Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vong Thê Trở Về Giáng Ta Làm Thiếp, Ta Dắt Con Hòa Ly
Chương 8
Ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo.
“Hắn hứa với ta…”
“Sẽ giúp ta bình định nội loạn Mạn Cương, đoạt lại vương vị.”
“Còn ta…”
“Phải trợ giúp hắn, đoạt lấy hoàng vị Đại Chu.”
“Lục Cảnh Uyên nhìn trúng lực hiệu triệu của vương tộc Mạn Cương.”
“Còn ta…”
“Nhìn trúng thân phận ‘hoàng tử’ mà hắn bịa ra.”
“Muốn mượn lực của Đại Chu để tự bảo toàn.”
Nàng cười khổ.
“Giữa chúng ta…”
“Ngay từ đầu chỉ là một cuộc giao dịch lợi dụng lẫn nhau.”
“Không có tình yêu.”
“Chỉ có vô số lời nói dối… và phản bội.”
Giọng nàng tràn đầy đau đớn và phẫn nộ.
“Ta trúng kỳ độc, thân thể suy yếu.”
“Lục Cảnh Uyên liền đem ta giấu trong một sơn cốc bí mật ở Mạn Cương.”
“Bên ngoài thì giả vờ tìm giải dược cho ta.”
“Nhưng thực chất…”
“Hắn lợi dụng ta để khống chế thế lực còn sót lại của vương tộc Mạn Cương.”
“Bắt ta thu thập tình báo.”
“Thậm chí âm thầm lôi kéo các bộ lạc Mạn Cương, để phục vụ cho dã tâm của hắn.”
Nàng nghiến răng.
“Lục Cảnh Uyên căn bản không phải hoàng tử lưu lạc gì cả.”
“Hắn chỉ là một kẻ ngụy quân tử dã tâm ngập trời…”
“Muốn mượn loạn thế mà đoạt lấy hoàng vị!”
Nghe đến đây…
Trái tim ta như bị ai bóp chặt.
Lục Cảnh Uyên.
Người đàn ông mà ta từng cho rằng chỉ là lạnh nhạt bạc tình…
Lại cất giấu một âm mưu kinh thiên như vậy.
Hắn không chỉ phản bội ta.
Hắn còn đang toan tính…
Lật đổ cả triều Đại Chu.
Mà Tô Lam…
Vị Mạn Cương đích công chúa này cũng không phải kẻ hoàn toàn vô tội.
Nàng cũng là một phần của âm mưu ấy.
Chỉ là…Bị những lời dối trá và dã tâm của Lục Cảnh Uyên che mắt.
Trở thành một quân cờ trong tay hắn.
“Vậy còn U Minh Hương?”
Ta lên tiếng hỏi.
“Nó xuất hiện trên người ngươi… rốt cuộc có ý nghĩa gì?”
Trong mắt Tô Lam thoáng hiện một tia u ám.
“U Minh Hương…”
“Là dấu hiệu của huyết mạch vương tộc Mạn Cương.”
“Nó có thể cảm ứng sự thuần khiết của huyết thống vương tộc.”
“Cũng có thể…”
“Khi vương tộc trúng độc…”
“Tỏa ra một mùi hương lạnh lẽo đặc biệt.”
“Ta trúng kỳ độc.”
“U Minh Hương chính là chứng cứ rõ ràng nhất.”
Nàng khẽ nhắm mắt.
“Lục Cảnh Uyên… biết bí mật của U Minh Hương.”
“Hắn quay về kinh thành.”
“Còn ta…”
“Để áp chế độc trong cơ thể…”
“Đồng thời che giấu mùi U Minh Hương, tránh bị người khác phát hiện…”
“Đành phải dùng tuyết liên tử.”
“Sau đó…”
Giọng Tô Lam run lên.
“Lục Cảnh Uyên đưa ta về kinh thành.”
“Nhưng không phải để cứu ta.”
“Chỉ là để tiếp tục lợi dụng thân phận Mạn Cương của ta… làm bàn đạp cho dã tâm của hắn.”
“Chờ đến khi thời cơ chín muồi.”
Nàng siết chặt tay.
“Ngay từ đầu…”
“Hắn chưa từng thật sự muốn giải độc cho ta.”
“Thậm chí…”
“Hắn còn âm thầm nghiên cứu U Minh Hương để áp chế độc tính trong người ta, không cho ta khỏi hẳn.”
“Để ta… vĩnh viễn phải dựa vào hắn!”
Nói đến đây…Nước mắt Tô Lam cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.
Những lời ấy…Từng câu từng chữ như nhuốm m/áu.
Mang theo toàn bộ phẫn nộ và không cam lòng của nàng.
Nàng đã bị Lục Cảnh Uyên lợi dụng triệt để.
Thậm chí bị hắn xoay vần trong lòng bàn tay.
Khoảnh khắc ấy…Ta nhìn thấy sự yếu đuối của nàng.
Nhưng cũng nhìn thấy, nơi sâu nhất trong đôi mắt kia…Vẫn còn tồn tại một thứ chưa từng tắt.
Niềm kiêu hãnh của huyết mạch vương tộc.
“Những điều ngươi nói…”
Ta lên tiếng hỏi.
“Có chứng cứ không?”
Tô Lam gật đầu.
Giọng nói kiên định hơn trước.
“Có.”
“Nhiềm năm ta bị hắn giam trong sơn cốc…”
“Hắn từng viết rất nhiều thư.”
“Dùng để liên lạc trao đổi với ta”
“Những bức thư đó… ta đều lén giữ lại.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Ta còn biết những tâm phúc mà hắn liên lạc.”
“Bọn chúng đều là quân cờ trong kế hoạch đoạt vị của hắn.”
Nàng dừng lại một nhịp.
“Không chỉ vậy.”
“Chân tướng của cuộc nội loạn vương tộc Mạn Cương năm đó…”
“Cùng với việc Lục Cảnh Uyên đã lợi dụng tàn dư vương tộc ra sao…”
“Ta đều có thể nói ra.”
Ánh mắt nàng nhìn ta…Đã không còn sự đề phòng như lúc đầu.
Thay vào đó…Là một niềm tin méo mó…Và ngọn lửa báo thù cháy rực.
“Thẩm Vi.”
Nàng chậm rãi đưa tay ra.
Bàn tay gầy gò, lạnh buốt.
“Ngươi và ta…”
“Đều là người bị hắn lừa.”
“Bị hắn hại.”
“Ngươi giúp ta báo thù.”
“Ta giúp ngươi vạch trần toàn bộ tội ác của hắn.”
Ta nhìn bàn tay nàng đưa ra.
Trong lòng dâng lên vô số cảm xúc.
Nữ nhân trước mặt ta…Từng là tình địch của ta.
Từng là người ta căm hận nhất.
Nhưng giờ phút này…Nàng lại trở thành đồng minh của ta.
Một đồng minh…Nắm trong tay bí mật có thể khiến Lục Cảnh Uyên vạn kiếp bất phục.
Ta chậm rãi đưa tay ra.
Nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng.
“Vậy thì…”
Ta nói.
“Hợp tác vui vẻ, Mạn Cương đích công chúa.”
Giọng ta kiên định.
“Lục Cảnh Uyên…” “Hắn nhất định sẽ phải trả giá đắt nhất cho tất cả những gì mình đã làm.”
19
Sự hợp tác giữa ta và Tô Lam…Giống như hai dòng nước ngầm.
Âm thầm tụ lại dưới lòng kinh thành.
Cuối cùng…Dâng lên thành một cơn sóng lớn đủ sức quét qua cả Đại Chu.
Tô Lam giao cho ta toàn bộ chứng cứ về việc Lục Cảnh Uyên mưu phản.
Những bức thư.
Danh sách những kẻ hắn liên lạc.
Thậm chí…Còn có bản đồ địa hình Mạn Cương do chính tay nàng vẽ.
Trên đó đánh dấu rõ từng cứ điểm mà Lục Cảnh Uyên bí mật bố trí.
Lục Cảnh Uyên âm mưu cấu kết với một số bộ lạc Mạn Cương.
Tạo thành thế nội ứng ngoại hợp.
Khiến biên cảnh Đại Chu rơi vào hỗn loạn.
Sau đó…Thừa cơ khởi binh đoạt vị.
Một khi những chứng cứ này bị phơi bày…Lục Cảnh Uyên sẽ không chỉ c/h/ế/t.
Mà cả Vĩnh An Hầu phủ…Cũng sẽ bị san bằng.
Ta đem toàn bộ chứng cứ ấy…Thông qua Lâm Uyển Nhi.
Âm thầm chuyển đến tay phụ thân ta.
Sau khi nhận được những chứng cứ này…Phụ thân ta lập tức nổi giận.
Ông lập tức vào cung diện thánh.
Dâng toàn bộ chứng cứ lên hoàng thượng.
Bao gồm cả việc Lục Cảnh Uyên cấu kết ngoại bang.
Âm mưu mưu phản.
Hoàng thượng nghe xong…Long nhan đại nộ.
Ngài dù thế nào cũng không ngờ…Vĩnh An Hầu, người mà ngài từng vô cùng tin tưởng…Lại là kẻ nuôi dã tâm phản nghịch.
Âm mưu lật đổ cả giang sơn Đại Chu.
Đại Lý Tự lập tức tăng cường thẩm vấn Lục Cảnh Uyên.
Trước những chứng cứ chất chồng như núi…Hắn không còn cách nào chối cãi.
Cuối cùng…Hắn hoàn toàn sụp đổ.
Mọi âm mưu suốt bảy năm qua…Cùng toàn bộ giao dịch giữa hắn và Tô Lam…Đều bị hắn khai ra không sót một chữ.
Hắn tưởng rằng Tô Lam đã trốn khỏi kinh thành.
Thậm chí trong lúc bị thẩm vấn…Hắn còn cố gắng đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu nàng.
Nói rằng chính Tô Lam dụ dỗ hắn.
Uy h/iếp hắn.
Ép hắn đi lên con đường không lối quay đầu này.
Nhưng điều hắn tuyệt đối không ngờ tới là…Tô Lam không những không bỏ trốn.
Ngược lại…Còn trở thành nhân chứng then chốt vạch trần toàn bộ âm mưu của hắn.
Khi Đại Lý Tự khanh đem lời khai cùng chứng cứ của Tô Lam đặt trước mặt Lục Cảnh Uyên…Hắn hoàn toàn tuyệt vọng.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Hắn điên cuồng gào thét.
Mắng chửi Tô Lam phản bội.
Nhưng tất cả đều đã vô ích.
Còn Tô Lam, vì là người chủ động tố giác trọng phạm mưu phản, Hoàng thượng đặc biệt ban lệnh xá miễn.
Nhưng thân phận Mạn Cương đích công chúa của nàng, cùng việc từng cấu kết với Lục Cảnh Uyên…Khiến nàng không thể tiếp tục ở lại Đại Chu.
Ta thay nàng cầu tình trước hoàng thượng.
Đề nghị bí mật đưa nàng trở về Mạn Cương.
Để nàng mang theo chứng cứ Lục Cảnh Uyên cấu kết các bộ lạc Mạn Cương mưu phản. Trợ giúp vương tộc Mạn Cương thanh lý nội loạn.
Ổn định cục diện biên cương.
Hoàng thượng sau khi suy nghĩ hồi lâu.
Cuối cùng đồng ý với đề nghị của ta.
Ngài hiểu rõ, nếu có thể mượn sức Tô Lam để ổn định Mạn Cương. Xóa bỏ họa loạn nơi biên cảnh, đó mới là cục diện có lợi nhất cho Đại Chu.
Trước ngày rời kinh, Tô Lam đặc biệt đến gặp ta từ biệt.
Lúc này, nàng đã hoàn toàn bỏ đi lớp ngụy trang.
Không còn là Tô Vãn Tình yếu đuối bệnh tật nữa.
Nàng khoác lên người trang phục vương tộc Mạn Cương.
Dù sắc mặt vẫn hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt lại kiên định và mạnh mẽ.
“Thẩm Vi.”
Nàng hướng về phía ta, hành một đại lễ của vương tộc Mạn Cương.
“Ngươi đã cứu ta.”
“Ân tình này… Tô Lam ta suốt đời không quên.”
Ta nhìn nàng.
Khẽ lắc đầu.
“Giữa ta và ngươi… vốn dĩ không có ân oán.”
“Chỉ vì bị Lục Cảnh Uyên lợi dụng… mới có bảy năm dây dưa này.”
“Bây giờ hắn đã nhận quả báo.”
“Ngươi và ta… cũng coi như được giải thoát.”
Ta chậm rãi nói tiếp.
“Hy vọng sau khi trở về Mạn Cương…”
“Ngươi có thể chấn hưng vương tộc.”
“Đem lại phúc lợi cho bách tính.”
Tô Lam gật đầu.
Trong mắt lóe lên ánh sáng phức tạp.
“Ta sẽ làm được.”
“Những gì Lục Cảnh Uyên đã lợi dụng và làm tổn hại vương tộc Mạn Cương…”
“Ta nhất định sẽ đòi lại!”
Nàng dừng lại một chút.
Rồi nhìn ta.
“Còn những oán hận và không cam lòng trong lòng ngươi…”
“Ta cũng sẽ thay ngươi… đòi lại.”
Ta bật cười.
Nụ cười ấy…Nhẹ nhõm hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
“Được.”
“Đường về Mạn Cương… chúc ngươi thuận buồm xuôi gió.”
Tô Lam nhìn ta thật sâu.
Lần cuối cùng.
Cơn phong ba trong kinh thành…
Cũng dần lắng xuống.
Hoàng thượng trong cơn thịnh nộ…
Ban chiếu chỉ:
Vĩnh An Hầu – Lục Cảnh Uyên, phạm tội t/hông đ/ịch ph/ản qu/ốc, tội ác tày trời.
Tội không thể tha.
Chờ sau thu…Hành hình trảm quyết.
Vĩnh An Hầu phủ bị tịch thu toàn bộ gia sản.
Tước bỏ tước vị.
Nam đinh phát phối biên cương.
Nữ quyến…Bị sung làm quan kỹ.
Nhưng vì Thẩm Vi chủ động tố giác tội mưu phản của Lục Cảnh Uyên, lại cung cấp chứng cứ then chốt, có công với xã tắc.
Hoàng thượng đặc biệt hạ chỉ ân xá cho con trai ta Lục Niệm, khôi phục họ Thẩm, sắc phong làm nghĩa tử của Thẩm gia, giao cho Thái phó Thẩm Viễn Sơn đích thân dạy dỗ.
Nó không còn là Lục Niệm, nó là Thẩm Niệm.
Ở Thẩm gia, nó sẽ được tiếp nhận nền giáo dưỡng tốt nhất, có được thanh danh trong sạch nhất, tương lai của nó cũng sẽ không còn bị Lục Cảnh Uyên liên lụy.
Còn ta Thẩm Vi, hoàng thượng ban ân, xét ta nhiều năm vất vả lo liệu Hầu phủ, lại bị Lục Cảnh Uyên che mắt lừa gạt, cũng là người chịu hại.
Đặc ban cho ta một tòa trạch viện hạng nhất trong kinh thành, cùng vạn lượng hoàng kim, để biểu thị khen thưởng.
Mười vạn lượng của hồi môn mà ta từng dùng để lấp chỗ thiếu hụt của Hầu phủ, cùng bảy năm thanh xuân và tâm huyết của ta.
Giờ đây đều được bù đắp theo một cách khác.
Ta đã có lại tự do, có lại thanh danh, cũng vì con trai mình giành được một tương lai tốt đẹp nhất.
Ta nhìn thánh chỉ trong tay, trong lòng trăm mối cảm xúc.
Bảy năm ở Hầu phủ, tựa như một giấc mộng Nam Kha.
Khi tỉnh dậy, ta đã không còn là vị Hầu phu nhân nhẫn nhịn cầu toàn năm ấy.
Ta là Thẩm Vi, một nữ nhân tái sinh sau biển lửa, nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Cuộc đời ta, từ khoảnh khắc này, bắt đầu lại.
(TOÀN VĂN HOÀN)