Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Võ Hoàng, Đừng Đào Nữa, Hoàng Hậu Không Muốn Tỉnh
Chương 6
Hà quang rực rỡ trải khắp bầu trời, chim lạ bay lượn quanh không trung.
Võ Hoàng vẫn còn nức nở, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Nước mắt nước mũi lem nhem cả mặt, bộ dạng vừa chật vật vừa đáng thương.
Ta cố nén cười, vịn vào cánh tay Vương ma ma, từng bước từng bước từ trong lăng mộ đi ra.
Hà quang rơi xuống trên người ta.
Thiên địa trong khoảnh khắc trở nên trong sáng.
Tất cả mọi người trước bia mộ…Đều sững sờ.
Đứng ngây tại chỗ.
Một thân ảnh không vương chút bụi trần, từ trong lăng tẩm sâu thẳm chậm rãi bước ra.
Nàng mặc một thân y phục trắng như tuyết, không thêu nửa sợi kim tuyến, vậy mà lại còn rực rỡ hơn mọi thứ gấm vóc thế gian.
Làn da óng nhuận như ngọc dương chi ấm áp, lại tựa ánh trăng ngưng tụ, dưới ánh trời tỏa ra một tầng quang mang dịu nhẹ.
Chỉ nhìn một lần…
Đã thấy ánh thanh huy khắp nơi, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Đôi mắt trong vắt như đầm nước lạnh nơi cửu thiên, lại tựa làn thu thủy ẩn trong sương sớm.
Chỉ một ánh nhìn thoáng qua…
Đã mang theo sự dịu dàng và từ bi như muốn cứu độ chúng sinh.
Không giận mà uy.
Không cười mà ấm.
Khóe môi khẽ cong lên.
Một nụ cười nhàn nhạt, thanh đạm.
Không vương chút khói l /ửa nhân gian, vậy mà có thể xoa dịu mọi kinh hoảng và bất an trong lòng người.
Dải lụa trắng buộc tóc trên đầu khẽ lay trong gió, hòa cùng mây trôi.
Mỗi một sợi tóc tung bay đều hài hòa đến hoàn mỹ, tựa như hòa vào vận khí của trời đất.
Bước chân nàng nhẹ nhàng.
Mỗi bước… nở một đóa liên hoa.
Cỏ dại khô héo dưới chân lập tức xanh trở lại, mọc lên như thảm.
Ngay cả trong khe đá cũng nhú ra những chồi non mới.
Nơi nàng đi qua…
Cây cỏ hồi sinh.
Tiếng côn trùng lại vang lên.
Ngay cả không khí cũng trở nên trong lành ngọt dịu.
Vạn vật quanh nàng…Đồng loạt bừng lên sức sống.
Hà quang từ tầng mây trút xuống, bao phủ cả thân nàng trong một vùng ánh sáng rực rỡ.
Tà áo tung bay.
Lưu quang quấn quanh thân thể.
Hư ảo như trong mộng.
Nơi hà quang rơi xuống, trăm loài chim từ bốn phương bay tới, lượn vòng cất tiếng hót.
Lông vũ nhiều màu tung bay, hòa cùng ánh trời và hà sắc rực rỡ.
Khoảnh khắc ấy…Nhân gian không còn cảnh sắc nào có thể sánh được.
Trần thế cũng không còn âm thanh nào có thể tương xứng.
Nàng không phải hoàng hậu.
Cũng không chỉ là Quốc sư.
Nàng là linh tú của đất trời vừa trở lại sau giấc ngủ dài.
Là tiên nhân đã vượt qua năm tháng, thoát khỏi bụi trần.
Trời đất vì nàng mà cúi đầu.
Vạn vật vì nàng mà thần phục.
Lăng tiền, tất cả mọi người đều cứng đờ tại chỗ.
Quên cả nói năng.
Quên cả hô hấp.
Chỉ si mê nhìn theo thân ảnh ấy, như thể vừa mở mắt ra… đã lạc vào một giấc mộng kinh hồng.
30
Võ Hoàng là người đầu tiên tỉnh lại.
Vị đế vương sắt m /á /u vừa rồi còn ngồi sụp dưới đất, khóc đến đỏ bừng vành mắt…
Giờ phút này lại như một thiếu niên luống cuống.
Hắn bật người lăn một vòng đứng dậy.
Cũng chẳng còn để ý đến nghi lễ đế vương.
Giơ tay dùng ống tay áo long bào màu mực lau bừa nước mắt nước mũi trên mặt.
Rồi vội vã bước nhanh về phía ta.
Bước chân hắn gấp gáp.
Nhưng khi đến gần…Lại đột ngột khựng lại.
Toàn thân thu lại hết mọi sắc bén.
Chỉ còn lại ánh mắt cẩn trọng lấy lòng.
Đầu ngón tay khẽ run, hắn tháo từ bên hông xuống một khối ngọc bội ôn nhuận trong suốt.
Hai tay nâng lên, đưa tới trước mặt ta.
Giọng nói vẫn còn nghẹn lại vì vừa ca-y.o’t khóc, nhưng mềm đến rối tinh rối mù.
“Thanh Uyển tỷ… đây là khối ngọc bội năm xưa tỷ tặng ta.”
“Ta ngày ngày mang bên người, một khắc cũng chưa từng rời, vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.”
Một câu vừa dứt.
Mọi ánh mắt xung quanh lập tức đồng loạt đổ dồn tới.
Ngay cả hô hấp cũng bất giác nhẹ đi vài phần.
Ta khẽ sững lại.
Trong lòng nhẹ rung.
Hắn không gọi ta là Quốc sư.
Không xưng ta là hoàng hậu.
Mà lại gọi một tiếng…Thanh Uyển tỷ.
Một tiếng xưng hô đã chôn giấu bao năm.
Chỉ từng âm thầm gọi trong lòng.
Ngữ khí thân mật.
Ánh mắt nóng bỏng.
Khối ngọc bội kia đã bị hắn vuốt ve đến bóng lên, ôn nhuận sáng ngời.
Bị hắn gọi ra…Lại sinh ra vài phần mập mờ, quyến luyến.
Như thể đó không phải vật hộ thân bình thường.
Mà là tín vật định tình trao riêng khi còn niên thiếu.
Ta nhất thời không biết nên nói gì.
Chỉ khẽ mím môi.
Linh khí trong mắt thoáng động.
Che đi chút bối rối.
Nhưng hắn dường như từ đầu đã không định chờ ta đáp lại.
Thấy ta nhìn sang.
Hắn lập tức thu lại mọi thần thái như trẻ con kia.
Đột ngột quỳ một gối xuống đất.
Giọng nói trầm ổn mà vang dội, truyền khắp cả vùng lăng địa.
“Đại Càn Võ Hoàng Đế, cung nghênh Quốc sư xuất quan!”
Tiếng nói vừa dứt.
Văn võ bá quan.
Thị vệ nô bộc.
Lúc này mới như tỉnh khỏi giấc mộng.
Tất cả đồng loạt phủ phục dập đầu.
Một mảng đen kịt.
Thanh âm đồng loạt vang lên, chấn động cả bầu trời.
“Thần đẳng cung nghênh Quốc sư xuất quan!”
Âm thanh vừa lắng xuống.
Võ Hoàng mới đứng dậy.
Cẩn thận đưa tay đỡ lấy cánh tay ta.
Bên kia là Vương ma ma, tóc đã bạc trắng, mắt đầy nước mắt.
Một trái một phải.
Đều là những người trong nhân gian này…
Nhớ ta nhất.
Cũng bảo vệ ta nhất.
Tà áo ta khẽ lay.
Linh khí quanh thân lưu chuyển.
Dưới sự dìu đỡ vững vàng của hai người…
Ta từng bước bước lên phượng liễn điểm đầy hoa ngọc lan, quanh thân hà quang vờn lượn.
Rèm kiệu buông xuống khẽ che đi tiên khí quanh người.
Chỉ còn lại giữa sân…Mây lành chưa tan.
Và trong ánh mắt vị thiếu niên đế vương kia…
Niềm vui và sự thành kính…Đã không còn giấu nổi nữa.
31
Chim lạ giang cánh lượn vòng trên không trung.
Ngậm theo những dải hà quang còn chưa tan, bay phía trước dẫn đường.
Phượng liễn chạm khắc hoa ngọc lan chậm rãi tiến về phía trước.
Bánh xe lăn qua mặt đá xanh.
Lại không phát ra một tiếng động nào.
Chỉ còn lại tà áo linh khí hòa vào trời đất, tĩnh lặng thanh u.
Võ Hoàng mặc một thân thường phục long văn màu huyền.
Lật mình lên lưng tuấn mã.
Nhưng hắn không thúc ngựa đi trước.
Chỉ khẽ nắm cương.
Từng tấc từng tấc theo sát bên cạnh phượng liễn.
Không rời nửa bước.
Hắn lưng thẳng như tùng.
Giữa chân mày là uy nghi của bậc đế vương chấp chưởng thiên hạ.
Nhưng niềm vui cuộn trào quanh thân… lại chẳng thể nào giấu nổi.
Đó là niềm hân hoan khi chấp niệm cuối cùng cũng được như ý.
Giống như một đứa trẻ ôm chặt bánh ngọt trong tay, không nỡ buông ra.
Trong lòng trong mắt… đều là niềm vui và sự an ổn không cách nào che giấu.
Ta ngồi ngay ngắn trong kiệu.
Không cần vén rèm, cũng có thể cảm nhận rõ ràng luồng tử khí mang theo niềm vui ấy từ trên người hắn, cuồn cuộn quanh phượng liễn bên ngoài.
Trong lòng ta khẽ thở dài một tiếng.
Nhân quả này… quả thật càng lúc càng sâu.
Thôi vậy.
Thiên đạo vô thường.
Duyên trần khó dứt.
Nếu chấp niệm tám năm của hắn vẫn chưa tan, lại thêm công đức gia thân…
Vậy ta sẽ tiếp tục bảo hộ hắn thêm ba mươi năm nữa.
Bảo hộ giang sơn của hắn vững bền, mưa thuận gió hòa.
Bảo hộ hắn năm tháng bình an, vạn sự thuận lợi.
Bảo hộ thiên hạ này…
Vì hắn mà hưng thịnh.
Vì ta mà yên ổn.
Phượng liễn đi đến đâu…
Hà quang trải đường đến đó.
Trăm chim theo sau.
Đời này…
Ta là Thanh Uyển.
Hắn là Võ Hoàng.
Duyên trần chưa dứt.
Sự bảo hộ… cũng sẽ không dừng.
32
Phượng liễn đi qua nơi nào…Trời đất như được linh khí đánh thức.
Vạn vật đồng loạt hồi sinh.
Cây khô ven đường chớp mắt đã nảy ra cành non xanh biếc.
Cỏ dại điên cuồng mọc lên, trải thành thảm xanh mềm mại.
Những nụ hoa còn e ấp dưới ánh hà quang lần lượt nở rộ.
Hương hoa thanh ngọt lan khắp cả con đường dài.
Ngay cả trong kẽ đá xanh… cũng mọc lên những đóa hoa nhỏ li ti.
Một cảnh tượng tràn đầy sinh cơ.
Luồng tử long khí tinh thuần quanh thân hắn dường như có linh tính.
Nó quấn quýt, vấn vít mà kéo tới.
Nhẹ nhàng bao lấy cả phượng liễn.
Ấm áp mà nóng bỏng.
Mang theo niềm vui và sự thành kính chỉ thuộc về hắn.
Từng sợi từng sợi…Thấm vào linh tức của ta.
Ta vốn tâm cảnh trong sáng, cảm xúc xưa nay không gợn sóng.
Vậy mà hai gò má… lại lặng lẽ ửng lên một tầng hồng nhạt.
Như ánh hà quang rơi lên làn da.
Thanh lệ… lại mang theo chút bối rối khó nhận ra.
Tiên tâm vốn vững vàng…
Lại vì luồng long khí quấn quýt kia mà rối loạn hô hấp.
Vương ma ma bên cạnh liếc mắt đã nhận ra sự khác thường của ta.
Trong đôi mắt già nua hiền hòa…Không có nửa phần kinh ngạc.
Chỉ có sự vui mừng và dịu dàng đầy ắp.
Ý cười sâu thẳm.
Như thể đã nhìn thấu đoạn duyên trần kéo dài bao năm này.
Tâm niệm ta khẽ động.
Bàn tay trắng nhẹ nhàng vung lên.
Một tầng kim quang dịu dàng phủ xuống quanh thân bà.
Chỉ trong khoảnh khắc…
Mái tóc bạc trắng của bà hóa thành tơ xanh.
Những nếp nhăn trên gương mặt cũng giãn ra hết thảy.
Dung mạo lập tức dừng lại ở hình dáng khi chúng ta lần đầu gặp nhau.
Hơn hai mươi tuổi.
Ngũ quan thanh tú.
Tai sáng mắt tỏ.
Làn da óng nhuận.
Ngay cả dáng người cũng trở nên nhẹ nhàng thẳng thắn.
Bà kinh ngạc đưa tay chạm lên gò má mình.
Cảm nhận sức sống đã lâu không có.
Đang định cúi xuống dập đầu tạ ân.
Ta khẽ phất tay ngăn lại.
Nếu bà nguyện ý…Cứ ở bên ta như vậy.
Năm này qua năm khác cùng nhau sống tiếp… cũng không phải là không thể.
Chỉ là trong lòng ta rất rõ.
Duyên trần của bà vẫn chưa dứt.
Ràng buộc nhân gian vẫn còn.
Cuối cùng… vẫn không thể cùng ta bước mãi trên tiên lộ.
Phượng liễn vẫn chậm rãi tiến về phía trước.
Chim lạ dẫn đường.
Hà quang bao phủ.
Một bên là vị đế vương nhân gian si tình canh giữ.
Một bên là cố nhân vừa tìm lại tuổi xuân.
Ta khẽ xoay đầu ngón tay.
Nụ cười nhàn nhạt hiện lên.
Chuyến đi nhân gian này…Xem ra cũng không uổng phí.
33
Phượng liễn đi trên quan đạo trở về kinh thành.
Nơi nó đi qua…Đã sớm trở thành cảnh tượng vạn người đổ ra đường.
Bách tính nghe tin Quốc sư xuất quan trở về.
Người già dắt theo trẻ nhỏ từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới.
Hai bên con đường chật kín người.
Trên bờ ruộng, dưới mái hiên, bên cầu đá… đâu đâu cũng là những thân ảnh ngóng trông.
Khi hà quang của phượng liễn lọt vào tầm mắt.
Tất cả mọi người không hẹn mà cùng quỳ xuống.
Một biển người đen kịt phủ phục.
Thanh âm đồng loạt vang lên, chấn động khắp bốn phía.
“Cung nghênh Quốc sư hồi kinh!”
Tiếng hô dập dồn nối tiếp.
Lớp sau cao hơn lớp trước.
Vừa thành kính… vừa nhiệt liệt.
Người già run rẩy chắp tay cầu nguyện.
Trẻ nhỏ mở to đôi mắt sáng ngời nhìn phượng liễn trong hà quang.
Những người phụ nữ lặng lẽ lau nước mắt cảm kích.
Họ biết ơn sự bảo hộ của Quốc sư.
Chính phúc trạch của Quốc sư khiến lương thực được mùa.
Chính sự che chở của Quốc sư khiến thiên hạ yên ổn.
Chính vị tiên nhân đã ngủ say nhiều năm này…Đã trao cho họ hy vọng được sống tiếp.
Không có quan lại xua đuổi.
Không có nghi trượng ép buộc.
Tất cả đều là sự tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng của bách tính.
Biển người ồn ào mà vẫn ngay ngắn trật tự.
Giữa chốn nhân gian khói lửa…Là sự thành kính thuần khiết nhất.
Võ Hoàng ghìm cương ngựa bên cạnh.
Nhìn cảnh vạn dân kính ngưỡng ấy.
Trong mắt hắn không có nửa phần đố kỵ.
Chỉ có niềm kiêu hãnh và dịu dàng tràn đầy.
Người hắn đã bảo vệ suốt bao năm qua…Chính là ánh sáng xứng đáng được cả thiên hạ nâng niu trong lòng bàn tay.
Vô số kim quang công đức tinh thuần hội tụ về phượng liễn.
Linh khí quanh thân ta khẽ lay động.
Luồng tử long khí vẫn quấn quýt quanh thân.
Trái tim ta dần mềm lại.
Sự kính ngưỡng của vạn dân này…
Là bởi hắn đã đem toàn bộ công đức của mình ghi dưới danh nghĩa của ta.
Vậy nên…
Bảo hộ Đại Càn thêm ba mươi năm nữa.
Ta cam tâm tình nguyện.