Trúng Tình Dược, Nhiếp Chính Vương Bắt Ta Chịu Trách Nhiệm, Ta Chạy Mất

Chương 6



“Nương nương muốn nói gì?”

Tên thái giám lại nở nụ cười.

“Tướng quân vào cung sẽ biết. Nương nương còn nói… tướng quân là người thông minh, hẳn phải hiểu rõ, ở kinh thành này… ai mới là người thật sự có thể bảo vệ tướng quân.”

Ta nhìn hắn mà không nói lời nào.

Hắn đợi một lát, thấy ta vẫn không có phản ứng gì thì cũng không hề tỏ ra khó chịu, chỉ cười nhạt một tiếng rồi nói:

“Đồ nô tài đã đặt ở đây rồi. Tướng quân cứ từ từ suy nghĩ.”

Nói xong, hắn dẫn theo người rời đi.

Ta đứng ở cửa, nhìn mấy cái rương vừa được khiêng tới.

Thục phi.

Một nữ nhân trong hậu cung.

Muốn lôi kéo ta.

Mà mục tiêu… rõ ràng là Bùi Ngọc Kinh.

Đến tối, lại có người tới.

Lần này là Thẩm Vạn Chung — vị đường thúc của ta, cũng là đại diện của Thẩm gia ở kinh thành.

Vừa bước vào cửa, hắn đã cười tươi như hoa.

“Thanh Nhai! Cuối cùng cũng gặp được cháu rồi! Năm năm không thấy, thúc nhớ cháu đến chết!”

Ta nhìn hắn.

Giả.

Quá giả.

Lần trước ta hồi kinh chịu tang, hắn còn lạnh nhạt đến mức chẳng buồn nói chuyện. Lần này lại nhiệt tình như vậy?

“Nhị thúc có việc gì sao?”

Hắn xua tay.

“Ôi dào, không có việc thì không thể đến thăm cháu sao? Nghe nói cháu dẫn theo đứa bé trở về, ta cố ý tới xem một chút.”

Hắn vừa nói vừa ngó vào trong phòng.

“Tiểu Dã đâu? Đứa cháu cố của ta đâu rồi? Mau để nhị gia gia nhìn thử!”

Ta nhíu mày.

“Nó ngủ rồi.”

“Ngủ rồi? Sớm vậy?”

“Trẻ con ngủ sớm.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Vạn Chung thoáng cứng lại một chút, nhưng rất nhanh lại nở ra như cũ.

“Vậy hôm khác, hôm khác ta lại tới thăm nó. À đúng rồi, đây là quà ta mang cho nó.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ, mở nắp ra — bên trong là một miếng ngọc bội, chất ngọc không tệ.

“Cho đứa bé đeo vào, giữ bình an.”

Ta nhận lấy hộp.

“Cảm ơn nhị thúc.”

Hắn lại ngồi thêm một lúc, nói toàn những chuyện linh tinh — nào là kinh thành phồn hoa, nào là Thẩm gia ở đây cũng không dễ dàng gì, nào là sau này nên qua lại nhiều hơn.

Ta chỉ gật đầu cho qua, rồi tiễn hắn ra cửa.

Sau khi hắn rời đi, Hàn Ảnh từ chỗ tối bước ra.

“Tiểu tướng quân.”

“Ừ.”

“Người này… có gì đó không đúng.”

Ta gật đầu.

“Hắn quá nhiệt tình với Tiểu Dã.”

Hàn Ảnh nhìn ta.

“Có cần thuộc hạ theo dõi hắn không?”

Ta suy nghĩ một lát.

“Theo dõi.”

Đêm đó, sau khi Tiểu Dã ngủ say, ta vẫn ngồi trong gian ngoài không ngủ được.

Trong đầu rối như tơ vò — Thục phi, Thẩm Vạn Chung, vụ ám sát năm năm trước, còn có những lời Bùi Ngọc Kinh nói.

Tất cả trộn lẫn vào nhau.

“Ngươi nghĩ… những kẻ muốn đối phó với ta sẽ bỏ qua cơ hội này sao?”

Ta nhớ lại câu nói ấy của hắn.

Liệu có người thật sự muốn mượn Tiểu Dã để ra tay với hắn không?

Ta đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy một tiếng động bên ngoài.

Rất khẽ.

Như tiếng gió lướt qua.

Nhưng không đúng.

Trong viện này không hề có gió.

Ta lập tức đứng dậy, rút con dao giấu dưới gối, bước đến cửa rồi áp tai vào cánh cửa nghe ngóng.

Bên ngoài rất yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức… bất thường.

Ngay sau đó — “Rắc.”

Một tiếng rất khẽ.

Như có ai đó vừa giẫm gãy một cành cây.

Ta siết chặt chuôi dao, nhẹ nhàng kéo cửa ra.

Ánh trăng sáng vằng vặc.

Trong sân không có một bóng người.

Ta vừa thở phào một hơi, định đóng cửa lại, thì trong khóe mắt bỗng lóe lên một bóng đen.

Ngay ngoài cửa sổ phòng Tiểu Dã.

M/áu trong người ta lập tức dồn thẳng lên đầu.

Ta không kịp kêu, cũng không kịp nghĩ, chỉ xách dao lao thẳng tới.

Bóng đen kia nhìn thấy ta liền quay người bỏ chạy.

Ta đuổi theo.

Hắn nhảy qua tường.

Ta cũng nhảy qua.

Chúng ta truy đuổi nhau qua hai con phố — rồi mất dấu.

Người kia chạy quá nhanh.

Lại cực kỳ quen thuộc địa hình.

Ta đứng giữa góc phố trống trải, thở dốc.

Không đúng.

Điệu hổ ly sơn?

Ta lập tức quay người, chạy như điên về nhà.

Chạy hết sức.

Xông vào viện.

Xông thẳng vào phòng Tiểu Dã —

Trên giường…không có ai.

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.

“Tiểu Dã——!”

“Nương.”

Sau lưng bỗng vang lên một tiếng gọi.

Ta quay đầu lại — Tiểu Dã đang đứng ở cửa, vừa dụi mắt vừa ngáp.

“Nương gọi gì thế? Con đi nhà xí.”

Chân ta lập tức mềm nhũn, cả người khuỵu xuống, lao tới ôm chặt lấy nó.

Ta ôm chặt đến mức Tiểu Dã bị siết đến rên lên.

“Nương… nương làm sao vậy…”

Ta không nói gì.

Qua rất lâu sau mới buông nó ra, nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy.

“Tiểu Dã.”

“Dạ?”

“Từ hôm nay trở đi, ban đêm không được tự mình đi nhà xí.”

“Tại sao?”

“Gọi nương. Nương đi cùng con.”

Tiểu Dã chớp mắt nhìn ta.

“Nương… nương sợ à?”

Ta nhìn nó, không trả lời.

Phải.

Ta sợ.

Ta Thẩm Thanh Nhai, chinh chiến nơi biên quan mười năm, o/tc.a-y chưa từng sợ bất kỳ kẻ nào.

Nhưng bây giờ…ta thật sự sợ rồi.

Ta đánh trận mười năm, lần đầu tiên biết sợ.

Không phải sợ ch /ế/t.

Mà là sợ có kẻ dám động đến con trai ta.

Đêm đó ta bế Tiểu Dã sang ngủ cùng giường.

Nó rất nhanh đã ngủ say.

Còn ta mở mắt nhìn trần nhà, ánh trăng từ khe cửa sổ rơi vào trong phòng.

Ta nhớ tới cái bóng đen kia.

Nhớ tới hướng hắn bỏ chạy.

Nhớ tới lời Thục phi.

Nhớ tới nụ cười của Thẩm Vạn Chung.

Có người muốn động đến Tiểu Dã.

Có người muốn lấy nó làm dao.

Có người muốn ép ta…hoặc ép Bùi Ngọc Kinh.

Ta chậm rãi ngồi dậy, nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.

Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.

Bùi Ngọc Kinh nói đúng.

Chuyện này…không giấu được nữa.

Cũng không trốn được nữa.

Chương 12: M /á/u văng đầu giường

Đêm đó ta không ngủ.

Ôm Tiểu Dã, mở mắt đến tận hừng đông.

Nó trở mình mấy lần, đá tung chăn mấy lần, ta đều kéo chăn đắp lại cho nó.

Nhìn khuôn mặt nhỏ kia.

Khuôn mặt giống hắn như đúc.

Trong lòng ta chỉ có một ý nghĩ.

Ai dám động đến nó.

Ta sẽ lấy m/ạ/n/g kẻ đó.

Đến khi trời sáng, ta mơ màng chợp mắt một lát.

Chỉ một lát thôi.

Rồi bị một tiếng động nặng nề đánh thức.

“Rầm—”

Là từ phòng bên cạnh.

Phòng của Tiểu Dã.

Ta bật dậy ngay lập tức — Tiểu Dã vẫn đang ngủ bên cạnh ta.

Vậy phòng bên kia…Hàn Ảnh đang canh ở đó!

Ta chộp lấy đao, lao thẳng ra ngoài, một cước đá tung cửa phòng.

Cảnh tượng trước mắt khiến m/á/u trong người ta như đông cứng.

Một hắc y nhân đang đứng bên giường Tiểu Dã, tay cầm đ/ao.

Trên giường… trống không.

Không.

Trên giường có người!

Là Hàn Ảnh!

Không biết từ lúc nào hắn đã nằm lên giường của Tiểu Dã!

Nhát đao của hắc y nhân đ /â/m thẳng vào vai hắn.

M /á/u bắn ra, văng lên chăn, văng lên tường.

Hàn Ảnh không kêu một tiếng, một tay chộp chặt cổ tay đối phương.

Hai người lập tức vật lộn.

Hắc y nhân muốn rút đao ra.

Hàn Ảnh lại siết chặt không buông.

Lưỡi đao xoáy trong vai hắn, m /á/u chảy càng lúc càng nhiều.

Ta xông tới.

Một kiếm đ /â/m thẳng vào sau lưng hắc y nhân.

Thân thể hắn cứng lại.

Hắn chậm rãi quay đầu.

Sau tấm khăn bịt mặt, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta.

Rồi nơi khóe miệng trào ra một dòng m /á/u đen.

Hắn đã cắn vỡ túi đ /ộ/c.

Hắn ngã xuống.

Ch /ế/t rồi.

Ta không buồn nhìn hắn thêm một cái, lao đến bên giường.

“Hàn Ảnh!”

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Thanh đ ao vẫn còn cắm trên vai, m /á/u nhuộm đỏ cả giường.

Hắn nhìn ta, môi khẽ động.

“Tiểu tướng quân… không sao… hắn… hắn chưa… chưa đắc thủ…”

Mắt ta đỏ bừng.

“Ngươi đừng nói nữa!”

Ta quay đầu quát lớn ra ngoài:

“Người đâu! Mau gọi đại phu!”

Đại phu tới rất nhanh.

Ông vừa nhìn thấy vết thương trên vai Hàn Ảnh, sắc mặt lập tức biến đổi.

Lưỡi đ/ao vẫn còn cắm sâu trong vai, m /á/u đã nhuộm đỏ cả chăn.

Đại phu nhìn ta, giọng trầm xuống:

“Rút ra có thể sẽ m/ất m/á/u nhiều, nhưng nếu không rút thì cánh tay này coi như phế.”

Ta nhìn Hàn Ảnh, còn hắn cũng nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Rút.” Hắn nói.

Ta gật đầu.

“Rút.”

Đại phu hít sâu một hơi rồi nắm chặt chuôi đ/ao, khẽ nói: “Một… hai… ba—”

Khoảnh khắc lưỡi đao bị rút ra, m/á/u lập tức phụt ra, b/ắ/n thẳng lên mặt ta.

Đại phu động tác cực nhanh, vừa cầm m/á/u vừa bôi thuốc rồi quấn băng, bận rộn suốt gần nửa canh giờ mới đứng dậy nói: “M/ạ/ng thì giữ được rồi, còn cái vai… đành xem tạo hóa.”

Ta gật đầu rồi bước đến bên giường.

Hàn Ảnh đang nhắm mắt nằm đó, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Ta ngồi xổm xuống gọi hắn: “Hàn Ảnh.”

Hắn mở mắt, giọng khàn khàn: “Gì?”

Ta nhìn hắn rất lâu mà không nói được lời nào, cuối cùng chỉ bật ra một câu: “Ngươi… có phải ngu không?”

Hắn khựng lại một chút, rồi khóe miệng khẽ nhúc nhích: “Tiểu tướng quân bảo ta trông chừng tiểu thiếu gia, ta đã trông chừng rồi.”

Sống mũi ta chợt cay xè, ta lập tức đứng dậy quay lưng bước ra ngoài, không muốn để hắn nhìn thấy mắt mình đỏ.

Hàn Ảnh theo ta mười năm, chưa từng nói một câu rằng hắn thích ta, nhưng hắn luôn dùng chính m /ạ/ng mình để nói.

Buổi chiều hôm đó Bùi Ngọc Kinh tới.

Hắn đứng giữa sân nhìn thi thể vừa được khiêng đi, sắc mặt âm trầm như trời sắp nổi giông, còn ta đứng bên cạnh hắn mà không nói gì.

Hắn trầm mặc rất lâu rồi mới hỏi một câu: “Tiểu Dã đâu?”

“Trong phòng ta, đang ngủ.”

Hắn gật đầu, quay người định rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn hỏi: “Ngươi đi đâu?”

Hắn không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Gi/ế/t gà.”

Tối hôm đó tin tức truyền tới.

Phủ của Thẩm Vạn Chung bị khám xét, người của Nhiếp chính vương phủ xông vào lúc hoàng hôn, từ thư phòng lục soát ra mấy bức thư.

Trong thư viết gì ta không biết, nhưng nghe nói người khám xét vừa nhìn thấy thì sắc mặt lập tức thay đổi, suốt đêm đưa thẳng vào cung.

Sáng hôm sau Thẩm Vạn Chung bị giải vào đại lao với tội danh cấu kết hậu cung, âm mưu m/ưu h/ại mệnh quan triều đình.

Hai ngày sau nữa, ba tên thái giám thân tín của Thục phi Tiêu Dung Âm bị kéo ra khỏi cung, ngay trước Ngọ môn b/ị ch/é/m đ/ầu.

Ta đứng trước cửa viện nhìn về hướng đó mà không biết trong lòng mình là cảm giác gì.

Bùi Ngọc Kinh ra tay rất nhanh, cũng rất tàn nhẫn, nhưng hắn chỉ động tới những kẻ nhỏ.

Còn Tiêu Dung Âm vẫn bình an vô sự, nàng ta vẫn là Thục phi, vẫn là mẫu thân của hoàng đế, vẫn sống trong hậu cung mà không ai động được.

Chiều hôm ấy lại có người gõ cửa.

Không phải người của Bùi Ngọc Kinh, mà là một tiểu thái giám đứng ngoài cửa, cười tươi nói: “Thẩm tướng quân, có người nhờ nô tài mang cho ngài một câu.”

Ta nhìn hắn: “Nói.”

Hắn tiến lại gần một bước rồi hạ giọng: “Thục phi nương nương bảo nô tài nói với ngài rằng: ngài thật sự cho rằng Nhiếp chính vương đang bảo vệ ngài sao?”

Ta không nói gì.

Hắn tiếp tục: “Ngài ấy chỉ đang bảo vệ con trai mình.”

Tim ta chợt hụt một nhịp.

“Người tiếp theo hắn muốn bảo vệ… chính là binh quyền của Thẩm gia.”

Nói xong, tiểu thái giám lùi lại một bước rồi nói: “Lời đã mang đến, nô tài xin cáo lui.”

Hắn quay người rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn hoàng hôn.

Ta đứng trước cửa rất lâu mà không nhúc nhích.

Đêm đó ta ngồi bên giường Tiểu Dã.

Nó ngủ rất say, chẳng mấy để tâm ban ngày đã xảy ra chuyện gì, không biết có người vì nó mà suýt m/ấ/t m/ạ/ng, cũng không biết có người vì nó mà đi g/iế/t người.

Càng không biết… những lời kia.

“Ngài ấy chỉ đang bảo vệ con trai mình. Điều tiếp theo hắn muốn bảo vệ… chính là binh quyền của Thẩm gia.”

Ta nhìn khuôn mặt Tiểu Dã — khuôn mặt giống hắn đến mức gần như khắc ra từ một khuôn — mà trong lòng rối như tơ vò.

Bùi Ngọc Kinh, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì?

Ngươi bảo vệ ta… là thật lòng sao?

Hay là… vì binh quyền?

Ta nhắm mắt lại.

Nhưng nghĩ mãi vẫn không tìm ra đáp án.

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân rất khẽ, rồi tiếp đó là tiếng gõ cửa.

“Là ta.” Giọng hắn.

Ta đứng dậy đi đến cửa rồi kéo mở.

Hắn đứng trong ánh trăng, một thân hắc y, sắc mặt đã khá hơn ban ngày, không còn âm trầm như trước nữa.

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta rồi hỏi: “Nàng ta phái người tới tìm ngươi rồi?”

Ta gật đầu.

Hắn im lặng một lúc rồi hỏi tiếp: “Tin không?”

Ta nhìn hắn mà không nói.

Hắn cũng nhìn ta, chờ ta trả lời.

Rất lâu sau ta mới mở miệng: “Ngươi muốn ta tin sao?”

Khóe miệng hắn khẽ động, nhưng không nói là đúng cũng không nói là sai, chỉ đứng đó nhìn ta.

Ánh trăng rơi trên gương mặt hắn khiến ta chợt nhớ đến đêm năm năm trước — khi ấy hắn cũng nhìn ta như vậy, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn.

Khi đó ta còn tưởng hắn là kẻ câm.

Đến bây giờ mới hiểu…hắn không phải câm.

Chỉ là… lười nói chuyện với người khác.

“Thẩm Thanh Nhai.”

“Ừ?”

“Có một số chuyện… không giống như ngươi nghĩ.”

Ta nhìn hắn: “Vậy rốt cuộc là thế nào?”

Hắn bước lên một bước, đứng rất gần ta, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn — vẫn là mùi ấy, lạnh như tuyết mùa đông.

“Sau này… ngươi sẽ biết.”

Nói xong hắn lùi lại một bước rồi quay người, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Ta đứng trước cửa nhìn theo bóng lưng hắn, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu.

Sau này.

Sau này là khi nào?

Chương 13: Chân tướng như lưỡi đao

Ta vào cung.

Tự mình đi.

Ta không nói cho Bùi Ngọc Kinh biết, cũng không nói cho Hàn Ảnh — hắn vẫn còn nằm dưỡng thương, nếu biết chắc chắn sẽ bò dậy liều mạng đi với ta.

Ta chỉ muốn đích thân hỏi Tiêu Dung Âm, hỏi cho rõ ràng chuyện của đêm năm năm trước rốt cuộc là thế nào.

Tẩm cung của Thục phi tên là “Đường Lê cung”.

Cái tên nghe rất êm tai, nhưng vừa bước vào đã thấy cả viện đầy hoa, hương thơm nồng đến mức khiến người ta ngấy.

Một tên thái giám dẫn ta đi qua hết lớp cửa này đến lớp cửa khác, cuối cùng dừng trước một gian noãn các.

“Thẩm tướng quân, nương nương đang chờ ngài bên trong.”

Ta đẩy cửa bước vào.

Noãn các đốt than rất ấm.

Một nữ nhân đang nghiêng người tựa trên nhuyễn tháp.

Khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo vẫn còn phong vận, khóe mắt mang theo nụ cười.

Nhưng nụ cười ấy…nhìn thế nào cũng giả tạo.

Tiêu Dung Âm.

Mẫu thân của hoàng đế.

Cũng là nữ nhân có quyền thế nhất hậu cung.

Nàng ta thấy ta thì mắt cong lên.

“Thẩm tướng quân đến rồi, mau ngồi đi.”

Ta không ngồi.

Chỉ đứng đó nhìn nàng ta.

Nàng ta cũng không giận, chỉ khẽ phất tay.

Cung nữ trong phòng lập tức lui hết ra ngoài.

Cửa đóng lại.

Trong noãn các chỉ còn lại hai chúng ta.

Nàng ta chậm rãi ngồi thẳng dậy rồi nhìn ta.

“Thẩm tướng quân hôm nay đến đây… là muốn hỏi điều gì?”

Ta nói thẳng.

“Năm năm trước… có phải là ngươi hạ đ/ộ/c không?”

Nàng ta bật cười.

Nụ cười ấy khác hẳn mọi nụ cười ta từng thấy — không phải chột dạ, cũng không phải sợ hãi.

Mà là…đắc ý.

“Phải.”

Nàng nói.

Chỉ một chữ.

Rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Đầu óc ta “ong” lên một tiếng.

Dù sớm đã đoán được, nhưng khi nghe chính miệng nàng nói ra, cảm giác vẫn hoàn toàn khác.

“Vì sao?”

Nàng nghiêng đầu nhìn ta.

“Vì sao? Thẩm tướng quân là thật sự không hiểu… hay đang giả vờ không hiểu?”

Ta không nói gì.

Nàng đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta, rồi vừa đi vòng quanh ta một vòng vừa thong thả nói.

“Năm năm trước, phụ thân ngươi là Thẩm Trọng Sơn nắm trong tay hai mươi vạn biên quân. Còn Bùi Ngọc Kinh thì quyền khuynh triều dã. Nếu hai người bọn họ liên thủ với nhau, thì cái thân phận hoàng đế sinh mẫu của ta… còn đáng giá bao nhiêu?”

Nàng dừng bước, nhìn thẳng vào ta.

“Vì vậy ta nghĩ ra một kế.”

“Để bọn họ trở mặt thành thù.”

“Ngươi chết trên đường hồi kinh, còn đám thích khách sẽ để lại manh mối chỉ thẳng về phía Bùi Ngọc Kinh. Thẩm Trọng Sơn mất đi ái nữ, nhất định sẽ liều mạng với Bùi Ngọc Kinh. Khi hai bên đánh nhau, ta chỉ việc ngồi yên mà hưởng lợi.”

Nàng cười.

Nụ cười ấy khiến sống lưng ta lạnh buốt.

“Một kế hoạch hoàn hảo biết bao.”

“Chỉ tiếc là…”

Nàng thở dài.

“Ta không ngờ ngươi lại không chết.”

“Càng không ngờ hơn là…” Nàng bỗng tiến sát lại, nheo mắt nhìn ta. “…ngươi lại cùng Bùi Ngọc Kinh có một đêm phu thê.”

Mặt ta lập tức nóng bừng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...