Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày

Chương 7



Trong đó có phẫn nộ, có không cam lòng, còn có một chút… đau đớn mà ta không hiểu nổi.

Cuối cùng, hắn vẫn hạ tay xuống.

Hắn đột ngột đẩy ta ra.

Ta loạng choạng đập vào góc bàn, bên hông truyền tới một trận đ/au nhói.

“Được.”

Hắn nhìn ta, như nhìn kẻ thù không đội trời chung.

“Ngươi không phải thích yên tĩnh sao?”

“Bản vương sẽ cho ngươi… yên tĩnh cho đủ!”

Hắn quay người, sải bước đi ra ngoài.

Ra lệnh cho thị vệ ngoài cửa.

“Từ hôm nay trở đi, nếu không có lệnh của bản vương, Vương phi không được bước ra khỏi viện này nửa bước!”

“Tất cả hạ nhân trong viện, đổi hết!”

“Con nha đầu tên Xuân Lan kia, lôi ra ngoài đánh c/h/ế/t cho bản vương!”

Ta lập tức ngẩng đầu.

“Không!”

Xuân Lan là người ta mang từ nhà mẹ đẻ tới, đã theo ta hơn mười năm.

Là người thân duy nhất của ta trong Vương phủ lạnh lẽo này.

“Bùi Dịch, ngươi không thể làm vậy!”

Ta lao tới, muốn kéo hắn lại.

“Chuyện này không liên quan tới nàng ấy!”

“Không liên quan tới nàng ta?”

Bùi Dịch quay đầu lại, ánh mắt tàn nhẫn.

“Nàng ta là tâm phúc của ngươi, giúp ngươi truyền tin, nàng ta đáng ch/ế/t!”

“Ngươi dám!”

Ta trừng mắt nhìn hắn.

“Nếu hôm nay ngươi dám động tới nàng một sợi tóc, ta sẽ ch/ế/t ngay tại đây!”

Ta nói xong liền lao đầu về phía cột tường.

Ta không diễn kịch.

Ta là thật.

Nếu ngay cả Xuân Lan ta cũng không bảo vệ được, ta sống còn ý nghĩa gì nữa.

“Vương phi!”

Thị vệ ngoài cửa kinh hô.

Nhưng Bùi Dịch còn nhanh hơn bọn họ.

Hắn lách người chắn trước mặt ta.

Giữ chặt ta trong lòng.

“Ngươi điên rồi! Ngươi thật sự điên rồi!”

Hắn gầm thấp, cánh tay siết chặt đến mức xương ta cũng đau.

Ta mặc kệ tất cả, liều mạng giãy giụa trong lòng hắn.

Dùng tay đánh hắn, dùng chân đá hắn.

Thậm chí còn há miệng, cắn thật mạnh lên vai hắn.

Ta nếm được mùi tanh của m/á/u.

Hắn rên khẽ một tiếng, nhưng không buông tay.

Ngược lại còn ôm ta chặt hơn.

“Thẩm Thanh, vì một hạ nhân mà ngươi ngay cả mạng cũng không cần sao?”

Giọng hắn mang theo chút không thể tin nổi.

“Nàng ấy không phải hạ nhân!”

Ta vừa khóc vừa hét.

“Nàng ấy là muội muội của ta!”

Ba năm nay, là Xuân Lan ở bên ta.

Ta bệnh, nàng canh bên giường.

Ta khóc, nàng đưa khăn cho ta.

Những lúc ta chờ hắn không về, tuyệt vọng đến cực điểm, chính nàng ôm ta nói:

“Tiểu thư, đừng sợ, vẫn còn có ta.”

Bùi Dịch có thể dày vò ta, làm nhục ta.

Nhưng hắn không thể động tới Xuân Lan.

Đó là giới hạn của ta.

Nước mắt ta rơi từng giọt lớn.

Rơi trên áo bào màu huyền của hắn, loang thành từng vệt đậm.

Nóng bỏng.

Hắn dường như bị nước mắt ta làm bỏng.

Thân thể khựng lại một chút.

Hắn ôm ta rất lâu không nói gì.

Sự giãy giụa trong lòng hắn dần yếu đi.

Chỉ còn lại tiếng khóc bị kìm nén, đầy tuyệt vọng.

Không biết qua bao lâu.

Hắn cuối cùng cũng buông ta ra.

Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp đến đáng sợ.

“Tội ch/ế/t có thể miễn.”

Hắn khàn giọng nói.

“Nhưng tội sống khó tha.”

“Đưa nàng ta tới Hoán Y cục, không có lệnh của bản vương, vĩnh viễn không được gặp lại Vương phi.”

Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Xuân Lan bị hai bà tử to khỏe lôi đi.

Nàng vừa khóc vừa gọi:

“Tiểu thư! Tiểu thư!”

Ta quỳ trên mặt đất, nhìn nàng bị kéo ra khỏi cửa viện.

Đưa tay ra.

Nhưng lại không thể nắm được gì.

Chút ánh sáng cuối cùng trong thế giới của ta.

Cũng đã tắt.

Ta nhìn về phía cửa viện, nhìn về hướng Xuân Lan bị kéo đi.

Rồi bật cười.

Nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, nhưng ta lại cười.

Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Bùi Dịch.

Ngươi cho rằng ngươi thắng rồi sao?

Ngươi cho rằng, cướp đi tất cả những người bên cạnh ta, là có thể khiến ta khuất phục sao?

Ngươi sai rồi.

Ngươi chỉ đang từng bước từng bước đẩy ta về phía kết cục mà ngươi không muốn nhìn thấy nhất.

Ngươi đốt sách của ta.

Bây giờ, lại đuổi đi người bạn cuối cùng của ta.

Ngươi khiến ta không còn gì cả.

Cũng khiến ta… không còn gì để sợ nữa.

12

Sau khi Xuân Lan rời đi, trong viện tĩnh lặng như c/h/ế/t.

Những cung nữ mới tới, giống như một đám người câm.

Chỉ làm việc, không nói chuyện.

Ánh mắt nhìn ta đầy sợ hãi.

Giống như ta là một con quái vật có thể ăn th/ịt người.

Cũng tốt.

Ta một mình ngồi bên cửa sổ, nhìn cây mai trong viện.

Lá trên cây đã rụng hết.

Chỉ còn những cành khô trơ trụi, trong gió thu trông đặc biệt tiêu điều.

Ta không còn giả vờ b/ệnh nữa.

Ta bắt đầu ăn uống tử tế, ngủ nghỉ tử tế.

Ta phải dưỡng tốt thân thể.

Bởi vì ta biết, cuộc chiến thật sự mới chỉ bắt đầu.

Ta không thể ngã xuống.

Ta cần sức lực để đi tiếp con đường phía trước.

Bùi Dịch không tới nữa.

Nhưng mỗi ngày hắn đều sai người đưa tới vài thứ.

Những dược liệu bổ dưỡng quý giá, những bộ y phục lộng lẫy, những món trang sức tinh xảo.

Giống như đang bù đắp.

Cũng giống như đang khoe khoang.

Khoe rằng hắn có thể dễ dàng cướp đi tất cả của ta, cũng có thể dễ dàng ban cho ta tất cả.

Ta đem tất cả những thứ đó chất vào một góc.

Đến nhìn cũng không thèm nhìn.

Trái tim ta đã cứng như sắt đá.

Những thứ vật ngoài thân này, không còn lay động được ta chút nào.

Ta đang chờ.

Chờ một cơ hội có thể khiến hắn hoàn toàn nổi giận.

Một cơ hội khiến hắn hoàn toàn thất vọng về ta, hoàn toàn chán ghét ta.

Cơ hội này, ta phải tự mình tạo ra.

Ta bắt đầu làm một vài chuyện mà trong mắt người ngoài, rất kỳ lạ.

Ta bắt đầu học thêu thùa.

Trước kia ta chưa từng đụng tới những thứ này.

Ta cho rằng đó là lãng phí thời gian.

Nhưng bây giờ, mỗi ngày ta đều ngồi bên cửa sổ, từng mũi từng chỉ thêu một chiếc khăn tay.

Ta thêu rất chậm, rất nghiêm túc.

Trên đó thêu một khóm trúc.

Xanh biếc, thẳng tắp.

Phong thái của bậc quân tử.

Ta biết, tai mắt của Bùi Dịch sẽ đem tất cả chuyện này nói lại với hắn.

Hắn sẽ biết ta đang thêu đồ.

Hắn cũng sẽ biết, trúc là loài cây mà Thất hoàng tử Tiêu Triệt thích nhất.

Tiêu Triệt thậm chí còn tự đặt cho mình một hiệu là “Trúc Khê cư sĩ”.

Đây là chuyện cả kinh thành đều biết.

Quả nhiên, không bao lâu sau.

Bùi Dịch tới.

Hắn tới vào đêm khuya.

Mang theo một thân hàn khí.

Lúc đó ta đang chuẩn bị đi ngủ.

Hắn đẩy cửa bước vào, không nói một lời.

Đi thẳng tới trước khung thêu của ta.

Cầm lấy chiếc khăn tay mà ta đã gần thêu xong.

Hắn nhìn khóm trúc trên đó, nhìn rất lâu, rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng tấm vải kia cũng sắp bị ánh mắt hắn xuyên thủng.

“Thêu cho hắn?”

Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Càng bình tĩnh, càng nguy hiểm.

Ta biết.

Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt hắn.

“Phải.”

Ta chỉ nói một chữ.

Không giải thích, không che giấu.

Chỉ đơn giản là thừa nhận.

Đồng tử hắn co rút mạnh.

Chiếc khăn trong tay bị hắn siết chặt đến mức gần như bị vò nát.

“Ngươi thừa nhận rồi?”

Hắn dường như không dám tin.

Hắn hẳn cho rằng ta sẽ giống như trước kia, biện bạch, hoặc im lặng.

Không ngờ ta lại thừa nhận dứt khoát như vậy.

“Có gì mà không thể thừa nhận?”

Ta đứng dậy, bước tới trước mặt hắn.

“Chẳng phải Vương gia đã sớm kết luận rồi sao?”

“Dù ta làm gì, nói gì, trong mắt ngươi cũng đều là sai.”

“Nếu đã vậy, ta cần gì phải tốn lời giải thích.”

“Ta chính là thêu cho hắn đấy, thì sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Lần đầu tiên, dùng ánh mắt mang theo sự khiêu khích nhìn hắn.

“Thẩm Thanh!”

Hắn gầm thấp một tiếng, gân xanh trên trán nổi lên.

“Ngươi có biết mình đang nói gì không!”

“Đương nhiên ta biết.”

Ta khẽ cười.

“Ta còn biết ngươi đang sợ điều gì.”

“Ngươi sợ rồi.”

“Ngươi sợ ta không còn chịu sự khống chế của ngươi.”

“Ngươi sợ trong lòng ta có người khác.”

“Ngươi sợ uy nghiêm của Trấn Bắc Vương bị người khác thách thức.”

“Bùi Dịch, ngươi không phải yêu ta.”

“Ngươi chỉ là… không cam lòng.”

“Không cam lòng một món đồ vốn thuộc về ngươi, lại có suy nghĩ của riêng mình.”

Mỗi câu ta nói ra đều giống như một lưỡi dao sắc, hung hăng đâm vào tim hắn.

Lột sạch lớp vỏ kiêu ngạo và mạnh mẽ của hắn.

Để lộ ra bên trong… linh hồn thật sự đầy tự ti và đa nghi.

“Ngươi im miệng!”

Hắn đột nhiên vươn tay, bóp chặt cổ ta.

Hung hăng ép ta vào tường.

Cảm giác nghẹt thở lập tức ập tới.

Mặt ta đỏ bừng.

Ta nhìn hắn.

Nhìn đôi mắt đã hoàn toàn mất kiểm soát vì phẫn nộ của hắn.

Ta không giãy giụa.

Thậm chí còn khẽ mỉm cười với hắn.

Đến đi.

Bóp c/h/ế/t ta đi.

Bóp c/h/ế/t ta, ngươi sẽ được giải thoát.

Ta cũng được giải thoát.

Mọi ân oán giữa chúng ta, cũng sẽ kết thúc.

Sự thuận theo của ta, nụ cười của ta, đã hoàn toàn đánh sập phòng tuyến cuối cùng của hắn.

Hắn nhìn ta, sự điên cuồng trong mắt dần rút đi.

Thay vào đó là vô tận lạnh lẽo… và tuyệt vọng.

Hắn buông tay.

Ta mềm nhũn ngã xuống đất, hít thở từng ngụm lớn.

Nước mắt sinh lý không ngừng rơi xuống.

Hắn lùi lại hai bước.

Nhìn ta, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Một người xa lạ mà hắn trước giờ chưa từng quen biết.

“Được.”

Hắn bỗng lên tiếng.

Giọng khàn đặc, như vừa bị giấy ráp mài qua.

“Thẩm Thanh, ngươi thắng rồi.”

Hắn nói.

“Không phải ngươi muốn hòa ly thư sao?”

“Bản vương cho ngươi.”

Ta đột ngột ngẩng đầu, không dám tin nhìn hắn.

Hắn… vừa nói gì?

Hắn nói lại lần nữa xem?

“Không phải ngươi luôn cho rằng, bản vương đang giam cầm ngươi sao?”

Hắn tự giễu cười một tiếng.

“Vậy hiện tại, bản vương thả ngươi đi.”

“Ngươi đi tìm quân tử của ngươi, đi sống những ngày tháng vui vẻ của ngươi.”

“Từ nay về sau, Thẩm Thanh ngươi và Trấn Bắc Vương phủ của ta, không còn nửa phần liên quan!”

Ném lại câu nói ấy, hắn xoay người rời đi.

Không chút lưu luyến.

Bóng lưng ấy dứt khoát đến mức, tựa như một thanh lợi kiếm vừa rút khỏi vỏ.

Ta quỳ ngồi dưới đất, nhìn theo thân ảnh hắn biến mất ngoài cửa.

Rất lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.

Ta… thành công rồi?

Ta thật sự… thành công rồi sao?

Ta đã dùng phương thức tàn nhẫn nhất để làm tổn thương hắn.

Cuối cùng cũng đổi lại được thứ ta muốn — tự do.

Nhưng vì sao…lại c'ay/o-t đến vậy.

Vì sao tim ta lại đau đến vậy?

Đau đến mức như có người sống sờ sờ khoét mất một mảnh.

Nước mắt làm nhòe tầm mắt.

Ngoài cửa sổ, cây mai trụi lá kia đứng trong màn đêm, giống như một chiếc bóng cô độc lặng im.

13

Hòa ly thư được đưa tới vào sáng sớm ngày hôm sau.

Chỉ là một tờ giấy mỏng.

Do chính tay quản gia nâng tới.

Nét chữ trên đó là bút tích của Bùi Dịch.

Nét bút như sắt vạch bạc câu, lực xuyên qua cả mặt giấy.

Cũng giống như con người hắn, tràn đầy khí thế cường ngạnh.

Ta nhận lấy, ngay cả nhìn cũng không nhìn, liền gấp lại, cất vào trong ngực.

Quản gia nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ông là người già rồi.

Ở trong Vương phủ cả một đời.

Là người nhìn Bùi Dịch lớn lên.

“Vương phi… à không, Thẩm tiểu thư.”

Ông sửa lại cách xưng hô.

“Vương gia người… cả đêm không ngủ.”

Ta không có phản ứng gì.

“Thẩm tiểu thư thật sự… không hối hận sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

Chương trước Chương tiếp
Loading...