Trọng Sinh, Ta Đổi Mạng Phu Quân Lấy Nhất Phẩm Cáo Mệnh

Chương 5



Chính con trai bà nuôi người bên ngoài, lại còn nuôi ra cả một đứa cháu trai.

Ngay khi nghe tin này, bà lập tức sai người tới trang viện.

Khi Tần Mặc còn đang nghĩ đủ cách dỗ dành ta, thì Liễu Như Yên đã được đón vào phủ.

“Mặc nhi, người ta đã an trí ở Tây viện rồi.”

Trong chính sảnh, bà mẫu nâng chén trà lên, thong thả thổi lớp bọt trà,

“Đã có thai rồi, ta không thể để cốt nhục nhà họ Tần lưu lạc bên ngoài được.”

Tần Mặc đứng dưới sảnh, sắc mặt xanh như sắt.

“Mẫu thân, ai cho người đón nàng ta vào?”

“Thế nào?”

Bà mẫu đặt chén trà xuống, nhấc mí mắt nhìn hắn.

“Lão bà tử ta đón một người vào phủ, còn phải được con đồng ý sao? Đó là cốt nhục nhà họ Tần, nuôi bên ngoài còn ra thể thống gì? Những lời đồn ngoài kia con chưa nghe sao? Nếu còn để náo loạn, mặt mũi phụ thân con trên trời cũng bị con làm mất hết!”

“Mẫu thân—”

“Con im đi.”

Bà mẫu cắt ngang, giọng không cao, nhưng không cho phép phản bác.

“Người ta ta đã đón vào rồi, danh phận ta cũng sẽ cho.”

“Nếu con dám đưa người đi, đó chính là bất hiếu.”

“Bất hiếu có ba điều, không con nối dõi là lớn nhất.”

“Nhiễm Nhiễm gả vào cửa ba năm, bụng vẫn không có động tĩnh, ta nghĩ nó còn trẻ nên chưa từng thúc ép.”

“Nay con đã có hậu, ta không thể để cháu nội ta lưu lạc bên ngoài.”

Tần Mặc siết chặt nắm tay.

Hắn nhìn về phía ta.

Ta ngồi một bên, rũ mắt xuống, sắc mặt trắng bệch, trông như đang vô cùng đau lòng.

“Nhiễm Nhiễm.”

Hắn bước tới, nắm lấy tay ta.

“Nàng đừng nghe lời mẫu thân. Nữ nhân kia… ta sẽ không để nàng ta vào phủ. Ta lập tức đưa nàng ta đi.”

Ta ngẩng đầu, nhìn hắn.

Đôi mắt hắn vẫn sáng như vậy, vẫn chân thành như vậy, giống hệt mỗi lần hắn từng thề thốt trước đây.

“A Mặc,” ta khẽ mở miệng, giọng khàn đi, “đừng nói nữa.”

“Nhiễm Nhiễm—”

“Hiện giờ khắp kinh thành đều biết chuyện này.”

Ta cúi đầu, nước mắt rơi xuống, đập lên mu bàn tay hắn.

“Chàng đưa người đi, người ngoài sẽ nói ta thế nào? Nói ta là kẻ ghen tuông, không dung nổi người khác, là một con cọp cái sao?”

Sắc mặt hắn khẽ biến đổi.

“Nhiễm Nhiễm, ta không có ý đó…”

“Ta biết chàng không có ý đó.”

Ta ngẩng đôi mắt đẫm lệ, nhìn về phía bà mẫu.

“Mẫu thân nói đúng, dù sao đó cũng là cốt nhục nhà họ Tần. Ta… ta ba năm không sinh được con, cũng không thể để chàng tuyệt hậu.”

“Nhiễm Nhiễm!”

Giọng hắn bỗng cao lên, vành mắt đỏ lên.

“Ta đã nói rồi, có hay không có con ta đều chấp nhận. Ta chỉ cần một mình nàng.”

Những lời thật dễ nghe.

Kiếp trước, ta chính là bị những lời này dỗ dành cả một đời.

Ta nhìn hắn, khóc càng dữ hơn.

“A Mặc, chàng đừng nói nữa… ta không muốn để người ta nói ta ghen tuông, ta không muốn để người ta chỉ trỏ sau lưng chàng… chàng còn phải làm quan, còn phải tiến xa hơn, không thể vì ta mà hỏng mất danh tiếng…”

Ta đứng dậy, đi tới trước mặt bà mẫu, khom người hành lễ.

“Mẫu thân, con dâu đồng ý để cô nương Liễu vào phủ.”

Bà mẫu sửng sốt một chút, sau đó lộ ra vẻ hài lòng.

Bà vỗ vỗ tay ta, hiếm khi dịu giọng:

“Đứa trẻ ngoan, con là người hiểu chuyện. Yên tâm, dù thế nào nó cũng chỉ là thiếp, không thể vượt qua con được.”

Ta gật đầu, lại để nước mắt rơi xuống.

Tần Mặc đứng tại chỗ, vừa thấp thỏm vừa bất an.

Tối hôm đó, ma ma bên cạnh bà mẫu đem lời nhắn của bà tới cho ta.

“Nam nhân đa phần đều như vậy, hắn nay đã là thị lang, tiền đồ vô lượng.”

“Con có thể được hắn thiên vị ba năm đã là hiếm có.”

“Bây giờ quan trọng nhất là sớm mang thai con nối dõi nhà họ Tần, không thể để thiếp thất vượt qua con.”

Ta gật đầu:

“Ma ma, xin bà chuyển lời với mẫu thân, con hiểu.”

Đêm xuống, Tần Mặc tới viện của ta.

Ta nằm trên giường, c-ay/o't quay lưng về phía hắn.

Hắn ngồi bên mép giường rất lâu, mới khẽ mở miệng.

“Nhiễm Nhiễm, nàng ngủ rồi sao?”

Ta không nói gì.

Hắn thở dài, nắm lấy tay ta.

“Nhiễm Nhiễm, ta biết nàng đau lòng. Nhưng nữ nhân kia… phụ thân nàng ta từng cứu mạng ta.”

Giọng hắn rất thấp, như sợ làm ta giật mình.

“Ta một mình ở bên ngoài, trên đường gặp thổ phỉ, là phụ thân nàng ta cứu ta.”

“Phụ thân nàng ta ch /ế /t dưới tay bọn phỉ, mẫu thân nàng ta cũng qua đời sớm, nàng chỉ là một cô nữ tử không nơi nương tựa, ta không thể mặc kệ.”

“Ta nuôi Liễu Như Yên trong trang viện, chỉ là muốn cho nàng ấy một chốn dung thân. Ta đối với Liễu Như Yên không có ý gì khác, trong lòng ta… chỉ có nàng.”

“Nhiễm Nhiễm, nàng tin ta.”

Ta nhắm mắt, không nhúc nhích.

Tin hắn?

Bảo ta phải tin hắn thế nào đây?

Tin rằng kiếp trước hắn đã hạ thuốc tuyệt tự lên ta.

Tin rằng hắn khiến ta cho tới lúc ch /ế /t vẫn không biết vì sao mình không thể sinh con.

Tin rằng trước linh cữu của ta, hắn ôm nữ nhân khác nói:

“Đợi nàng hạ táng xong, ta sẽ đón các người vào.”

Hắn vẫn còn đang nói.

“Nhiễm Nhiễm, chuyện nàng ta vào phủ, là ta có lỗi với nàng. Nhưng nàng phải tin ta, nàng ta chỉ là… chỉ là một nơi dung thân. Nàng mãi mãi là người ta yêu nhất.”

Người yêu nhất?

Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.

Cái gọi là người hắn yêu nhất… chính là để ta cả đời không thể sinh con.

Cái gọi là yêu ta… chính là để ta chịu đủ ánh mắt lạnh nhạt trước mặt bà mẫu, để ta uống những bát thuốc đắng đến mức nôn mửa, để ta u uất không vui, sớm đánh mất m /ạng sống.

Đây… chính là tình yêu của hắn.

Khoảnh khắc hồn phách tan biến, ta cuối cùng cũng hiểu ra.

Tần Mặc yêu không phải ta.

Mà là nhà họ Lâm đứng sau lưng ta.

Cho nên, hắn diễn suốt mười lăm năm.

Trong phủ chỉ có một mình ta, vị chủ mẫu không con nối dõi.

Không có bất kỳ oanh oanh yến yến nào.

Hắn dùng thứ thâm tình giả tạo của mình, nhốt ta trong hậu viện nhà họ Tần.

Khiến ta cảm động.

Khiến ta lún sâu.

>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC CHƯƠNG TIẾP THEO tại đây nha...iu thương: https://saytruyen.vn/truyen/trong-sinh-ta-doi-mang-phu-quan-lay-nhat-pham-cao-menh

Chương trước
Loading...