Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày
Chương 1
Thành thân ba năm, ta thậm chí còn không biết trên người phu quân mình có bao nhiêu vết sẹo.
Người đời đều nói hắn là chiến thần trăm trận trăm thắng, là vị tướng quân khiến địch quốc nghe danh đã khiếp sợ.
Nhưng trong cuộc hôn nhân này, hắn lại là người đàn ông khiến ta sống như một quả phụ có chồng.
Ba năm ấy, ta ở trong vương phủ rộng lớn, giữ một căn phòng lạnh, chờ một người chưa từng quay đầu.
Không thư từ.
Không hỏi han.
Không một lời quan tâm.
Cho đến ngày hắn đại thắng trở về.
Cả kinh thành rợp cờ xí, vạn dân đứng hai bên Ngự Nhai tung hoa đón chào.
Hắn cưỡi chiến mã, khoác ngân giáp, như thần linh từ chiến trường bước ra.
Mọi người đều nói ta có phúc.
Nói rằng ta đã khổ tận cam lai.
Nhưng chỉ có ta biết… cuộc hôn nhân này chưa từng có “cam”.
Chỉ có lạnh.
Cho nên ngay giữa lúc hắn được bách quan triều bái, ta bước tới trước mặt hắn, đưa ra một phong hòa ly thư đã chuẩn bị từ lâu.
Hắn nhìn tờ giấy, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm.
Sau đó cho lui tất cả mọi người.
Thân hình cao lớn từng bước tiến tới, ép ta vào góc tường, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ:
“Cho ta một lý do.”
Ta nhìn vào mắt hắn, lần đầu tiên không né tránh.
“Chàng để ta thủ tiết sống suốt ba năm.”
“Ta không muốn tiếp tục chờ một người chưa từng thuộc về mình.”
“Cho nên ta muốn hòa ly.”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn chợt đỏ lên như dã thú bị chọc giận.
Hắn cười.
Một nụ cười lạnh đến tận xương.
“Được.”
“Rất tốt.”
“Xem ra… là bản tướng quân sai rồi.”
Ba ngày sau.
Ta mới hiểu.
Những chiến công khiến thiên hạ kính sợ kia…rốt cuộc là từ đâu mà có.
01
Toàn thành người đều ra xem Bùi Dịch.
Phu quân của ta.
Trấn Bắc Vương, Bùi Dịch.
Hắn đánh thắng trận, hôm nay khải hoàn.
Hai bên Ngự Nhai chen kín người.
Các cô nương ném hoa trong tay về phía hắn.
Hắn cưỡi trên lưng ngựa, khoác một thân ngân giáp.
Uy phong lẫm liệt.
Quả thực rất uy phong.
Ta đứng trên lầu thành cửa Thừa Thiên, cách biển người nhìn hắn.
Chúng ta thành thân ba năm.
Số lần ta gặp hắn, một bàn tay cũng đếm hết.
Trên người hắn có bao nhiêu vết sẹo, ta không biết.
Hắn thích ăn gì, ta cũng không biết.
Ta là Trấn Bắc Vương phi, Thẩm Thanh.
Cũng là người phụ nữ đã thủ tiết sống suốt ba năm trong tòa vương phủ này.
Những mệnh phụ đứng bên cạnh đều đang chúc mừng ta.
“Vương phi thật có phúc.”
“Vương gia tuổi trẻ anh hùng, bảo vệ giang sơn.”
“Ngài cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi.”
Ta không nói gì.
Phúc khí?
Có lẽ vậy.
Hoàng đế đứng trên thành lâu nói rất nhiều lời.
Ban thưởng rất nhiều thứ.
Vàng bạc, ruộng tốt, mỹ nhân.
Bùi Dịch quỳ xuống tạ ân.
Thanh âm vang dội, truyền khắp quảng trường.
Đám người bùng lên tiếng hoan hô cực lớn.
Như sóng gầm biển dậy.
Ta nhìn hắn, lại cảm thấy vô cùng xa lạ.
Người đàn ông này là phu quân của ta.
Nhưng ta lại cảm thấy, mình chưa từng thật sự quen biết hắn.
Nghi lễ kết thúc.
Bách quan vây quanh hắn, chuẩn bị đi dự yến tiệc khánh công.
Ta từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy.
Gấp ngay ngắn chỉnh tề.
Ta siết chặt nó, khớp tay trắng bệch.
Sau đó ta bước chân, đi xuống thành lâu.
Cung nhân muốn ngăn ta.
“Vương phi, yến tiệc ở bên kia.”
Ta đẩy nàng ta ra.
Từng bước một đi xuống bậc thềm.
Ta đi xuyên qua những quan viên đang ra sức lấy lòng kia.
Đi xuyên qua những binh sĩ đang sùng bái hắn.
Tất cả mọi người đều nhìn ta.
Trong ánh mắt đều là kinh ngạc và khó hiểu.
Ta không nhìn họ.
Trong mắt ta chỉ có một người.
Bùi Dịch.
Hắn cũng nhìn thấy ta.
Hắn dừng bước, khẽ nhíu mày.
Gương mặt tuấn tú ấy, lúc này lộ ra vài phần mất kiên nhẫn.
Hắn đại khái cho rằng ta đã làm hắn mất mặt.
Ngay trong trường hợp quan trọng như vậy.
Ta đi tới trước mặt hắn.
Cách ba bước chân thì dừng lại.
Những người xung quanh hắn đều im lặng.
Cả thế giới dường như cũng trở nên tĩnh lặng.
Ta đưa tờ giấy trong tay ra.
“Đây là thứ gì?”
Thanh âm của hắn rất lạnh, giống như băng tuyết nơi Bắc cảnh.
“Hòa ly thư.”
Ta nói.
Ta nghe thấy xung quanh vang lên tiếng hít khí.
Ta nhìn thấy sự chấn động trên gương mặt bách quan.
Ta nhìn thấy sắc mặt Bùi Dịch trong nháy mắt trở nên âm trầm.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta.
Ánh mắt ấy như lưỡi dao, như muốn l /ăng tr /ì ta.
“Thẩm Thanh, nàng điên rồi sao?”
Hắn hạ thấp giọng, từng chữ từng chữ đều như bị ép ra từ kẽ răng.
“Ta không điên.”
Ta nhìn vào mắt hắn, vô cùng bình tĩnh.
“Ta chỉ là không muốn tiếp tục chờ nữa.”
Chờ một người vĩnh viễn sẽ không quay đầu.
Chờ một cuộc hôn nhân vĩnh viễn không có chút ấm áp.
“Lý do.”
Hắn nhìn ta, thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy ta.
Không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngột ngạt.
Ta quyết tâm.
Nói ra những lời đã chuẩn bị vô số lần.
“Ngươi để ta thủ tiết sống, ta phải hòa ly với ngươi!”
“Ta không muốn tiếp tục giữ căn phòng trống lạnh nữa.”
Lời vừa dứt.
Ta nhìn thấy đồng tử hắn chợt co lại.
Một luồng lệ khí từ trên người hắn bùng lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, giống như một con dã thú bị chọc giận.
Quan viên xung quanh sợ đến mức liên tục lùi lại.
“Được.”
Hắn đột nhiên cười.
Nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt, chỉ toàn là hàn ý lạnh lẽo.
“Rất tốt.”
“Xem ra là lỗi của bản tướng quân rồi.”
Hắn bước lên một bước, nắm lấy cổ tay ta.
Sức lực lớn như gọng kìm sắt.
Đau.
Ta không giãy giụa.
Phong hòa ly thư rơi khỏi tay ta, rơi xuống đất.
Hắn nhìn cũng không nhìn lấy một lần.
Hắn kéo ta, xoay người rời đi.
“Vương gia, yến tiệc…”
Có quan viên lấy hết can đảm lên tiếng nhắc nhở.
“Cút!”
Hắn quát một tiếng.
Không còn ai dám nói thêm lời nào.
Hắn cứ như vậy, dưới ánh nhìn của văn võ bá quan.
Dưới ánh nhìn của toàn thành bách tính.
Kéo ta rời khỏi đỉnh cao vinh quang của hắn.
Như kéo theo một chiến lợi phẩm.
Hoặc một phạm nhân.
02
Ta bị ném vào tẩm điện của vương phủ.
Lưng đập vào cánh cửa lạnh buốt, ngũ tạng lục phủ đều đau nhức.
Bùi Dịch trở tay đóng cửa.
Cài khóa.
Trong phòng lập tức tối đi.
Chỉ còn thân hình cao lớn của hắn, như một ngọn núi đè xuống trước mặt ta.
Ta ngửi thấy mùi m /áu tanh và mùi bụi đất trên người hắn.
Đó là mùi của chiến trường.
Rất xa lạ.
Cũng rất nguy hiểm.
Hắn đứng yên không động, cứ như vậy nhìn ta.
Ta không nói gì.
Hắn cũng không nói gì.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập.
Từng nhịp, từng nhịp, va vào lồng ngực ta.
Rất lâu sau.
Hắn cuối cùng cũng động.
Hắn đi tới bên bàn, rót một chén trà.
Tự mình uống.
Không đưa cho ta.
“Nói đi.”
Hắn đặt mạnh chén trà xuống, phát ra âm thanh chói tai.
“Nàng đã nghĩ chuyện này bao lâu rồi?”
“Từ ngày ngươi xuất chinh.”
Ta trả lời.
Ba năm trước.
Ngày thứ hai sau khi chúng ta thành thân, hắn đã rời đi.
Đi một lần là ba năm.
Hắn khẽ cười một tiếng.
Giống như vừa nghe được một chuyện nực cười nhất thiên hạ.
“Vậy nên, bản vương vừa trở về, ngươi đã không chờ nổi nữa?”
“Phải.”
Ta không phủ nhận.
Hắn từng bước từng bước đi tới.
Khôi giáp trên người còn chưa tháo.
Những mảnh kim loại theo động tác của hắn phát ra tiếng ma sát khe khẽ.
Mỗi một tiếng, đều như gõ lên tim ta.
“Chỉ vì phải giữ phòng trống?”
Hắn cúi người, bóp lấy cằm ta.
Ép ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu.
Bên trong toàn là lửa giận.
“Ngươi không chịu nổi cô tịch đến vậy sao?”
Lời hắn giống như lưỡi dao tẩm độc.
“Thẩm Thanh, trước kia sao bản vương không phát hiện, ngươi lại hèn hạ như vậy?”
Ta nhìn hắn.
Nhìn gương mặt mà ta đã chờ đợi suốt ba năm.
Đột nhiên cảm thấy thật buồn cười.
“Phải.”
Ta gật đầu.
“Ta chính là không chịu nổi cô tịch.”
“Ta không muốn một mình ăn cơm.”
“Không muốn một mình ngủ.”
“Không muốn một mình đối diện với sân viện trống vắng, từ lúc trời sáng chờ đến khi trời tối.”
“Vương gia, ta cũng là con người.”
Bàn tay đang bóp cằm ta của hắn càng lúc càng siết chặt.
Xương cũng phát ra tiếng răng rắc.
“Vậy thì sao?”
“Ngươi muốn tìm một nam nhân?”
“Một nam nhân có thể mỗi ngày đều ở bên cạnh ngươi?”
“Phải.”
Ta nói.
Ta cũng không biết dũng khí ấy từ đâu mà tới.
Có lẽ là sự thất vọng tích tụ suốt ba năm, cuối cùng cũng đủ rồi.
“Bùi Dịch, ngươi buông tha ta đi.”
“Chúng ta hòa ly, ngươi muốn cưới ai cũng được.”
“Cưới công chúa, cưới nữ hầu, cưới những người có thể giúp ngươi.”
“Ta chỉ muốn tìm một người bình thường, sống một cuộc đời bình thường.”
“Buông tha ngươi?”
Hắn lặp lại ba chữ ấy, ánh mắt trở nên vô cùng kỳ dị.
“Thẩm Thanh, ngươi có phải đã quên rồi không?”
“Ngươi là Trấn Bắc Vương phi do hoàng đế tứ hôn.”
“Mạng của ngươi, vinh quang của ngươi, đều là ta cho.”
“Bây giờ ngươi muốn đi?”
“Ai cho ngươi cái gan đó?”
“Ta tự cho.”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Ba năm này, cũng đủ để trả lại phần vinh quang đó rồi.”
“Trả?”
Hắn đột nhiên đẩy mạnh ta vào tường.
Sau đầu va mạnh một cái.
Trước mắt tối sầm.
“Ngươi trả thế nào?”
Hắn áp sát ta, hơi thở nóng rực phả lên mặt ta.
“Dùng thân thể ngươi sao?”
“Ngươi cho rằng bản vương hiếm lạ?”
Câu này là thật.
Hắn không hiếm lạ.
Đêm tân hôn, hắn thậm chí còn chưa từng chạm vào ta.
Hắn nói hắn sắp ra chiến trường, không muốn vướng bận.
Khi đó ta còn nghĩ hắn là quân tử.
Bây giờ nghĩ lại.
Chỉ là khinh thường mà thôi.
“Không hiếm lạ càng tốt.”
Ta nhịn đau, khẽ cong khóe môi.
“Chúng ta mỗi người c/ay-o/t một ngả.”
“Mỗi người một ngả?”
Hắn cười khẽ, lồng ngực cũng rung theo.
“Thẩm Thanh, ngươi quá ngây thơ rồi.”
“Cánh cổng Vương phủ, là nơi ngươi muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao?”
“Hôm nay ngươi khiến bản vương trước mặt văn võ bá quan mất sạch thể diện.”
“Ngươi cho rằng bản vương sẽ dễ dàng buông tha ngươi như vậy sao?”
Lòng ta chợt trầm xuống.
“Ngươi muốn thế nào?”
“Ta không muốn thế nào cả.”
Hắn đưa tay, bắt đầu tháo khôi giáp trên người.
Từng món, từng món bị ném xuống đất.
Phát ra những tiếng va chạm nặng nề.
“Ta chỉ muốn ngươi hiểu một chuyện.”
Hắn cởi lớp nội giáp cuối cùng, để lộ lồng ngực rắn chắc.
Bên trên chi chít vết sẹo.
Chằng chịt đan xen.
Vô cùng dữ tợn.
“Thứ ngươi muốn.”
“Bản vương cho nổi.”