Trúng Tình Dược, Nhiếp Chính Vương Bắt Ta Chịu Trách Nhiệm, Ta Chạy Mất

Chương 5



Bùi Ngọc Kinh quay người nhìn ta.

Ánh mắt lúc này đã hoàn toàn khác với vừa rồi — khi nhìn Tiểu Dã, ánh mắt hắn mang theo thứ cảm xúc gì đó ta không gọi tên được; còn lúc này khi nhìn ta… lại sâu thẳm như mặt nước tĩnh lặng không thấy đáy.

Hắn bước lên một bước.

Ta không lùi.

Không thể lùi.

Hắn đi đến trước mặt ta, chỉ còn cách một bước chân, cúi đầu nhìn xuống.

“Thẩm tướng quân.”

Ta đành cứng đầu mở miệng:

“Nhiếp chính vương có lời gì thì cứ nói thẳng.”

Hắn bật cười.

Nụ cười ấy khiến sống lưng ta lạnh toát.

“Được. Vậy bản vương nói thẳng.”

Hắn dừng một nhịp rồi tiếp:

“Chuyện này… có phải ngươi nên cho ta một lời giải thích hay không?”

Ta khựng lại.

“Chuyện gì?”

Hắn nhướng mày.

“Chuyện con trai của ta.”

“Con trai của ngươi?”

“Tiểu Dã.”

Ta lập tức đáp: “Tiểu Dã là con trai ta.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta. “Cũng là con trai ta.”

Ta nhìn vào đôi mắt hắn.

Lúc này trong đó không còn chút ý cười nào, lạnh đến mức khiến người ta phát sợ.

“Thẩm Thanh Nhai.” Hắn gọi thẳng tên ta.

Đây là lần đầu tiên hắn gọi đủ tên ta như vậy.

“Năm năm trước, trong ngôi miếu hoang kia, đêm đó… ngươi đã cưỡng bức ta.”

Mặt ta nóng bừng.

“Sau đó ngươi chạy mất.”

Ta không nói gì.

“Năm năm sau ngươi trở về kinh thành, còn mang theo một đứa bé giống ta như đúc.”

Hắn bước lên một bước.

Ta vô thức lùi lại một bước.

“Ngươi thật sự cho rằng… bản vương không tra ra được sao?”

Lưng ta chạm vào tường.

Hết đường lùi rồi.

Hắn đứng trước mặt ta, khoảng cách chưa đến một thước, cúi đầu nhìn xuống.

Cái cảm giác áp bức ấy…

Ta chinh chiến nơi biên quan suốt mười năm, từng gặp đủ loại sát khí trên chiến trường, vậy mà chưa từng thấy thứ áp lực nào đáng sợ như lúc này.

Không phải vì hắn là Nhiếp chính vương.

Mà vì… ta cũng không biết vì sao.

“Ngươi…” Ta mở miệng, giọng hơi run. “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

Hắn nhìn ta rất lâu.

Không nói gì.

Sau đó — hắn bỗng cười.

Nụ cười ấy hoàn toàn khác trước.

Giống như… cuối cùng cũng thở phào một hơi.

“Ta muốn thế nào?”

Hắn lặp lại một câu, rồi chậm rãi nói:

“Ta chỉ muốn biết…” “Vì sao năm đó ngươi lại chạy?”

Ta ngẩn người.

“Cái gì?”

“Đêm đó.”

Hắn nhìn ta.

“Sau khi xong việc… vì sao ngươi lại chạy?”

Ta há miệng.

“Ta… ta sợ ngươi bắt ta phải chịu trách nhiệm.”

Hắn nhướng mày.

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt trở nên phức tạp.

“Thẩm Thanh Nhai.”

“Ừ?”

“Ngươi có từng nghĩ đến…” “Bản vương căn bản không cần ngươi chịu trách nhiệm?”

Ta ngây ra. “Vậy… ngươi muốn gì?”

Hắn không trả lời, chỉ đứng đó nhìn ta, ánh mắt không rời đi nửa khắc, nhìn đến mức khiến da đầu ta tê dại, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó nói thành lời.

Một lúc sau, hắn xoay người bước ra ngoài.

Đi đến trước cửa, hắn dừng lại, vẫn không quay đầu nhìn ta, chỉ để lại một câu lạnh lẽo sau lưng.

“Thẩm Thanh Nhai, chuyện này… vẫn chưa xong đâu.”

Nói xong, hắn rời đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ rất lâu, mãi vẫn không nhúc nhích.

Cho đến khi Tiểu Dã từ trong phòng chạy ra.

“Mẫu thân! Thúc thúc đẹp trai đâu rồi?”

Ta cúi đầu nhìn nó.

“Hắn đi rồi.”

“Vậy hắn còn quay lại không?”

Ta nhìn về phía cổng viện, trong đầu lại vang lên câu nói cuối cùng của hắn.

“Có.”

Ta khẽ nói.

“Chắc chắn sẽ quay lại.”

Lúc hắn ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Dã, ta đã thấy rõ đôi mắt hắn đỏ lên.

Không ngờ… Nhiếp chính vương cũng có lúc đỏ mắt.

Chương 10: Hắn muốn cướp người

Ngày hôm sau, Hàn Ảnh dẫn Tiểu Dã ra ngoài.

Là ta bảo hắn dẫn đi, bởi vì Bùi Ngọc Kinh đã ngồi ở đó từ sớm, cả buổi không nói một lời, rõ ràng là đang chờ ta nói chuyện.

Khi Tiểu Dã rời đi, nó còn quay đầu vẫy tay với Bùi Ngọc Kinh.

“Thúc thúc đẹp trai đừng đi nhé! Đợi con quay lại rồi thúc lại chơi với con!”

Bùi Ngọc Kinh nhìn theo bóng đứa bé, ánh mắt ấy… ta không biết phải gọi là gì, chỉ biết chắc chắn đó không phải ánh mắt nhìn một người xa lạ.

Cửa đóng lại.

Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

Hắn ngồi trên ghế.

Còn ta đứng ở cửa, cách hắn xa đến mấy trượng.

Hắn nhìn ta, mà ánh mắt ấy hoàn toàn khác lúc nhìn Tiểu Dã — ánh mắt khi ấy dịu lại vài phần, còn lúc này nhìn ta… giống như một thợ săn đang nhìn con mồi đã bị dồn vào góc.

Ta bị hắn nhìn đến nổi da gà.

“Có gì thì nói nhanh.”

Hắn đứng dậy, chậm rãi bước về phía ta.

Ta lùi lại một bước.

Hắn tiến lên một bước.

Ta lùi.

Hắn lại tiến.

Cứ thế từng bước ép sát, cho đến khi lưng ta đập vào cánh cửa phía sau.

Không còn đường lui nữa.

Hắn đứng trước mặt ta, khoảng cách chưa đầy một thước, cúi đầu nhìn xuống.

Năm năm rồi.

Đây là lần đầu tiên ta đứng gần hắn như vậy.

Hắn vẫn trắng trẻo như trước, vẫn tuấn tú như trước, vẫn… khiến người ta vừa nhìn đã muốn c’ay.o’t mắng chửi.

Hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp.

“Năm năm rồi, Thẩm Thanh Nhai.”

Ta không nói gì.

“Ngươi khiến ta tìm đến khổ.”

Trong lòng ta khẽ giật một cái.

“Ngươi tìm ta làm gì?”

Hắn không trả lời, chỉ nhìn ta chằm chằm.

Ánh mắt ấy khiến trong lòng ta bắt đầu phát lạnh.

Ta đưa tay đẩy hắn ra.

Không nhúc nhích.

Hắn đứng đó như một ngọn núi.

“Tránh ra.”

Hắn vẫn không động.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

Hắn nhìn ta rất lâu, rồi chậm rãi nói:

“Tiểu Dã là con trai của ta.”

Tim ta bỗng hụt một nhịp.

“Rồi sao?”

“Ta muốn nó.”

Đầu óc ta “ong” một tiếng, như có người cầm gậy giáng thẳng vào đầu.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta muốn nó.”

Hắn lặp lại từng chữ một, rõ ràng, dứt khoát.

Ta đứng đờ ra ba giây.

Sau đó —“Ngươi nằm mơ!”

Ta lập tức đẩy mạnh hắn ra.

Lần này hắn lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ta.

Ta chỉ thẳng vào hắn.

“Bùi Ngọc Kinh, ngươi nghe rõ cho ta: Tiểu Dã là con trai ta! Là huyết mạch của Thẩm gia! Không liên quan gì đến ngươi!”

Hắn nhìn ta, không hề tức giận, chỉ hỏi lại một câu:

“Không liên quan gì đến ta?”

Hắn bước lên một bước.

“Năm năm trước, trong ngôi miếu hoang nơi ngoại thành… đêm đó, người ở bên ngươi là ai?”

Ta nghẹn lời.

“Đó là…”

“Là ta.”

Hắn lại tiến thêm một bước.

“Gương mặt Tiểu Dã, giống ai?”

Ta lùi tiếp, nhưng sau lưng đã là tường.

“Giống ta.”

Hắn đứng trước mặt ta, cúi đầu nhìn xuống.

“Ngươi nói cho ta nghe thử xem… nó không liên quan gì đến ta?”

Ta trừng mắt nhìn hắn.

“Thì đã sao? Chỉ một đêm… ngươi đã muốn nhận nó làm con?”

“Chỉ một đêm.”

Hắn gật đầu.

“Chỉ bằng một đêm đó… nó đã là cốt nhục của ta.”

Ta tức đến mức toàn thân run lên, đầu ngón tay khẽ co lại, phải siết chặt mới giữ được giọng mình không bật ra.

“Ngươi nói bậy!”

Ta gần như gằn từng chữ.

“Nó ở trong bụng ta suốt mười tháng! Là ta sinh ra nó! Là ta nuôi nó lớn! Năm năm nay, ngươi đã gặp nó được mấy lần? Ngươi từng đút cho nó một miếng cơm nào chưa? Từng thay cho nó một lần tã chưa? Từng dạy nó một chữ nào chưa?”

Càng nói ta càng giận.

“Bây giờ ngươi chạy tới, mở miệng là đòi người? Ngươi dựa vào cái gì?”

Hắn không nói gì.

Chỉ đứng đó, lặng lẽ nghe ta nói hết.

Sau khi ta nói xong, hắn mới mở miệng.

“Chỉ dựa vào một điều.”

Hắn nhìn thẳng vào ta.

“Chỉ dựa vào việc… nó là cốt nhục của ta.”

Ta sững người.

Hắn nói tiếp, giọng vẫn bình thản:

“Quy củ của Đại Chu, ngươi hẳn phải hiểu. Huyết mạch hoàng thất… không thể lưu lạc bên ngoài.”

Đầu óc ta bắt đầu ong ong.

Huyết mạch hoàng thất.

Phải rồi.

Hắn là Nhiếp chính vương, là em ruột của tiên đế, là người thuộc chính mạch hoàng tộc.

Mà Tiểu Dã là con trai hắn.

Vậy chẳng phải…nó cũng là người của hoàng thất sao?

Sắc mặt ta lập tức thay đổi.

Hắn nhìn biểu cảm của ta, khóe môi khẽ cong lên một chút, nhưng đó không phải nụ cười, mà giống như… một loại xác nhận.

“Thẩm Thanh Nhai, giờ ngươi hiểu chưa?”

Ta lắc đầu.

“Ta không hiểu. Cũng không muốn hiểu. Tiểu Dã là con trai ta. Ai tới cũng không cho.”

Hắn nhìn ta.

“Kể cả ta?”

“Đặc biệt là ngươi.”

Hắn im lặng.

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Rất lâu sau hắn mới mở miệng.

“Thẩm Thanh Nhai.”

“Gì?”

“Ngươi có từng nghĩ đến… chuyện này không phải ngươi nói không cho là có thể không cho?”

Trong lòng ta bỗng siết lại.

“Ngươi có ý gì?”

Hắn chậm rãi nói:

“Chỉ bằng gương mặt của Tiểu Dã, ngươi nghĩ rằng cả triều văn võ sẽ tin nó không liên quan đến ta sao?”

Ta há miệng.

Không nói được lời nào.

“Ngươi nghĩ Hoàng đế sẽ tin?”

Hắn bước lên một bước.

Ta lùi lại một bước.

“Ngươi nghĩ những kẻ luôn muốn đối phó với ta… sẽ bỏ qua cơ hội này sao?”

Hắn lại tiến.

Ta lại lùi.

“Bọn họ sẽ nghĩ thế nào?”

Hắn nhìn thẳng vào ta.

“Nhiếp chính vương có một đứa con ngoài giá thú được nuôi ở Thẩm gia nơi biên quan. Thẩm gia lại nắm binh quyền trong tay. Nhiếp chính vương thì quyền khuynh triều dã. Hai người này cộng lại… còn có thêm một đứa con o't.c'ay.”

Ánh mắt hắn sâu đến mức như đáy giếng.

“Ngươi nghĩ xem… Hoàng đế còn ngủ yên được không?”

Ta đứng chết lặng.

Từ đầu đến cuối, điều hắn nói không phải là hắn muốn cướp người.

Mà là…người khác sẽ cướp.

Hoàng đế sẽ sợ.

Cả triều văn võ sẽ nhân cơ hội này…diệt sạch chúng ta.

Sau lưng ta bắt đầu rịn mồ hôi.

“Ngươi…”

“Ta không dọa ngươi.”

Hắn cắt ngang lời ta.

“Tiểu Dã là con trai ta. Một khi chuyện này lộ ra, người đầu tiên muốn giết nó không phải ta, mà là những kẻ sợ ta.”

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt bỗng mềm đi một chút.

“Thẩm Thanh Nhai.”

Ta ngẩng đầu.

“Ngươi nghĩ… năm năm nay ta tìm ngươi là vì cái gì?”

Ta không nói gì.

Hắn chờ một lúc.

Sau đó quay người đi về phía cửa.

Đi tới cửa, hắn dừng lại, vẫn không quay đầu.

“Ta hôm nay tới đây… không phải để cướp nó.”

Hắn nói chậm rãi.

“Chỉ là để nói cho ngươi biết một điều.”

“Chuyện này… không giấu được nữa.”

Hắn đẩy cửa.

“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi và Tiểu Dã phải ở trong tầm mắt của ta.”

Hắn dừng lại một nhịp.

“Ai dám động đến hai người…”

Giọng hắn lạnh hẳn.

“Ta sẽ động đến hắn trước.”

Ta đứng tại chỗ, hai chân mềm nhũn, cuối cùng trượt dọc theo cánh cửa ngồi xuống đất.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.

Xong rồi.

Tất cả… xong thật rồi.

Huyết mạch hoàng thất?

Vậy năm năm nay ta cho nó bú sữa… có tính là ân điển của hoàng gia không?

…….

Không biết đã qua bao lâu.

Cửa phòng bỗng bị đẩy ra, Tiểu Dã chạy ào vào.

“Mẫu thân! Thúc thúc đẹp trai đâu rồi?”

Ta ngẩng đầu nhìn nó.

Gương mặt ấy, đôi lông mày ấy, sống mũi ấy, khóe môi ấy… giống hệt hắn.

Ta đưa tay ôm chặt lấy nó, ôm đến mức gần như siết nó vào lòng. Tiểu Dã bị ta ôm đến không thở nổi, vội vỗ vỗ vai ta.

“Mẫu thân? Mẫu thân sao vậy?”

Ta vùi mặt vào vai nó.

“Không sao.”

“Vậy sao mẫu thân lại ôm con chặt như vậy?”

Ta không đáp.

Một lúc rất lâu sau, ta mới khẽ gọi:

“Tiểu Dã.”

“Dạ?”

“Nếu có một ngày… có người muốn cướp con đi, mẫu thân sẽ phải làm sao?”

Tiểu Dã nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi trả lời rất tự nhiên:

“Vậy thì mẫu thân đánh bọn họ chạy đi là được rồi.”

Nó nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Ta bật cười.

Cười một lúc, nước mắt lại rơi xuống.

“Được.”

Ta xoa đầu nó.

“Mẫu thân sẽ đánh bọn họ chạy.”

Chương 11: Bóng đen lúc nửa đêm

Chiều hôm đó, Hàn Ảnh kéo ta sang một bên, sắc mặt có chút nặng nề.

“Tiểu tướng quân.”

“Nói.”

“Chuyện năm năm trước… đã có manh mối rồi.”

Ta khựng lại.

Năm năm trước?

Đêm ở ngôi miếu hoang?

“Nói rõ.”

Hàn Ảnh hạ thấp giọng.

“Kẻ đã ám toán ngài đêm đó… thuộc hạ đã lần ra được chút dấu vết.”

Tim ta lập tức đập nhanh hơn.

“Là ai?”

“Hiện giờ vẫn chưa thể xác định, nhưng tất cả manh mối… đều chỉ về cùng một nơi.”

“Ở đâu?”

“Hậu cung.”

Ta sững người.

Hậu cung?

Ta Thẩm Thanh Nhai chỉ là một tướng quân trấn thủ nơi biên quan xa xôi, từ trước tới nay chưa từng có chút liên hệ nào với những nữ nhân trong hậu cung. Vậy cớ gì bọn họ lại muốn g/iết ta?

Hàn Ảnh tiếp tục nói:

“Đám thích khách hôm đó đều là hạng chuyên nghiệp. Mũi tên chúng dùng là loại chế thức trong cung. Còn loại đ/ộc dược kia…”

Hắn ngừng lại một chút.

“Tiêu hồn tán. Thứ đó chỉ có trong cung, bên ngoài căn bản không mua được.”

Đầu óc ta bắt đầu xoay chuyển rất nhanh.

Hậu cung.

Nữ nhân.

Ai có thù với ta?

Ta chưa từng đắc tội với ai.

Ngoại trừ…

“Còn một chuyện nữa.” Hàn Ảnh nói.

“Chuyện gì?”

“Hai ngày nay… có người đang theo dõi chúng ta.”

Trong lòng ta siết lại.

“Người nào?”

“Không rõ. Nhưng không chỉ một nhóm.”

Hắn nhìn ta, giọng trầm xuống.

“Tiểu tướng quân, nước ở kinh thành… sâu hơn ngài tưởng nhiều.”

Chiều hôm đó, quả nhiên có người tới.

Không phải thích khách.

Là người của Thục phi.

Một tên thái giám dẫn theo hai cung nữ, khiêng mấy rương đồ đứng trước cửa, nở nụ cười nịnh nọt.

“Thẩm tướng quân, Thục phi nương nương nghe nói tướng quân đã hồi kinh, đặc sai nô tài mang chút lễ mọn tới.”

Ta nhìn mấy cái rương kia.

Lụa là, châu báu, dược liệu bồi bổ.

Toàn là đồ tốt.

Ta bình thản nói:

“Thục phi nương nương quá khách khí rồi. Ta chỉ là một tiểu giáo úy nơi biên quan, không dám nhận.”

Tên thái giám cười đến mức hai mắt híp lại như hoa nở.

“Tướng quân nói vậy là khiêm tốn rồi. Nương nương nói, tướng quân trấn thủ biên quan vất vả, chút lễ này là điều nên làm. Nương nương còn dặn rằng… ngày khác muốn mời tướng quân vào cung trò chuyện.”

Ta nhìn hắn.

“Nương nương có chuyện gì sao?”

Tên thái giám tiến lại gần một bước, hạ thấp giọng.

“Nương nương nói… có vài lời không tiện nói ở bên ngoài.”

Hắn dừng một chút.

“Đặc biệt là… những chuyện liên quan đến Nhiếp chính vương.”

Tim ta khẽ giật.

Liên quan đến Bùi Ngọc Kinh?

Chương trước Chương tiếp
Loading...