Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trọng Sinh, Tại Hiện Trường Ám Sát Hắn Vẫn Chọn Cứu Bạch Nguyệt Quang
Chương 9
14
Tiêu Huyền Cảnh rời đi.
Rời đi trong bộ dạng chật vật.
Như một con gà trống bại trận.
Hắn không trở về nơi đóng quân của Ưng Vệ.
Mà bao trọn một tiểu viện tại khách điếm tốt nhất Lâm An.
Rồi tự nhốt mình trong phòng.
Suốt ba ngày.
Không bước ra nửa bước.
Hắn suy nghĩ.
Cũng hồi tưởng.
Hắn nhớ lại mười năm thành thân cùng Tống Tri Hạ.
Trong mười năm ấy, bóng dáng nàng dường như ở khắp nơi.
Khi hắn xử lý công vụ, nàng lặng lẽ mang đến bát canh sâm.
Khi hắn bàn việc với mưu sĩ, nàng an tĩnh đứng ngoài cửa chờ đợi.
Khi hắn đổ bệnh, nàng thức trắng ba ngày ba đêm, chăm sóc không rời.
Tình yêu của nàng.
Giống như không khí.
Đậm đặc.
Nhưng lặng lẽ.
Hắn đã quen.
Quen đến mức coi tất cả là lẽ đương nhiên.
Hắn chưa từng nghĩ.
Nếu một ngày, không khí ấy biến mất.
Hắn sẽ thế nào.
Giờ đây hắn biết rồi.
Sẽ ngạt thở.
Một cảm giác hoảng loạn và nghẹt thở thấm tận xương tủy.
Hắn bắt đầu điên cuồng ghen ghét.
Ghen ghét tên hộ vệ gọi là Tần Phong.
Có thể danh chính ngôn thuận đứng sau lưng nàng.
Có thể nhận được sự tín nhiệm trọn vẹn của nàng.
Vị trí ấy.
Vốn phải là của hắn.
Hắn cũng bắt đầu oán hận.
Oán hận người nữ nhân tên Liễu Ỷ Lan kia.
Nếu không phải vì nàng ta.
Nếu không phải vì câu “ân cứu m /ạng” chết tiệt ấy.
Hắn và Tống Tri Hạ, có phải sẽ không đi đến bước đường hôm nay?
Hắn không biết.
Hắn chỉ biết.
Hắn hối hận rồi.
Hắn muốn đoạt nàng trở về.
Bất chấp tất cả.
Ba ngày sau, hắn bước ra khỏi phòng.
Trong mắt không còn vẻ sa sút.
Thay vào đó là một thứ cố chấp méo mó và cuồng loạn.
Hắn tìm đến Tri phủ Lâm An.
Lộ rõ thân phận Duệ Vương của mình.
Hạ lệnh lập tức niêm phong Tào bang.
Lấy tội danh “cấu kết thủy phỉ, găm hàng trục lợi”.
Bắt giữ Lý Sấm, cùng nữ nhân tên Tô Tri kia.
Hắn muốn dùng cách quen thuộc nhất để giải quyết mọi chuyện.
Quyền lực.
Hắn nghĩ, một tri phủ nhỏ bé.
Khi nhìn thấy hắn – đương triều Vương gia.
Ắt sẽ lập tức quỳ xuống lĩnh mệnh.
Nhưng hắn sai rồi.
Tri phủ Lâm An chỉ cung kính hành lễ.
Sau đó bắt đầu than nghèo kể khổ.
Nói Tào bang thế lực quá lớn, dính líu khắp nơi.
Nói phủ nha thiếu người, thực sự lực bất tòng tâm.
Nói chuyện này phải tính lâu dài.
Tóm lại chỉ một ý.
Lệnh của Vương gia hắn nghe rồi.
Nhưng hắn làm không nổi.
Tiêu Huyền Cảnh tức giận đến mức tại chỗ đập vỡ nghiên mực yêu quý nhất của tri phủ.
Rồi phất tay áo bỏ đi.
Hắn không hiểu.
Một tri phủ nho nhỏ, lấy đâu ra gan dám trái lệnh hắn.
Hắn không biết.
Tiểu thiếp của vị tri phủ ấy là biểu muội của Lý Sấm.
Hắn càng không biết.
Một nửa số bạc hiếu kính tri phủ mỗi năm thu được.
Đều đến từ Tào bang.
Tại Lâm An.
Long đầu lệnh của Tào bang.
So với lệnh bài Duệ Vương của hắn, còn hữu hiệu hơn nhiều.
Con đường quyền lực bị chặn lại.
Trong lòng Tiêu Huyền Cảnh dấy lên sát ý.
Hắn lệnh cho Huyền Nhất.
Tập hợp toàn bộ Ưng Vệ.
Ban đêm tập kích tổng đà Tào bang.
Mục tiêu chỉ có một.
Giết Lý Sấm.
Chỉ cần Lý Sấm chết rồi, Tào bang sẽ rơi vào cảnh rắn mất đầu.
Đến lúc đó, nữ nhân kia sẽ trở thành cánh bèo không rễ.
Chỉ có thể mặc hắn tùy ý nắm giữ.
Đây là một kế hoạch tàn độc.
Nhưng hiệu quả.
Chỉ tiếc.
Hắn lại thất bại.
Ngay vào khoảnh khắc trước khi bọn họ xuất phát.
Tần Phong dẫn theo một đội người, xuất hiện trước cổng cứ điểm của bọn họ.
Người không nhiều.
Chỉ năm mươi.
Nhưng trên người mỗi người, sát khí tỏa ra đủ khiến Ưng Vệ kinh hãi.
Đó là những tinh binh chân chính từng bò ra từ núi xác biển máu.
“Chủ thượng nhà ta nói rồi.”
Tần Phong nhìn Huyền Nhất, giọng lạnh như băng.
“Đêm nay ánh trăng không đẹp, không nên xuất hành.”
“Chư vị vẫn nên sớm trở về nghỉ ngơi.”
Đây là cảnh cáo.
Cũng là uy hiếp trần trụi.
Sắc mặt Huyền Nhất khó coi đến cực điểm.
Hành tung của bọn họ vậy mà hoàn toàn bị đối phương nắm giữ.
Đối phương thậm chí ngay cả việc tối nay bọn họ định động thủ, cũng biết rõ như lòng bàn tay.
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa rằng tại Lâm An.
Ưng Vệ của bọn họ sớm đã thành kẻ mù giữa ban ngày.
Mỗi nhất cử nhất động đều nằm trong sự giám sát của người khác.
Còn bọn họ lại hoàn toàn không biết gì về đối phương.
Trận ám chiến này, còn chưa bắt đầu.
Đã thua rồi.
Tiêu Huyền Cảnh cũng hoàn toàn rơi vào tuyệt cảnh.
Hắn giống như một con mãnh hổ bị nhổ răng, chặt vuốt.
Bị nhốt trong chiếc lồng khổng lồ mang tên Lâm An.
Chỉ có thể vô năng cuồng nộ.
Ngay khi hắn sắp bị cảm giác bất lực ấy ép đến phát điên.
Hắn nhận được thư của ta.
Thư do A Vũ đưa tới.
Trong thư, không có một câu dư thừa.
Chỉ có một đề nghị hợp tác kinh thương.
Ta nguyện đem năm mươi vạn thạch quân lương trong tay bán cho hắn.
Giá cả công bằng.
Chính là giá thị trường.
Còn giảm xuống một nửa của Ba nghìn văn một thạch, tức nghìn rưỡi văn một thạch.
Nhưng có hai điều kiện.
Thứ nhất.
Hắn cần vì ta cầu một đạo thánh chỉ.
Một đạo thánh chỉ.
Do đích thân Hoàng đế ngự bút, đóng ngọc tỷ.
Là thánh chỉ hòa ly.
Từ nay về sau, ta Tống Tri Hạ, cùng hắn Tiêu Huyền Cảnh, nam hôn nữ giá, mỗi người một ngả, không còn liên can.
Điều thứ hai.
Hắn phải vì ta cầu thêm một đạo thánh chỉ khác.
Phong ta làm Hoàng thương Đại Chu.
Ban cho ta quyền chuyên doanh lương thực tại ba tỉnh Giang Nam.
Bức thư này.
Như một lưỡi đao.
Chuẩn xác đ /âm thẳng vào tim Tiêu Huyền Cảnh.
Hắn nhìn hai điều kiện ấy.
Mỗi một chữ.
Đều đang chế giễu sự bất lực của hắn.
Chế giễu sự tự cho mình là đúng của hắn.
Nàng không cần tình yêu của hắn nữa.
Cũng không cần vị trí Vương phi của hắn nữa.
Nàng muốn.
Là tự do tuyệt đối.
Là địa vị và quyền thế có thể đứng ngang hàng với hắn.
Nàng muốn tự tay chém đứt tất cả giữa hai người.
Rồi đứng trước mặt hắn mà nói.
Tiêu Huyền Cảnh, ngươi đã không còn xứng với ta.
Bàn tay cầm thư của Tiêu Huyền Cảnh run dữ dội.
Tơ máu trong mắt hắn từng sợi vỡ ra.
Giống như mãnh thú bị dồn đến đường cùng.
Hắn muốn xé nát bức thư.
Hắn muốn xông đến Tri Vị Hiên bóp ch /ết người nữ nhân kia.
Nhưng hắn không thể.
Bởi ngay khi hắn nhận được thư ấy.
Công văn tám trăm dặm khẩn cấp từ kinh thành cũng đến nơi.
Là thư ngự bút của Hoàng đế.
Cũng là thư tay của phụ thân ta, chủ soái đại tướng quân Tống Kỳ.
Nội dung chỉ có một.
Đại quân bắc phạt đã cạn lương.
Quân của Tống Kỳ bị vây ngoài Nhạn Môn Quan.
Thêm mười ngày nữa, nếu lương thảo chưa tới.
Hai mươi vạn đại quân sẽ tan rã mà không cần giao chiến.
Toàn bộ bắc cảnh sẽ hoàn toàn thất thủ.
Cuối thư, Hoàng đế chỉ hỏi một câu.
“Huyền Cảnh, giang sơn Đại Chu của trẫm và một nữ nhân của ngươi, thứ nào nặng hơn?”
Tiêu Huyền Cảnh khép mắt lại. Hoàng đế đã biết, còn biết rõ…
Hai dòng lệ nóng bỏng trượt khỏi khóe mắt hắn.
Hắn biết.
Hắn không còn lựa chọn.
Ván cờ giữa hắn và nàng.
Hắn đã thua.
Thua đến thảm bại.
Hắn thua. Thua cả kiêu ngạo của mình.
Cũng thua luôn người nữ nhân từng coi hắn là cả thế giới.
15
Tiêu Huyền Cảnh đã nhượng bộ.
Hắn lập tức quay về kinh thành với tốc độ nhanh nhất.
Quỳ trước Ngự thư phòng suốt ba ngày ba đêm.
Dùng toàn bộ chiến công của mình.
Cùng tiền đồ tương lai làm vật trao đổi.
Đổi lấy hai đạo thánh chỉ đủ khiến hắn trở thành trò cười thiên hạ.
Một đạo là thánh chỉ hòa ly.
Từ ngày Đại Chu khai quốc đến nay, chưa từng có hoàng tử nào bị Vương phi hưu bỏ.
Hắn là kẻ đầu tiên.
Đạo còn lại là thánh chỉ sắc phong.
Một tiền Vương phi “đã ch /ết”, xoay mình thành Hoàng thương phú giáp một phương.
Chuyện ấy càng là kỳ đàm chưa từng có.
Cả kinh thành vì hai đạo thánh chỉ này mà dậy sóng.
Duệ Vương phủ trở thành trò cười lớn nhất.
Liễu Ỷ Lan cũng trở thành một phần của trò cười ấy.
Nàng mưu tính mười năm.
Rốt cuộc cũng đợi được ngày Tống Tri Hạ “ch /ết”.
Nhưng kết cục.
Tống Tri Hạ không ch /ết.
Còn sống lại bằng tư thế rực rỡ hơn bao giờ hết.
Còn nàng.
Vẫn chỉ là một kẻ khách không danh không phận.
Nàng tìm đến Tiêu Huyền Cảnh khóc lóc oán trách.
Đổi lại chỉ là một câu “cút” lạnh lùng.
Lúc này nàng mới hiểu.
Tâm của nam nhân ấy đã không còn ở chỗ nàng.
Có lẽ từ đầu vốn chưa từng ở đó.
Tâm hắn theo người nữ nhân tên Tống Tri Hạ kia.
Bay về Giang Nam.
Không bao giờ trở lại nữa.
Cầu được, nhanh đành nhanh chóng quay lại Giang Nam.
Tiêu Huyền Cảnh mang theo hai đạo thánh chỉ, lần nữa đến Lâm An.
Lần này hắn không ghé khách điếm.
Mà trực tiếp tới Tri Vị Hiên.
Hắn vẫn đến một mình.
Trông tiều tụy hơn lần trước.
Cũng trầm mặc hơn.
Như một hồ nước c/hết, không còn chút sinh khí.
Ta vẫn ngồi nơi cũ, cạnh cửa sổ.
Giữa chúng ta, cách một chiếc bàn.
Trên bàn.
Đặt hai đạo thánh chỉ màu minh hoàng.
Cùng một phần văn thư bàn giao quân lương đã soạn sẵn.
“Thứ ngươi muốn, ta đã mang tới.”
Hắn nhìn ta, giọng khàn đặc.
“Hiện giờ… ngươi có thể giao lương cho ta được chưa?”
Ta không đáp.
Chỉ cầm lấy đạo thánh chỉ hòa ly.
Tỉ mỉ đọc từ đầu đến cuối.
Xác nhận từng câu từng chữ.
Xác nhận con dấu ngọc tỷ đỏ tươi của Hoàng đế.
Rồi ta ngẩng lên, khẽ mỉm cười với hắn.
“Đa tạ Vương gia.”
“À không, giờ nên gọi là… Tiêu vương gia mới phải.”
Thân thể Tiêu Huyền Cảnh chấn động dữ dội.
Sắc mặt lại trắng thêm mấy phần.
Ta cầm bút.
Ký xuống văn thư bàn giao hai chữ “Tô Tri”.
Sau đó đẩy văn thư về phía hắn.
“Hợp tác vui vẻ.”
Hắn nhìn văn thư.
Nhưng không động.
Chỉ chăm chăm nhìn ta.
Trong mắt đầy tơ m /áu cùng giằng xé.
“Tri Hạ…”
Cuối cùng hắn vẫn không kìm được, gọi tên ta như vậy.
“Chúng ta… thật sự… không thể quay lại sao?”
Trong giọng hắn có một tia khẩn cầu thấp hèn.
Đây là Tiêu Huyền Cảnh mà ta chưa từng thấy.
Ta nhìn hắn.
Trong lòng không có lấy một gợn sóng.
Chỉ có sự bình lặng khi mọi chuyện đã ngã ngũ.
“Tiêu Huyền Cảnh.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ nói ra.
“Ngươi biết đời trước, trước khi ch /ết, ta nghĩ gì không?”
Hắn sững lại.
“Ta nghĩ, nếu có kiếp sau.”
“Ta nhất định… không bao giờ gặp lại ngươi.”
“Bởi vì yêu ngươi, là sai lầm lớn nhất trong đời ta.”
“May mà trời còn có mắt.”
“Cho ta cơ hội được làm lại một lần.”
“Được tự tay sửa sai.”
Lời ta nói. Như lưỡi đao sắc nhất.
Mà là lưỡi đao lạnh.
Xé nát chút ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong tim hắn.
Ánh sáng trong mắt hắn.
Từng chút một.
Tắt dần.
Cuối cùng, hắn cầm lấy văn thư.
Đứng dậy.
“Ta hiểu rồi.”
Hắn xoay người, bước xuống lầu.
Bóng lưng tiêu điều, cô quạnh.
Như một con c/hó lạc chủ bị bỏ rơi.
Khi hắn sắp tới đầu thang.
Ta bỗng cất tiếng.
“Tiêu Huyền Cảnh.”
Hắn dừng bước, nhưng không quay đầu.
“Sau khi trở về, thay ta nhắn với Liễu cô nương một câu.”
“Thứ nàng muốn, ta đều không cần nữa.”
“Chúc hai ngươi… bách niên giai lão.”
Thân thể hắn khẽ lảo đảo dữ dội.
Rồi không ngoảnh lại lần nào.
Biến mất nơi cuối cầu thang.
Ta biết.
Từ khoảnh khắc ấy.
Giữa ta và hắn.
Mọi ân oán, dây dưa.
Đều đã khép lại bằng một dấu chấm tròn vẹn.
Năm mươi vạn thạch quân lương được vận chuyển thuận lợi ra phương Bắc.
Giải vây cho Nhạn Môn Quan.
Phụ thân ta thống lĩnh đại quân, đại phá Man tộc.
Một trận thành danh.
Khải hoàn hồi triều.
Còn Tiêu Huyền Cảnh, vì xử lý lương thảo Giang Nam…xét cho cùng vẫn là thất sách, bị Hoàng đế quở trách.
Từ đó, hoàn toàn vô duyên với ngôi vị trữ quân.
Hắn tự giam mình trong Vương phủ.
Ngày ngày bạn rượu.
Không còn bước ra nữa.
Nghe nói, Liễu Ỷ Lan rốt cuộc vẫn không thể trở thành Duệ Vương phi.
Những chuyện ấy.
Đều không còn liên quan đến ta.
Ta.
Tô Tri.
Trở thành Giang Nam chân chính vô miện chi vương.
Đội thuyền của ta trải khắp mọi tuyến thủy lộ Đại Chu.
Thương hành của ta mở khắp từng thành trì Giang Nam.
Ta trở thành nữ nhân giàu có nhất thời đại này.
Cũng là người tự do nhất.
Mùa xuân năm ấy.
Ta bước lên chiếc bảo thuyền lớn nhất của mình.
Theo vận hà, xuôi dòng về phía Nam.
Đi ngắm nhìn vùng đại hải vô tận trong truyền thuyết.
Tần Phong vẫn đứng phía sau ta.
Lặng lẽ như một pho tượng canh giữ sinh mệnh.
Ta bước lên mũi thuyền.
Trời rộng.
Biển xa.
Gió mặn thổi thẳng vào mặt, mang theo hơi thở tự do chưa từng có.
Ta dang hai tay.
Đón lấy luồng gió ấy như đón một đời mới.
Ta mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ nhõm đến tận đáy lòng.
Tiêu Huyền Cảnh.
Kiếp này, ta chưa từng dung thứ cho ngươi.
Ta chỉ học cách dung thứ cho chính mình.
Thế là đủ.
Biển rộng trước mắt.
Đường đời sau lưng.
Từ nay.
Trời cao mặc chim bay.
Biển rộng mặc cá lặn.
Ta — tự do rồi.
(TOÀN VĂN HOÀN) (CAY CAY CAY…cho ad vài đề xuất 5 sao được không mọi người ơi)