tận tâm như trước.

Chỉ là hắn bắt đầu thường xuyên “đi công sai”.

Có khi ba năm ngày.

Có khi bảy tám ngày.

Mỗi một lần hắn trở về, ta đều đích thân thay y phục cho hắn, ngửi mùi son phấn xa lạ vương trên người hắn, giống hệt như kiếp trước, vẫn mỉm cười nói một câu:

“Phu quân vất vả rồi.”

Hắn không hề sinh nghi.

Cho tới ngày đó, ta mời vài vị phu nhân tiểu thư ở kinh thành, nói là ra ngoại thành thưởng thu.

Vừa hay sẽ đi ngang qua tòa biệt viện kia.

Trời thu cao trong, khí trời mát mẻ, vó ngựa nhẹ nhàng.

Chúng ta đi trên sơn đạo, lúc dừng lúc bước, ngắm lá đỏ phủ kín núi.

Khi đi ngang qua tòa biệt viện ấy, ta mỉm cười nhìn các vị nữ quyến.

“Phía trước là trang viện của ta, chúng ta qua đó nghỉ chân một chút.”

Mấy vị phu nhân tự nhiên không có ý kiến.

Trang đầu khi nhìn thấy ta, dường như vô cùng bất ngờ, trên mặt không giấu nổi sự hoảng loạn.

Ta khẽ nhíu mày:

“Trang đầu Trương, đừng thất lễ.”

Trang đầu mồ hôi đầy đầu, vội vàng mở cổng trang viện cho chúng ta.

Ta dẫn theo mọi người trực tiếp đi thẳng vào.

Cửa chính phòng đóng kín, nhưng mơ hồ truyền ra tiếng nói chuyện.

“Lão gia… người nhẹ một chút… cẩn thận đứa nhỏ.”

Là giọng của một nữ nhân, mềm mại quyến rũ đến tận xương.

Bước chân ta khựng lại.

Bước chân mấy vị phu nhân cũng khựng lại.

Đúng lúc ấy, trong phòng truyền ra giọng một nam nhân, trầm thấp, mang theo ý cười:

“Ta đã hỏi đại phu rồi, nhẹ một chút thì không sao. Sao vậy, không thích sao?”

“Thích… thiếp thích lão gia nhất…”

Giọng nói ấy, ta quá quen thuộc.

Mỗi đêm, hắn đều nói với ta như vậy bên tai.

Có lúc là:

“Nhiễm Nhiễm, có lạnh không.”

Có lúc là:

“Nhiễm Nhiễm, ngủ đi.”

Có lúc không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

“Làm càn.”

Ta nhìn trang đầu quát lớn.

“Ngươi quản trang viện thế nào vậy, sao có thể để hạ nhân làm ra chuyện bại hoại như vậy trong phòng nghỉ của chủ nhân!”

Mồ hôi của trang đầu chảy dọc theo gò má, miệng mở ra, nhưng không nói nổi một chữ.

Chỉ có thể quỳ xuống cầu xin tha thứ.

“Người đâu, kéo hai tên cẩu nô tài kia ra cho ta. Ta muốn xem rốt cuộc là kẻ nào to gan như vậy.”

Mấy bà tử lập tức xông lên.

“Không được!”

Trang đầu lao ra chặn trước mặt mấy bà tử, bị Lâm Nghiên một tay đẩy sang một bên.

Ngay lúc cánh cửa bị phá mở tung, giọng Tần Mặc vang lên:

“Cút.”

Lâm Nghiên đang định đáp trả, ta lại o/t.c/ay trực tiếp bước lên phía trước:

“Cẩu nô tài ở đâu ra, dám vô lễ trước mặt chủ nhân.”

Ta trực tiếp xông vào phòng ngủ, mấy vị phu nhân cũng hưng phấn theo sau.

Tần Mặc đang luống cuống mặc y phục lên người.

Khi nhìn thấy ta, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.

Còn nữ nhân kia, Liễu Như Yên.

Run rẩy dùng chăn che kín thân thể mình.

Nàng nhìn thấy ta, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn, ngay sau đó cúi đầu xuống, làm ra bộ dáng yếu đuối đáng thương.

Nhưng cái động tác nàng nép ra sau lưng Tần Mặc kia, rõ ràng là cố ý để phần ngực lộ ra nửa chừng cọ vào cánh tay hắn.

Ánh mắt ta rời khỏi người nàng, rơi lên mặt Tần Mặc.

“Phu quân.”

Trong mắt ta lập tức dâng lên lệ.

“Nhiễm Nhiễm, nàng nghe ta nói—”

Hắn tiến lên một bước, đưa tay muốn kéo ta.

Ta lùi lại một bước.

Xoay người rời đi.

Mấy vị phu nhân nhìn nhau, cũng theo ta rời đi.

Đây là lần đầu tiên ta đánh mất thể diện như vậy, không kịp xin lỗi các vị phu nhân đã vội vã rời đi.

Khi Tần Mặc trở về, ngoài phố đã bắt đầu có lời đồn.

Tần thị lang kim ốc tàng kiều.

Tần thị lang sủng thê… chỉ là giả.

Nghe nói Tần phu nhân đau lòng đến tột cùng, sau khi tận mắt bắt gian trước mặt mọi người liền vừa khóc vừa chạy về thành, về tới nơi thì đổ bệnh.

Tin đồn như mọc cánh, chỉ trong một đêm đã bay khắp các ngõ ngách kinh thành.

Trong trà lâu tửu quán, các tiên sinh kể chuyện nước bọt văng tứ tung, còn đem chuyện này biên thành giai thoại, đặt tên là:

“Si tình nữ phá mộng uyên ương, bạc tình lang giấu chim hoang ngoài màn.”

Ngoài đầu đường cuối ngõ, từ kẻ buôn người bán đến phu phen lao dịch đều bàn tán, nói rằng năm xưa Tần thị lang từng chỉ trời thề thốt, đời này chỉ có một mình Lâm tiểu thư, vậy mà bây giờ… cũng chỉ đến thế mà thôi.

Truyền tới về sau, các phiên bản càng ngày càng nhiều.

Có người nói nữ nhân nuôi ngoài kia sớm đã sinh con trai, đứa bé cũng bảy tám tuổi rồi.

Có người nói Tần Mặc vì nuôi ngoại thất mà đem cả bạc của hồi môn của phu nhân ra dùng.

Còn có người nói, Tần Mặc nhờ thế lực nhà ngoại gia (mẹ đẻ) của Tần phu nhân mới ngồi được chức thị lang, vừa đứng vững liền trở mặt không nhận người, việc Tần phu nhân nhiều năm không thể sinh con chính là do hắn âm thầm giở thủ đoạn, mục đích là để con trai của ngoại thất danh chính ngôn thuận kế thừa gia nghiệp.

Phiên bản cuối cùng này… là do ta bảo Lâm Nghiên âm thầm tung ra.

Tin đồn mà, ba phần thật bảy phần giả… mới là thứ khiến người ta tin nhất.

Ta muốn từng chút một xé toạc lớp ngụy trang thâm tình của hắn.

Cũng sẽ không để nữ nhân kia mãi mãi trốn trong bóng tối.

04

Trong phủ Hầu, bà mẫu lại không hề sốt ruột, ngược lại còn bình thản ung dung.

Bà sớm đã có ý kiến về việc ta ba năm chưa sinh được con.

Đã bao nhiêu lần nhét người vào phòng Tần Mặc, lần nào cũng bị hắn đẩy trở về.

Nhà họ Lâm thế lực lớn, còn nhà họ Tần từ sau khi Tần phụ bệnh mất, gia đạo đã sa sút.

Nhà họ Tần có thể kết thân với nhà họ Lâm, vốn đã là trèo cao.

Bà không thể quá cứng rắn, không thể ép buộc con dâu.

Bà đang lo không biết làm sao để con trai nạp thiếp, cũng không thể trơ mắt nhìn nhà họ Tần tuyệt tự.

Nay thì tốt rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...