Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vong Thê Trở Về Giáng Ta Làm Thiếp, Ta Dắt Con Hòa Ly
Chương 6
Khi sinh tử treo trên đầu…Hắn sẽ không chút do dự mà hy sinh tất cả.
Năm xưa hắn giáng ta xuống làm thiếp…Chẳng phải cũng vì muốn bảo toàn cái gọi là “chân ái” của hắn sao?
Bây giờ chân ái đã bỏ đi xa…Hắn đương nhiên sẽ không còn che giấu cho bất kỳ ai nữa.
“Hắn có nhắc đến Tô Vãn Tình không?” ta thản nhiên hỏi.
Sắc mặt Xuân Lan trở nên có chút phức tạp.
“Có nhắc…”
“Nghe nói hắn khóc lóc cầu xin Đại Lý tự khanh, nói rằng Tô Vãn Tình vô tội, nàng chỉ bị hắn lừa gạt.”
“Hắn còn nói Tô Vãn Tình là vì cứu hắn… nên mới…”
“Rồi sao nữa?” ta truy hỏi.
Xuân Lan lắc đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Hắn không nói rõ, chỉ khóc mãi, nói Tô Vãn Tình là người tốt, không được bắt nàng.”
Ta cười lạnh một tiếng.
Lục Cảnh Uyên à Lục Cảnh Uyên.
Đến nước này… ngươi vẫn còn muốn bảo vệ “chân ái” của mình sao?
Ngươi cho rằng làm vậy có thể khiến người khác thương hại, có thể giảm nhẹ tội trạng của ngươi ư?
Hắn càng ra sức bảo vệ Tô Vãn Tình…Lại càng chứng tỏ trên người nàng có một bí mật lớn hơn.
Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không cho phép có kẻ che mắt thiên hạ.
“Vi tỷ, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì? Tô Vãn Tình thật sự đã chạy rồi sao?” Xuân Lan lo lắng hỏi.
Ta bước đến trước bàn, trải ra một tấm bản đồ.
Đó không phải bản đồ kinh thành…Mà là bản đồ lãnh thổ của Đại Chu.
Ngón tay ta chạm vào đường biên giới Mạn Cương.
“Nàng không trốn được.” ta khẽ nói.
“Ngươi cứ tiếp tục tung tin ra ngoài. Nói rằng Đại Lý tự đã tra rõ, việc Lục Cảnh Uyên lén đến Mạn Cương không phải hành động đơn lẻ, mà là cấu kết với một thế lực ở đó, âm mưu khuấy đảo biên cảnh Đại Chu, trong ngoài phối hợp.”
Xuân Lan nghe xong liền tái mặt.
“Vi tỷ… chuyện này có phải quá liều lĩnh rồi không?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lẽo.
“Chính vì liều lĩnh… mới ép được nàng ta lộ diện.”
“Tô Vãn Tình muốn giữ Lục Cảnh Uyên, cũng là giữ chỗ dựa duy nhất của mình.”
“Nàng tuyệt đối sẽ không để người ta gán cho mình tội danh thông địch phản quốc.”
“Cho nên nàng nhất định phải xuất hiện.”
“Hoặc là để chứng minh mình và Lục Cảnh Uyên vô tội.”
“Hoặc là… buộc phải phơi bày một vài sự thật.”
Ta biết rất rõ, chiêu này cực kỳ mạo hiểm.
Nhưng bây giờ…Ta đã không còn quan tâm đến những điều đó nữa.
Ta nhất định phải khiến Tô Vãn Tình không còn đường lui.
Nhất định phải ép nàng từ trong bóng tối bước ra.
Những manh mối trong tay ta tuy còn rời rạc…Nhưng cũng đủ để dệt nàng vào vòng xoáy khổng lồ này.
“Xuân Lan, ngươi còn phải đi làm thêm một việc nữa.”
“Đi dò xét toàn bộ các hiệu thuốc trong kinh thành, đặc biệt là những nơi buôn bán dược liệu quý hiếm.”
“Xem gần đây có loại thuốc nào xuất xứ từ Mạn Cương được đưa vào hay không.”
“Nhất là những dược liệu có thể bồi dưỡng cơ thể suy nhược… nhưng lại không phải loại thuốc bổ thông thường.”
Trực giác mách bảo ta rằng sự “yếu ớt” của Tô Vãn Tình không hoàn toàn là giả vờ.
Nhưng sự suy nhược ấy… e rằng cũng không phải bệnh tật đơn thuần, mà ẩn giấu một nguyên nhân sâu xa hơn.
Nếu đúng như vậy, nàng nhất định sẽ tìm đến những dược liệu đặc biệt để điều dưỡng cơ thể.
Mà dấu vết từ những loại dược liệu ấy… rất có thể sẽ dẫn ta tìm ra tung tích của nàng.
Xuân Lan lĩnh mệnh rời đi.
Dù sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt, nhưng đối với mệnh lệnh của ta, nàng chưa từng do dự nửa bước.
Ta cầm bút, viết một phong thư gửi Lâm Uyển Nhi.
Trong thư, ta nhờ nàng tăng thêm nhân thủ, theo dõi tất cả động tĩnh liên quan đến Mạn Cương trong kinh thành.
Bất kể là người, là vật, hay tin tức… đều bỏ sót.
Ta còn kín đáo ám chỉ rằng Tô Vãn Tình rất có thể liên quan đến bí mật của vương thất Mạn Cương, nhắc Lâm gia phải đặc biệt đề phòng.
Lâm gia căn cơ sâu dày, tai mắt trải khắp kinh thành — đó là trợ lực cực lớn đối với ta.
Đêm nay… e rằng ta lại phải thức trắng.
Ta cần nối tất cả manh mối lại với nhau, không được bỏ sót dù chỉ một chi tiết.
16
Tội danh “thông địch phản quốc” của Lục Cảnh Uyên, lại thêm việc hắn khóc lóc khẳng định Tô Vãn Tình “vô tội”…
Khiến toàn bộ sự việc… càng trở nên rối ren và khó lường hơn bao giờ hết.
Kinh thành xôn xao bàn tán, triều đình trên dưới lại càng chấn động.
Không ai tin rằng một vị Hầu gia lại có thể vì một nữ nhân mà làm ra chuyện trái luân thường đạo lý đến như vậy.
Trừ phi…
Nữ nhân đó mang trên mình một bí mật đủ sức lay động căn cơ của Đại Chu.
Mà lời đồn “gián điệp Mạn Cương” do ta cố ý tung ra…Lại càng đẩy Tô Vãn Tình lên đầu sóng ngọn gió.
Thông địch phản quốc…Đó là tội danh nặng đến mức nào?
Cả kinh thành đều rơi vào bầu không khí hoảng loạn và suy đoán.
Dưới áp lực như vậy…Tô Vãn Tình cuối cùng cũng lộ ra sơ hở.
Xuân Lan mang về tin tức xác thực.
“Vi tỷ, hiệu thuốc lớn nhất kinh thành Tế Sinh Đường, gần đây xuất hiện một nữ tử thần bí.”
“Mỗi lần nàng đến đều che mặt bằng khăn sa, ra tay rất hào phóng, chỉ chuyên mua một loại dược liệu tên là tuyết liên tử.”
“Chưởng quầy nói loại tuyết liên tử này sinh trưởng ở vùng cực hàn của Mạn Cương, số lượng cực ít, lại có công dụng rất đặc biệt.”
“Nghe nói có thể bồi dưỡng cơ thể suy nhược, cải thiện tổn hao nội tạng.”
“Quan trọng nhất là… có thể che giấu một vài loại thể hương.”
Chén trà trong tay ta… lại khẽ run lên.
Tuyết liên tử, bồi dưỡng cơ thể suy nhược, che giấu thể hương…
Mấy chữ ấy như luồng điện đánh thẳng vào tâm trí ta.
Tất cả… đều trùng khớp với suy đoán của ta về tình trạng cơ thể của Tô Vãn Tình, cũng như loại U Minh Hương nàng sử dụng.
“Có tra ra lai lịch của nữ tử đó không?” ta vội hỏi.
Xuân Lan lắc đầu.
“Chưởng quầy nói giọng nói của nàng rất lạ, không giống người bản địa kinh thành.”
“Hơn nữa nàng cực kỳ cảnh giác, mỗi lần đến đều cải trang, hành sự rất cẩn thận.”
“Nhưng mà…”
Xuân Lan khẽ dừng lại, hạ thấp giọng.
“Có một tiểu nhị nói rằng hắn từng vô tình nhìn thấy trên cổ tay của nàng có một dấu ấn… hình như là…”
“Là gì?” ta truy hỏi.
“Hình như là một đóa sen màu đen, hình xăm rất tinh xảo.”
Hoa sen đen!
Ta lập tức đứng bật dậy, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh.
Đây… chính là manh mối ta đang tìm.
Khi còn ở Hầu phủ, ta từng vô tình nhìn thấy trong mật thất của Lục Cảnh Uyên một quyển sách cũ ghi chép về những dị sự ở Mạn Cương.
Trong đó viết rằng vương tộc Mạn Cương có một nhánh tộc riêng.
Tộc huy của họ… chính là một đóa sen đen.
Nhánh tộc này nổi danh thần bí, tinh thông dùng đ /ộc.
Nữ tử trong tộc… thường sẽ xăm tộc huy trên cổ tay.
Tô Vãn Tình…
Quả nhiên có quan hệ ràng buộc sâu xa với vương tộc Mạn Cương!
Hơn nữa nàng vẫn luôn cố ý che giấu thể hương của mình.
Điều này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ thể hương của nàng…
Có khả năng chính là mùi hương tỏa ra từ U Minh Hương!
Loại tuyết liên tử nàng mua…
Không chỉ để bồi dưỡng cơ thể.
Mà còn để áp chế hoặc che giấu mùi hương đặc biệt của U Minh Hương tỏa ra từ cơ thể nàng!
Đây là một sự trùng hợp chí m /ạng.
Cũng là vận mệnh mà nàng không thể trốn thoát.
“Xuân Lan, ngươi lập tức quay lại Tế Sinh Đường, nói với chưởng quầy.”
Giọng ta có chút gấp gáp.
“Cứ nói rằng có một vị quý nhân… đặc biệt quan tâm đến loại tuyết liên tử đó.”
“Muốn nhờ ông ta để ý, lần sau khi nữ tử đó đến mua thuốc… nhất định phải tìm cách dẫn nàng vào một gian nhã phòng vắng vẻ.”
“Cứ nói rằng có một vị quý nhân muốn gặp nàng, bàn chuyện hợp tác.”
Xuân Lan có chút nghi hoặc.
“Vi tỷ, người định…”
“Ta muốn gặp nàng.”
Trong mắt ta bùng lên ngọn lửa báo thù.
“Ta muốn đích thân vạch trần bộ mặt thật của nàng.”
Lần này, ta tuyệt đối không để nàng lại trốn khỏi trước mắt ta.
Ta nhất định phải bắt được nàng, hỏi cho rõ tất cả.
Thân phận của nàng.
Mục đích của nàng.
Và giữa nàng với Lục Cảnh Uyên… rốt cuộc đang che giấu bí mật gì.
Cùng lúc đó, phía phụ thân ta cũng truyền đến tin tức mới.
Thông qua các mối quan hệ trong triều, cuối cùng người đã tra ra được.
Nữ tử tên Tô Lam mất tích trong cuộc nội loạn vương tộc Mạn Cương bảy năm trước… không phải chỉ là một nữ nhi vương tộc bình thường.
Nàng là tiểu nữ nhi được lão vương gia Mạn Cương sủng ái nhất.
Cũng là đích nữ duy nhất của ông.
Nghe nói nàng thiên tư thông tuệ, tinh thông dược lý và đ /ộc thuật, được lão vương gia đích thân truyền dạy.
Mà sự mất tích của nàng… đã trực tiếp khiến Mạn Cương xuất hiện khoảng trống quyền lực.
Từ đó dẫn đến hàng loạt biến động trong nội bộ.
Những tin tức này…Tựa như từng mảnh ghép rời rạc.
Trong đầu ta, dần dần ghép lại thành hình dáng thật sự của Tô Vãn Tình.
Đích công chúa Mạn Cương.
Tinh thông đ /ộc thuật.
Mang theo U Minh Hương trên người.
Trên cổ tay có tộc huy hoa sen đen.
Lại thêm thân thể suy nhược của nàng…Cùng mùi thể hương mà nàng luôn cố ý che giấu.
Một suy đoán táo bạo… dần dần hình thành trong lòng ta.
Tô Vãn Tình…Có lẽ chính là vị đích công chúa Mạn Cương mất tích năm đó — Tô Lam.
Mà thân thể suy nhược của nàng…Có lẽ liên quan đến chân tướng việc nàng mất tích năm xưa.
Cũng có thể liên quan đến U Minh Hương mà nàng mang trên người.
Thậm chí…Việc nàng trở lại kinh thành, tiếp cận Lục Cảnh Uyên…Chưa chắc chỉ vì tình cảm.
Có lẽ phía sau… còn ẩn giấu một mục đích chính trị sâu xa hơn.
Tim ta khẽ đập nhanh.
Nếu suy đoán của ta là thật…Thân phận của Tô Vãn Tình còn chấn động hơn cả tội trạng của Lục Cảnh Uyên.
Chuyện này không chỉ liên quan đến Vĩnh An Hầu phủ.
Mà còn liên quan đến quan hệ giữa Đại Chu và Mạn Cương.
Thậm chí… liên quan đến an nguy của cả thiên hạ.
Ta buộc phải cẩn trọng từng bước.
Ta đi đến phòng của Lục Niệm.
Đứa trẻ đang ngồi trước bàn, chăm chú luyện chữ.
Thân hình nhỏ bé dưới ánh nến… trông vô cùng tập trung.
Ta nhìn nó…
Trong lòng lại dâng lên một cảm giác muốn bảo vệ mãnh liệt.
Ta tuyệt đối không thể để con trai mình… bị cuốn vào cơn xoáy khổng lồ này.
Ta nhất định phải nắm quyền chủ động… trước khi cơn bão thật sự kéo đến.
Ta viết thư gửi cho Lâm Uyển Nhi.
Trong thư, ta kể lại toàn bộ manh mối về tuyết liên tử, cùng suy đoán của ta về thân phận Tô Vãn Tình.
Ta bảo nàng chuẩn bị chu toàn mọi thứ.
Một khi cần thiết… Lâm gia và Thẩm gia phải lập tức liên thủ.
17
Ta ngồi trong một nhã gian tối của Tế Sinh Đường, tim đập như trống trận.
Trong không khí thoang thoảng mùi dược thảo…Lại lẫn một luồng hương thanh lạnh mơ hồ.
Ta biết…Đó chính là mùi U Minh Hương.
Nàng đã đến.
Quả nhiên…Chẳng bao lâu sau, cửa nhã gian khẽ mở.
Một nữ tử che mặt bằng khăn sa…Dưới sự dẫn đường của chưởng quầy Tế Sinh Đường, chậm rãi bước vào.
Thân hình nàng mảnh mai.
Bước chân nhẹ nhàng.
Đúng như dáng vẻ mà Xuân Lan đã miêu tả.
Nàng giơ tay ra hiệu cho chưởng quầy lui xuống, sau đó nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ta ngẩng mắt nhìn nàng, nàng cũng đang đánh giá ta.
Dường như ánh nến không đủ sáng để nàng ngay tức khắc nhận ra ta, cũng cỏ thể do lớp khăn sa che kín dung mạo của nàng.
“Phu nhân… chính là vị quý nhân muốn cùng ta bàn chuyện hợp tác?”
Giọng nàng rất khẽ, mang theo chút phong vị dị vực, lại pha lẫn nét mềm mại của giọng nói kinh thành.
Trong lòng ta cười lạnh.
Tô Vãn Tình quả thật cao tay, che giấu bản thân đến mức hoàn mỹ như vậy.
Ta không trả lời.
Chỉ chậm rãi nâng tay lên, để lộ chiếc vòng ngọc nơi cổ tay.
Đó là của hồi môn mẫu thân tặng ta ngày xuất giá.
Sau này, vì muốn lót đường cho đệ đệ của Lục Cảnh Uyên, ta đã đem bán nó đi.
Nhưng trên chiếc vòng ấy…Vẫn khắc tộc huy của Thẩm gia ta — một đóa tuyết liên đang nở rộ.
Ánh mắt Tô Vãn Tình dừng lại trên cổ tay ta.
Đôi mắt ẩn sau lớp khăn sa của nàng khẽ nheo lại.
Ngay sau đó, nàng cũng giơ tay lên…Nhẹ nhàng vén tấm khăn che mặt xuống.
Một gương mặt quen thuộc…Hiện ra trước mắt ta.
Là Tô Vãn Tình.
Nhưng khác hẳn với nữ tử tái nhợt yếu đuối trong Hầu phủ.
Lúc này, tuy sắc mặt nàng vẫn mang vẻ tái bệnh…Nhưng ánh mắt lại sắc bén, tràn đầy tính toán.
Trên cổ tay nàng…Rõ ràng xăm một đóa hoa sen đen sống động như thật.
“Thẩm Vi?”
Nàng thốt ra tên ta, trong giọng nói mang theo chút phức tạp khó tả.
Ta đứng dậy.
Ánh mắt thẳng thừng nhìn nàng.
“Tô Vãn Tình.”
“Hay nên gọi là… Mạn Cương đích công chúa, Tô Lam.”
Ta chậm rãi đọc ra tên thật của nàng, từng chữ từng chữ rõ ràng.
Nhìn biểu cảm trên gương mặt nàng trong khoảnh khắc cứng lại.
Trong đáy mắt nàng lóe lên một tia kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh…Nàng lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Thẩm phu nhân quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Ngay cả thân phận của ta… cũng tra ra được.”
Nàng cười lạnh một tiếng.
“Nhưng… thì đã sao?”
“Thì đã sao?” Khóe môi ta cong lên một nụ cười châm biếm.
“Mạn Cương đích công chúa, tự ý lẻn vào kinh thành Đại Chu, lại còn cấu kết với Vĩnh An Hầu.”
“Ý đồ không rõ.”
Sắc mặt Tô Lam rốt cuộc cũng thay đổi.
Nàng chăm chăm nhìn ta.
Trong ánh mắt tràn đầy cảnh giác và dò xét.
“Ngươi… rốt cuộc muốn làm gì?”
“Ta muốn làm gì?”
Ta hỏi ngược lại.
“Tô Lam, bảy năm trước ngươi mất tích.”
“Bảy năm sau lại xuất hiện.”
“Mục đích… tuyệt đối không đơn giản.”
“Ngươi dùng thân phận vong thê của Lục Cảnh Uyên, trở lại kinh thành.”
“Thậm chí còn khiến ta — đường đường Hầu phu nhân — bị giáng xuống làm thiếp.”
“Chẳng lẽ… chỉ vì muốn lấy lại sự sủng ái của Lục Cảnh Uyên sao?”
Ta bước lên trước một bước.
Khoảng cách giữa ta và nàng lập tức thu hẹp lại.
“Ta biết mục đích thật sự của ngươi.”
“Cái gọi là ‘bệnh nhược’ của ngươi.”
“Mùi thể hương mà ngươi cố ý che giấu.”
“Cùng với U Minh Hương tỏa ra trên người ngươi…”
“Tất cả đều chỉ ra một chuyện.”
“Độc trong cơ thể ngươi… vẫn chưa được giải hết.”
Thân thể Tô Lam đột ngột run lên.
Trong mắt nàng thoáng hiện một tia hoảng loạn.