Trọng Sinh, Tại Hiện Trường Ám Sát Hắn Vẫn Chọn Cứu Bạch Nguyệt Quang

Chương 8



Tin tức truyền ra.

Cả Giang Nam lặng thinh.

Tất cả đều biết.

Giang Nam xuất hiện một vị cự phú thần bí.

Một nhân vật có thể thao túng giá lương, thậm chí đủ sức mặc cả cùng triều đình.

Mà vị đại nhân vật ấy.

Chính là ta.

Tô Tri.

Huyền Nhất cũng đã biết.

Khi nghe được tin này.

Hắn đang ở trong mật thất, chăm chú nhìn một bức họa vừa được đưa tới từ kinh thành.

Trên bức họa là Duệ Vương phi Tống Tri Hạ.

Ôn nhu, dịu dàng, giữa hàng mi thấp thoáng nét u sầu khó xóa.

Hắn đem bức họa ấy đặt cạnh gương mặt bình thản của ta.

So đi so lại.

Thế nào cũng không giống cùng một người.

Nhưng giờ đây, hắn không dám hoài nghi nữa.

Có thể tiên liệu chiến sự.

Có thể bày ra thủ bút thông thiên như vậy.

Ngoài Duệ Vương phi – người ở trung tâm quyền lực kia.

Còn có thể là ai?

Lúc này hắn mới hiểu.

Kẻ hắn đối mặt vốn không phải một nữ nhân tầm thường.

Mà là một tồn tại.

Xảo quyệt hơn hồ ly.

Đáng sợ hơn mãnh hổ.

Một quái vật.

Hắn thua rồi.

Thua đến không còn đường lùi.

Đúng lúc lòng hắn nguội lạnh.

Một thuộc hạ vội vã chạy vào.

“Đại nhân, Vương gia… Vương gia đã tới.”

Huyền Nhất bật dậy.

“Vương gia ở đâu?”

“Đã vào thành Lâm An.”

“Đang hướng về phía chúng ta.”

Tim hắn thoáng chốc dâng lên tận cổ họng.

Vương gia rốt cuộc vẫn tự mình đến.

Hắn không biết đó là phúc hay họa.

Chỉ biết rằng.

Hai con giao long đã lệch khỏi quỹ đạo.

Cuối cùng cũng sẽ tại Giang Nam này, chính diện tương phùng.

Một trận phong bạo chân chính.

Sắp sửa giáng xuống.

13

Tiêu Huyền Cảnh đến rồi.

Hắn đến lặng lẽ không một tiếng động.

Không mang theo binh mã.

Chỉ một mình, bước vào Tri Vị Hiên.

Hắn đẩy Huyền Nhất sang một bên.

Cũng đẩy lui toàn bộ Ưng Vệ.

Hắn muốn tự mình.

Gặp người nữ nhân ấy.

Người đã khuấy loạn toàn bộ tâm tư của hắn.

Ánh nắng buổi trưa xuyên qua ô cửa chạm khắc.

Rơi xuống nền nhà, in thành những mảng sáng tối loang lổ.

Ta ngồi bên cửa sổ.

Trong tay là một quyển sổ sách.

Trên trang sổ sách là những con số về lương thực, lớn đến mức khiến người ta hoa mắt.

Ta đọc rất chăm chú, thậm chí không hề ngẩng đầu.

Như thể người bước vào kia chỉ là một trà khách tầm thường.

Một bóng người che khuất ánh sáng trước mặt ta.

Ta chậm rãi ngẩng lên.

Nhìn thấy gương mặt ấy.

Gương mặt từng khiến ta si mê suốt mười năm.

Cũng khiến ta đau đớn suốt mười năm.

Hắn gầy đi vài phần.

Giữa chân mày lộ rõ vẻ phong trần mệt mỏi.

Cùng một chút bực dọc và lệ khí bị dằn nén không kìm được.

Hắn mặc thường phục màu huyền sắc.

Chắp tay sau lưng mà đứng.

Từ trên cao nhìn xuống ta.

Ánh mắt phức tạp đến cực điểm.

Có phẫn nộ.

Có khó hiểu.

Có dò xét.

Và còn có một tia cảm xúc ngay chính hắn cũng chưa từng nhận ra.

Niềm cuồng hỉ như tìm lại thứ đã mất.

Thật nực cười.

“Tống Tri Hạ.”

Hắn mở lời, giọng khàn khàn.

Mang theo mệnh lệnh không cho phép cãi lại.

“Ngươi náo đủ rồi.”

“Theo bản vương trở về.”

Ta không nói.

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Như nhìn một kẻ xa lạ đang kể chuyện cười.

Sự bình thản của ta khiến hắn bị xúc phạm.

Chân mày hắn siết chặt.

“Ngươi nghe rõ chưa?”

“Bản vương bảo ngươi theo ta trở về!”

Giọng hắn cao hơn vài phần.

Mang theo uy nghiêm quen thuộc của một Vương gia.

Ở kinh thành, chỉ cần hắn dùng giọng ấy.

Không ai dám trái lệnh.

Ta cũng từng là một trong số đó.

Nhưng bây giờ.

Đây là Lâm An.

Ta là Tô Tri.

Ta chậm rãi khép lại quyển sổ trong tay.

Rồi đứng dậy.

Nhìn thẳng vào hắn.

“Vị khách quan này.”

Ta cất giọng, không lớn, nhưng rành rọt rõ ràng.

“Ngài nhận nhầm người rồi.”

Đồng tử Tiêu Huyền Cảnh chợt co lại.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói, ngài nhận nhầm người.”

Ta lặp lại, giọng không một gợn sóng.

“Ta tên Tô Tri.”

“Là chủ quán trà này.”

“Còn người mà ngài nhắc đến… Tống Tri Hạ.”

Ta khẽ dừng lại.

Khóe môi cong lên một nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy.

Một nụ cười đầy châm biếm.

“Nàng ấy… chẳng phải đã ch/ế/t rồi sao?”

“Ch /ết dưới làn nước lạnh của hào thành cạnh Duệ Vương phủ.”

“Chính ngươi… đã tận mắt nhìn nàng nhảy xuống.”

“Không phải sao?”

Mỗi một câu ta nói ra.

Đều như một mũi kim.

Đ /âm thẳng vào t /im hắn.

Sắc mặt Tiêu Huyền Cảnh lập tức tái xanh.

“Ngươi!”

Hắn đột ngột vươn tay, muốn chộp lấy cổ tay ta.

Thân ảnh Tần Phong như u linh hiện ra chắn trước mặt ta.

Bàn tay hắn đặt lên chuôi đao.

Ánh mắt sói dữ, khóa chặt Tiêu Huyền Cảnh.

Ánh nhìn ấy.

Như thể đang nhìn một kẻ đã ch /ết.

Cánh tay Tiêu Huyền Cảnh khựng lại giữa không trung.

Hắn cảm nhận rõ ràng.

Sát khí không hề che giấu kia.

Lúc này hắn mới thực sự để ý đến nam nhân đứng phía sau ta.

Người từ khi hắn bước vào, đã luôn hiện diện.

Hắn nhìn Tần Phong.

Rồi lại nhìn ta.

Ngọn lửa phẫn nộ trong mắt gần như muốn bùng nổ.

“Hay.”

“Rất hay.”

Hắn giận đến bật cười.

“Tống Tri Hạ, ngươi đúng là tiến bộ.”

“Không chỉ học được ve sầu thoát xác.”

“Còn học được cách ra ngoài nuôi nam nhân?”

Lời hắn nói ra, đ /ộc địa đến cực điểm.

Sát khí trong mắt Tần Phong bỗng tăng vọt.

Ta giơ tay, chặn hắn lại.

Ta không cần ai thay ta ra mặt.

Ta nhìn Tiêu Huyền Cảnh.

Nụ cười trên môi chưa từng biến mất.

“Vương gia nói đùa.”

“Tần Phong là hộ vệ của ta.”

“Không giống như Vương gia, có thể vì ‘ân nhân cứu m /ạng’, mà đẩy chính Vương phi của mình vào chỗ ch /ết.”

“Ta tiếc m /ạng lắm.”

“Cho nên bên cạnh luôn phải có người… cứu ta trước đã.”

Câu nói ấy.

Thành công khiến sắc mặt Tiêu Huyền Cảnh trắng bệch.

Như bị giáng một cái tát nặng nề.

“Ngươi…”

Hắn muốn phản bác.

Nhưng phát hiện ra.

Một chữ cũng không thể thốt ra.

Bởi vì ta nói ra.

Là sự thật.

Một sự thật mà hắn không thể nào phản bác.

“Tiêu Huyền Cảnh.”

Lần đầu tiên, ta gọi thẳng họ tên hắn.

“Thu lại cái dáng vẻ Vương gia ấy đi.”

“Nơi này không phải Duệ Vương phủ của ngươi.”

“Ta cũng không còn là Tống Tri Hạ mặc cho ngươi muốn lấy thì lấy, muốn bỏ thì bỏ.”

“Ngươi muốn mang ta đi?”

“Được.”

“Vậy ngươi thử hỏi ba trăm huynh đệ Tào bang dưới lầu xem, bọn họ có bằng lòng hay không.”

“Thử hỏi Lý Sấm xem, thanh đao trong tay hắn có bằng lòng hay không.”

Giọng ta vẫn bình thản.

Nhưng mang theo khí thế cường đại đến mức khiến Tiêu Huyền Cảnh cảm thấy xa lạ.

Hắn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới lầu, chẳng biết từ khi nào.

Đã đứng kín người của Tào bang…có lẽ cũng đủ tám thân binh của ta.

Bọn họ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lên.

Như bầy sói đang chờ lệnh.

Lý Sấm đứng phía trước nhất.

Bàn tay đặt trên chuôi đao bên hông.

Ánh mắt lạnh như sắt.

Tim Tiêu Huyền Cảnh từng chút từng chút trầm xuống.

Hắn từng nghĩ Tống Tri Hạ đã thay đổi.

Nhưng không ngờ nàng thay đổi triệt để đến vậy.

Hắn từng nghĩ nàng sẽ phản kháng.

Nhưng không ngờ sự phản kháng ấy lại ung dung, đầy chỗ dựa như thế.

Lần đầu tiên hắn nhận ra.

Quyền thế mà hắn luôn tự hào.

Tại thành Lâm An nhỏ bé này.

Trước mặt người nữ nhân ấy.

Lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Cuối cùng hắn hỏi ra câu ấy.

Trong giọng nói, lẫn một tia sa sút mà chính hắn cũng chưa từng phát hiện.

“Ta không muốn làm gì cả.”

Ta ngồi xuống, rót cho mình một chén trà.

“Ta chỉ muốn yên ổn sống cuộc đời của mình.”

“Cho nên, Vương gia.”

Ta nâng chén, nhìn thẳng vào hắn.

“Mời trở về.”

“Đừng đến quấy rầy ta nữa.”

“Giữa chúng ta.”

“Đã sớm thanh toán xong rồi.”

Nói xong, ta không nhìn hắn thêm nữa.

Chỉ cúi đầu, thổi nhẹ làn hơi nóng lượn lờ trong chén trà.

Như thể hắn chỉ là một phông nền không đáng bận tâm.

Tiêu Huyền Cảnh đứng nguyên tại chỗ.

Nhìn gò má bình thản của ta.

Nhìn gian trà lâu hoàn toàn thuộc về nàng.

Cảm nhận tòa thành này, nơi mọi quyền chủ động đều nằm trong tay nàng.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi hoảng loạn chưa từng có.

Cùng với cảm giác bất lực nặng nề.

Hắn biết.

Tống Tri Hạ từng một lòng một dạ vì hắn.

Thật sự đã ch /ết rồi.

Mà Tô Tri trước mắt.

Hắn đã không thể giữ được nữa.

Vĩnh viễn.

Không thể giữ được nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...