Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tự Ta Quyết Định Nhân Sinh Này
Chương 7
“Nhưng then chốt là…”
“Phái ai đi chấp hành nhiệm vụ này.”
“Nhiệm vụ này, cửu tử nhất sinh.”
“Nhất định phải là người võ nghệ cao cường, lại gan dạ mà cẩn trọng.”
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của tất cả mọi người, đồng loạt dồn cả về phía ta.
Ta không do dự bước thẳng ra phía trước:
“Ca, để muội đi.”
08
“Không được!”
Hai giọng nói cùng lúc vang lên.
Một là của huynh trưởng Sầm Kiêu, người còn lại là Vệ Tuân.
Huynh trưởng cau mày, vẻ mặt kiên quyết phản đối:
“Hồ đồ! Quá nguy hiểm! Ta sao có thể để muội đi mạo hiểm như vậy được!”
Sắc mặt Vệ Tuân cũng khó coi đến cực điểm.
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng không che giấu:
“Chiêu Chiêu, nghe lời ta, đừng đi.”
“Vì sao ta lại không thể đi.”
Ta đảo mắt nhìn khắp mọi người, giọng nói vang dội, dứt khoát.
“Luận kỵ thuật, trong quân có thể vượt qua ta, không quá năm người.”
“Luận mức độ quen thuộc địa hình, nửa tháng nay, ta gần như đã chạy khắp từng tấc đất quanh Nhạn Môn thành.”
“Để ta đi, chính là lựa chọn thích hợp nhất.”
“Nhưng mà…”
Huynh trưởng còn muốn nói thêm điều gì đó.
Ta cắt ngang lời huynh ấy:
“Ca.”
“Tướng ở ngoài biên, quân lệnh như núi.”
“Lúc này không phải lúc để nói tới tình huynh muội.”
“Chẳng lẽ ca muốn trơ mắt nhìn ba vạn tướng sĩ, đi liều m/ạ/ng với năm vạn quân địch sao.”
Huynh trưởng bị ta hỏi đến không thốt nên lời.
Cuối cùng, huynh ấy chỉ có thể thở dài một tiếng thật sâu, lựa chọn nhượng bộ.
“Được.”
Huynh trưởng trầm giọng đáp, ánh mắt nặng nề nhưng kiên quyết.
“Muội đi.”
“Ta giao cho muội năm trăm tinh binh.”
“Nhất định phải sống mà trở về.”
“Ca cứ yên tâm.”
Ta khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng mà chắc chắn.
“Muội muội của ca tiếc m/ạ/ng lắm, sẽ không dễ dàng bỏ mạng đâu.”
Ta vừa dứt lời liền xoay người định đi điểm binh, nhưng cổ tay bỗng bị người ta giữ lại.
Là Vệ Tuân.
Hắn kéo ta sang một góc khuất không người qua lại, đôi mắt đỏ lên, ánh nhìn chặt chẽ không rời khỏi ta.
“Chiêu Chiêu,”
Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự bất an không giấu được.
“Nàng nhất định phải đi sao.”
“Ừ.”
Ta gật đầu, không do dự.
“Nếu…”
“Nếu nàng xảy ra chuyện gì…”
“Ta phải làm sao.”
Bàn tay hắn siết chặt lấy tay ta, lực đạo mỗi lúc một mạnh, như thể muốn khắc dấu ta vào tận xương cốt.
Nhìn dáng vẻ rối loạn, hoảng hốt ấy của hắn, trong lòng ta bỗng mềm xuống.
Ta xoay tay lại, nắm chặt lấy tay hắn, hạ giọng nói khẽ:
“Vệ Tuân, tin ta.”
“Ta nhất định sẽ quay về.”
“Ta chờ nàng.”
Hắn nhìn ta thật lâu, ánh mắt sâu thẳm, từng chữ từng chữ nói ra như lời hứa.
Đêm ấy, trời không trăng, gió lớn thổi ào ào.
Ta dẫn theo năm trăm tinh binh, men theo sườn núi, lặng lẽ vòng ra phía sau đại quân Bắc Địch.
Doanh trại lương thảo của bọn chúng quả nhiên phòng bị sơ hở.
Chúng ta gần như không tốn bao nhiêu sức, đã xông thẳng vào bên trong.
Mũi tên lửa đồng loạt rời dây cung.
Ánh lửa bùng lên dữ dội, soi rực cả một góc trời đêm.
Lương thảo của Bắc Địch trong chớp mắt đã chìm trong biển lửa.
“Rút!”
Ta hạ lệnh dứt khoát, dẫn người nhanh chóng thoát lui.
Thế nhưng ngay trên đường rút quân, chúng ta lại đụng phải phục binh của địch.
Hóa ra, đây vốn dĩ là một cái bẫy.
Chúng đã sớm đoán được chúng ta sẽ tập kích lương thảo, nên cố ý giăng sẵn mai phục tại đây.
Trong màn đêm dày đặc, vô số mũi tên bắn tới như mưa trút xuống.
“Bảo vệ tướng quân!”
Đám thân binh lập tức vây kín quanh ta, dùng chính thân mình dựng nên một bức tường người.
Từng binh sĩ một, lần lượt ngã xuống ngay trước mắt ta.
Hai mắt ta trong khoảnh khắc đỏ ngầu.
“Theo ta, xông ra ngoài!”
Ta gầm lên một tiếng, vung trường thương, lao thẳng vào trận địa của địch.
Trận này đánh đến mức thảm liệt vô cùng.
Năm trăm người của chúng ta bị mấy nghìn quân địch vây chặt, căn bản không còn đường phá vây.
Toàn thân ta nhuốm đầy m/á/u, không phân biệt nổi là của địch, hay của chính mình.
Cây trường thương trong tay nặng trĩu, nặng đến mức gần như không thể nhấc nổi nữa.
Ngay lúc ta sắp rơi vào tuyệt vọng, từ phía xa bỗng vang lên tiếng hò s/á/t rung chuyển trời đất.
Là viện binh!
Tinh thần ta chấn động, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Chỉ thấy nơi xa, một kỵ mã áo trắng, thân cưỡi bạch mã, trong ánh lửa bập bùng hòa cùng ánh trăng nhàn nhạt, tựa như chiến thần giáng thế.
Là Vệ Tuân.
Hắn đã tới.
Hắn dẫn theo người, giống như một mũi dao sắc bén, hung hãn đâm thẳng vào vòng vây của địch quân.
Hắn lao tới bên cạnh ta, kéo ta về phía sau mình, trong giọng nói mang theo sự hoảng loạn và xót xa chưa từng có.
“Chiêu Chiêu, nàng thế nào rồi. Có bị thương không.”
“Ta không sao.”
Ta lắc đầu, nhìn hắn rồi bật cười.
“Ngươi tới rất đúng lúc.”
Hắn cũng cười theo, khóe mắt lại ánh lên một tầng nước mỏng.
“Ta đã nói rồi, ta sẽ chờ nàng.”
“Nàng làm sao có thể… không trở về chứ.”
09
Sự xuất hiện kịp thời của Vệ Tuân đã giúp chúng ta phá vây thành công.
Khi trở về Nhạn Môn thành, trời đã lờ mờ sáng.
Huynh trưởng Sầm Kiêu dẫn người đứng chờ nơi cửa thành, vẻ mặt thấp thỏm không yên.
Nhìn thấy chúng ta trở về, tảng đá đè nặng trong lòng huynh ấy cuối cùng cũng được buông xuống.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Huynh ấy vỗ mạnh lên vai ta, vành mắt đã đỏ hoe.
Ta quay đầu nhìn đội ngũ theo sau mình, chưa đầy trăm người.
Trong lòng chợt nhói lên từng cơn.
“Ca, muội xin lỗi, muội…”
“Nói linh tinh gì thế.”
Huynh trưởng cắt ngang lời ta, giọng trầm mà dứt khoát.
“Đã ra chiến trường, làm gì có chuyện không ch/ế/t người.”
“Các ngươi đều là anh hùng.”
Trận này, tuy chúng ta tổn thất nặng nề, nhưng đã thành công thiêu hủy lương thảo của địch, xem như hoàn thành được mục tiêu chiến lược.
Ngay chiều hôm đó, huynh trưởng liền phái chủ lực xuất thành nghênh chiến.
Đại quân Bắc Địch quân tâm rối loạn, hoàn toàn không chịu nổi một đòn, bị đánh cho tan tác, chật vật tháo chạy.
Nhạn Môn thành, cuối cùng cũng giữ được.
Trong thành một mảnh hân hoan.
Chỉ có ta, vì mất m/á/u quá nhiều lại thêm thể lực cạn kiệt, vừa trở về phòng chưa kịp ngồi xuống đã ngất đi.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau.
Vừa mở mắt, ta liền thấy Vệ Tuân ngồi bên giường.
Cằm hắn lún phún râu xanh, trong mắt giăng đầy tia đỏ, cả người tiều tụy đến mức gần như không nhận ra.
Thấy ta tỉnh, hắn sững người một thoáng, rồi ngay sau đó, vẻ mừng như điên hiện rõ trên mặt.
“Chiêu Chiêu, nàng tỉnh rồi.”
“Nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Hắn nắm chặt tay ta, giọng nói run rẩy không giấu được.
“Ta ngủ bao lâu rồi.”
Ta hỏi, cổ họng khô rát như sắp bốc khói.
“Ba ngày ba đêm.”
Hắn vội rót một chén nước, cẩn thận đỡ ta uống từng ngụm.
“Nàng làm ta lo đến s/ố/n/g ch/ế/t.”
Nhìn dáng vẻ tiều tụy ấy của hắn, trong lòng ta chợt dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
“Vệ Tuân, ngươi…”
“Chiêu Chiêu.”
Hắn cắt ngang, nhìn thẳng vào mắt ta, ánh nhìn nghiêm túc đến mức khiến người khác không thể xem nhẹ.
“Đợi trận chiến này kết thúc.”
“Chúng ta thành thân, được không.”
Ta sững người.
「Đồng ý đi! Đồng ý đi!」
「Ký chủ còn do dự gì nữa! Nam nhân như thế này, bỏ lỡ là không còn đâu!」
「Mau lên! Ta đã mang cả quan phủ tới cho hai người rồi đây!」