Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vong Thê Trở Về Giáng Ta Làm Thiếp, Ta Dắt Con Hòa Ly
Chương 7
"
Ngươi… ngươi đang nói bậy bạ gì vậy?”
“Bậy bạ?”
Ta khẽ cười lạnh.
“Bảy năm trước, Mạn Cương vương tộc nội loạn.”
“Ngươi trúng phải kỳ độc, độc tính hung hiểm, tính mạng khi ấy chẳng khác nào treo lơ lửng trên sợi tóc.”
“U Minh Hương… chính là thứ khí tức chỉ xuất hiện khi độc trong cơ thể phát tác.”
“Lục Cảnh Uyên vì muốn cứu ngươi, đã âm thầm thu gom U Minh Hương, giấu kín trong Hầu phủ không cho ai hay biết.”
“Ngày đêm sai người lùng khắp thiên hạ, tìm những y sĩ ẩn danh tinh thông độc dược, chỉ để nghiên cứu cách giải độc triệt để cho ngươi.”
Ta dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo.
“Còn tuyết liên tử mà ngươi vẫn luôn dùng…”
“Chẳng qua chỉ là để tạm thời áp chế độc trong cơ thể.”
“Đồng thời che giấu mùi U Minh Hương kia, không để người khác phát hiện mà thôi.”
Sắc mặt Tô Lam lập tức cứng lại.
Nhưng ta không cho nàng cơ hội phản bác.
“Tô Lam, ngươi quay lại tiếp cận Lục Cảnh Uyên, không phải vì còn vương vấn tình cũ.”
“Chỉ là vì năm đó…”
“Lục Cảnh Uyên từng lén đến Mạn Cương, lại đúng lúc cứu được ngươi khi độc phát.”
“Hắn cho rằng đó là ân cứu mạng.”
“Còn ngươi…”
“Chỉ đang lợi dụng tình cảm của hắn, để che giấu mục đích thật sự của mình.”
Ta từng bước ép sát.
Những điều ta biết…Cùng với những suy đoán của ta…Từng câu từng chữ, chậm rãi nói ra.
Sắc mặt Tô Lam dần thay đổi.
Từ tái nhợt…
Đến xanh mét…
Rồi cuối cùng trắng bệch.
Đôi mắt vốn sắc bén kia lúc này tràn đầy kinh hãi và tuyệt vọng.
“Ngươi… ngươi làm sao biết được những chuyện này?”
Giọng nàng run rẩy.
Sự bình tĩnh lúc trước đã hoàn toàn biến mất.
“Ngươi không cần biết ta biết bằng cách nào.”
Ta nhàn nhạt nói.
“Ngươi chỉ cần biết…”
“Ta đã nắm trong tay tất cả bí mật của ngươi.”
“Bao gồm cả việc lần này ngươi trở lại kinh thành…”
“Không phải vì tình yêu.”
“Mà là để đoạt lại vương vị Mạn Cương.”
“Thậm chí…”
“Là để báo thù kẻ đã đầu độc ngươi năm đó.”
Ta nhìn thẳng vào nàng.
“Ngươi lợi dụng thân phận của Lục Cảnh Uyên, ẩn mình trong kinh thành.”
“Chỉ để chờ một cơ hội.”
“Một cơ hội để lấy lại sự ủng hộ của vương tộc Mạn Cương…”
“Đồng thời thanh trừng tất cả kẻ thù của mình.”
Tô Lam bỗng lùi lại một bước.
Thân thể nàng khẽ lảo đảo.
“Thẩm Vi… ngươi… rốt cuộc muốn làm gì?”
“Ta muốn làm gì?”
Ta nhìn nàng.
Trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Rất đơn giản.”
“Ta, Thẩm Vi…”
“Muốn ngươi trả cái giá mà ngươi phải trả.”
“Ngươi lợi dụng Lục Cảnh Uyên.”
“Ngươi làm tổn thương ta.”
“Làm tổn thương con của ta.”
“Ngươi còn khiến cả Vĩnh An Hầu phủ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.”
Ta tiến thêm một bước.
Đứng ngay trước mặt nàng.
“Tô Lam.”
“Ngươi cho rằng mình có thể toàn thân rút lui sao?”
Ta cúi đầu.
Đưa tay ra.
Đầu ngón tay khẽ chạm vào đóa sen đen trên cổ tay nàng.
“Hoặc là…”
“Ngay bây giờ ngươi thỏa hiệp với ta.”
“Nói cho ta toàn bộ sự thật.”
“Hoặc là…”
“Ta sẽ đem tất cả bí mật của ngươi công bố ra ngoài.”
“Đến lúc đó…”
“Ngươi sẽ không còn là Mạn Cương đích công chúa cao quý.”
“Mà chỉ là một gian tế Mạn Cương bị triều đình Đại Chu truy nã.”
“Đại kế báo thù của ngươi sẽ hoàn toàn sụp đổ.”
“Ngươi… cũng vĩnh viễn không thể trở lại Mạn Cương vương tộc.”
Ta thu tay lại.
Nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Tô Lam.”
“Quyền lựa chọn…”
“Ở trong tay ngươi.”
“Là chọn hợp tác với ta, đổi lấy một con đường sống.”
“Hay là chọn đối đầu với ta…”
“Rồi cùng nhau rơi xuống vực sâu.”
Giọng ta rất khẽ.
Nhưng từng chữ lại như sấm sét nổ bên tai nàng.
Thân thể Tô Lam run lên dữ dội.
Nàng nhìn ta.
Trong mắt tràn đầy giằng co…
Phẫn nộ…
Không cam lòng…
Và cả…
Nỗi sợ hãi sâu tận đáy lòng.
Nàng biết.
Ta không hề dọa suông.
Nàng cũng biết.
Những thứ ta nắm trong tay…
Đủ để khiến nàng vạn kiếp bất phục.
Trong nhã gian của Tế Sinh Đường…
Không khí rơi vào một mảnh tĩnh mịch c/h/ế/t chóc.
Chỉ còn tiếng hô hấp gấp gáp của nàng…Vang lên trong không khí tĩnh mịch.
18
Không khí trong nhã gian nặng nề đến cực điểm.
Thân thể Tô Lam run rẩy không ngừng.
Nàng nhìn chằm chằm vào ta.
Trong đôi mắt ấy, nỗi sợ hãi cuối cùng đã phá vỡ toàn bộ lớp ngụy trang.
Ta biết rõ…Nàng không phải kiểu người dễ dàng cúi đầu nhận thua.
Nhưng trước tội danh t/hông đ/ịch ph/ản qu/ốc, trước nguy cơ thân phận bị vạch trần…Nàng đã không còn bất kỳ đường lui nào.
“Ngươi… rốt cuộc muốn từ ta có được điều gì?”
Cuối cùng nàng cũng mở miệng.
Giọng nói khàn khàn, mang theo sự tuyệt vọng gần như sụp đổ.
“Rất đơn giản.”
Giọng ta bình thản.
Nhưng từng chữ đều như lưỡi đao đ/âm thẳng vào tim nàng.
“Ta muốn ngươi nói ra tất cả những gì ngươi biết.”
“Bao gồm bảy năm qua ở Mạn Cương ngươi đã trải qua những gì.”
“Quan hệ thật sự giữa ngươi và Lục Cảnh Uyên.”
“Cùng với mục đích thật sự khi ngươi quay lại kinh thành lần này.”
Ta dừng lại một nhịp.
Rồi chậm rãi nói tiếp.
“Ta còn muốn ngươi hợp tác với ta.”
“Cùng ta… lật đổ Lục Cảnh Uyên.”
“Để hắn phải trả giá cho tất cả những gì hắn đã làm.”
Tô Lam bật cười lạnh.
Nàng nhìn ta với ánh mắt châm biếm.
“Ngươi cho rằng…”
“Nếu ta nói ra toàn bộ chân tướng…”
“Ngươi có thể đứng ngoài cuộc sao?”
Nàng nhấn từng chữ.
“Lục Cảnh Uyên t/hông đ/ịch với bang.”
“Ngươi từng là thê tử của hắn.”
“Con trai ngươi… cũng mang huyết mạch của hắn.”
“Hoàng thượng nổi giận, ngươi nghĩ người sẽ tha cho ngươi sao?”
Nàng muốn phản công.
Muốn kéo ta xuống cùng nàng.
Nhưng ta đã sớm chuẩn bị.
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
Giọng nói kiên định.
“Ngươi sai rồi.”
“Ta và Lục Cảnh Uyên đã sớm hòa ly.”
“Thẩm Vi ta chưa từng tham dự vào bất kỳ chuyện dơ bẩn nào của hắn.”
“Còn con trai ta — Lục Niệm.”
“Từ nay về sau… không còn bất kỳ quan hệ gì với Lục Cảnh Uyên nữa.”
Ta hơi dừng lại.
Ánh mắt lạnh xuống.
“Thẩm gia ta trăm năm thanh danh.”
“Không phải vài lời của ngươi là có thể làm ô uế.”
Ta bước đến trước mặt nàng.
Cúi thấp giọng.
“Ngược lại…”
“Tô Lam, nếu ngươi chịu hợp tác với ta.”
“Vạch trần kẻ chủ mưu thật sự đứng sau việc Lục Cảnh Uyên t/hông đ/ịch ph/ản qu/ốc.”
“Lấy công chuộc tội…”
“Có lẽ hoàng thượng còn có thể cho ngươi một con đường sống.”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Nếu không…”
“T/hông đ/ịch ph/ản qu/ốc là tội tru c/ửu t/ộc.”
“Cho dù ngươi là Mạn Cương đích công chúa…”
“Ở Đại Chu, cũng khó thoát một c/ái ch/ế/t.”
Ta vừa ném ra mồi nhử lớn nhất.
Cũng đồng thời đặt xuống uy hiếp lớn nhất.
Ta biết nàng sẽ không dễ dàng tin ta.
Nhưng…Nàng không còn lựa chọn nào khác.
Sắc mặt Tô Lam liên tục thay đổi.
Rõ ràng nàng đang cân nhắc lợi hại.
Ta biết…Nàng cần thời gian.
Cần thời gian tiêu hóa tất cả những điều này.
Ta quay trở lại ghế ngồi.
Nâng chén trà đã nguội.
Nhấp một ngụm nhỏ.
“Tô Lam.”
Ta nhắc nhở nàng.
“Ngươi biết đấy.”
“Ta không có thời gian dây dưa với ngươi.”
“Lục Cảnh Uyên ở Đại Lý Tự đã bắt đầu khai cung.”
“Những lời nói dối mà hắn dùng để che giấu cho ngươi…”
“Rất nhanh sẽ bị bóc trần hoàn toàn.”
“Một khi chân tướng phơi bày…”
“Thân phận của ngươi sẽ không còn bất kỳ lớp che đậy nào nữa.”
“Đến lúc đó…”
“Ngươi sẽ mất sạch mọi con bài trong tay.”
Lời này quả nhiên có tác dụng.
Thân thể Tô Lam lại run lên.
Nàng ngẩng đầu.
Nhìn ta thật sâu.
Trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp.
Có hận.
Có không cam lòng.
Nhưng nhiều hơn cả…Là sự khuất phục.
“…Được.”
Cuối cùng nàng cũng mở miệng.
Giọng nói như bị ép ra từ cổ họng.
“Ta sẽ nói cho ngươi tất cả.”
“Nhưng ngươi phải hứa với ta.”
“Giữ lại cho ta một mạng.”
“Và…” “Không được liên lụy đến tộc nhân của ta.”
“Ngoài ra…”
Giọng Tô Lam lạnh như băng.
“Lục Cảnh Uyên… nhất định phải c/h/ế/t.”
Trong từng chữ đều tràn ngập hận ý.
“Hắn phản bội ta.”
“Hắn lợi dụng ta.”
“Hắn phải trả giá cho sự phản bội ấy!”
Mối hận của nàng đối với Lục Cảnh Uyên…Còn sâu hơn cả ta tưởng tượng.
Trong lòng ta khẽ động.
“Được.”
Ta đáp, giọng bình tĩnh.
“Chỉ cần những gì ngươi nói là sự thật.”
“Chỉ cần ngươi có thể giúp ta hoàn toàn trừ khử Lục Cảnh Uyên, rửa sạch thanh danh cho Thẩm gia ta…”
“Ta sẽ giữ lại cho ngươi một mạng.”
“Cũng sẽ không liên lụy đến vương tộc Mạn Cương.”
Ta dừng lại một nhịp.
“Còn Lục Cảnh Uyên…”
“Những tội nghiệt hắn gây ra…”
“Tự sẽ có Đại Chu luật pháp phán xét.”
Ta nhìn thẳng vào nàng.
“Bây giờ…”
“Ngươi có thể bắt đầu nói rồi.”
Tô Lam nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Dường như muốn đem tất cả bí mật đã chôn giấu suốt bảy năm…
Một lần nói ra.
“Bảy năm trước…”
Nàng chậm rãi mở lời.
“Mạn Cương vương tộc nội loạn.”
“Ta trúng kỳ độc, bị truy s/át đến tận biên cảnh.”
“Lục Cảnh Uyên…”
“Không phải ‘vô tình’ cứu được ta.”
“Hắn chủ động tiếp cận ta.”
“Giả xưng mình là hoàng tử lưu lạc dân gian.”
“Dùng lời nói dối ấy… để lừa lấy lòng tin của ta.”