Võ Hoàng, Đừng Đào Nữa, Hoàng Hậu Không Muốn Tỉnh

Chương 3



Bà biết ta sớm đã tính ra đại hạn của mình, mới liều mạng đuổi bà ra khỏi cung, là vì sợ bà tận mắt nhìn thấy ta rời đi mà không chịu nổi cú sốc ấy.

Nhưng bà vẫn hối hận đến đứt từng khúc ruột.

Khóc đến cuối cùng, bà quỳ trước mặt An vương, dập đầu thật mạnh, giọng khàn đặc mà kiên định.

“Vương gia, xin người thành toàn cho lão nô, để lão nô cả đời canh giữ chủ tử, trông mộ cho chủ tử… cho đến ngày lão nô nhắm mắt.”

Ta đứng lặng một bên, nhìn cảnh ấy.

Tình cảm của phàm nhân… thật là vừa ngốc nghếch, vừa nóng bỏng.

Trăm năm tu hành, ta đoạn tình tuyệt dục, tránh nhân quả, xa bụi trần.

Chỉ riêng đoạn tình chủ tớ này, dây dưa quấn quýt, đến cuối cùng vẫn kéo động lòng người.

An vương nhìn bà, rồi lại nhìn ta nằm trên giường.

Hắn trầm mặc hồi lâu, khẽ gật đầu.

Lãnh cung dù lạnh đến đâu, từ nay cũng có thêm một chút hơi ấm của nhân gian.

Chỉ là thứ ấm áp ấy… ta đã không còn cần nữa.

Ta chỉ lặng lẽ tiếp tục tu đạo của mình.

Những yêu hận vướng bận của thế gian, cứ để lại cho những người còn sống đi.

11

Vương ma ma khóc đến hai mắt sưng như quả đào, cổ họng đã khàn đến không phát ra tiếng, chỉ thất thần quỳ ngồi bên giường.

Cả người bà giống như bị rút mất tinh khí thần, chỉ sau một đêm đã càng thêm già nua.

Ánh nến lay động, soi lên mái tóc bạc trắng của bà, khiến người nhìn cũng đau lòng.

Ta khẽ thở dài, dùng thần thức truyền âm, giọng nhẹ như một cơn gió.

“Ma ma, yên lặng chút, đừng làm ồn ta ngủ.” ca/y c/ay ớ-t

Ma ma toàn thân chấn động.

Đôi mắt vốn u ám bỗng sáng lên.

Bà đột ngột ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, bàn tay gầy guộc siết chặt vạt áo, kích động đến run rẩy cả người.

“Chủ tử, chủ tử, người ở đây đúng không?! Lão nô biết mà, người sẽ không bỏ mặc lão nô như vậy đâu!”

Ta bất đắc dĩ lại thở dài một tiếng. Bao nhiêu năm rồi, bà vẫn cố chấp như thế.

“Truyền Thúc An vương, cho chôn cất ta.”

Ma ma vừa nghe liền hoảng hốt, vội vàng lắc đầu.

“Không được đâu chủ tử! Chôn xuống đất rồi, người sẽ không thở được nữa!”

“Không sao.”

Ta nhàn nhạt đáp lại bà.

“Ta vốn dĩ sống nhờ linh khí trời đất, thân xác đối với ta chỉ là một lớp vỏ. Dù chôn ở đâu, ta cũng vẫn tồn tại. Không ăn không uống, cũng không ch /ết không diệt.”

Bà không hiểu.

Con người thật sự của ta từ lâu đã không cần đến thân xác này nữa.

Nhưng bà quá cố chấp, chỉ cho rằng ta đang an ủi mình.

Ta nhìn mái tóc bạc trắng của bà, nhìn đôi mắt ngập nước ấy, cuối cùng giọng nói cũng dịu lại.

Thôi vậy, cứ để bà như thế đi.

Chờ bà tự hiểu ra.

12

Ma ma xưa nay luôn ghi nhớ lời ta trong lòng.

Lần này bà thật sự làm theo.

Giọng khàn khàn, hết lần này đến lần khác thúc An vương mau chóng sắp xếp chôn cất ta.

Triều đình và hậu cung đã loạn thành một nồi cháo.

Vị hoàng đế kia còn lo chưa xong việc của mình, làm sao còn nhớ tới ta trong lãnh cung.

Cho dù có nhớ… cũng chưa chắc để tâm.

Nhưng An vương lại không chịu.

Ta đã rời đời hơn một tháng.

Không băng quan.

Không phòng mục.

Thân xác lại không hề thối rữa, dung nhan vẫn như cũ, chẳng khác nào đang ngủ.

Hắn trước sau vẫn không tin ta đã thật sự rời đi.

Ma ma quỳ dưới đất khóc đến đứt từng khúc ruột.

Từng câu từng chữ đều nói chủ tử đáng thương, đến lúc ch /ết cũng không được yên ổn.

Lời vừa dứt, ngọn nến trên bàn đột nhiên nổ lên một tiếng tách.

An vương cuối cùng do dự.

Hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn tay, mở từng lớp ra.

Bên trong là một khối ngọc bội vỡ thành mấy đoạn.

Long văn đứt gãy.

Chữ “An” cũng đã thiếu mất một phần.

“Quốc sư, nếu người có thể giúp bản vương sửa lại khối ngọc bội này, bản vương sẽ lập tức sắp xếp chôn cất người.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt mong chờ nhìn về phía trước giường ta, như đang đánh cược vào một kỳ tích.

Ta bất đắc dĩ.

Thật sự là quá ồn ào.

Trong mộ… mới là nơi yên tĩnh nhất.

Ý niệm khẽ động.

Một tia sáng mỏng từ hư không rơi xuống, phủ lên khối ngọc vỡ.

Chỉ trong chốc lát, kim quang lưu chuyển.

Những vết nứt biến mất.

Khối long văn ngọc bội khắc chữ “An” đã hoàn hảo như lúc ban đầu.

An vương trong nháy mắt đỏ bừng vành mắt.

“Bịch” một tiếng quỳ xuống đất.

Giọng khàn đặc.

“Người… thật sự muốn bị chôn xuống đất đến vậy sao?”

Ta im lặng.

Câu hỏi này… còn cần trả lời sao?

Ngày nào cũng có người thắp hương, dập đầu, khóc lóc, lải nhải bên tai.

Ta cũng phiền.

Hắn nâng khối ngọc lên, khẽ nói:

“Người còn nhớ khối ngọc bội này không? Ngày lễ trưởng thành của hoàng huynh năm đó, người tiện tay ban cho ta.”

Ta nghĩ một lát. Hình như đúng là có chuyện ấy.

“Những năm qua, nó đã giúp ta hóa giải vô số nguy hiểm. Mưu tính trong cung, đao kiếm trên chiến trường, lần nào cũng thay ta ngăn cản.”

Điều đó đương nhiên.

Những thứ ta ban ra… chưa bao giờ giống với vật phàm.

Bùa bình an chỉ có thể chặn một lần kiếp nạn sinh t /ử.

Nhưng ngọc… có thể bảo hộ chủ nhân nhiều lần.

Cho đến khi ngọc vỡ hồn tiêu.

Hắn siết chặt khối ngọc, các khớp ngón tay trắng bệch.

Hóa ra một lần ban phúc tùy ý của ta năm đó… lại trở thành bùa hộ thân của hắn.

Bao nhiêu năm qua, hắn vẫn luôn mang theo bên mình.

Ta không có chút dao động nào.

Chỉ lặng lẽ chờ.

Ngọc bội đã được sửa xong.

Đã đến lúc thực hiện lời hứa…

Đưa ta nhập thổ.

Thanh tĩnh… mới là tâm nguyện cuối cùng của ta.

13

“Nếu hạ táng là điều người mong muốn, bản vương lập tức sắp xếp!”

Thân hình cao lớn của An vương, lúc này lại khóc trước giường ta như một đứa trẻ bất lực.

Khóe miệng ta khẽ giật, có chút muốn cười.

Quả nhiên, ở phàm trần quá lâu, ngay cả kẻ vô tâm vô tình như ta cũng bị lây nhiễm hỷ nộ ái ố.

Một khi có thất tình lục dục, phán đoán sẽ không còn công bằng nữa, sẽ vô thức nghiêng về những người ta có hảo cảm.

Than ôi… thế gian này, làm thần cũng thật khó.

An vương nói được làm được, ngay trong ngày liền hạ lệnh phát tang cho ta.

Tang lễ của ta có quy mô chưa từng có.

“Đội ngũ đưa tang kéo dài cuồn cuộn, trùng trùng điệp điệp suốt mấy dặm đường.”

Mười dặm trường nhai, cửa đóng then cài, không một bóng người qua lại.

Văn võ bá quan khoác áo tang, bách tính bình thường cũng tự phát quấn vải trắng, đồng loạt quỳ kín hai bên đường.

Không một ai oán trách ta.

Tất cả đều cho rằng, những thiên tai nhân họa đang liên tiếp giáng xuống Đại Càn hôm nay… là thiên phạt.

Là vì họ đã không bảo vệ tốt quốc sư.

Cho nên trời cao mới giáng xuống nhiều tai họa như vậy để trừng phạt họ.

Họ thành kính quỳ xuống, hết lần này đến lần khác cầu nguyện… mong ta tha thứ.

Vị cửu ngũ chí tôn kia vẫn không lộ diện.

Hắn bị vây trong tẩm điện của mình, bận xử lý những chuyện tranh sủng ghen ghét, ô uế hỗn loạn trong hậu cung.

Ta chỉ cảm thấy vô vị.

Tín ngưỡng có thể chuyển hóa thành công đức.

Nhưng một khi trộn lẫn tư tâm… thì chẳng còn ngon lành gì nữa.

Còn không tinh thuần bằng long khí màu tím kia, lại càng thực tại hơn.

Năm đó khi ta còn ở đây, chẳng ai biết trân trọng.

Bây giờ ta đã rời đi, ngược lại ai nấy đều tình sâu nghĩa nặng.

Cả đời này của ta, giữ Đại Càn trăm năm, bảo hộ vạn dân không tai họa.

Không nợ đế vương.

Không nợ triều đình.

Không nợ thiên hạ bất kỳ ai.

Còn chuyện tha thứ hay không—

Ta từ lâu đã không để tâm nữa.

14

Quan tài chậm rãi hạ xuống lăng mộ.

Nơi này lại chính là phần mộ An vương đã sớm xây cho mình.

Không xa hoa phô trương, nhưng giản dị mà khí phách, đặc biệt là mộ thất rộng rãi sáng sủa, rất hợp với tính ưa tĩnh của ta.

Điều khiến ta bất ngờ hơn là…

Hắn không chỉ chôn theo vô số vàng bạc châu báu, mà còn bày đầy những thứ thanh nhã như thư họa, cổ tịch và nhã khí trong thiên hạ, mọi thứ đều được chuẩn bị chu toàn.

Ta âm thầm gật đầu.

Đứa nhỏ này… quả thật hiểu ta.

Khoảnh khắc thạch đoạn long từ từ hạ xuống, An vương đột nhiên kéo mạnh Vương ma ma bên cạnh ra ngoài.

Ma ma cả đời nhút nhát, chưa từng dám nhìn thẳng quyền quý.

Nhưng lúc này hai mắt bà đỏ ngầu, trừng hắn đầy oán giận.

An vương ho khan một tiếng, lúng túng nói:

“Bản vương đã cho người xây một tiểu viện dưới chân núi cho bà, bà vẫn có thể mỗi ngày đến canh lăng.”

Ma ma vừa nghe nói vẫn có thể ngày ngày trông coi ta ở bên ngoài, cơn giận lập tức tan biến.

Bà ném cho hắn một ánh mắt “coi như ngươi còn biết điều”, rồi quay người bỏ đi.

An vương nhìn theo bóng lưng bà rời đi, lại ngẩng đầu nhìn cánh cửa đá đã hoàn toàn phong kín.

Trong lòng hắn bỗng chốc trống rỗng.

Khoảnh khắc ấy… hắn đột nhiên hối hận.

Hối hận đến mức ngũ tạng lục phủ đều đau nhói.

Thạch đoạn long một khi hạ xuống, vĩnh viễn không mở.

Một khi phong kín… liền là thiên nhân cách biệt, thật sự sẽ không bao giờ còn gặp lại.

Từ nay về sau, trời đất bao la…

Không còn hoàng hậu.

Không còn quốc sư.

Chỉ còn một ta hoàn toàn tự do… và sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

Sau này nhiều năm…

Hắn vẫn luôn sống trong nỗi hối hận đến muộn ấy.

Hắn lập tức phái những binh sĩ tinh nhuệ nhất ngày đêm canh giữ hoàng lăng, nửa bước cũng không rời.

Trong lăng tẩm, vạn vật tĩnh lặng.

Không còn ồn ào.

Không còn quấy nhiễu.

Ta cuối cùng cũng được như nguyện, chìm vào giấc ngủ thật sâu.

Lần này… là thật sự.

Sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

15

Người đời chỉ biết An vương trung thành vì nước.

Nhưng không ai biết… hắn thực ra là vì quốc sư mà canh giữ.

Hắn thật sự đã đặt vị quốc sư chưa từng để ý tới mình ấy lên tận đầu tim.

Cả đời kính trọng.

Cả đời hoài niệm.

An vương vốn nhiều năm trấn thủ biên cương phía bắc, xa tận quan ải.

Ngày biết tin ta ch /ế /t, hắn lập tức phi ngựa suốt ngày đêm về kinh thành.

Ba con ngựa kiệt sức mà ch /ế /t dọc đường, hắn mới miễn cưỡng kịp trở về.

Theo quy củ, ngoại nam không được vào hậu cung.

Nhưng lãnh cung từ lâu đã thành nơi ai cũng tránh như tránh dịch.

Âm khí dày đặc.

Không người canh giữ.

Cũng không ai hỏi han.

Hắn một đường đi thẳng, không gặp bất kỳ ngăn trở nào, trực tiếp xông đến trước giường ta.

Về sau hắn tự ý sắp xếp người canh linh, lo liệu hậu sự.

Cũng không có một ai dám đứng ra ngăn cản.

Hắn không tin ta đã ch /ế /t.

Liền sai người điều tra Vương ma ma bên cạnh ta.

Ban đầu khi biết ma ma tự ý rời khỏi lãnh cung, hắn còn ngấm ngầm nổi giận, tưởng rằng lão nô phản chủ.

Nhưng tra tiếp xuống dưới… hắn mới kinh ngạc phát hiện.

Những năm này, cả gia đình ma ma đều thuận buồm xuôi gió.

Con trai giàu có một phương.

Con cháu đầy đàn.

Bình bình an an, chưa từng gặp tai họa ngang trời.

Đến lúc ấy hắn mới muộn màng hiểu ra—Là ta lặng lẽ bảo hộ ma ma cả một đời.

Không để lộ ra nửa điểm dấu vết.

Hắn lại nghĩ đến cuộc đời mình.

Bao lần ở trong cung suýt bị ám hại.

Bao lần trên chiến trường cửu t /ử nhất sinh.

Rõ ràng là cục diện phải m /ất m /ạng, vậy mà lần nào cũng kỳ lạ sống sót.

Trước kia hắn chỉ cho rằng mình may mắn, hoặc nhờ khối ngọc bội hộ thân.

Cho đến lúc này mới chợt bừng tỉnh.

Những lần thoát khỏi t /ử kiếp ấy…Đều là ta âm thầm ra tay.

Không lưu danh.

Không cầu báo đáp.

Không ai hay biết.

Chỉ một ý niệm ấy thôi, sự kính sợ của hắn đối với ta lập tức tăng thêm một tầng.

Khi hắn tìm được Vương ma ma, báo tin ta ch /ế /t,

Vẻ mặt kinh hãi, không thể tin nổi của bà càng khiến hắn chắc chắn—Ta đã sớm tính ra đại hạn của mình.

Cho nên mới âm thầm đưa ma ma rời khỏi lãnh cung từ trước.

Tất cả đều nằm trong tính toán của ta.

Vì vậy hắn không giữ ma ma ở lại thủ linh.

Là bà khóc lóc cầu xin, nhất quyết quay lại… muốn tiễn ta đoạn đường cuối cùng.

Chỉ là trong tất cả suy đoán của hắn,

Có một chuyện duy nhất hắn đoán sai.

Hậu sự của ta…Từ trước đến nay chưa từng được sắp xếp.

Lúc đến, ta một mình một thân.

Lúc đi, ta cũng không vướng bận điều gì.

Phàm trần ràng buộc càng nhiều, tâm cảnh càng loạn, sẽ cản trở tu hành.

Dục vọng vật chất của ta vốn không sâu.

Chỉ cần ăn mặc ở đi lại được sắp xếp tươm tất một chút, ta cũng chẳng kén chọn.

Ngày tháng thoải mái, tâm tình liền tốt.

Tâm tình tốt… thì tiện tay ban chút phúc trạch.

Cũng giống như sau khi ta hạ táng.

An vương bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.

Vừa trở về phủ, hắn lập tức gọi quân y tới bắt mạch.

Những vết thương cũ ở vai, ở lưng, những ám bệnh tích tụ nhiều năm…

Vậy mà chỉ trong một đêm, tất cả đều hoàn toàn biến mất.

Quân y trợn tròn mắt kinh ngạc.

Chỉ nói thân thể hắn cường tráng như trâu non o-t.ca’y, không còn nửa điểm bệnh tật.

Khoảnh khắc biết được chân tướng,

Cả người An vương như cứng đờ.

Ngay sau đó…Nỗi hối hận ca/y.o-t ngập trời ập đến, nhấn chìm hắn hoàn toàn.

Hóa ra…Cho dù ta đã ch /ế /t.

Thần hồn của ta vẫn không diệt.

Cho dù đã nhập thổ…Ta vẫn tiếp tục bảo hộ hắn.

Trích Tinh Đài… mới là nơi quy túc tốt nhất của ta.

Ta thích thanh tĩnh.

Hắn chỉ cần phái người canh giữ ở ngoài là được.

Chỉ cần không làm ồn đến ta, không quấy rầy ta… hắn vẫn luôn có thể… gặp ta một lần.

Nhưng hắn lại cố tình… đích thân hạ thạch đoạn long.

Một khi đóng lại… chính là vĩnh viễn.

Sâu trong lăng tẩm, tĩnh lặng vô cùng, không còn chút náo động nào.

Ta an tĩnh ở đó, lặng lẽ thu tâm tu hành.

Hối hận của nhân gian.

Nhớ nhung của nhân gian.

Kính sợ của nhân gian.

Tất cả… đều không còn liên quan đến ta nữa.

16

Chuyện An vương tìm quân y bắt mạch được giữ kín như bưng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...