Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Võ Hoàng, Đừng Đào Nữa, Hoàng Hậu Không Muốn Tỉnh
Chương 2
Còn hắn…
Khi hắn thật sự nhận ra mình đã đánh mất điều gì…
Thì mọi thứ… cũng đã quá muộn.
5
Nửa năm thoáng chốc đã trôi qua.
Kỳ hạn trăm năm đã gần ngay trước mắt.
Sứ mệnh bảo hộ Đại Càn của ta… sắp hoàn thành.
Ta cầm bút, tập trung tinh thần vẽ một đạo phù hộ thân.
Sau đó gấp lại, đưa cho ma ma.
Ta bảo bà cầm lá phù này đến tìm tổng quản Nội Vụ phủ, đổi lấy một cơ hội xuất cung an ổn.
Ma ma vừa nghe ta muốn đuổi bà đi liền đỏ hoe mắt.
Bà ra sức lắc đầu, quyết không chịu nhận.
Bà muốn ở lại bên cạnh ta.
Ta nhìn mái tóc bạc trắng của bà, nhẹ giọng an ủi.
“Đừng sợ.”
“Duyên phận chủ tớ của chúng ta… vẫn chưa hết.”
Lúc ấy bà mới nghẹn ngào nhận lấy lá phù.
Ma ma hầu hạ ta đã mấy chục năm.
Ta vốn không thích người khác đến gần.
Những thị nữ bên cạnh ta trước đây, thường mười năm lại thay một lượt.
Đều là những cô gái mười mấy tuổi.
Người thật sự từng thấy dung mạo ta, hiểu được tâm ý ta… cực kỳ ít.
Chỉ có bà là ngoại lệ.
Lần đầu gặp bà, bà vẫn chỉ là một cung nhân nhóm lửa tầm thường trong ngự thiện phòng.
Một đêm khuya, sau khi ta quan tinh trở về, đi ngang qua hoa viên.
Ta nghe thấy bà ngồi xổm trong góc tối khóc đến đau lòng.
Hỏi ra mới biết…
Con trai bà mắc trọng bệnh, thuốc thang đều vô hiệu.
Ta tiện tay bấm đốt tính một quẻ.
Lập tức biết được căn nguyên bệnh.
Ta đưa cho bà một lá bùa bình an do chính tay ta vẽ.
Vài ngày sau…
Con trai bà khỏi bệnh.
Bà quỳ dưới Trích Tinh Đài, dập đầu không biết bao nhiêu lần.
Chỉ cầu được ở lại bên cạnh ta, làm trâu làm ngựa… để báo đáp ân tình.
Ta thấy bà tâm tính thuần hậu, chấp niệm lại sâu, liền đồng ý.
Lần đầu gặp bà, bà vẫn còn là một thiếu phụ thần thái rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời.
Nay nhìn lại, tóc đã bạc trắng, lưng cũng hơi còng xuống.
Còn ta… dung nhan vẫn như cũ, năm tháng không hề để lại dấu vết.
Mấy chục năm qua, bà luôn tận tâm tận lực, đã sớm nắm rõ mọi sở thích của ta.
Ăn mặc ở đi lại, từng việc nhỏ nhặt trong sinh hoạt, bà đều chăm lo chu đáo, chưa từng xảy ra sai sót.
Trong lòng ta… thực sự cảm kích bà.
Bà cũng cảm kích ta.
Mấy ngày trước trong lãnh cung, ta thuận miệng nói bà sắp có thêm một đứa cháu trai kháu khỉnh.
Bà lén ra ngoài cung nhờ người dò hỏi.
Tin tức quả nhiên ứng nghiệm.
Từ đó trở đi, ánh mắt bà nhìn ta ngoài sự trung thành… còn nhiều thêm vài phần kính phục tuyệt đối.
6
Cả đời này của ta rất ít khi dính vào nhân quả phàm trần.
Chỉ cần khởi một nhân… liền sinh ra ràng buộc.
Tuổi thọ của phàm nhân tuy chỉ vài chục năm ngắn ngủi.
Nhưng ta vẫn sợ phiền phức.
Chỉ có ma ma là khác.
Trong quãng thời gian dài đằng đẵng của ta, bà là đoạn duyên khói lửa duy nhất mà ta cam tâm tình nguyện vướng vào.
Cho dù có thêm vài phần ràng buộc… ta cũng vui lòng chấp nhận.
Trước khi bà xuất hiện, ta luôn mang khăn che mặt.
Ta rất sợ phiền phức.
Những thị nữ bên cạnh ta cứ mười năm lại thay một lượt.
Từ khi ma ma hầu hạ bên cạnh, ta mới bỏ khăn che mặt xuống.
Trên thế gian này, người có thể ở gần ta, thường xuyên nhìn thấy dung mạo thật của ta…
Từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình bà.
Ăn uống sinh hoạt của ta, mọi việc vụn vặt… đều giao cho bà chăm lo.
Bà tận tâm tận lực với ta, dốc hết lòng dạ.
Ta cũng thuận theo tâm nguyện của bà, âm thầm sửa lại mệnh cách cho con trai bà.
Ta ban cho hắn một đời phú quý một phương, con cháu đầy đàn.
Hiện nay, những gì ma ma nên có… bà đều đã có.
Con cháu đầy nhà, cuộc sống an ổn không lo.
Không còn nửa phần tiếc nuối.
Tuổi bà đã cao, cũng chẳng còn mong cầu điều gì khác.
Một lòng một dạ chỉ đặt nơi ta, chỉ muốn ở bên ta cho đến hết quãng đời còn lại.
Tâm ý của bà… ta hiểu.
Chỉ là trăm năm sắp hết.
Không tránh khỏi một phen động loạn.
Ta không thể liên lụy đến bà.
Đưa bà ra khỏi cung, trở về bế cháu, an hưởng tuổi già…
Đó mới là việc cuối cùng ta có thể làm cho bà.
Khi ánh mắt lạnh lẽo không cho phép cãi lại của ta nhìn thẳng vào bà…
Bà cuối cùng cũng hiểu.
Ta thật sự đã quyết định.
Ta không phải đang thương lượng với bà.
Mà là đang sắp xếp lần cuối.
Ta nhìn vệt mồ hôi trên trán bà, nhìn mái tóc bạc trắng ấy, rốt cuộc khẽ thở dài nặng nề.
Trăm năm cô tịch…
Chỉ có chút tình người khói lửa này khiến lòng ta còn một góc mềm.
“Đứng lên đi.”
Ta nhàn nhạt nói.
“Cứ chờ lệnh của ta.”
Bà hiểu rồi.
Ta không phải đuổi bà đi.
Mà là muốn tiễn bà một đời trọn vẹn.
Còn bản thân ta…
Lãnh cung cũng được.
Vinh hoa cũng được.
Tất cả đều sắp không còn liên quan đến ta nữa.
Chỉ cần bà bình an rời cung.
Ta sẽ triệt để cắt đứt duyên trần… bước vào giấc ngủ dài.
7
Sau khi ma ma rời đi, ta lặng lẽ tính lại một lần thời gian.
Từ lúc vào lãnh cung đến hôm nay.
Không nhiều không ít.
Vừa đúng nửa năm.
Cũng chính là ngày tròn trăm năm ta bảo hộ Đại Càn.
Ta đưa tay lên…
Nhẹ nhàng rút đi lớp kết giới đã bao phủ hoàng cung suốt trăm năm.
Những oán khí, lệ khí, những cô hồn uổng t /ử từng bị ta đè xuống dưới hoàng cung…
Trong khoảnh khắc mất đi sự áp chế, bắt đầu chậm rãi trồi lên.
Sau đó…
Ta nằm xuống giường.
Khép mắt lại.
Chìm vào giấc ngủ sâu.
Một giấc ngủ mà…
Ta vốn không định tỉnh lại nữa.
Những năm này, hậu cung chưa từng thiếu những chuyện nhơ bẩn, chỉ là ta vẫn luôn đè xuống, che chở, nên mới trông như gió yên sóng lặng.
Nay ta buông tay không quản nữa, những thứ dơ bẩn ẩn trong chốn thâm cung cuối cùng cũng lộ ra móng vuốt.
Trước tiên là nửa đêm tiếng kêu quái dị không ngừng, giống mèo mà không phải mèo, thê lương chói tai.
Sau đó là trong cung liên tiếp có người nhìn thấy những thứ không sạch sẽ, lòng người hoang mang.
Có người vô cớ phát b/ệnh nặng, thuốc men vô hiệu; có người châu báu bị tr/ộm mất, không để lại nửa điểm manh mối; còn có người nửa đêm tre/o c/ổ trên cây cổ thụ trong Ngự hoa viên, t/ử trạng quái dị.
Từng chuyện từng chuyện một, ép đến mức hậu cung ai nấy kinh hồn bạt vía.
Hoàng đế cuối cùng cũng hoảng. Lúc này hắn mới nhớ ra, trong lãnh cung vẫn còn một ta.
Nửa năm qua, đây là lần đầu tiên hắn bước vào tòa lãnh cung này.
Sắc mặt xanh mét, còn phẫn nộ hơn cả lúc trước khi hạ lệnh cấm túc ta.
Hắn khẳng định rằng tất cả những chuyện quái dị này đều do ta âm thầm giở trò, là ta đang trả thù hắn.
Hắn muốn tận mắt nhìn ta cầu xin tha thứ, nhìn ta cúi đầu.
Nhưng vừa mở miệng, thái giám thân cận của hắn đã tái mặt, run giọng bẩm báo:
“Hoàng thượng… nương nương… nương nương không còn hô hấp nữa.”
Hoàng đế cười khẩy một tiếng, chỉ cho rằng ta giả t/ử trêu đùa hắn.
“Truyền thái y! Toàn bộ Thái y viện đều tới!”
Hắn muốn vạch trần trò bịp của ta, chờ ta lộ ra sơ hở.
Một đám thái y nối nhau bước vào, bắt mạch, thăm hơi thở, quan sát sắc mặt.
Một người lắc đầu.
Hai người lắc đầu.
Ba người, tất cả đều lắc đầu.
Hoàng đế cuối cùng hoảng loạn, nghiêm giọng quát:
“Các ngươi đều đang lừa trẫm! Nàng sắc mặt hồng nhuận, rõ ràng chỉ là ngủ thôi!”
Dù trong lòng hắn vẫn còn kiêng kị.
Dù đã đày ta vào lãnh cung, hắn cũng không dám tước bỏ thân phận hoàng hậu và quốc sư của ta.
Nhưng ăn mặc sinh hoạt đều đã giản lược đi nhiều.
Nếu ta vì b/ệnh mà ch/ết, cũng không phải là không thể.
Viện chính run rẩy quỳ rạp trên đất, giọng nói run rẩy:
“Hồi… hồi bẩm hoàng thượng… nương nương đã tạ thế rồi, theo mạch tượng và tình trạng thi thể, đã qua hơn một tháng.”
Cả viện thái y đồng loạt quỳ kín mặt đất.
Bọn họ đều sợ thiên tử nổi giận, m/áu chảy thành sông.
Hoàng đế vẫn không tin.
Hắn sải bước tiến lên, đưa tay chạm vào gò má ta.
Thứ truyền đến đầu ngón tay không phải nhiệt độ như hắn tưởng tượng, mà là một mảnh lạnh buốt thấu xương.
Hắn lại thăm cổ tay ta, đã sớm cứng đờ lạnh lẽo.
Hắn đột ngột rút tay lại, lảo đảo lùi mấy bước, đập vào cây cột phía sau.
Trong mắt là nỗi k/inh h/oàng không giấu nổi.
Hắn không phân rõ, bản thân đang sợ ta thật sự ch/ết rồi, hay là đang sợ—vị quốc sư có thể che chở Đại Càn, áp chế tà khí nơi thâm cung ấy, từ nay sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.
8
Hắn hoảng hốt quay người, gần như chạy trốn khỏi lãnh cung.
Không có một câu thánh chỉ, không có một lời hối hận, càng không có nửa câu sắp đặt hậu sự cho ta—vị hoàng hậu này, vị quốc sư của Đại Càn.
Không an táng, không phát tang, cũng không sai người canh giữ linh cữu.
Dường như chỉ cần coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, ta vẫn còn ở trong lãnh cung này, bị giam, vẫn sống, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn gọi ra thu dọn cục diện.
Sau khi ma ma rời đi, tiểu viện này hoàn toàn không còn bóng người.
Không ai quét dọn, lá rụng từng tầng từng tầng phủ kín mặt đất, giẫm lên phát ra tiếng sột soạt.
Điện tiền ma ma từng tự tay trồng những khóm hoa cỏ nay đã khô héo ch /ết cả.
Ngay cả cây liễu từng theo gió lay động, như đang chào hỏi ta năm xưa, cũng đã hoàn toàn mất hết sinh khí, cành khô trơ trụi chĩa lên bầu trời.
Một trận gió lạnh cuốn qua, lá rụng bay đầy trời, hàn khí thấu xương, lạnh đến mức khiến linh hồn cũng phải run rẩy.
Tin tức hoàng hậu băng hà tại lãnh cung rốt cuộc không thể giấu nổi, chẳng bao lâu đã truyền khắp toàn bộ hậu cung.
Nghe nói lãnh cung âm khí nặng, những sủng phi từng ngang ngược trước mặt ta, trăm phương ngàn kế hãm hại ta, giờ đây đều sợ đến mức không dám bước ra khỏi cửa, ban đêm ngay cả đèn cũng không dám tắt.
Những chuyện quái dị trong hậu cung nối tiếp nhau xảy ra, từng cơn âm hàn dâng lên, ai nấy đều tự lo cho mạng mình.
Các nàng cuối cùng cũng sợ rồi.
Điều các nàng sợ không phải là ta đã ch /ết.
Mà là thứ quỷ dị mà các nàng không thể dò rõ.
Tiền triều cũng hoàn toàn rối loạn.
Phương bắc đại hạn, ruộng đồng nứt nẻ, không thu được một hạt lương.
Phương nam lũ lụt, nhà cửa bị cuốn trôi, lưu dân khắp nơi.
Biên cương chiến hỏa tái khởi, ngoại địch thừa cơ xâm nhập, quân ta liên tiếp thất bại.
Đại Càn từng mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, vậy mà chỉ trong một đêm, tai họa nổi lên khắp nơi, loạn tượng trùng trùng.
Tất cả mọi người đều hoảng loạn.
Tất cả mọi người đều sợ hãi.
Tất cả mọi người đều nhớ đến vị quốc sư có thể bói cát hung, trấn quốc vận, bảo vệ giang sơn kia.
Nhưng tất cả những điều ấy… đã không còn liên quan đến ta nữa.
Ta nằm trên giường lạnh lẽo, dung nhan vẫn như cũ, khí tức đã tuyệt.
Trăm năm bảo hộ, một lời hứa đã trả xong.
Hoàng quyền phú quý, yêu hận vinh nhục, hậu cung tranh đấu, giang sơn động loạn… từ nay trời đất rộng lớn đến đâu cũng không còn quấy nhiễu được ta.
9
Cửa lãnh cung cứ thế mở toang.
Không người canh giữ.
Không hương khói.
Không ai dám lại gần.
Nơi này so với trước kia càng lạnh hơn, càng tà dị hơn, chỉ cần bước vào liền có cảm giác như bị vô số ánh mắt trong bóng tối nhìn chằm chằm, âm hàn thấu xương.
Nhưng lại có người dám đến.
Một thân bạch y như tuyết, bước chân vững vàng.
Là An vương.
Sau lưng hắn chỉ có hai thân vệ và hai nha hoàn đi theo.
Vừa bước vào cửa, hắn đã trầm giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lẽo như lưỡi dao:
“Các ngươi bốn người, hai người canh giữ, hai nha hoàn mỗi ngày đến đây tẩy rửa thay y phục cho quốc sư, dâng lên lễ vật tươi mới nhất. Việc sai sót, bản vương tru di cửu tộc các ngươi.”
“Tuân lệnh.”
Hắn không cho người trải đệm mềm.
Cứ thế quỳ thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.
Lưng thẳng tắp.
Dập đầu ba cái thật mạnh.
Giọng nói khàn khàn, mang theo sự kính trọng và áy náy đã đến muộn nhiều năm:
“Quốc sư, bản vương đến muộn rồi, xin người thứ tội.”
Ta lặng lẽ “nhìn” đứa bé năm xưa mới mười tuổi ấy.
Không ngờ đã lớn đến vậy rồi.
Thời gian… thật sự trôi quá nhanh.
Lần trước gặp hắn vẫn là ngày ta bị ép đại hôn.
Hắn đứng xa trong đám người, ánh mắt trong trẻo.
Giờ nhìn lại, thân hình đã cao lớn, vai lưng rắn chắc, toàn thân mang theo một luồng sát khí sắt máu không thể che giấu—rõ ràng đã từng ra chiến trường, đã từng thấy cảnh sinh t /ử.
Xưa nay ta không quan tâm chuyện phàm trần, giữa ta và hắn cũng không có nhân quả gì.
Cho nên ta chưa từng phân tâm chú ý.
Bấm đốt tay tính một quẻ, vậy mà cũng đã bảy tám năm không gặp.
Mà lúc này, ta rõ ràng cảm nhận được, trên người hắn ngoài sát khí ra, còn quanh quẩn một luồng long khí mơ hồ.
Màu tím.
Tinh thuần, dày nặng, chính thống.
Trong lòng ta khẽ động.
Luồng khí này… ta rất thích.
Phàm trần ồn ào, giang sơn chao đảo, đế vương hối hận, hậu cung kinh sợ… tất cả đều đã không còn liên quan đến ta nữa.
Ta chỉ còn là một sợi tàn thức, canh giữ thân xác này, tiếp tục chìm vào tu luyện.
Người tu hành vốn dĩ đạo lớn không có điểm dừng.
Ai mà không mong đạo pháp của mình càng mạnh, càng tiến gần thiên đạo hơn?
Còn giang sơn Đại Càn này, sự lạnh ấm nơi thâm cung này, những yêu hận của nhân gian này—tự nhiên sẽ có thiên mệnh mới đến tiếp nhận.
10
Từ ngày đó trở đi, An vương trở thành khách quen của lãnh cung.
Mỗi ngày hắn đều đến thỉnh an đúng giờ.
Thắp một nén hương, quy củ dập vài cái đầu, rồi đứng lặng trong viện một lúc.
Không nói nhiều, nhưng chưa từng gián đoạn.
Hắn còn mang đến một người mà ta không ngờ tới—Vương ma ma.
Hắn nói, là chính ma ma cầu xin được tới.
Khi nghe tin ta qua đời, bà lập tức khóc ngất tại chỗ, hận không thể đập đầu vào tường mà đi theo ta.
An vương tìm tới bà, chỉ nói một câu cho phép bà quay về lãnh cung canh giữ ta, thay hai nha hoàn kia.
Bà lập tức lau nước mắt, vội vã chạy trở về.
Vừa bước vào cửa, bà đã nhào tới bên giường, ôm lấy thân thể bất động của ta mà bật khóc.
Tiếng khóc ấy bi thương đến cực điểm, xé ruột xé gan, cách hai dặm cũng có thể nghe rõ.
Ta trong thần thức khẽ thở dài, có chút bất lực.
“Đều là lỗi của lão nô… đều là lão nô vô dụng…”
Bà khóc đến run rẩy cả người.
“Nếu lão nô không rời đi, chủ tử sẽ không phải một mình cô quạnh mà đi như vậy… chí ít cũng có người hầu hạ, có người bầu bạn…”
Bà thật ra hiểu hết.