Trúng Tình Dược, Nhiếp Chính Vương Bắt Ta Chịu Trách Nhiệm, Ta Chạy Mất

Chương 4



Nhưng tại sao hắn không nói ra? Tại sao lại giả vờ như chưa từng quen biết? Hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Ta há miệng, nhưng nhất thời không biết nên nói gì. Hắn cứ đứng đó nhìn ta, như đang chờ.

Cuối cùng ta nghẹn ra được một câu:

“Nhiếp chính vương… khách khí.”

Ánh cười trong mắt hắn càng sâu hơn.

“Thẩm tướng quân mời ngồi. Tối nay, bản vương kính ngươi một chén.”

Nói xong hắn ngửa đầu uống cạn chén rượu trong tay.

Ta đứng tại chỗ, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong. Bữa tiệc này… e là không ăn yên nổi nữa.

Trong điện ánh nến lay động, gương mặt hắn lúc sáng lúc tối giữa bóng và lửa.

Năm năm rồi. Hắn đứng ở đó, giống như vị thần được thờ trong miếu. Lúc này ta mới thật sự hiểu ra — đêm đó, người mà ta ngủ cùng… chính như một vị thần bước ra từ trong tranh.

Chương 8: Hắn chưa từng quên

Khi yến tiệc tan thì trời đã tối hẳn.

Ta uống không ít rượu — không phải muốn uống, mà là không thể không uống. Những văn quan võ tướng kia từng người một bước tới kính rượu.

“Thẩm tướng quân nữ trung hào kiệt!”

“Thẩm tướng quân vất vả nơi biên quan!”

“Thẩm tướng quân, ta kính ngài một chén!”

Ta cứ thế hết chén này đến chén khác rót vào bụng, đầu óc càng lúc càng choáng.

Nhưng có một chuyện ta lại vô cùng tỉnh táo — hắn vẫn luôn ngồi ở phía bên kia nhìn ta. Từ đầu đến cuối, khóe môi vẫn giữ nụ cười ấy, giống như con mèo đang nhìn con chuột.

Ta chỉ hận không thể tìm một cái khe đất mà chui xuống.

Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc tan tiệc.

Ta là người đầu tiên đứng dậy bước ra ngoài — nhanh lên, nhanh lên rời khỏi nơi này, trở về chỗ ở ôm Tiểu Dã ngủ một giấc, ngày mai lập tức dâng tấu xin trở lại biên quan.

Cái nơi quỷ quái này, ta một khắc cũng không muốn ở lại.

Ta men theo con đường lúc đến mà đi ra ngoài.

Hai bên vẫn là những bức tường đỏ cao ngất, trên đầu vẫn là khoảng trời hẹp.

Chỉ là bây giờ đã là đêm, ánh trăng rơi xuống, chiếu trên mặt đất, chiếu trên người ta.

Ta bước nhanh hơn.

Đi được một đoạn, phía trước bỗng xuất hiện một người.

Áo đen, đứng ngay giữa đường, quay lưng về phía ta.

Cái bóng lưng ấy —

Ta dừng bước.

Hắn chậm rãi quay người lại. Ánh trăng chiếu lên gương mặt hắn.

Bùi Ngọc Kinh.

“Thẩm tướng quân.” Hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp mà êm tai. “Đi vội như vậy sao?”

Ta đứng tại chỗ, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.

Hắn cố ý sao? Hay chỉ là trùng hợp?

Con đường này đúng là lối phải đi khi ra khỏi cung, nhưng hắn là Nhiếp chính vương, muốn đứng đâu chẳng được, làm gì có chuyện trùng hợp — hắn chính là cố ý.

Ta hít sâu một hơi rồi bước tới.

“Nhiếp chính vương.”

Hắn nhìn ta. Dưới ánh trăng, gương mặt ấy còn… không thật hơn lúc ở trong điện. Giống như giả, giống như người bước ra từ trong tranh.

“Thẩm tướng quân từ xa tới kinh thành, vất vả rồi.” "Nàng không tin bài cua o't/ca'y sao"

Ta miễn cưỡng nhếch môi.

“Nhiếp chính vương khách khí.”

Hắn không nói gì, chỉ nhìn ta như vậy.

Ánh mắt ấy khiến da đầu ta tê dại.

“Nhiếp chính vương nếu không có việc gì thì ta xin—”

“Năm năm trước.”

Hắn bỗng nhiên mở miệng.

Tim ta đập hụt một nhịp.

“Năm năm trước… bản vương từng gặp nạn trong một ngôi miếu hoang ở ngoại ô kinh thành.”

Đến rồi.

Hắn quả nhiên nhớ.

Ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

“Vậy sao? Nhiếp chính vương sao lại xuất hiện ở nơi như vậy?”

Hắn không trả lời câu hỏi của ta, chỉ tiếp tục nói:

“Lúc đó bản vương trúng đ /ộc, toàn thân vô lực, ngồi nằm đó chờ ch /ế/t.”

Nghe đến đây, lòng bàn tay ta bắt đầu rịn mồ hôi.

“Sau đó có một người bước vào.”

Hắn nhìn thẳng vào ta.

“Một nữ nhân.”

Cổ họng ta khô khốc.

“Toàn thân nàng dính m/á/u, mắt đỏ ngầu, vừa nhìn đã biết là trúng đ /ộc.”

Hắn dừng lại một chút.

“Rồi nàng nhào tới, nói muốn mượn thân thể của bản vương dùng một chút.”

Ta muốn chạy.

Nhưng không nhúc nhích nổi.

Hai chân như bị đóng đinh xuống đất.

“Bản vương khi đó không còn sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho nàng.”

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

Nụ cười ấy giống hệt đêm trong ngôi miếu hoang năm năm trước — không đúng, năm năm trước hắn chưa tỉnh. Ta đã hạ thuốc. Vậy thì hắn sao có thể…

“Nữ nhân kia sau khi xong việc còn hạ thuốc cho bản vương.”

Hắn bỗng nhấn mạnh từng chữ.

“Sau đó… bỏ chạy.”

Hai chữ cuối hắn cắn rất nặng, giống như đang nhai thứ gì đó cứng rắn.

Ta đứng tại chỗ, đầu óc ong ong.

Hắn biết hết.

Hắn biết từ đầu đến cuối.

Đêm đó hắn không hôn mê sao?

Hay thứ nhuyễn cốt tán kia không có tác dụng với hắn?

Hay là… hắn giả vờ ngủ?

“Thẩm tướng quân.”

Hắn bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn ba thước.

“Ngươi nói xem, bản vương có nên tìm nữ nhân kia, bắt nàng chịu trách nhiệm không?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn sâu không thấy đáy, không nhìn ra là tức giận, là trêu chọc, hay là thứ gì khác.

Ta há miệng.

“Nhiếp chính vương… nhận nhầm người rồi chăng?”

Hắn cười.

Nụ cười ấy không giống lúc trước, trong đó dường như có thêm thứ gì đó… ta không hiểu.

“Vậy sao?”

Hắn lại bước thêm một bước.

Khoảng cách giữa chúng ta càng gần hơn.

Ta có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn — giống hệt năm năm trước, lạnh như tuyết mùa đông.

“Vậy bản vương hỏi thêm một câu.”

Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai ta, giọng nói thấp đến mức chỉ mình ta nghe thấy:

“Thẩm tướng quân, gương mặt con trai ngươi… sao lại giống bản vương như đúc?”

Toàn thân ta cứng đờ.

Hắn biết Tiểu Dã.

Hắn đã gặp Tiểu Dã rồi sao?

Từ lúc nào?

Ta đột ngột lùi lại một bước.

“Ngươi—”

Hắn không đuổi theo.

Chỉ đứng tại chỗ, ánh trăng phủ lên thân áo trắng của hắn như tuyết, nụ cười lại giống hệt một con hồ ly.

“Thẩm tướng quân đừng căng thẳng. Bản vương chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Hắn dừng một chút.

“Trời không còn sớm nữa. Tướng quân đi thong thả.”

Hắn quay người.

Bóng áo đen nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Ta đứng nguyên tại chỗ rất lâu, không nhúc nhích.

Ta không biết mình đã rời cung bằng cách nào, không biết mình lên ngựa lúc nào, cũng không biết mình đã trở về chỗ ở ra sao.

Chỉ biết suốt dọc đường, trong đầu toàn là gương mặt của hắn, nụ cười của hắn, và câu nói của hắn.

“Gương mặt con trai ngươi… sao lại giống bản vương như đúc?”

Hắn biết.

Hắn biết tất cả.

Suốt năm năm qua, có phải hắn vẫn luôn tìm ta không?

Vậy tại sao hắn không ra tay sớm hơn?

Tại sao lại đợi đến hôm nay?

Hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Ta đẩy cửa bước vào chỗ ở.

Trong phòng vẫn còn đèn.

Hàn Ảnh bước tới.

“Tiểu tướng quân, sắc mặt ngài không tốt.”

Ta xua tay.

“Tiểu Dã đâu?”

“Ngủ rồi.”

Ta bước vào trong, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Hôm nay có ai tới không?”

Hàn Ảnh ngẩn người một chút.

“Có.”

Ta dừng bước.

“Ai?”

“Buổi chiều có một người tới trước cửa.”

“Hắn nói… là người của Nhiếp chính vương phủ.”

Tim ta bỗng đập gấp.

“Sau đó thì sao?”

“Người đó đứng ngoài cửa một lúc, không vào. Khi ấy tiểu thiếu gia đang chơi ngoài sân, nhìn thấy hắn còn chạy tới nói chuyện với hắn.”

“Nói gì?”

Hàn Ảnh nghĩ một lát.

“Tiểu thiếu gia hỏi hắn: ngươi đến tìm mẫu thân ta sao? Người kia không đáp, chỉ nhìn tiểu thiếu gia một lúc rồi quay người rời đi.”

Hai chân ta mềm hẳn, phải chống tay lên tường mới đứng vững.

“Tiểu thiếu gia… còn nói gì nữa không?”

“Nói rồi.”

“Nói gì?”

Hàn Ảnh nhìn ta, vẻ mặt có chút cổ quái.

“Tiểu thiếu gia nói: vị thúc thúc đẹp kia… trông rất giống ta.”

Hai chân ta lập tức nhũn ra.

Ta dựa vào tường ngồi xuống. Hàn Ảnh vội bước tới đỡ.

“Tiểu tướng quân?”

Ta khoát tay.

“Ta không sao.”

“Sắc mặt ngài rất kém.”

“Ta nói rồi, ta không sao.”

Ta ngồi đó rất lâu không nhúc nhích.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ không ngừng xoay vòng: hắn đã gặp Tiểu Dã rồi. Hắn biết Tiểu Dã là con trai của hắn.

Vậy bước tiếp theo của hắn…

“Mẫu thân ——”

Một giọng nói từ trong phòng vang lên.

Tiểu Dã chạy ra ngoài, chân trần, mặc chiếc tiểu trung y tối qua, tóc rối tung như tổ chim, nhào thẳng vào lòng ta.

“Mẫu thân về rồi! Con đợi mẫu thân lâu lắm!”

Ta ôm nó thật chặt.

Chặt đến mức Tiểu Dã bị siết đến thở không ra hơi.

“Mẫu thân? Mẫu thân sao vậy?”

Ta buông nó ra, nhìn gương mặt nó.

Gương mặt ấy.

Đôi mắt ấy.

Sống mũi ấy.

Khóe môi ấy.

Giống hắn… như đúc.

“Mẫu thân không sao.”

Ta xoa đầu nó.

“Tiểu Dã, chiều nay con có gặp ai không?”

Tiểu Dã chớp mắt.

“Có! Một thúc thúc rất đẹp!”

“Hắn nói gì với con?”

“Không nói gì cả. Hắn chỉ nhìn con, nhìn rất lâu. Con hỏi hắn: ngươi đến tìm mẫu thân ta sao? Hắn vẫn không đáp. Sau đó hắn đi mất.”

Tiểu Dã nghiêng đầu.

“Mẫu thân, người đó là ai? Vì sao cứ nhìn con mãi?”

Ta mở miệng… nhưng không nói nên lời.

Tiểu Dã bỗng nhớ ra điều gì đó.

“À đúng rồi! Hắn còn nói một câu!”

Tim ta thắt lại.

“Nói gì?”

Tiểu Dã cau đôi mày nhỏ, cố nhớ.

“Hắn nói…”

“Hắn nói: năm đó… mẫu thân ngươi chạy nhanh thật.”

Hắn từ trong “ánh trăng” bước ra.

Ta lặng người đứng dưới bức tường đỏ.

Năm năm rồi.

Món nợ năm ấy… rốt cuộc cũng phải trả.

Chương 9: Phụ tử tương kiến

Sáng sớm hôm sau hắn đã tới.

Thật ra trong lòng ta đã có chuẩn bị từ trước. Câu nói tối qua của hắn rõ ràng là đang nói với ta rằng hắn sẽ đến. Chỉ là ta không ngờ hắn lại tới sớm đến vậy — trời vừa rạng sáng, ta còn chưa tỉnh hẳn, Tiểu Dã cũng vẫn đang ngủ say.

Lúc Hàn Ảnh gõ cửa, ta còn đang mơ thấy mình cưỡi ngựa rong ruổi nơi biên quan.

“Tiểu tướng quân.”

Ta mơ màng mở mắt.

“Tiểu tướng quân, Nhiếp chính vương tới rồi.”

Câu nói ấy khiến ta lập tức tỉnh hẳn.

“Cái gì?”

“Nhiếp chính vương… đang đứng ngoài cửa.”

Ta bật dậy khỏi giường, đầu óc vẫn còn ong ong như vừa bị ai đánh một quyền.

“Hắn tới làm gì?”

Hàn Ảnh đáp:

“Nói là… đến thăm hỏi gia quyến tướng lĩnh biên quan.”

Ta sững lại trong giây lát.

Thăm hỏi?

Nếu thật sự muốn thăm hỏi, năm năm trước hắn đã nên tới rồi. Bây giờ mới tới… rốt cuộc là muốn làm gì?

Mang theo câu hỏi ấy trong đầu, ta vội vàng mặc quần áo.

Nhưng mặc được một nửa, ta chợt nhớ đến Tiểu Dã, liền quay đầu nhìn lại.

Nó vẫn đang ngủ say trên giường.

Gương mặt ấy, đôi mày ấy, sống mũi ấy… giống Bùi Ngọc Kinh đến mức khiến người ta chỉ nhìn một lần là không thể quên.

Ta nhìn một lát, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ.

Xong rồi.

Hôm nay… e rằng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

 

Khi ta thu dọn xong rồi bước ra ngoài, hắn đã vào từ lúc nào không biết.

Hắn đứng trong sân, không ngồi xuống, cũng không động đến chén trà trên bàn, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Trên người hắn là một bộ thường phục màu nguyệt bạch, tóc chỉ buộc nửa trên, phần còn lại buông xuống vai.

So với dáng vẻ tối qua trong đại điện, lúc này hắn nhìn lại giống một con người hơn — không còn là vị Nhiếp chính vương cao cao tại thượng khiến người ta phải quỳ lạy, mà chỉ giống một người nam nhân bình thường.

Chỉ có điều… một người nam nhân bình thường đẹp đến mức khiến người ta khó lòng coi hắn là bình thường.

Ta bước tới vài bước rồi dừng lại trước mặt hắn.

“Nhiếp chính vương.”

Hắn quay đầu nhìn ta. Khi ánh mắt chạm nhau, khóe môi hắn khẽ cong lên, nụ cười nhàn nhạt.

“Thẩm tướng quân, làm phiền rồi.”

Ta kéo nhẹ khóe môi đáp lễ.

“Nhiếp chính vương khách khí. Sáng sớm đã tới, chẳng lẽ có quân vụ gì?”

Hắn nhìn ta một lúc, rồi lắc đầu.

“Không có quân vụ.”

“Vậy thì…”

Hắn nói rất bình thản:

“Ta tới gặp một người.”

Trong lòng ta khẽ giật thót.

“Gặp ai?”

Hắn không trả lời.

Ánh mắt hắn vượt qua vai ta, nhìn thẳng về phía sau lưng ta.

Ta theo bản năng quay đầu lại ——Tiểu Dã đang đứng ở cửa phòng.

Nó chân trần, vẫn mặc chiếc tiểu trung y tối qua, tóc rối bù như tổ chim, vừa dụi mắt vừa ngơ ngác hỏi:

“Mẫu thân, ai tới vậy?”

Tim ta như khựng lại trong chớp mắt.

Ta quay sang nhìn Bùi Ngọc Kinh.

Hắn sững lại.

Là kiểu sững lại hoàn toàn không kịp che giấu — không phải sự bình tĩnh giả vờ của một người quen đứng trên triều đường, mà giống như có ai đó bất ngờ đ/ấm thẳng một quyền vào ngực khiến hắn nhất thời không kịp phản ứng.

Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Dã, đứng yên không nhúc nhích.

Tiểu Dã cũng nhìn thấy hắn. Nó chớp chớp mắt, rồi bỗng nở nụ cười rạng rỡ.

“Thúc thúc đẹp trai!”

Nó lập tức chạy tới.

Chân trần chạy lạch bạch trên nền gạch, chạy thẳng đến trước mặt Bùi Ngọc Kinh, rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Thúc thúc đẹp trai, thúc lại tới rồi!”

Bùi Ngọc Kinh cúi đầu nhìn xuống.

Trước mặt hắn là một tiểu tử nhỏ chỉ cao đến đầu gối mình.

Gương mặt đó, hàng lông mày đó, sống mũi đó, khóe môi đó — tất cả đều giống hệt hắn. Không phải chỉ là giống vài phần, mà là giống đến mức như nhìn thấy chính mình khi còn nhỏ.

Giống hệt.

Không sai một chút nào.

Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé. Động tác rất chậm, như thể sợ làm kinh động điều gì đó mong manh. Khi ngồi xuống ngang tầm với Tiểu Dã, hắn lặng lẽ nhìn đứa bé trước mặt, còn Tiểu Dã cũng tò mò nhìn lại hắn.

Hai gương mặt đối diện nhau.

Giống như đang soi gương.

Một lát sau hắn mới mở miệng, giọng nói hơi khàn:

“Con tên là gì?”

Tiểu Dã hoàn toàn không sợ người lạ.

“Con tên Thẩm Trục Dã! Nhũ danh là Tiểu Dã!”

“Mấy tuổi rồi?”

“Năm tuổi!”

Khóe môi Bùi Ngọc Kinh khẽ động.

“Năm tuổi…”

Hắn lặp lại một lần, rồi nhìn đứa bé trước mặt.

“Tiểu Dã, con biết ta là ai không?”

Tiểu Dã nghiêng đầu, gật gật.

“Biết chứ!”

Ta sững người.

Ngay cả Bùi Ngọc Kinh cũng khựng lại.

“Con biết?”

“Ừ!”

Tiểu Dã giơ tay chỉ vào mặt hắn.

“Người chính là người trong bức tranh mà mẫu thân con giấu đi!”

Đầu óc ta lập tức “ong” một tiếng.

Tranh?

Tranh gì?

Ta đâu có từng vẽ ——

Rồi đột nhiên ta nhớ ra.

Sinh nhật Tiểu Dã năm ngoái, ta uống quá chén. Nửa đêm c'ay.o/t không ngủ được, cầm bút vẽ bậy lên giấy. Vẽ một hồi… lại vẽ ra gương mặt đó.

Vẽ xong chính ta cũng giật mình, vội vàng giấu bức tranh đi.

Không ngờ…

Bùi Ngọc Kinh ngẩng mắt nhìn ta.

Ánh mắt đó ta không nói rõ được là gì, dường như có ý cười, lại dường như còn có thứ gì sâu hơn thế.

Nhưng hắn nhanh chóng thu lại ánh nhìn, quay sang tiếp tục nhìn Tiểu Dã.

“Bức tranh mà mẫu thân con giấu đi?”

“Ừ! Con lén nhìn thấy! Người trong tranh giống thúc đẹp trai y hệt!”

Tiểu Dã ghé sát lại, nghiêm túc nhìn khuôn mặt hắn một lúc lâu, rồi hỏi ra một câu khiến ta chỉ muốn lập tức biến mất khỏi cõi đời:

“Thúc thúc đẹp trai, vì sao thúc lại giống con như vậy?” ớ-t c’ay thế nhờ.

Sân viện bỗng trở nên yên lặng.

Yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua tán lá.

Hàn Ảnh đứng ở xa không nhúc nhích, mấy tên tùy tùng phía sau cũng đều cúi đầu. Không một ai dám lên tiếng.

Bùi Ngọc Kinh nhìn Tiểu Dã.

Tiểu Dã cũng nhìn lại hắn.

Còn ta đứng ở giữa nhìn hai người họ.

Trong đầu ta lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: xong rồi, mọi chuyện coi như xong cả rồi.

Bùi Ngọc Kinh chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn vẫn thong thả, tao nhã như thường. Sau khi đứng lên, hắn cúi đầu nhìn Tiểu Dã, rồi đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu đứa bé.

“Tiểu Dã.”

“Dạ?”

“Con ra ngoài chơi đi. Ta có mấy lời muốn nói với mẫu thân con.”

Tiểu Dã chớp chớp mắt.

“Hai người muốn nói gì vậy?”

“Chuyện của người lớn.”

Tiểu Dã nhìn hắn một cái, lại quay sang nhìn ta, sau đó gật đầu.

“Được thôi.”

Nói xong nó quay người chạy đi. Chạy được nửa đường lại ngoái đầu lại gọi:

“Thúc thúc đẹp trai đừng đi nhé! Đợi con thay xong y phục rồi thúc lại chơi với con!”

Khóe môi Bùi Ngọc Kinh khẽ động.

“Được.”

Tiểu Dã chạy vào trong phòng.

Sân viện lại lần nữa chìm vào yên tĩnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...