Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tự Ta Quyết Định Nhân Sinh Này
Chương 6
“Sợ ư.”
Ta cau mày.
“Phải, sợ.”
Hắn tự giễu cười nhạt.
“Ta sợ tình cảm nàng dành cho ta chỉ là nhất thời.”
“Ta sợ đến một ngày nào đó, nàng sẽ giống như rời xa những người khác, mà rời xa ta.”
“Vì vậy ta mới dùng những cách ngu xuẩn ấy để dò xét nàng.”
“Dùng tổn thương để thử thách.”
“Chỉ mong chứng minh rằng, trong lòng nàng thật sự có ta.”
“Kết quả…”
Hắn khẽ thở ra một hơi.
“Ta lại tự tay đẩy nàng đi, càng lúc càng xa.”
Giọng hắn trầm xuống, mang theo nỗi hối hận sâu sắc không giấu được.
“Cho tới ngày hôm đó, ở Kim Loan điện.”
“Khi nàng nói muốn gả cho năm mươi tú tài.”
“Ta mới thật sự hoảng loạn.”
“Ta mới nhận ra, có lẽ ta sẽ vĩnh viễn mất nàng.”
“Vậy nên,” ta nhìn hắn, hỏi thẳng, “bây giờ ngươi làm vậy là để bù đắp sao.”
“Không.”
Hắn lắc đầu, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng vào ta.
“Ta là đang bắt đầu lại.”
“Chiêu Chiêu, cho ta một cơ hội, được không.”
07
Lời tỏ bày của Vệ Tuân giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ vốn yên tĩnh trong lòng ta, gợn lên từng vòng sóng nối tiếp nhau.
Ta thừa nhận, trong khoảnh khắc ấy, tim ta đã khẽ rung động.
Dẫu sao đi nữa, đó cũng là người ta đã thích suốt mười năm.
Nhưng lý trí rất nhanh đã áp đảo cảm xúc.
“Vệ Tuân, gương vỡ khó lành.”
Ta nhìn hắn, chậm rãi nói.
“Giữa chúng ta, không chỉ là một câu nói, hay một chuyện đã qua.”
“Mà là suốt bao năm dài, ngươi chưa từng thật sự tin ta, cũng chưa từng tôn trọng ta.”
“Ta biết.”
Hắn gật đầu, ánh mắt dần tối lại.
“Ta đều biết.”
“Ta không cầu nàng lập tức tha thứ cho ta.”
“Ta chỉ mong nàng đừng đẩy ta ra xa.”
“Cho ta cơ hội…”
“Cho ta cơ hội xóa đi từng chút một, hình ảnh của Vệ Tuân khốn nạn ngày trước trong lòng nàng.”
Tư thế của hắn, thấp đến mức gần như hạ mình.
Thấp đến mức khiến ta nhất thời không nỡ nói thêm những lời còn tàn nhẫn hơn.
「Ký chủ, đừng mềm lòng! Mới tới đâu thôi, hỏa táng tràng còn chưa bắt đầu đâu!」
「Đúng thế! Cứ để hắn theo đuổi thêm một thời gian nữa! Nhất định phải khiến hắn khắc cốt ghi tâm sai lầm của mình!」
「Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, mấy lời này của nam chính quả thật rất thành khẩn. Nhìn là biết hắn thật sự hối hận rồi。」
Ta trầm mặc.
Vệ Tuân cũng không ép buộc ta thêm nữa, chỉ lặng lẽ đẩy bát mì đã nguội bớt đặt lại trước mặt ta.
“Ăn tạm chút gì đi đã.”
Sau đêm đó, cách Vệ Tuân theo đuổi ta liền trở nên quang minh chính đại hơn hẳn.
Hắn không còn lén lút đối tốt với ta nữa, mà thẳng thắn bày tỏ tâm ý trước mặt tất cả mọi người.
Huynh trưởng Sầm Kiêu của ta, từ ban đầu còn nhíu mày lạnh mặt, về sau cũng dần dần bị hắn “thu phục”.
Nguyên nhân thì chẳng có gì khác.
Vệ Tuân thực sự quá biết điều.
Hắn sẽ ngồi uống rượu cùng huynh trưởng ta, kiên nhẫn lắng nghe huynh ấy thao thao bất tuyệt kể lại những chiến công năm xưa nơi sa trường.
Hắn còn giúp huynh trưởng lau chùi thanh đại đao quý như mạng sống của huynh ấy, thậm chí đặc biệt cho người từ kinh thành mang tới loại dầu dưỡng đao thượng hạng.
Hắn còn hứa, đợi ngày trở về kinh, sẽ tặng huynh trưởng ta con hãn huyết bảo mã mà hắn trân quý suốt bao năm.
Thế là, huynh trưởng ta hoàn toàn thất thủ.
Bắt đầu có ý, có vô ý, ở trước mặt ta mà nói không ít lời tốt cho Vệ Tuân.
“Muội muội à, ta thấy Vệ Tuân tên tiểu tử đó thật sự đã biết hối lỗi rồi.”
“Muội cứ cho hắn một cơ hội đi, được không.”
“Nói gì thì nói, nếu hai đứa thành chuyện…”
“…con hãn huyết bảo mã kia chẳng phải sẽ về tay ta sao.”
Ta: “……”
Ta nghi ngờ rất nghiêm túc rằng, câu nói sau cùng mới chính là mục đích thật sự của huynh ấy.
Nửa tháng sau, chúng ta cuối cùng cũng đến được trọng trấn biên quan — Nhạn Môn thành.
Đứng trên tường thành cao vút, phóng mắt nhìn ra xa, trước mặt là một vùng hoang mạc mênh mông vô tận.
Gió bắc cuốn theo cát vàng, quất thẳng lên mặt, đau rát như bị dao cứa.
Môi trường nơi đây, còn khắc nghiệt hơn những gì ta từng tưởng tượng.
Thế nhưng trong lòng ta lại dâng lên một cỗ hào khí chưa từng có.
“Từ hôm nay trở đi,”
“Sầm Chiêu ta, sẽ bén rễ tại nơi này!”
Ta dang rộng hai tay, hướng về phương xa mà lớn tiếng hô vang.
Vệ Tuân đứng phía sau ta, nhìn dáng vẻ khí thế bừng bừng ấy, trong ánh mắt tràn đầy dung túng và chiều chuộng.
“Được.”
“Nàng muốn làm gì, ta đều theo nàng.”
Những ngày đầu đặt chân tới biên quan, mọi thứ đều mới mẻ.
Ta theo huynh trưởng tuần tra doanh trại, quen dần địa hình, nắm bắt tình hình địch ta.
Cuộc sống trong quân doanh tuy gian khổ, nhưng lại đơn giản và thuần túy.
Không có những toan tính quanh co nơi kinh thành, cũng chẳng có những lời xã giao giả dối.
Ở đây, mọi thứ đều dựa vào thực lực.
Ai nắm đấm cứng hơn, người đó có tiếng nói.
Rất nhanh, ta dựa vào thương pháp cùng kỵ thuật xuất chúng của mình, giành được sự kính trọng của các tướng sĩ.
Bọn họ không còn xem ta là một cô nương yếu mềm cần che chở, mà coi ta như một chiến hữu có thể kề vai sát cánh nơi sa trường.
Họ còn đặt cho ta một biệt hiệu — “Ngọc diện tiểu tướng quân.”
Ta khá thích cái tên ấy.
Vệ Tuân cũng không hề nhàn rỗi.
Dù xuất thân thế gia, hắn tuyệt nhiên không phải hạng thư sinh tay trói gà không chặt.
Rất nhanh, hắn đã dựa vào mưu lược hơn người cùng kiếm pháp sắc bén, đứng vững trong đại quân của huynh trưởng ta, còn dần dần nổi bật giữa đám đông.
Hắn giúp huynh trưởng phân tích tình hình địch ta, bàn bạc kế hoạch tác chiến, thậm chí còn đích thân dẫn đội, tiêu diệt liền mấy toán trinh sát của Bắc Địch.
Trong khoảng thời gian ngắn, trên dưới quân doanh, không ai là không khâm phục vị “bạch y quân sư” này.
Giữa ta và hắn, một người chủ chiến, một người chủ mưu, phối hợp ngày càng ăn ý.
Quan hệ giữa chúng ta, cũng theo những ngày kề vai sát cánh, sinh tử cùng nhau ấy, lặng lẽ thay đổi.
Ta không còn giống trước kia, luôn lạnh lùng, châm chọc hắn.
Còn hắn, cũng không còn cẩn trọng từng bước, dè dặt lấy lòng ta như trước nữa.
Giữa chúng ta, càng giống một trạng thái mơ hồ — vượt qua ranh giới chiến hữu, nhưng vẫn chưa chạm tới hai chữ tình nhân.
Ngày hôm đó, Bắc Địch bất ngờ điều đại quân áp sát, khí thế hung hăng.
Huynh trưởng ta lập tức triệu tập chư tướng, bàn bạc đối sách.
“Đại tướng quân,” một phó tướng vẻ mặt nặng nề mở lời, “lần này Bắc Địch xuất binh tới năm vạn, trong khi trong thành chúng ta chỉ có ba vạn binh mã. Nếu chính diện giao phong, e là không có phần thắng.”
“Sợ cái gì!”
Một vị tướng tính tình nóng nảy quát lớn.
“Cùng lắm thì liều m/ạ/ng với bọn chúng!”
Vệ Tuân đứng trước sa bàn, trầm tư hồi lâu, rồi mới chậm rãi cất tiếng:
“Không thể liều lĩnh.”
“Cục diện hiện tại, chỉ có thể dùng mưu.”
Hắn giơ tay chỉ vào một vị trí trên sa bàn.
“Có thể phái một đội tinh binh, từ hướng này vòng ra sau lưng địch, đốt sạch lương thảo của chúng.”
“Lương thảo bị cắt, quân tâm tất loạn.”
“Sau đó, đại quân ta lại xuất thành nghênh chiến, ắt có thể giành đại thắng.”
“Chiêu ‘rút củi dưới đáy nồi’ này, quả thực không tệ.”
Huynh trưởng gật đầu.