Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày

Chương 2



Hắn bước về phía ta.

Ta theo bản năng muốn tránh.

Hắn túm lấy cổ chân ta, kéo mạnh ta qua.

“Không phải ngươi nói bản vương dũng mãnh, ngươi không hưởng nổi sao?”

“Hôm nay bản vương sẽ để ngươi hưởng cho đủ.”

“Xem xem phúc khí của ngươi rốt cuộc sâu tới đâu.”

03

Hắn ném ta lên giường.

Giường rất cứng.

Giống hệt con người hắn.

Ta giãy giụa muốn đứng dậy.

Hắn đè xuống.

Như một ngọn núi, ghim chặt ta xuống.

Không thể nhúc nhích.

Ta nhìn hắn.

Trong mắt hắn không có chút dục niệm nào.

Chỉ toàn là lửa giận, là dục vọng chinh phục, là ý niệm trả đũa.

Hắn không phải đang đối xử với ta.

Hắn đang trừng phạt một món đồ không nghe lời.

“Bùi Dịch, ngươi đúng là khốn kiếp!”

Ta mắng hắn.

Hắn cười.

Một tay giữ ch /ặt hai cổ tay ta, kéo lên quá đỉnh đầu.

Tay còn lại bắt đầu x /é y phục của ta.

Tiếng vải bị x /é.

Chói tai.

“Giờ mới biết sao?”

Hắn cúi xuống, nói bên tai ta.

“Muộn rồi.”

Ngoại y của ta bị x /é t /oạc.

Trung y cũng bị k /éo m /ở.

Da th /ịt chạm vào không khí lạnh buốt, nổi lên một lớp da gà.

Ta rất sợ.

Toàn thân đều run rẩy.

“Sợ rồi?”

Hắn cảm nhận được sự run rẩy của ta.

Ý cười càng sâu.

“Lúc đưa hòa ly thư, không phải ngươi rất có gan sao?”

Ta c /ắn răng, không nói.

Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

Ta không muốn khóc.

Không thể khóc trước mặt hắn.

Như vậy chỉ khiến hắn càng đắc ý.

Hắn cúi xuống c /ắn mạnh lên vai ta.

Rất đ /au. 

Ta khẽ r /ên một tiếng. Biết đây là bài của p'a'ge bá-nh m/ỳ ớ-t.

Mùi m /áu tanh lập tức lan trong miệng.

Ta đã c /ắn rách môi mình.

“Không cầu xin sao?”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt như đang nhìn một con m /ồi thú vị.

“Được.”

“Ta thích loại có cốt khí.”

Hắn lại tiếp tục động thủ.

Rất nhanh, trên người ta kh /ông c /òn lại gì.

Ta nhắm mắt.

Sự nh /ục nh /ã như thủy triều dâng lên, nhấn chìm ta.

Đây chính là phu quân mà ta đã chờ suốt ba năm.

Đây chính là cuộc trùng phùng mà ta mong đợi suốt ba năm.

Thật nực cười.

Đ/au.

Cơn đau như bị x /é rách.

Ta c /ắn chặt môi, không để mình phát ra tiếng.

Hắn không có bất kỳ sự dịu dàng nào.

Chỉ là sự chiếm hữu nguyên thủy và thô bạo.

Mỗi một động tác của hắn, đều giống như đang ra trận.

Ngang ngược xông tới.

Không hề nương tay.

Thân thể ta giống như một con thuyền nhỏ giữa c'a.y/o.t cơn bão.

Bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.

Hắn chặn miệng ta lại.

Bằng môi hắn.

Không phải hôn.

Mà là c/ắn x/é.

Mang theo ý vị trừng phạt.

Ta cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa.

Ý thức của ta bắt đầu trở nên mơ hồ…

Ta dường như nhìn thấy một vài hình ảnh.

Ta ngồi trên bậc thềm vương phủ, chờ hắn trở về.

Từ sáng sớm, cho đến hoàng hôn.

Trời mưa, ta không động.

Trời tuyết, ta cũng không động.

Quản gia khuyên ta trở về.

Ta nói, không sao, ta đợi Vương gia.

Nhưng người ta chờ, trước nay chưa từng trở về.

Ba năm.

Hơn một ngàn ngày đêm.

Ta giống như một kẻ ngốc.

Hắn vẫn luôn phát tiết.

Không có ý định dừng lại.

Thể lực của hắn tốt đến kinh người.

Giống như một con dã thú không biết mệt mỏi.

Trong phòng chỉ còn lại thanh âm của hai người chúng ta.

Tiếng thở dốc của ta.

Tiếng gầm thấp của hắn.

Không biết đã qua bao lâu.

Một ngày?

Hay là hai ngày?

Ta không còn phân biệt được nữa.

Bên ngoài trời tối rồi lại sáng, sáng rồi lại tối.

Hắn vẫn luôn ở trên người ta.

Đói thì hạ nhân sẽ đưa đồ ăn đến trước cửa.

Hắn tự mình đi lấy, ăn xong lại trở về.

Tiếp tục.

Ta không ăn gì.

Cũng không uống nước.

Ta chỉ muốn ch /ết.

Ý thức của ta càng lúc càng mơ hồ.

Thân thể đã tê dại.

Không còn cảm nhận được đau đớn nữa.

Chỉ còn lại vô tận mệt mỏi và nhục nhã.

Ngày thứ ba.

Ta bắt đầu phát sốt cao.

Toàn thân nóng rực.

Trong miệng vẫn luôn nói mê sảng.

Hắn dường như cuối cùng cũng dừng lại.

Ta cảm nhận được hắn đưa tay thử trán ta.

Rất nóng.

Hắn nhíu mày, mắng một câu gì đó.

Sau đó đứng dậy, mặc y phục.

Ta mơ mơ màng màng mở mắt.

Nhìn thấy bóng lưng hắn mặc chiến giáp.

Cao lớn, lạnh lùng.

Hắn dường như sắp rời đi.

Ta dùng chút sức lực cuối cùng, mở miệng.

Thanh âm khàn đặc đến không ra hình dạng.

“Bùi Dịch…”

Hắn quay đầu.

“Ta cuối cùng cũng hiểu rồi.”

Ta nhìn hắn, kéo ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Chiến công của ngươi… rốt cuộc là có được như thế nào.”

Hắn sững người.

Sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Hắn sải bước đi tới, dường như muốn nói gì đó.

Trước mắt ta tối sầm, hoàn toàn ngất đi.

04

Ta làm một giấc mộng rất dài.

Trong mộng là ngày đại hôn.

Nến đỏ chiếu sáng, cả phòng tràn đầy không khí vui mừng.

Bùi Dịch mặc hỉ phục đỏ thẫm, vén khăn trùm đầu của ta lên.

Hắn thật sự rất tuấn tú.

Mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng.

Là người đàn ông đẹp nhất ta từng thấy.

Hắn mỉm cười với ta.

Hắn nói: “Thẩm Thanh, sau này nàng chính là thê tử của ta.”

Ta cúi đầu, trong lòng tràn đầy vui mừng.

Thiếu nữ nào mà không mang mộng xuân?

Thiếu nữ nào mà không hy vọng có thể gả cho một vị anh hùng cái thế?

Bùi Dịch chính là anh hùng của ta.

Nhưng ngày hôm sau, hắn đã rời đi.

Khoác chiến giáp lạnh lẽo, mang theo sát khí.

Hắn nói, biên cảnh phía Bắc nguy cấp, hắn phải đi đánh trận.

Ta hỏi hắn, khi nào trở về?

Hắn nói, nhanh thì một năm, chậm thì ba năm.

Hắn bảo ta chờ hắn.

Thế là ta bắt đầu chờ.

Ta đứng trước cổng vương phủ, nhìn bóng lưng cao lớn của hắn biến mất nơi góc phố.

Ta từng nghĩ, hắn sẽ quay đầu nhìn ta một lần.

Nhưng hắn không.

Ta đợi một ngày.

Hai ngày.

Một tháng.

Một năm.

Hạ nhân khuyên ta, Vương gia có lẽ mấy năm cũng chưa về, không cần ngày nào cũng chờ.

Ta không nghe.

Lỡ như một ngày nào đó hắn trở về thì sao?

Lỡ như lúc hắn trở về, ta không đứng ở cửa, hắn sẽ thất vọng thì sao?

Ta cứ như vậy mà chờ.

Xuân hạ thu đông, đã thay đổi ba vòng.

Cây cối trong phủ xanh rồi lại vàng, vàng rồi lại rụng.

Ta từ một thiếu nữ mang đầy tâm sự xuân thì, biến thành một người phụ nhân trầm mặc.

Người ta chờ trở về, không phải phu quân của ta.

Mà là từng tờ từng tờ chiến báo thắng trận.

Trấn Bắc Vương đại phá quân địch.

Trấn Bắc Vương thu phục lại đất đã mất.

Trấn Bắc Vương trận tiền chém tướng.

Chiến công của hắn ngày càng hiển hách.

Tên của hắn, trở thành thần hộ mệnh của vương triều này.

Tất cả mọi người đều vì hắn mà tự hào.

Ta cũng từng vì hắn mà tự hào.

Nhưng nhiều hơn là bất an trong lòng.

Trong thư chưa từng có một câu nào là viết cho ta.

Những bức thư ta gửi đi, cũng chưa từng có hồi âm.

Giống như đá chìm xuống biển.

Hắn dường như đã quên, ở kinh thành vẫn còn một người thê tử tên Thẩm Thanh.

Đang chờ hắn về nhà.

Cảnh trong mộng chuyển đổi.

Biến thành ba ngày không thấy ánh mặt trời đó.

Nỗi đau bị xé rách.

Những lời nói lạnh lẽo.

Hắn giống như một con dã thú, tung hoành trên người ta.

Ta đau đến mức co rút lại.

Nước mắt không ngừng rơi.

“Nước…”

Ta nghe thấy giọng mình khàn khàn.

Có người cạy miệng ta ra, đút vào chút nước ấm.

Rất đắng.

Là thuốc.

Ta cố hết sức mở mắt.

Bên giường đứng một lão nhân râu tóc bạc trắng.

Là Thái y.

Ông đang bắt mạch cho ta, chân mày nhíu chặt.

Bùi Dịch đứng không xa, mặc một thân thường phục màu đen.

Hắn không mặc chiến giáp.

Nhưng cảm giác áp bức đó, không hề giảm đi chút nào.

“Thế nào?”

Thanh âm của Bùi Dịch truyền tới, không nghe ra cảm xúc.

“Vương gia, Vương phi đây là… đây là… uất kết trong lòng, lại thêm kinh hãi và mệt mỏi, cho nên mới sốt cao không lui.”

Thái y nói vô cùng cẩn trọng.

“Thân thể đã hao tổn quá mức, cần phải tĩnh dưỡng cẩn thận, tuyệt đối… tuyệt đối không thể tiếp tục hao tổn nguyên khí nữa.”

“Bổn vương biết rồi.”

Bùi Dịch phất tay.

“Kê đơn, lui xuống đi.”

“Vâng.”

Thái y như được đại xá, vội vàng thu dọn đồ đạc rời đi.

Trong phòng lại chỉ còn lại hai người chúng ta.

Hắn đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống ta.

Ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn hắn.

“Thẩm Thanh.”

Hắn gọi tên ta.

Ta không phản ứng.

“Giả ch /ết?”

Thanh âm hắn lạnh thêm vài phần.

Ta vẫn không phản ứng.

Hiện tại ta ngay cả sức lực nhúc nhích một ngón tay cũng không còn.

Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán ta.

Toàn thân ta cứng đờ.

Là tay hắn.

Cơn sốt dường như đã giảm bớt một chút.

Hắn rút tay về.

Trầm mặc rất lâu.

“Câu nói của ngươi, là có ý gì?”

Hắn hỏi.

Ta biết hắn hỏi câu nào.

“Chiến công của ngươi, rốt cuộc là vì đâu mà có.”

Ta không còn sức để nói chuyện.

Cũng không muốn nói.

“Trả lời bổn vương.”

Ngữ khí của hắn mang theo mệnh lệnh.

Ta vẫn nhắm mắt.

Hắn dường như bị sự im lặng của ta chọc giận.

Hắn cúi người xuống, áp rất gần ta.

“Thẩm Thanh, đừng tưởng o-t/ca'y ngươi bệnh rồi, bổn vương sẽ không làm gì được ngươi.”

“Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.”

“Nếu không, ta không ngại để ngươi nếm lại…”

Ta đột nhiên mở mắt.

Gắt gao trừng hắn.

Trong ánh mắt đó, đại khái toàn là hận ý.

Hắn khựng lại.

Nhìn vào mắt ta, hắn cũng sững người.

Chúng ta cứ như vậy đối diện nhau.

Một người nằm.

Một người đứng.

Một người yếu ớt không chịu nổi.

Một người mạnh mẽ như núi.

Nhưng ánh mắt ta, không có nửa phần lùi bước.

Rất lâu sau, hắn đứng thẳng người dậy.

Hừ lạnh một tiếng.

“Không biết điều.”

Hắn quay người rời đi.

Tiếng bước chân rất nặng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...