Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Võ Hoàng, Đừng Đào Nữa, Hoàng Hậu Không Muốn Tỉnh
Chương 7
34
Trích Tinh Đài sau nhiều năm tu sửa.
Đã càng thêm hùng vĩ tráng lệ.
Mái cong vút ẩn vào tầng mây.
Bậc ngọc hành lang lưu chuyển ánh sáng rực rỡ.
Từng viên gạch, từng mảnh ngói…
Đều giấu kín sự dụng tâm mà người ngoài không biết.
Chính điện trung tâm…
Đã sớm dựng lên kim thân thần tượng của ta.
Bảo tướng trang nghiêm.
Linh khí vờn quanh.
Là tín ngưỡng được cả nước thờ phụng.
Còn kho tàng quanh tẩm điện của ta…
Lại bị chất đầy đến không còn chỗ trống.
Núi vàng bạc châu báu chất cao như núi.
Những cổ vật trân kỳ hiếm thấy trên đời.
Danh họa bút tích của các bậc đại gia truyền thế.
Ngay cả góc phòng cũng không còn kẽ hở.
Nhà bếp nhỏ ngày ngày chuẩn bị sơn hào hải vị.
Mỹ vị theo mùa không thiếu thứ nào.
Trái cây bánh điểm tâm bày đầy không dứt.
Rực rỡ đến hoa cả mắt.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta thật lòng hối hận…
Ngũ cảm của mình lại quá mức trong sáng thông suốt.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cảnh thái bình thịnh thế trước mắt…
Ta suýt nữa đã cho rằng vị cửu ngũ chí tôn trước mặt này…
Là một tên sơn tặc đầu lĩnh đã đi cướp bóc c/ay.o/t khắp nơi nhiều năm.
Đem tất cả bảo vật thiên hạ…
Chất hết về chỗ ta.
Võ Hoàng thấy ta bước vào tẩm điện.
Vội vàng quay trở về cung điện của mình tắm rửa thay y phục.
Chưa đến nửa nén hương…Hắn đã lại vội vã quay lại.
Một thân cẩm bào màu mực gọn gàng.
Tóc vẫn còn hơi ẩm.
Rủ xuống cổ.
Mang theo mùi thơm nhẹ của bồ kết.
Người đã vội vã xông vào điện.
Hắn đứng giữa đại điện.
Lúng túng đến mức giống như một thiếu niên lần đầu đến nhà.
Bàn tay buông bên người khẽ cuộn lại.
Hắn thử dò hỏi bằng giọng rất khẽ.
“Thanh Uyên tỷ… nơi này… tỷ ở có quen không?”
Vừa dứt lời.
Vành tai màu lúa mạch của hắn…
Lập tức ửng lên một tầng đỏ nhạt.
Có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
Sắc đỏ ấy lan dần đến tận đầu tai.
Nóng bỏng… lại vô cùng rõ ràng.
Vương ma ma bên cạnh vốn hiểu chuyện nhất.
Bà không nói một lời, chỉ khẽ cúi người hành lễ, lặng lẽ lui ra ngoài.
Đem sự tĩnh lặng của cả đại điện… để lại cho hai chúng ta.
Ta nhìn mái tóc còn ướt của hắn.
Trong lòng chợt mềm đi.
Thuận tay cầm lấy chiếc khăn mềm khô đặt bên cạnh, bước tới, kiễng chân lên, nhẹ nhàng lau tóc cho hắn.
Tóc hắn cực kỳ đẹp.
Đen nhánh, dày dặn.
Mượt như tấm lụa mây thượng hạng.
Dưới đầu ngón tay, vừa mát vừa mềm.
Hắn không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nửa quỳ xuống.
Hạ thấp thân mình xuống rất thấp.
Ngoan ngoãn cúi trước mặt ta, không nhúc nhích.
Trong điện tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả hơi thở của nhau.
Ngay cả thời gian… cũng như chậm lại.
Đến khi chân ta tê đến mức không thể đứng vững, lảo đảo một chút.
Ta mới chợt phát hiện…Hắn vẫn giữ nguyên tư thế ấy… đã rất lâu rồi.
Là ta sơ suất.
Hắn ngẩng mắt nhìn ta.
Ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể chảy ra nước.
Trong trẻo… mà nóng bỏng.
Trong đó đầy ắp bóng dáng của ta.
Hoàn toàn là dáng vẻ của một thiếu niên vừa biết yêu…
Trong lòng trong mắt chỉ có người mình thương.
Ta đã thấy vô số đôi tình nhân trên thế gian.
Đã nhìn qua ánh mắt rung động khi vừa động tâm.
Cũng từng thấy vẻ quyến luyến khi tình sâu.
Chỉ cần nhìn một lần…Ta liền hiểu rõ tình ý trong đáy mắt hắn từ đâu mà đến.
Khoảnh khắc này…
Ta biết rất rõ.
Giữa chúng ta…Đã không còn là Quốc sư và đế vương.
Không còn là người bảo hộ và kẻ được bảo hộ.
Năm đó tiên hoàng cưới ta…Chỉ là kính trọng ta, ngưỡng mộ ta.
Mỗi đêm chỉ đến điện ngồi một lát.
Lặng lẽ nhìn ta một lần.
Suốt nhiều năm đều như vậy.
Chưa từng vượt quá nửa bước.
Tương kính như tân…Nhưng cũng xa cách như nước.
Còn đối diện người trước mắt…
Trong lòng ta dâng lên…
Không còn là sự bảo hộ bình thản.
Không còn là đạo tâm yên tĩnh.
Mà là dục vọng chiếm hữu mãnh liệt…Mạnh đến mức không thể che giấu.
Ta muốn khóa chặt hắn bên cạnh mình.
Muốn trên người hắn…Khắc xuống dấu ấn chỉ thuộc về riêng ta.
Muốn để người tôn quý nhất thiên hạ này…Hoàn toàn thuộc về ta.
Trong ngực hơi nóng lên.
Đạo tâm vốn thanh minh từ ngàn đời…Lần đầu tiên rung chuyển dữ dội.
Từng tầng gợn sóng lan ra…Không thể nào bình lặng lại được nữa.
35
Hắn lấy giang sơn vạn dặm làm sính lễ.
Quỳ trước Trích Tinh Đài.
Từng chữ từng câu…Trang trọng vô cùng.
“Trẫm không cần tam cung lục viện.”
“Không cần hư danh lưu truyền thiên cổ.”
“Chỉ cần nàng… làm thê tử duy nhất của trẫm.”
Ta vẫn là Quốc sư được vạn dân Đại Càn kính ngưỡng.
Nhưng từ ngày đó…Ta cũng là thê tử của riêng hắn.
Ban đầu…Ta chỉ muốn hứa với hắn ba mươi năm bình yên bên nhau.
Ai ngờ…
Một khi đã động tâm…Liền là hết ba mươi năm này đến ba mươi năm khác.
Tròn chín mươi chín năm.
Hắn mang trên người long khí nhân hoàng.
Lại có kim quang công đức hộ thân.
Vậy mà sống đến hơn một trăm ba mươi tuổi.
Tóc bạc như tuyết.
Nhưng khi nhìn ta…Trong mắt hắn vẫn là sự dịu dàng của thiếu niên năm ấy.
Sợ quyền lực hoàng thất trói buộc làm rối loạn sự thanh tịnh của chúng ta.
Hắn chọn trong tông thất một người tài giỏi.
Vừa qua năm mươi…Liền dứt khoát thoái vị.
Đích thân nâng đỡ tân đế lên ngôi.
Đối với hoàng quyền…Không còn nửa phần lưu luyến.
Sau đó…Hắn phong kín con đường mật đạo nối hoàng cung với Trích Tinh Đài.
Đem hết thảy náo động nhân gian.
Tranh đoạt triều đình.
Bá nghiệp thiên thu…Đóng lại phía ngoài cánh cửa.
Từ đó…Trong Trích Tinh Đài không còn đế vương.
Chỉ còn một đôi người…Bên nhau trăm năm như những con người bình thường.
Sáng sớm cùng ngắm ánh hà quang.
Chiều muộn cùng lắng nghe tiếng gió.
Mùa xuân trồng hoa, đêm đông quây bên lò lửa.
Không có triều hội, không có tấu chương, không có thiên hạ bách tính, chỉ có ta và hắn, năm này qua năm khác, ngày ngày đêm đêm.
Chín mươi chín năm bên nhau, ta từ tiên tâm không nhiễm, đến cam tâm trầm luân nơi nhân gian.
Hắn từ thiếu niên sắt m /á /u, đến cùng ta quy ẩn núi rừng.
Ngày hắn rời đi, nằm trong lòng ta, cười mãn nguyện.
“Thanh Uyển, đời này, ta lời rồi.”
Ta cúi mắt nhìn hắn, thân tiên của ta không già, năm tháng không để lại dấu vết, nhưng trái tim đã sớm được hắn sưởi ấm kia, lần đầu tiên nếm được nỗi đau sinh ly t /ử biệt của nhân gian.
Hóa ra trăm năm thật sự chỉ là một khoảnh khắc, hóa ra cho dù ở bên nhau bao lâu cũng vẫn có ngày kết thúc.
Ta từng là tiên nhân thoát khỏi hồng trần, chính hắn đã kéo ta trở lại nhân gian, cho ta một đời vui vẻ, một kiếp viên mãn.
36
Ngày hắn rời khỏi thế gian, bầu trời đột ngột biến sắc, mây đen ép xuống thành trì, chớp xé toạc bầu trời, tiếng sấm cuộn qua cửu châu.
Mưa lớn sắp trút xuống.
Ta ngồi bên giường, nhìn gương mặt hắn đang ngủ yên, linh lực nơi đầu ngón tay khẽ run, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng ép giữ hắn lại.
Trăm năm tình nghĩa, nên để hắn ra đi sạch sẽ.
Ta quay đầu nhìn Vương ma ma đang lặng lẽ rơi nước mắt, bà vẫn là dáng vẻ hơn hai mươi tuổi năm xưa mà ta giữ lại cho bà, ngũ quan thanh tú, thân hình nhẹ nhàng.
Bao nhiêu năm qua ta dùng linh lực nuôi dưỡng, năm tháng không để lại trên người bà nửa dấu vết.
Nhưng phu quân của bà đã sớm xuống m /ộ, con cháu cũng đã đầy đàn, còn bà vì ở bên ta bao năm không thực sự trở về nhà, thi thoảng trở về cũng chỉ đứng từ xa nhìn một cái rồi lặng lẽ quay đi.
Ta khẽ hỏi: “Ma ma, có nguyện đi cùng ta không?”
Bà bỗng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt ngấn lệ là sự sáng tỏ vô cùng.
Không hề do dự, bà chậm rãi quỳ xuống, dập đầu thật mạnh, giọng nói kiên định mà an ổn.
“Đa tạ chủ tử ban ân!”
Một lạy, tạ trăm năm được chăm sóc bên cạnh; hai lạy, tạ đã thoát khỏi ràng buộc phàm trần; ba lạy, tạ từ nay theo ta, không hỏi ngày trở về.
Lễ xong, bà đứng dậy, đứng sau lưng ta, từ đó nhân gian không còn Vương ma ma nữa.
Tiếng sấm càng lúc càng lớn, mưa lớn cuối cùng cũng trút xuống, rửa sạch mái ngói lưu ly của hoàng cung, cũng rửa trôi một đoạn thịnh thế trăm năm.
Ta nhìn Trích Tinh Đài lần cuối, nơi chứa đầy hồi ức.
Giang sơn vẫn còn, triều đại sẽ thay đổi, còn ta phải dẫn theo người của mình rời đi.
Ta không còn áp chế tu vi nữa, đón lấy sấm sét mà bay lên.
Pháp lực của ta tăng vọt trong làn lôi điện màu tím.
Cho đến khi tiếng chuông nơi thiên giới vang lên: “Cung nghênh Thanh Uyển thượng thần hồi cung!”
Ta không còn áp chế tu vi nửa phần, linh khí quanh thân ầm ầm bùng nổ, mũi chân điểm nhẹ, thẳng tiến lên giữa bầu trời sấm sét cuồng loạn.
Tử Tiêu thần lôi giáng xuống, không những không làm tổn thương ta, ngược lại hóa thành lực lượng tinh thuần nhất dung nhập vào linh mạch của ta.
Tu vi tăng vọt, phá vỡ từng tầng xiềng xích bị phong ấn từ vạn cổ, tiên cốt tái sinh, thần nguyên trở về.
Giữa trời đất bỗng vang lên tiếng chuông hùng vĩ, trang nghiêm, chấn động khắp tam giới; trên tầng mây vô số tiên thần đồng loạt cúi mình, âm thanh như sóng dâng: “Cung nghênh Thanh Uyển thượng thần hồi cung!”
Hóa ra ta chưa từng là Quốc sư nơi nhân gian, cũng chưa từng là hoàng hậu phàm trần.
Ta là Lâm Thanh Uyển, hoa giới thượng thần của thiên giới đang chờ ngày trở về.
Hai trăm năm nơi nhân gian, bất quá chỉ là một kiếp lịch kiếp hồng trần của ta.
Dưới chân ta, là sơn hà nhân gian dần dần xa khuất.
Sau lưng ta, là Vương ma ma đã cùng ta phi thăng, từ nay không còn vướng bận.
Gió ngừng, mưa dứt, sấm sét tan đi.
Ta đứng trên biển mây cửu thiên, cúi đầu nhìn về tòa Trích Tinh Đài quen thuộc kia.
Trăm năm bên nhau, một đời tình sâu.
Ta không hối hận, cũng không quên lãng.
Chỉ là từ nay, nhân gian không còn Thanh Uyển, còn trên cửu thiên, lại có thêm một vị thần vừa trở về.
37
Thần lực quanh thân ta cuồn cuộn dâng trào, đến lúc ấy mới chợt phát hiện — sâu trong đan điền, vậy mà lại có thêm một sinh mệnh nhỏ bé, yếu ớt nhưng sống động.
Khoảnh khắc trước còn là thượng thần thiên giới vừa trở về cửu thiên, khoảnh khắc sau đã dựng tóc nổi giận.
Liễu tiên roi vung lên, tiên khí cuốn theo cơn phẫn nộ, trực tiếp lao thẳng tới trước cửa Tư Mệnh thần điện.
“Tư Mệnh, cút ra đây cho ta!”
Ai có thể ngờ, vị Quốc sư thanh lãnh kiềm chế, không vướng bụi trần nơi hạ giới kia…
Chân thân lại là tính tình nóng nảy, chạm vào là bùng nổ như thế.
Tư Mệnh chậm rãi thò đầu ra từ sau điện, vừa thấy ta liền lập tức cúi người hành lễ.
“Bái kiến thượng thần, không biết có gì chỉ giáo?”
“Chỉ giáo?”
Ta tức đến mức tóc tiên như muốn dựng cả lên, roi liễu chỉ thẳng vào bụng mình, giọng vừa gấp vừa giận.
“Ngươi năm đó chính miệng nói, xuống hạ giới lịch kiếp không có trở ngại, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót! Vậy cái đứa trong bụng ta này là từ đâu ra?! Có phải mệnh phổ do ngươi viết có vấn đề không!”
Tư Mệnh sợ đến liên tục xua tay, mặt cũng tái đi.
“Thượng thần minh giám! Thuộc hạ thật sự không biết a!”
Hắn lập tức sai tiên đồng đi mời y thần giỏi nhất thiên giới, lại vội vã mời ta ngồi xuống, tiên tửu linh quả bày ra một loạt, vừa cười vừa cuống cuồng xin lỗi.
Vương ma ma cũng sững sờ đứng bên cạnh.
Phi thăng vốn thuận lợi suôn sẻ, sao vừa trở về… lại đột nhiên nhiều ra một tiểu thần tiên?
Tư Mệnh ôm mệnh phổ, tay run run lật xem, miệng lẩm bẩm.
“Ta… ta chỉ mở cho thượng thần kim thủ chỉ bói toán và linh tức hộ thân… những thứ khác… những thứ khác nửa phần cũng không dám động a… mệnh phổ hoàn toàn bình thường…”
Ta nghe xong càng tức.
Đứng dậy một phát túm lấy tai hắn, ép hắn nhìn thẳng vào ta.
“Ngươi mở to mắt nhìn cho rõ — ngươi nói cho ta biết, mang thai cốt nhục phàm nhân… mà gọi là bình thường sao?!”
“Lập tức… làm r /ơ /i đứa bé này.”
Một câu vừa dứt.
Không khí trong Tư Mệnh thần điện lập tức đông cứng.
Tiên đồng im phăng phắc.
Ngay cả gió cũng không dám động.
Ta vung mạnh roi liễu.
Gạch ngọc trên mặt đất nứt ra những đường nhỏ.
Tư Mệnh đau đến nhe răng, nhưng vẫn cứng đầu khuyên nhủ.
“Thượng thần bớt giận… chuyện này… cũng là chuyện vui a… thiên giới lại có thêm một vị tiểu điện hạ…”
“Chuyện vui?”
Ta cười lạnh.
Nhưng vành mắt lại hơi nóng lên.
“Vui ở chỗ nào?”
“Hắn là đứa trẻ sinh ra từ thần và phàm nhân, thọ mệnh vốn đã yếu ớt. Ngươi có thể đảm bảo hắn bình an lớn lên không? Ngươi có thể đảm bảo thiên đạo sẽ dung nạp hắn không?”
“Năm đó ta chỉ hứa với hắn ba mươi năm, cuối cùng lại ở bên hắn chín mươi chín năm. Nhưng ta là thần, hắn là người, cuối cùng vẫn phải chia ly. Giờ ngươi bảo ta mang theo đứa con của hắn, sống mãi trên cửu thiên, nhìn nó từng chút từng chút lớn lên… rồi lại từng chút từng chút rời khỏi ta — Tư Mệnh, ngươi nói cho ta biết, như vậy gọi là tốt sao?!”
38
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Một giọng nói quen thuộc đến mức đã khắc sâu vào tận xương tủy, bỗng vang lên nơi cửa thần điện.
Ta thậm chí không cần quay đầu lại, chỉ theo bản năng đã bước nhanh tới, vững vàng khoác lấy cánh tay người ấy, trong giọng nói vẫn còn vương chút tủi thân cùng cơn giận chưa tan:
“An An, hắn làm việc không ra hồn, lại đem con của chúng ta mang lên thiên giới. Con của chúng ta vốn dĩ sống không được bao lâu, chàng nói xem hắn có phải đang tạo nghiệt không?”
Người bên cạnh hơi cúi đầu, trong đáy mắt là sự dịu dàng suốt trăm năm không đổi, thuận theo lời ta đáp rất dứt khoát:
“Ừ, Thanh Uyển nói không sai.” Ca-y.o’t thế nhở…cái đôi ơ’t ca’y này.
Vừa dứt lời, giọng hắn khẽ chuyển, ánh mắt rơi xuống Tư Mệnh đang co rúm lại một góc, nụ cười vẫn ôn hòa, nhưng lại mang theo sự chắc chắn không thể nghi ngờ.
“Vậy nên phạt hắn thế nào đây?”
Ta nhất thời chưa kịp hiểu ra.
Rõ ràng lúc nãy còn đang cãi nhau đòi bỏ đứa bé, sao bỗng dưng lại bàn tới chuyện phạt ai rồi?
Mạch suy nghĩ bị hắn kéo lệch hẳn, ta đứng ngây ra tại chỗ.
Võ hoàng cúi đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy ánh sáng dịu dàng, khẽ thử dò hỏi:
“Hay là phạt hắn trông con, được không?”
“Nếu đứa bé không thể bình an lớn lên, vậy thì phạt hắn đi canh cửa ở Vô Tận Thâm Uyên, vĩnh viễn không được trở về.”
“…Ý này nghe cũng không tệ.”
Ta gần như lập tức bị thuyết phục, cơn tức giận ban nãy tan biến sạch sẽ, chỉ cảm thấy hình phạt này quả thực hợp lý vô cùng.
Nhưng lời vừa dứt, bụng dưới bỗng dâng lên một cơn đau mềm nhũn.
Sắc mặt Võ hoàng lập tức thay đổi, không còn nửa phần ung dung của bậc đế vương, cẩn thận bế bổng ta lên, mũi chân khẽ điểm đã đạp mây trở về thần điện của hắn.
Trong điện linh khí vờn quanh, đứa bé yên tĩnh vô cùng, không hề làm ta khó chịu.
Chỉ trong chốc lát, một tiếng khóc trong trẻo vang lên, một thằng nhóc trắng trẻo mũm mĩm đã thuận lợi chào đời.
Võ hoàng thậm chí còn không nhìn thêm lấy một cái, trực tiếp tiện tay ném bọc tã đang ôm đứa bé cho Tư Mệnh với vẻ mặt khổ sở, rồi quay đầu nhìn Vương ma ma đang mỉm cười đứng bên cạnh.
“Làm phiền ma ma, cùng Tư Mệnh nuôi nấng đứa bé.”
Tư Mệnh ôm tiểu điện hạ mềm như bông trong tay, mặt mày như sắp khóc.
Hắn rốt cuộc đã tạo nghiệt gì, viết một quyển mệnh phổ lịch kiếp, cuối cùng lại viết chính mình thành… nhũ mẫu có lương.
39
Đợi ta nghỉ ngơi đủ, cẩn thận xâu chuỗi lại mọi chuyện tiền trần, mới bỗng nhiên nhận ra — tất cả đều là một cái bẫy!
Hóa ra Võ hoàng đã ở bên ta suốt chín mươi chín năm, từng khóc đến đáng thương như một kẻ râu ria lôi thôi kia, căn bản không phải hoàng tử phàm nhân gì cả.
Hắn chính là Đế quân Cửu Thiên, còn chuyện lịch kiếp chỉ là một cái cớ.
Mà ta, cũng không phải vị Quốc sư thanh lãnh bẩm sinh kia.
Ta là công chúa tiểu bá vương vô pháp vô thiên của Hoa giới.
Trước kia ở thiên giới, ta ngang ngược quen rồi, gây họa đến mức khiến phụ mẫu đau đầu, ngay cả đại điện của Đế quân cũng bị ta phá cho tan hoang khắp nơi.
Khi ta còn là một cục bột nhỏ xíu, ngày nào cũng chui vào điện của hắn.
Lấy tiên bào mới tinh của hắn lau nước dãi.
Gối đầu lên cổ tịch thượng cổ của hắn mà ngủ say như chết.
Trộm bánh ngọt hắn cất kỹ, ăn đến miệng đầy vụn.
Đế quân cùng trời đất trường tồn, uy nghiêm sâu nặng, tam giới không ai dám chọc vào.
Thế mà hết lần này đến lần khác… lại chẳng làm gì được ta.
Phụ mẫu ta sợ một ngày nào đó ta lật tung cả thiên giới, lại càng sợ Đế quân thu sổ sau này, bèn liên thủ với Tư Mệnh, cùng nhau dỗ dành ta:
“Con ngoan ngoãn xuống hạ giới lịch luyện, đoan trang đủ năm trăm năm, pháp lực tự nhiên sẽ tăng mạnh.”
Ta ngốc nghếch tin thật.
An an tĩnh tĩnh giả làm Quốc sư thanh lãnh suốt hơn hai trăm năm.
Công đức viên mãn, sớm phi thăng trở về.
Ai ngờ tất cả những chuyện này… đều là cục diện do Đế quân bày ra.
Hắn đã sớm để mắt đến ta rồi.
Từ khi ta còn là một cục bột nhỏ đã nhắm trúng ta.
Sợ ta nổi cáu, sợ ta không chịu ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, cho nên mới theo ta xuống hạ giới lịch kiếp, từng bước từng bước giữ ta trong lòng bàn tay.
Khoảnh khắc biết được chân tướng, phụ thân ta ở Hoa giới xấu hổ đến mức ngón chân suýt đào cả tiên thổ thành ba phòng một phòng khách.
Ta cũng sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn.
Đợi đến khi hoàn toàn hiểu ra, cơn giận lập tức bốc lên.
Ta ôm đứa bé trong lòng, trừng mắt nhìn vị Đế quân đang đứng trước mặt với vẻ dịu dàng kia.
“Chàng đúng là trâu già gặm cỏ non!”
Đế quân khẽ cười, giống hệt năm đó Võ hoàng khóc sụt sịt trước mộ phần, vừa kiên nhẫn vừa dung túng.
“Nhưng bảo bối của ta nhiều lắm.”
“Tất cả đều cho nàng.”
Ta nghĩ lại… quả thật là thế.
Hết rương này đến rương khác túi Càn Khôn chất thành núi.
Bên trong pháp khí, tiên y, linh châu, châu báu, còn có cả những món bánh và mỹ thực ăn mãi không hết…
Thứ gì cũng có.
Tất cả đều là sính lễ hắn tích góp bao năm để dỗ dành ta.
Ta xoa xoa cằm.
Nghĩ đến gia sản phong phú đến vậy…
Vậy thì ta đành miễn cưỡng tha thứ cho ván cờ lớn hắn đã bày suốt mấy trăm năm này vậy.
(TOÀN VĂN HOÀN) (bộ này hay quá mọi người ơi, làm xong/ đọc xong cảm giác nó cứ gọi là nhớ dai nhớ mãi ấy, nó hay, nó sâu cay, tầng tầng lớp lớp chiều sâu tâm lý...Diễn tả sao cho đúng, mọi người quay lại đánh giá cho Ớt nha)