Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày

Chương 6



Là trừng phạt.

Ta không phản kháng.

Cũng không đáp lại.

Chính chủ o'tc'a'y, duy nhất bá;nh m-ỳ ớ/t.

Giống như một con rối không có linh hồn.

Mặc cho hắn trút cơn phẫn nộ.

Hắn dường như nhận ra sự thờ ơ của ta.

Động tác càng thêm thô bạo.

Hắn bắt đầu xé y phục của ta.

Bộ cung trang đỏ lộng lẫy, từng được mọi người khen ngợi.

Trong tay hắn, biến thành những mảnh vải rách.

Chẳng bao lâu, ta lại một lần nữa, tr/ần tr/ụi đứng trước mặt hắn.

Không khí lạnh khiến toàn thân ta nổi đầy da gà.

Hắn nhìn ta, thở dốc.

Trong mắt dục vọng và phẫn nộ đan xen.

“Sợ rồi?”

Hắn hỏi, giọng khàn khàn.

Ta lắc đầu.

“Không sợ.”

Nỗi bi ai lớn nhất, là khi lòng đã ch/ết.

Khi một người ngay cả cái ch/ết cũng không sợ.

Thì còn sợ gì nữa?

Phản ứng của ta khiến d/ục v/ọng đang bùng lên trong hắn, như bị dội một gáo nước lạnh.

Lập tức tắt ngấm.

Hắn ngẩn người nhìn ta.

Nhìn đôi mắt trống rỗng, không một gợn sóng của ta.

Trong đó không có yêu, không có hận.

Thậm chí cũng không có sợ hãi.

Chỉ còn lại một vùng hoang vu chết lặng.

Cơn giận dữ trên mặt hắn dần rút đi.

Thay vào đó là một loại… mờ mịt.

Cùng với một chút hoảng loạn mà chính hắn cũng chưa nhận ra.

Hắn đột nhiên buông ta ra.

Lật người rời khỏi ta.

Hắn ngồi dậy, quay lưng về phía ta.

Bờ vai rộng lớn ấy, lúc này lại mang vài phần cô đ/ộc.

Trong phòng rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Chỉ còn lại tiếng hít thở của hai chúng ta.

Một nhẹ, một nặng.

Đan xen vào nhau.

Qua rất lâu, rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ cứ ngồi như vậy đến sáng.

Hắn đứng dậy.

Không quay đầu nhìn ta.

Chỉ cầm lấy một chiếc ngoại bào, tùy tiện khoác lên người.

Sau đó sải bước rời đi.

Cánh cửa bị hắn khép lại rất khẽ.

Phát ra một tiếng “cạch”.

Ta nằm trên giường, không nhúc nhích.

Nhìn tấm màn giường lộng lẫy phía trên đầu.

Nước mắt, cuối cùng cũng rơi xuống không hề báo trước.

Một giọt, rồi một giọt…

Chẳng mấy chốc đã làm ướt cả tấm gấm dưới thân.

Ta không khóc vì hắn.

Ta khóc cho chính mình.

Cho ba năm thanh xuân đã ch/ế/t đi của ta.

Cho tấm chân tình mà ta đã trao nhầm.

Trong bóng tối, ta chậm rãi, chậm rãi co mình lại.

Giống như một con thú nhỏ bị thương.

Tự mình liếm lấy vết thương của chính mình.

Nhưng cùng lúc đó, một ý nghĩ cũng bắt đầu điên cuồng nảy sinh trong lòng ta.

Ta không thể tiếp tục ngồi chờ ch/ế/t như vậy nữa.

Ta không thể tiếp tục trông chờ hắn rủ lòng thương hại.

Sự ghen tuông của Bùi Dịch, dục vọng khống chế của hắn, cơn phẫn nộ của hắn…

Tất cả những thứ đó đều là điểm yếu của hắn.

Cũng là vũ khí duy nhất ta có thể lợi dụng.

Ta sẽ không cầu xin hắn buông tha ta nữa.

Ta sẽ khiến hắn, tự tay đuổi ta ra khỏi Vương phủ này.

10

Sau đêm đó, Bùi Dịch suốt mười ngày liền không bước chân vào viện của ta.

Ta lại thấy thanh tĩnh.

Chỉ là tuy người hắn không tới, ánh mắt hắn lại chưa từng rời đi.

Thị vệ ngoài viện tăng gấp đôi.

Cung nữ đưa cơm cũng bị thay bằng một nhóm mới, ai nấy đều ít lời, gương mặt lạnh như băng.

Hắn nhốt ta trong khoảng không nhỏ bé này, giống như nuôi một con chim hoàng yến.

Một con chim đã bị hắn nhổ sạch lông, không còn bay được nữa.

Cuộc sống mỗi ngày của ta, phẳng lặng như mặt giếng cổ.

Thức dậy, chải đầu, dùng bữa, ngắm trời.

Những quyển sách trước kia bị hắn đốt, cũng không được mang bù lại.

Trong viện này, ngoài ta và mấy cung nữ, không còn một sinh linh nào khác.

Ngay cả cá trong ao cũng bị vớt sạch.

Điều hắn muốn, là sự cô độc tuyệt đối.

Hắn muốn dùng cách này ép ta phát điên, ép ta phải cúi đầu cầu xin hắn.

Hắn quá không hiểu ta.

Hoặc nói đúng hơn, hắn chưa từng muốn hiểu.

Sự tĩnh mịch này, lại chính là thứ ta cần.

Ta cần thời gian để suy nghĩ, để tính toán.

Ta giống như một con thú đang ẩn mình, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ trong bóng tối.

Cơ hội rất nhanh đã đến.

Thu sang, thời tiết dần lạnh.

Ta “đúng lúc” lại bệnh một trận.

Ho khan, sốt nhẹ, dây dưa không dứt.

Thái y tới khám, vẫn là những lời cũ.

Tâm bệnh tích tụ, thân thể hư nhược.

Kê vài phương thuốc bổ, dặn phải tĩnh dưỡng, phải “giữ tâm trạng thư thái”.

Ta nằm trên giường bệnh, nghe những lời đó mà trong lòng chỉ cười lạnh.

Tâm trạng thư thái?

Trừ khi ta ch/ế/t, hoặc rời khỏi nơi này.

Ta bảo cung nữ thân cận Xuân Lan tới tiền viện truyền lời.

Nói rằng trong bệnh mộng thấy mẫu thân sinh bệnh, trong lòng bất an.

Muốn ra Tướng Quốc tự ngoài thành, thắp một ngọn đèn trường minh cho mẫu thân mong bà mãi thọ, cũng tiện cầu phúc cho Vương gia.

Lời này truyền tới tai Bùi Dịch, hắn phản ứng thế nào ta không biết.

Ta chỉ biết, ngày hôm sau quản gia đã tới.

Nói Vương gia đã ân chuẩn.

Nhưng chỉ được đi nửa ngày, lại phải mang theo thị vệ Vương phủ.

Ta đoán được rồi.

Danh là bảo hộ, thực là giám sát.

Ta không quan tâm.

Đây chính là điều ta muốn.

Ngày xuất môn, ta mặc một thân váy áo trắng nhạt.

Không điểm phấn son, sắc mặt tái nhợt.

Nhìn như một đóa hoa có thể tàn bất cứ lúc nào.

Xuân Lan dìu ta lên xe ngựa.

Hơn mười tên thị vệ trước sau vây quanh, đoàn người rầm rộ rời thành.

Đến Tướng Quốc tự, hương khói rất thịnh.

Ta theo đúng kế hoạch, trước hết tới Đại Hùng bảo điện, lễ Phật.

Sau đó lại tới thiên điện, quyên tiền hương dầu cho mẫu thân, thắp một ngọn đèn trường minh.

Làm xong tất cả, ta nói với Xuân Lan rằng ta hơi mệt, muốn tới thiền viện phía sau núi ngồi một lát.

Đám thị vệ cũng đi theo.

Ta không ngăn cản.

Hậu sơn rất yên tĩnh.

Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng trúc, phát ra âm thanh xào xạc.

Ta đi tới một đình nghỉ chân, ngồi xuống.

Ta nhìn về phía dãy núi xa xa, ánh mắt không có tiêu điểm.

Thực ra, ta vẫn luôn dùng khóe mắt để để ý con đường nhỏ khác dẫn lên núi.

Ta biết, hắn sẽ tới.

Thất hoàng tử Tiêu Triệt, mỗi tháng vào ngày rằm đều tới Tướng Quốc tự, tụng kinh cho mẫu phi mất sớm của hắn.

Hôm nay, vừa đúng ngày rằm.

Đây là tin tức ta phải nằm bệnh suốt ba ngày, mới moi được từ miệng một bà lão quét sân.

Quả nhiên, không bao lâu sau.

Một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường nhỏ.

Vẫn là thân cẩm bào màu nguyệt bạch.

Vẫn là dáng vẻ ôn nhu như ngọc đó.

Hắn nhìn thấy ta, dường như cũng có chút bất ngờ.

Hắn bước tới.

“Vương phi?”

Ta đứng dậy, hành lễ với hắn.

“Điện hạ.”

Đám thị vệ nhìn thấy hắn, đều có chút căng thẳng, nhưng cũng không dám tiến lên.

Dù sao, đây cũng là hoàng tử.

“Vương phi cũng tới dâng hương sao?” hắn ôn hòa hỏi.

“Phải, ta tới thắp một ngọn đèn cho gia mẫu.”

Ta khẽ đáp, còn thuận thế ho khan hai tiếng.

“Thân thể Vương phi vẫn chưa khỏi hẳn sao?”

Hắn khẽ nhíu mày, trong giọng mang theo sự quan tâm.

“Đa tạ điện hạ để tâm, chỉ là bệnh vặt thôi.”

“Vẫn nên giữ gìn thân thể nhiều hơn.”

Hắn vừa nói, vừa lấy từ trong tay áo ra một vật nhỏ.

Đưa cho ta.

“Đây là một con chim gỗ do bá tánh dưới núi tặng cho ta, nói rằng có thể mang lại may mắn.”

“Không phải thứ gì quý giá, tặng cho Vương phi vậy.”

“Mong rằng có thể mang lại cho Vương phi một chút bình an.”

Đó là một con chim nhỏ được chạm từ gỗ hoàng dương, chỉ lớn bằng ngón tay cái.

Đường nét điêu khắc rất thô, nhưng có thể nhìn ra sự dụng tâm.

Ta sững người.

Chuyện này… không nằm trong kế hoạch của ta.

Ta chỉ muốn “tình cờ gặp”, nói vài câu với hắn.

Để tai mắt của Bùi Dịch nhìn thấy.

Nhưng hắn…

Ta nhìn đôi mắt trong veo của hắn.

Trong đó không có một chút tạp niệm nào.

Chỉ có sự thiện ý thuần túy.

Trái tim ta bỗng nhói lên dữ dội.

Ta đưa tay, nhận lấy con chim gỗ.

Cầm trong tay thấy ấm áp.

“Đa tạ điện hạ.”

Giọng ta có chút run rẩy.

“Không cần khách khí.”

Hắn mỉm cười, xoay người chuẩn bị rời đi.

“Phải rồi.”

Hắn đi được vài bước, lại quay đầu.

“Vương phi, bất kể gặp chuyện gì, cũng đừng từ bỏ hy vọng.”

“Trên đời này, rồi sẽ có lúc mưa tan trời sáng.”

Nói xong, hắn thật sự rời đi.

Ta cầm con chim gỗ trong tay, đứng tại chỗ rất lâu không nhúc nhích.

Hy vọng sao?

Ta còn hy vọng nữa không?

Trở về Vương phủ, trời đã tối.

Ta vừa bước vào viện, liền cảm nhận được một luồng khí lạnh khác thường.

Bùi Dịch đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng.

Hắn không thắp đèn.

Toàn thân hắn đều ẩn trong bóng tối.

Giống như một con mãnh thú đang chờ thời cơ ra tay.

Xuân Lan sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

Ta bước vào phòng, hành lễ với hắn.

“Vương gia.”

Hắn không nói gì.

Chỉ nhìn ta.

Ánh mắt ấy như lưỡi dao, như muốn mổ xẻ ta từ trong ra ngoài.

Ta biết, hắn đều đã biết hết rồi.

Ta lặng lẽ giấu con chim gỗ trong tay áo.

Nhưng động tác đó không thoát khỏi ánh mắt hắn.

“Trong tay áo là thứ gì?”

Giọng hắn khàn đặc đến đáng sợ.

“Không có gì.”

“Lấy ra.”

Ta không động.

Hắn đứng dậy.

Từng bước, từng bước tiến về phía ta.

Cảm giác áp bức ấy khiến ta gần như không thở nổi.

Hắn đi tới trước mặt ta, một tay nắm lấy cổ tay ta.

Sau đó cưỡng ép bẻ từng ngón tay ta ra.

Con chim gỗ nhỏ rơi xuống đất.

Phát ra một tiếng vang giòn.

Ánh mắt hắn dừng trên con chim gỗ đó.

Rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.

Nhìn ta.

Cơn bão trong ánh mắt ấy đủ để hủy diệt tất cả.

“Thẩm Thanh.”

Hắn gọi tên ta, từng chữ một.

“Ngươi thật sự cho rằng bản vương đã ch/ế/t rồi sao?”

11

Con chim gỗ đáng thương kia bị hắn giẫm nát dưới chân.

Giống như chút ấm áp vừa mới nhen lên trong lòng ta.

Cũng trong nháy mắt hóa thành bụi.

“Giải thích.”

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, trong đôi mắt đen cuộn trào cơn giận dữ ngập trời.

Ta hạ mắt xuống, nhìn đống mảnh gỗ vụn trên đất.

Trong lòng một mảnh bình lặng.

Thậm chí còn có một chút khoái ý lạnh lẽo.

Ngươi xem đi, Bùi Dịch.

Đây chính là ngươi.

Ngươi không dung nổi một con chim gỗ.

Cũng không dung nổi một câu quan tâm của người khác.

Tình cảm của ngươi là nhà giam, là xiềng xích, là hủy diệt.

“Không có gì để giải thích.”

Ta khẽ nói.

“Chỉ là tình cờ gặp Thất điện hạ, hắn tặng cho ta.”

“Tình cờ gặp?”

Hắn cười lạnh, tiếng cười đầy vẻ châm chọc.

“Tướng Quốc tự lớn như vậy, các ngươi đúng là có duyên.”

“Hay là các ngươi đã hẹn nhau từ trước?”

Ta không nói.

Im lặng, chính là vũ khí tốt nhất.

Quả nhiên, sự im lặng của ta khiến hắn càng thêm phẫn nộ.

“Sao không nói nữa?”

Hắn bóp cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên.

“Ở cung yến còn chưa đủ liếc mắt đưa tình, bây giờ đã bắt đầu lén lút trao nhận tín vật rồi sao?”

“Thẩm Thanh, ngươi định đặt thể diện c.ay-o't của bản vương ở đâu?”

“Định đặt thể diện của Trấn Bắc Vương phủ ở chỗ nào?”

Ngón tay hắn gần như muốn bóp nát cằm ta.

Đau.

Nhưng ta lại cười.

“Vương gia bây giờ mới nhớ tới thể diện sao?”

“Lúc ngươi kéo ta đi khỏi Thừa Thiên môn, sao không nghĩ tới thể diện?”

“Lúc ngươi giam ta trong viện này, sao không nghĩ tới tôn nghiêm của Vương phi?”

“Bùi Dịch, thứ ngươi để ý chỉ có thể diện của chính ngươi.”

“Từ đầu đến cuối, cũng chỉ có bản thân ngươi.”

“Càn rỡ!”

Hắn bị lời ta chọc giận hoàn toàn, giơ tay định đánh xuống.

Ta không né.

Ta nhắm mắt lại, chờ cái tát đó.

Nhưng cái tát mãi không giáng xuống.

Ta mở mắt.

Thấy bàn tay hắn giơ giữa không trung đang khẽ run.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...