Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Võ Hoàng, Đừng Đào Nữa, Hoàng Hậu Không Muốn Tỉnh
Chương 5
Ta sao lại không hiểu.
Hắn hy vọng ta có thể một lần nữa bảo hộ Đại Càn đã tan nát này.
Hy vọng những hạt giống kia… đều có thể nhiễm được phúc trạch của ta, bén rễ nảy mầm, cứu sống muôn dân.
Ta là người dễ nói chuyện đến vậy sao.
Nhưng sự thật là…
Hắn ngày nào cũng đến, ngày nào cũng trông coi.
Luồng tử khí tinh thuần quanh thân hắn cứ quấn quanh lăng mộ ta không tan.
Ta chỉ hơi động lòng một chút… liền tiện tay ban xuống một chút phúc trạch.
Ai bảo long khí màu tím trên người hắn…Tinh thuần lại ôn hòa đến thế.
Khiến ta nhìn vào liền thấy thuận mắt.
Hắn ngày đêm ở trước lăng.
Long khí trên người theo cỏ cây trong núi, từng sợi từng sợi thấm vào thân xác ta.
Trong lúc vô thức…
Tu vi của ta vậy mà lại tăng thêm một tầng.
Không cần mở mắt.
Không cần lập quẻ.
Không cần vận dụng thuật pháp.
Thiên tượng trên trời… ta đều thu trọn trong mắt.
Trong phạm vi trăm dặm quanh lăng tẩm… gió lay cỏ động, ta đều biết rõ.
Tranh chấp nhân gian, thay đổi hoàng quyền, nỗi khổ của bách tính… ta đều nhìn thấy hết.
23
Ta đã ngủ suốt năm năm.
Nay lại bị hắn từng chút một đánh thức.
Ta có thể bói chuyện thiên hạ, định cát hung, tính hết vận mệnh của muôn người…
Chỉ có điều…
Vận mệnh của chính mình, ta lại không tính ra được.
Ngay cả ta cũng không rõ…
Từ khi nào lại dính phải nhân quả với hắn. c-ay.o’t thế nhờ
Không tính được… ta cũng không cưỡng cầu.
Người tu hành vốn nên thuận theo thiên đạo.
Cái gì đến thì không từ chối.
Cái gì đi thì không giữ lại.
Tâm không vướng bận… mới có thể đi trọn con đường tu hành.
Sau khi tỉnh lại, ta ngược lại có chút tò mò.
Hắn rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng ta vạn lần không ngờ…
An vương ngày thường trầm mặc ít lời, giống như một cái hồ lô bị cưa miệng…
Trước mộ ta lại có nhiều lời đến vậy.
Hắn khẽ hỏi:
“Quốc sư, hôm nay người dùng bữa chưa? Ta đã cho người chuẩn bị điểm tâm người từng thích.”
“Đêm lạnh như vậy… người ngủ có ngon không?”
Có lúc lại như đang kể chuyện vặt:
“Hôm nay thời tiết rất đẹp, gió hòa nắng ấm, rất thích hợp phơi nắng.”
Cũng có khi khe khẽ than phiền, giọng mang chút bất lực:
“Những lão thần ấy thật khó đối phó, tranh cãi đến mức ta đau đầu.”
Hắn còn nghiêm túc đem từng việc mình phải làm trong ngày…
Từng chuyện một… nói hết cho ta nghe.
Không có lời thề long trời lở đất.
Cũng không có cầu xin thần Phật vì lợi ích riêng.
Chỉ giống như một đứa trẻ hiểu chuyện nhưng lại lưu luyến.
Lặng lẽ ở bên cạnh, đem mọi tâm sự, chuyện vụn vặt, niềm vui và phiền não…
Tất cả đều kể cho ta nghe.
Ta nằm trong lăng tẩm.
Không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ nghe.
Hóa ra hắn không hề vụng về như vẻ ngoài.
Trong lòng hắn… cũng có nhiều tâm tư đến vậy.
Hắn không phải đang canh giữ một ngôi mộ.
Hắn chỉ đang tâm sự… với một người sẽ không bao giờ đáp lại mình.
24
Hai năm trôi qua.
Đại Càn đã sớm biến đổi long trời lở đất.
Dưới sự cai quản của An vương, từ Bắc cảnh đến vùng quanh kinh thành, bách tính dần dần trở lại cuộc sống yên ổn, mưa thuận gió hòa.
Nhưng phương nam vẫn chiến hỏa liên miên.
Quân khởi nghĩa thế như chẻ tre, cuối cùng đánh thẳng vào hoàng cung.
Vị đế vương hôn dung suốt nửa đời… lúc này mới thật sự hoảng hốt.
Bát thang viên (bánh nếp viên) vừa được đưa tới trước mặt, hắn cuống cuồng nuốt vội một viên.
Không ngờ viên bánh chưa kịp nuốt xuống đã mắc nghẹn ngay trong cổ họng.
Nuốt không trôi.
Cũng không thể khạc ra.
Chỉ trong chốc lát, hơi thở nghẹn lại trong cổ, cả người tím tái.
Cuối cùng…Hắn bị nghẹn đến c /h /ế /t.
Có lẽ hắn chính là vị hoàng đế ch /ế /t tủi nhục nhất trong lịch sử Đại Càn.
Cho dù không bị nghẹn ch /ế /t… hắn cũng chẳng sống được bao lâu nữa.
Nhiều năm dùng ngũ thạch tán, ngũ tạng lục phủ đã bị độc tố gặm nhấm sạch sẽ.
Da thịt khô héo.
Thân hình gầy guộc như que củi.
Gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.
Tin hoàng cung thất thủ truyền đến hoàng lăng.
An vương không hề dao động.
Tòa cung điện chứa đầy âm mưu, lạnh lùng và đau khổ ấy…
Từ trước đến nay hắn chưa từng muốn có.
Cho đến khi một tin cấp báo truyền tới.
“Có người xông vào Trích Tinh Đài!”
Sắc mặt An vương lập tức trầm xuống, giận dữ quát:
“Tìm c /h /ế /t!”
Trích Tinh Đài là nơi cũ của ta.
Là nơi hắn phái những tâm phúc tinh nhuệ nhất canh giữ.
Nghĩa quân bình thường vốn không thể công phá.
Nhưng dám xông vào nơi đó…
Chính là cố ý khiêu khích hắn.
Cũng là mạo phạm ta.
Hắn lập tức điều hai vạn tinh binh ngoài thành…
Hỏa tốc tiến vào kinh thành.
Ai ngờ khi đến nơi, cổng thành lại mở toang, không hề có ai kháng cự.
Hắn gần như không tốn một binh một tốt… đã chiếm được kinh thành.
Đến khi một đường xông tới dưới Trích Tinh Đài, An vương mới chợt tỉnh ngộ.
Hóa ra… mình đã rơi vào một cái bẫy.
Những nghĩa quân kia đánh vào hoàng cung nhưng tuyệt đối không xâm phạm bách tính, không cướp bóc của cải.
Ngoài việc vị đế vương kia tự mình nghẹn c /h /ế /t…
Những quan lại tham lam bóc lột dân chúng đều bị trói gô lại, ngoan ngoãn chờ An vương đến xử lý.
An vương vừa tức vừa bất lực.
Rõ ràng bị người ta tính kế, từng bước đẩy lên vị trí đó.
Nhưng hắn… lại không thể lùi.
Muốn bảo vệ Trích Tinh Đài.
Muốn bảo vệ lăng mộ của ta.
Muốn bảo vệ thiên hạ không còn loạn lạc.
Hắn buộc phải ngồi lên ngôi vị chí cao kia, nắm trong tay quyền lực tối thượng, mới có thể vĩnh viễn giữ được sự bình yên ấy.
Trên Trích Tinh Đài, gió nhẹ lay động.
Ta ở trong lăng tẩm, lặng lẽ “nhìn” thiếu niên bị ép phải trưởng thành kia.
Cũng được.
Ngươi đã thành tâm trông coi ta…Vậy ta tặng thêm cho ngươi một giang sơn vạn dặm.
25
Việc đầu tiên An vương làm sau khi quyết định chấp chưởng thiên hạ…
Là giải tán toàn bộ hậu cung.
Không giữ mỹ nữ.
Không lập phi tần.
Không vướng nửa phần nhi nữ tình trường.
Sau khi thanh trừ hết tham quan loạn đảng, hắn lập tức hạ chỉ…
Trên toàn bộ khu đất trống của hậu cung trồng đầy hoa ngọc lan mà ta yêu thích nhất.
Sở thích của ta…
Hắn nhớ còn rõ hơn bất kỳ ai.
Hắn còn hạ lệnh đào thông mật đạo nối từ hoàng cung thẳng tới Trích Tinh Đài.
Con đường vốn mất nửa canh giờ…
Bị hắn ép rút ngắn lại chỉ còn một chén trà là tới.
Hắn muốn đem tất cả những nơi ta từng ở…Đặt ngay trước mắt mình mà bảo vệ.
Trong triều văn võ bá quan…Không một ai dám phản đối.
Bởi ai cũng tận mắt nhìn thấy.
Những hạt giống lương thực mang ra từ trước lăng mộ của ta…Gieo ở đâu, nơi đó đều được mùa lớn, không sâu bệnh, không tai họa.
An vương nhiều lần c /h /ế /t trong gang tấc mà thoát nạn.
Những vết thương cũ trên người hắn… cũng lành hẳn chỉ sau một đêm.
Tất cả… đều là ta âm thầm che chở.
Họ kính ta.
Cũng tin tưởng An vương.
Mà An vương cũng chưa từng lơ là triều chính.
Ngày ngày chăm lo quốc sự.
Chẳng bao lâu sau, thiên tai ở phương nam đã được ổn định.
Bách tính có cháo ăn.
Thân có áo vải che
Cuộc sống tuy vẫn còn kham khổ…Nhưng đã nhìn thấy con đường sống.
Phương nam dần dần yên ổn.
Người người bắt đầu dựng lại nhà cửa.
Thiên hạ… cuối cùng cũng dần hồi sinh.
Chỉ là giang sơn vạn dặm này.
Hậu cung trồng đầy ngọc lan.
Mật đạo thông suốt kia…
Hắn làm tất cả những điều ấy…
Không phải vì ngai vàng.
Mà là vì một người nằm trong lăng tẩm…
Chỉ lặng lẽ nghe hắn nói chuyện…Nhưng chưa từng đáp lại.
Ta ở trong lăng, khẽ nhướng mày.
Đứa trẻ này…ca’y.o-t Quả thật ngày càng hợp ý ta.
26
An vương đổi quốc hiệu thành Võ.
Từ đó, thiên hạ gọi hắn là Võ Hoàng.
Hắn chăm lo trị quốc, giảm sưu thuế nhẹ, cuộc sống của bách tính từng ngày trở lại quỹ đạo.
Nhưng thời gian trôi qua…Các triều thần dần cảm thấy có điều không ổn.
Vị hoàng đế trẻ mới hơn hai mươi tuổi này…Không gần nữ sắc.
Không lập hậu cung.
Đối với mỹ nhân hoàn toàn không có hứng thú. o-t.c’ay thế nhờ.
Ngược lại ngày ngày lại ở cùng những thợ thủ công khéo tay.
Cho đến một ngày—Hắn dẫn theo một đoàn người lớn…
Trực tiếp tiến về phía hoàng lăng.
Hạ chỉ…
Đào lăng.
Các triều thần sợ đến hồn vía bay mất, đồng loạt quỳ xuống khuyên can.
“Bệ hạ! Không được!”
“Quốc sư là thần hộ quốc của triều ta, tuyệt đối không thể mạo phạm!”
Vương ma ma đứng trước bia mộ, tóc bạc trắng, mắt đã mờ đục, nhưng bà không giống những người khác liều m /ạ /ng ngăn cản.
Người ngoài là hoảng sợ, còn trong mắt bà thỉnh thoảng lại lóe lên một tia mong đợi.
Bà là người theo ta lâu nhất, cũng hiểu ta nhất.
Có lẽ bà đã đoán ra, vị hoàng đế này không phải muốn phá hủy ta, mà là… muốn “mời” ta ra ngoài.
Khắp triều trên dưới đều phản đối.
Chỉ riêng Võ Hoàng ánh mắt kiên định, nửa bước cũng không nhường.
“Ai còn cản… g /i /ế /t không tha!”
“Quốc sư vốn dĩ không nên bị giam ở nơi này.”
Hắn không phải muốn khinh nhờn.
Hắn muốn đem người đã ngủ say nhiều năm, người chỉ chịu nằm trong lăng nghe hắn nói chuyện, một lần nữa đưa trở lại nhân gian.
Ta ở trong mộ thất khẽ thở dài.
Tên tiểu tử này… thật đúng là một chút ca.y’o-t cũng không chịu an phận.
23
Chỉ cần có một người không phản đối, Võ Hoàng liền dám khẳng định đây không phải là mạo phạm.
Mà người đó chính là Vương ma ma, người ở bên ta lâu nhất.
Chuyện đào lăng này thanh thế cực lớn, cả nước đều chấn động.
Năm đầu tiên vừa đào tới vòng ngoài đã gặp vô số tảng đá khổng lồ chặn đường, cứng rắn đến mức vượt xa tưởng tượng, công trình lập tức đình trệ.
Ngay cả Võ Hoàng cũng ngẩn người.
Hắn nhớ rất rõ khi xây lăng năm xưa vốn không hề bố trí như vậy.
Thực ra đó là kết giới ta tiện tay bố trí trước khi chìm vào giấc ngủ, chỉ để tránh bị người quấy rầy.
Sức người bình thường căn bản không thể lay chuyển.
Năm thứ hai hắn tìm khắp thiên hạ những thợ thủ công giỏi nhất, nghiên cứu cơ quan, tìm cách phá mở đoạn long thạch.
Những năm đầu bách tính trong thiên hạ lo sợ không yên, ai cũng sợ xúc phạm Quốc sư, khiến trời giáng thiên phạt.
Nhưng kỳ lạ là, suốt những năm ấy thiên hạ gió thuận mưa hòa, lương thực bội thu, chiến loạn biến mất, cuộc sống ngày một khấm khá.
Chẳng bao lâu thiên hạ lại trở về cảnh thái bình thịnh thế.
Thiên phạt ư?
Không hề có.
Phúc khí ngược lại ngày một nhiều hơn.
Thế là tiếng phản đối ngày càng nhỏ.
Đến cuối cùng mọi người dứt khoát mặc kệ.
Bệ hạ muốn đào thì cứ đào.
Quốc sư còn chưa tức giận, chúng ta gấp cái gì.
Một năm…
Hai năm…
Năm thứ sáu… năm thứ bảy…
Cho đến năm thứ tám, lăng mộ vẫn không hề có tiến triển.
Võ Hoàng đứng trước bia mộ, một thân long bào, nét mặt đã sớm không còn vẻ thiếu niên năm xưa, chỉ còn lại trầm ổn và cố chấp.
Hắn không từ bỏ, chỉ khẽ đưa tay vuốt bia đá, giống như đang giận dỗi ta, lại giống như đang làm nũng.
“Người thật sự không muốn gặp ta đến vậy sao?”
“Ta đã canh giữ người tám năm, đào lăng tám năm, thiên hạ ta cũng đã ổn định thay người rồi, người vẫn không chịu ra sao?”
Ta ở sâu trong mộ thất khẽ cong môi.
Đồ ngốc.
Ta không phải không chịu ra.
Ta chỉ muốn xem ngươi c’ay.o/t rốt cuộc có thể cố chấp đến mức nào.
Tám năm cũng đã chịu được rồi.
Vậy thì chọc ngươi thêm một chút nữa cũng chẳng sao.
24
Nhìn thấy lần đào lăng này lại thất bại, Võ Hoàng cả người như bị rút sạch sức lực, ngồi phịch xuống đất.
Vành mắt hắn dần dần đỏ lên.
Ban đầu chỉ là những tiếng nấc nghẹn bị kìm nén.
Sau đó tất cả uất ức và tuyệt vọng trong lòng rốt cuộc không kìm nổi.
Hắn cứ thế ngồi trước lăng mộ, một bên khàn giọng gào lên, một bên c-ay/o-t tuyệt vọng khóc lớn.
Một vị hoàng đế hơn ba mươi tuổi, nửa đời chinh chiến sắt m /á /u, lại khóc như một đứa trẻ lạc lối.
Bộ râu lún phún dưới cằm run run, nhìn qua lại có chút đáng yêu.
Ta lặng lẽ “nhìn” hắn.
Long khí trên người hắn đã sớm tinh thuần và hùng hậu hơn năm xưa rất nhiều.
Tầng sâu trong luồng long khí màu tím, còn ẩn một sợi kim quang cực mảnh nhưng rực rỡ chói mắt — đó là kim quang công đức.
Xem ra suốt tám năm qua, hắn lại làm không biết bao nhiêu việc lợi quốc lợi dân, cứu vớt muôn dân khỏi cảnh nước l /ửa, nên mới tích được công đức dày nặng đến vậy.
Thiên hạ được hắn bảo vệ yên ổn thái bình, vậy mà hắn lại cố chấp với một người… vốn dĩ không nên tồn tại trên thế gian này.
Ta ở trong mộ thất, khẽ thở dài một tiếng.
Thôi vậy.
Không trêu ngươi nữa.
Mỗi khi hắn buồn bã, long khí quanh thân lại dày đặc đến mức gần như không thể tan ra.
Tu vi của ta theo đó điên cuồng tăng vọt.
Ta đành cưỡng ép áp chế xu thế đột phá.
Lúc này mới phát hiện, bầu trời bên ngoài từ khi nào đã tối sầm lại, mây đen dày đặc đè xuống, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Vị nhân hoàng này… quả nhiên không tầm thường.
29
Ta khẽ động đầu ngón tay, nhẹ nhàng xoay chuyển cơ quan.
Tảng đoạn long thạch nặng nề chậm rãi nâng lên.
Khoảnh khắc đoạn long thạch hoàn toàn mở ra, cả đất trời dường như lặng đi trong chốc lát.
Một thân ảnh từ trong mộ thất chậm rãi bước ra.
Đó là dáng vẻ của một thiếu nữ xinh xắn, thậm chí còn trẻ hơn cả lúc ta chìm vào giấc ngủ năm xưa.
Linh khí quanh thân lưu chuyển, trong trẻo mà ôn hòa.
Ngay sau đó, tầng tầng mây đen trên trời bỗng chốc tan biến.