Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày
Chương 5
Bùi Dịch chỉ nói một chữ.
Lý Nhược Lan như được đại xá, lảo đảo rời đi.
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Không còn ai dám tiến lên bắt chuyện.
Bùi Dịch cầm chén rượu của ta, đưa tới bên môi ta.
“Uống một ngụm.”
Ta thuận theo mở miệng, uống một ngụm nhỏ.
Là ấm.
“Thẩm Thanh, nhớ kỹ cho bổn vương.”
Hắn ghé sát bên tai ta, dùng giọng nói chỉ đủ cho hai người chúng ta nghe thấy mà nói:
“Người của ngươi, gương mặt của ngươi, đều là của bản vương.”
“Chỉ có bản vương mới được đánh, mới được mắng.”
“Kẻ khác, ai dám chạm vào một chút, bản vương sẽ chặt tay hắn.”
Lời hắn ngang ngược đến mức không nói lý.
Nhưng ta nghe xong, trong lòng lại chỉ còn một mảnh lạnh lẽo.
Hắn không phải đang bảo vệ ta.
Hắn chỉ đang bảo vệ vật sở hữu của mình.
Một món đồ riêng tư không cho phép người khác dòm ngó.
08
Hoàng đế và Hoàng hậu giá lâm.
Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ.
Hô vang vạn tuế.
Yến tiệc chính thức bắt đầu.
Ca múa thái bình, chén tạc chén thù.
Hoàng đế hết lời khen ngợi Bùi Dịch, lại ban thưởng không ít bảo vật.
Bùi Dịch đứng dậy tạ ân, dáng vẻ cung kính, lời lẽ khiêm nhường.
Một thần tử hoàn mỹ.
Hoàng đế rất hài lòng, lại quay sang nhìn ta.
“Trấn Bắc Vương phi, những năm này vất vả cho ngươi rồi.”
Ta vội đứng dậy, khom người hành lễ.
“Vì bệ hạ phân ưu, vì triều đình tận trung, vốn là bổn phận của Vương gia, cũng là bổn phận của thần phụ, không dám nói vất vả.”
Ta nói ra những lời khách sáo đã chuẩn bị từ trước.
Hoàng đế gật đầu hài lòng.
“Tốt, thật là người hiểu đại nghĩa.”
“Bùi ái khanh cưới được hiền nội như ngươi, đúng là phúc phần của hắn.”
“Phu thê hai người phải hòa thuận với nhau.”
“Thần phụ tuân chỉ.”
Ta ngồi xuống, cảm thấy sau lưng đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Gần vua như gần hổ, quả nhiên không sai.
Bùi Dịch gắp cho ta một đũa thức ăn.
“Ăn đi.”
Giọng hắn không nghe ra vui giận.
Ta cúi đầu, lặng lẽ ăn.
Nhạt như nước lã.
Một điệu múa kết thúc, lại có một đội vũ cơ mới bước lên.
Người dẫn đầu thân hình mềm mại, ánh mắt đưa tình.
Đôi mắt như chiếc móc câu, chăm chăm nhìn Bùi Dịch.
Xung quanh đã có quan viên bắt đầu thì thầm.
“Thấy chưa, đó là nghĩa nữ mới nhận của Trương Đại học sĩ, hình như gọi là Oanh Nhi.”
“Nghe nói là chuẩn bị dâng cho Vương gia.”
“Chậc chậc, Vương gia thật là diễm phúc.”
Ta nghe những lời đó, mặt không đổi sắc.
Ba năm trước, có lẽ ta còn vì chuyện này mà đau lòng.
Nhưng bây giờ thì không.
Hắn muốn nạp thiếp, muốn thu thông phòng, đều không còn liên quan tới ta.
Ta chỉ chờ lấy được hòa ly thư, rời khỏi nơi này.
Vũ cơ tên Oanh Nhi kia càng múa càng phóng túng.
Một cú xoay người, tay áo gần như quét qua mặt Bùi Dịch.
Bùi Dịch khẽ nhíu mày.
Nhưng không phát tác.
Hoàng đế thì xem đến thích thú.
Bỗng nhiên mở miệng:
“Bùi ái khanh, ngươi thấy điệu múa của Oanh Nhi thế nào?”
Đây là muốn đích thân ban người.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Bùi Dịch.
Chờ hắn tạ ân nhận thưởng.
Ta cũng nhìn hắn.
Trong lòng vậy mà có một chút… hiếu kỳ.
Hiếu kỳ xem hắn sẽ chọn thế nào.
Bùi Dịch đứng dậy, chắp tay nói:
“Hồi bệ hạ, vũ điệu cũng tạm được.”
“Chỉ là thần quanh năm chinh chiến, trong phủ đã có một mình Vương phi lo liệu, thực không nỡ thêm người mới khiến nàng thêm phiền lòng.”
“Thần… không nỡ để Vương phi phải thêm phiền lòng.”
Bốn chữ cuối, hắn nói rất khẽ.
Bốn chữ ấy.
Lại như một tiếng sấm giữa trời quang, nổ tung khắp cả đại điện.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bao gồm cả ta.
Ta không dám tin mà nhìn hắn.
Hắn… đang nói gì vậy?
Sợ ta phiền lòng?
Hoàng đế cũng khựng lại một chút, sau đó bật cười lớn.
“Không ngờ Bùi ái khanh lại là một kẻ si tình như vậy.”
“Tốt, tốt lắm!”
“Nếu đã như vậy, trẫm cũng không ép ái khanh nhận người nữa.”
Vũ cơ tên Oanh Nhi kia, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Nàng ta cầu cứu nhìn về phía Trương Đại học sĩ.
Trương Đại học sĩ cúi đầu, không dám nhìn nàng ta.
Một khúc múa kết thúc, Oanh Nhi cùng các vũ cơ lặng lẽ lui xuống trong vẻ chật vật.
Một trận sóng gió như vậy, cứ thế bị Bùi Dịch nhẹ nhàng hóa giải.
Hắn ngồi xuống, thần sắc vẫn bình thản như thường.
Như thể những lời kinh thế hãi tục vừa rồi, căn bản không phải do hắn nói ra.
Hắn nâng chén rượu, uống một ngụm.
Khóe mắt dường như khẽ lướt qua ta.
Giống như đang quan sát phản ứng của ta.
Ta hạ mắt xuống, che giấu toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt.
Ta không hiểu.
Thật sự không hiểu hắn muốn làm gì.
Hắn đối với ta, rõ ràng chỉ có chiếm hữu và khống chế.
Vậy tại sao lại phải ở trước mặt mọi người, giả vờ thâm tình như vậy?
Là để tỏ lòng trung thành với hoàng đế, chứng minh hắn không mê nữ sắc, chỉ một lòng vì quân vương?
Hay là để bịt miệng thiên hạ, dập tắt lời đồn sau chuyện ở Thừa Thiên môn hôm đó?
Hay là…
Ta không dám nghĩ tiếp nữa.
Có những hy vọng, một khi đã nhen lên, lúc vỡ vụn sẽ càng đau hơn.
Yến tiệc diễn ra được một nửa, ta đi thay y phục.
Một cung nữ dẫn ta, đi qua hành lang thật dài.
Đến một thiên điện vắng vẻ.
Ta chỉnh lại y phục, rồi bước ra.
Cung nữ vẫn đứng chờ bên ngoài.
Ta chuẩn bị quay về.
Thì phía trước có một người đang đi tới.
Một thân cẩm bào màu nguyệt bạch, khí chất ôn hòa như ngọc.
Là Thất hoàng tử, Tiêu Triệt.
Trong số các hoàng tử, hắn là người ít nổi bật nhất.
Mẫu phi mất sớm, thân thể yếu ớt, cũng không tham gia tranh đấu phe phái.
Chỉ thích đọc sách, làm thơ, vẽ tranh.
Trong ký ức của ta, hắn luôn là một người rất ôn nhu.
“Vương phi.”
Hắn nhìn thấy ta, dừng bước, ôn hòa hành lễ.
Ta cũng đáp lễ.
“Thất điện hạ.”
“Sắc mặt Vương phi không được tốt, là thân thể không khỏe sao?”
Hắn quan tâm hỏi một câu.
Ta rất bất ngờ.
Trong đại điện có đến mấy trăm người.
Có người xem ta như trò cười, có người thương hại ta.
Nhưng chỉ có hắn, hỏi ta có phải không khỏe hay không.
Ta lắc đầu.
“Đa tạ điện hạ quan tâm, ta không sao.”
“Vậy thì tốt.”
Hắn mỉm cười, dịu dàng như gió xuân.
“Nếu có việc cần, Vương phi cứ tìm ta.”
“Tuy ta không giúp được chuyện lớn, nhưng rót một chén trà nóng, vẫn làm được.”
Nói xong, hắn liền nghiêng người sang một bên, nhường đường cho ta đi trước.
Ta gật đầu, đi ngang qua hắn.
Trong lòng lại gợn lên một chút sóng.
Một chén trà nóng.
Đơn giản biết bao.
Nhỏ bé biết bao.
Nhưng ba năm qua, ta chưa từng nhận được.
Trở lại đại điện.
Sắc mặt Bùi Dịch rất khó coi.
Vô cùng khó coi.
Hắn nhìn ta, ánh mắt lạnh như băng.
“Đi đâu?”
“Thay y phục.”
“Gặp ai?”
Giọng hắn như bị ép ra từ kẽ răng.
Trong lòng ta trầm xuống.
Hắn biết rồi.
Chắc chắn hắn đã phái người theo dõi ta.
“Ta gặp Thất điện hạ.” Ta trả lời đúng sự thật.
“Nói gì?”
“Không nói gì, chỉ hỏi thăm vài câu.”
“Vậy sao?”
Hắn cười lạnh một tiếng, rõ ràng là không tin.
Hắn chộp lấy tay ta, lực mạnh đến mức gần như bóp nát xương ta.
“Thẩm Thanh, tốt nhất ngươi nên biết điều một chút.”
“Đừng tưởng mình đã tìm được chỗ dựa mới.”
“Hắn không bảo vệ nổi ngươi đâu.”
Ta đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
“Ta không có.”
“Có hay không, trong lòng ngươi tự rõ.”
Hắn kéo ta về bên cạnh, bắt ta ngồi sát bên hắn.
Cánh tay như vòng sắt, siết chặt lấy eo ta.
Một tư thế cường thế, mang ý nghĩa tuyên bố chủ quyền.
Ta cảm thấy không khí xung quanh cũng trở nên ngột ngạt.
Ta cuối cùng cũng hiểu.
Hắn vừa rồi từ chối vũ cơ kia, không phải vì đau lòng cho ta.
Hắn chỉ đang nói cho tất cả mọi người biết.
Ta, Thẩm Thanh, là vật riêng của Bùi Dịch hắn.
Bất kể là hoàng đế muốn ban mỹ nhân cho hắn.
Hay là nam nhân khác muốn đến gần ta.
Đều không được.
Điều hắn muốn, là quyền chiếm hữu tuyệt đối, không cho phép bất kỳ ai thách thức.
09
Yến tiệc kết thúc trong một bầu không khí kỳ quái.
Trên xe ngựa trở về, Bùi Dịch không nói một lời.
Không khí trong xe còn ngột ngạt hơn lúc đến.
Ta có thể cảm nhận được cơn tức giận mà hắn đang kìm nén.
Giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Ta dựa vào vách xe, nhắm mắt lại, không muốn nhìn hắn.
Ta chỉ mong tất cả mau chóng kết thúc.
Trở về Vương phủ, trở về tiểu viện của ta.
Trở về cái vỏ lạnh lẽo chỉ có một mình ta.
Xe ngựa dừng lại.
Ta còn chưa kịp phản ứng.
Bùi Dịch đã một tay bế thốc ta lên.
Là kiểu động tác thô bạo, không mang theo chút dịu dàng nào.
Ta kinh hô một tiếng, theo bản năng giãy giụa.
“Đừng động!”
Hắn gầm thấp.
Ta không dám động nữa.
Hắn cứ như vậy bế ta, sải bước đi qua sân viện.
Đám hạ nhân nhìn thấy đều sợ hãi quỳ xuống, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng.
Hắn đá tung cửa tẩm điện.
Ném ta lên giường.
Giống hệt lần trước.
Trong lòng ta dâng lên nỗi sợ hãi khổng lồ.
Ta chống người muốn lùi về sau.
Hắn đã đè xuống.
“Chạy?”
Hắn bóp cằm ta, ánh mắt hung ác.
“Ngươi còn muốn chạy đi đâu?”
“Muốn chạy đến chỗ Tiêu Triệt sao?”
“Ta không có!”
Ta lớn tiếng phản bác.
“Ngươi không có?”
Hắn cười dữ tợn.
“Ngươi tưởng bản vương mù sao?”
“Lúc ngươi nhìn hắn, ánh mắt sắp nhỏ nước rồi!”
“Thẩm Thanh, ngươi thiếu nam nhân đến vậy sao?”
“Bản vương mới lạnh nhạt ngươi mấy ngày, ngươi đã không kịp chờ mà muốn tìm người khác rồi?”
Lời hắn giống như từng con dao tẩm đ/ộc, hung hăng đ/âm vào tim ta.
Thì ra, một chút thiện ý đơn thuần của một nam nhân.
Trong mắt hắn, lại là dụ dỗ.
Thì ra, chút khát khao đối với sự dịu dàng của ta.
Trong mắt hắn, lại là thấp hèn.
Trái tim ta từng chút từng chút lạnh đi.
Lạnh đến cuối cùng, ngay cả sợ hãi cũng không còn cảm nhận được.
Chỉ còn lại nỗi bi ai vô tận.
Ta nhìn hắn.
Nhìn gương mặt ở ngay trước mắt, nhưng lại xa lạ vô cùng.
Ta bỗng thấy thật buồn cười.
“Phải.” Ta nói.
Ta nghe thấy chính giọng mình, bình tĩnh đến lạ.
“Vương gia nói đúng.”
“Ta đúng là thiếu nam nhân.”
“Một người sẽ hỏi ta có lạnh không, có mệt không.”
“Một người sẽ đưa cho ta một chén trà nóng, chứ không phải một bát thuốc đắng.”
“Một người sẽ xem ta là một con người, chứ không phải một chiến lợi phẩm.”
“Vương gia, ngài cho được sao?”
Bùi Dịch sững người.
Hắn đại khái không ngờ ta lại phản bác như vậy.
Càng không ngờ ta lại bình tĩnh đến thế.
Không khóc, không náo loạn.
Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Ánh mắt đó, giống như đang nhìn một đứa trẻ vô lý.
Sắc mặt hắn từ đỏ chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang trắng.
Biến đổi không ngừng.
“Ngươi…”
Hắn tức đến lồng ngực phập phồng dữ dội.
Bàn tay đang bóp cằm ta càng lúc càng mạnh.
“Thẩm Thanh, ngươi muốn chết!”
“Có lẽ vậy.”
Ta khẽ cong môi.
“Dù sao cái mạng này, cũng là do ngươi ban cho.”
“Ngươi muốn lấy lại lúc nào cũng được.”
“Ngươi tưởng bản vương không dám?”
Mắt hắn đỏ ngầu, giống như một con thú hoang bị chọc giận đến cực điểm.
Hắn cúi xuống, hung hăng hôn lên môi ta.
Không.
Đó không phải là hôn.
Mà là c/ắn x/é.